Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 44 Chương 44

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 2005 chữ · khoảng 7 phút đọc

khi cả 3 người đứng cạnh nhau, họ gần như bao lấy tôi, tôi thành cục nhân bị lọt thỏm giữa 3 cây cột điện, có lẽ vì tôi nhỏ người..

“trại bên đó ở góc nào vậy?”

“dưới kia”

Đu Đu chỉ tay xuống sườn đồi bên tay trái, đáp lời Long, trường tôi cắm trại ở trên này, ngay cạnh hang đá..

nhỏ Hoài Anh kéo tôi ra cạnh nó và thì thầm.

“eh, 2 bạn này là … bạn của bà hả?”

“uh…”

“giới thiệu cho tui 1 người đi, bạn mặc thun sọc ấy.”

người mặc thun sọc là Long, thật là

sao ai cũng thích cậu ấy hết thế… hèn chi được coi là Hot boy..

“đó là Long… kia là Lãm…”

“wow, tên đẹp ghê.. hihi… bạn Long thì đẹp trai, sành điệu, đi giày Converse kà…”

“vậy hả?”

“còn bạn Lãm thì hơi lạnh, nam tính…cũng quyến rũ ghia… trường Grand đúng là tuyệt thật!”

Hoài Anh xuýt xoa 1 hồi thì tiếng gọi tập trung của trường Gia Định vang lên, khiến nhỏ và Đu Đu vội chạy về chỗ ấy..

rồi thì “2 cây ăng ten của tôi” mỗi người chia ra 1 bên, kéo tôi về trại của trường. TT_TT

……………

sau khi dựng lều xong, bọn tôi được phát cho 1 lá phiếu

để đến khu ẩm thực mà mua phần ăn tối..

nhưng thay vì đi thẳng tới đó, tôi cứ nhắm hướng sườn đồi mà đi..

“Xuân đi đâu thế?”

“ah tớ đi tìm bạn.”

“mình đi cùng được ko?”

Hương Kim đề nghị và tôi cũng vui vẻ đưa Kim theo, đó là 1 người bạn tốt, và ít ra, đi với Kim, tôi ko thấy căng thẳng như đi với 2L.

ah, 2L đó, họ còn đang mải chơi bóng với đám bạn đằng kia..

Đu Đu đang gặm bánh mì, nhìn thấy tôi thì phủi quần đứng dậy, tay vẫn cầm khúc bánh ăn dở..

“cậu đang ăn à, Đu Đu?”

“uh..”

“thế mà tớ định rủ cậu đi ăn”

“đi ăn ở đâu?”

“ở Khu Ẩm thực đó”

“ah… trường mình ko có phiếu đó, bọn tớ được phát bánh mì và xôi thôi.”

oh… ra vậy… trường tôi chơi sang quá…

mấy trường khác cũng tự túc phần ăn thôi

Đu Đu ko đi, tôi cũng chẳng muốn đi qua đó ăn đâu.

“vậy đi chung đi, mình dư 1 phiếu nè”

Hương Kim mỉm cười và chìa ra 2 lá phiếu, ko hiểu sao Kim có tới 2 cái…

như đọc được suy nghĩ của tôi, Kim giải thích vì cô ấy có đăng ký 2 phần, cho bạn của Kim ở lớp khác, nhưng giờ cuối ko đi được…

tôi quay sang bảo Đu Đu hãy đi chung, thì thấy cậu ấy nhìn Kim lạ lắm…

“ah, đây là Kim, bạn cùng lớp với tớ. còn đây là Đu.. à, Khánh Đường.”

“chào bạn”

Kim nói giọng thanh tao và cười chào Đu Đu, cậu ấy cứ đứng thừ ra.. rồi lúng túng..

“ah..chào …”

……

đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy như thế.

cậu ấy chen vào giữa tôi và Kim, và bắt đầu hỏi chuyện cô ấy, có cảm giác Đu Đu ko cần quan tâm tới sự có mặt của tôi nữa..

)__(

cả khi lấy thức ăn, Đu Đu cũng hỏi Kim trước, rồi mới quay sang hỏi tôi…

còn khi chọn ghế ngồi, cậu ấy bảo tôi ngồi bên hướng đối diện đi, để cậu ấy ngồi cạnh Hương Kim.

tự nhiên… tôi thấy khó chịu… tôi thấy hối hận vì đã đưa Kim theo.

cảm giác chưa bao giờ xảy ra.

tinh tình tang tang tình..

là chuông điện thoại của tôi.

“Xu Xu ở đâu thế??”

“ở khu ăn uống”

“tới liền, đừng đi đâu nha”

“khoan, để tớ về chỗ cậu, ở đâu vậy?”

“ở chỗ trại mình chứ đâu!”

tôi cúp máy xong thì quay sang 2 người Kim và Đu Đu

họ vẫn đang nói gì đó về món bánh bèo..

“tớ về trại đây.”

“ơ… chưa ăn xong mà..”

“tớ ko ăn nữa, tớ về trước.”

nói xong, tôi đứng dậy bỏ đi khỏi chỗ ấy, Kim cố gắng gọi với theo… mà sao chỉ có Kim gọi, Đu Đu thậm chí còn ko hề hỏi tôi 1 câu.

__<

…………………

“sao vậy??Ai dám ăn hiếp XU XU thế??”

Long hỏi khi thấy vẻ thất thểu của tôi đi về lều, và tôi cảm thấy càng thêm buồn, câu hỏi đó, vốn là của Đu Đu dành cho tôi mà..

“Xuân vừa đi đâu về vậy?”

tay mang 2 ly nước trà chanh, Lãm ngồi xuống chìa cho tôi 1 ly, Long thì đã có ly của mình rồi..

“tớ đi ăn..”

“hồi nãy thấy đi với Kim mà”

“cậu thấy à?”

Lãm gật đầu, hóa ra là cậu ấy có nhìn thấy, tôi cứ tưởng họ mải chơi bóng chứ..

ban nãy chỉ ăn nửa phần bún thịt xào, vẫn còn hơi đói, tôi ực ly trà chanh 1 hơi hết sạch.

“vậy Kim đâu rồi?”

“Kim… vẫn còn ăn.”

“2 người cãi nhau hay sao mà bỏ về đây trước?”

“ko phải. đừng hỏi nữa!!”

có lẽ là lần đầu tôi lớn tiếng nạt Long nên cậu ấy trơ mắt ra, Lãm cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.., nhưng lại hạ giọng..

“thôi, ko hỏi. Xuân chưa ăn xong đúng ko?”

“uh… sao biết vậy?”

“tiếng bụng còn kêu kìa”

cả 2 cười hehe chọc tôi, và tôi xấu hổ chết đi được, đang bực bội, nên vì vậy thôi chui tuốt vào lều, lấy quyển sách học bài về Đoàn ra đọc

cố quên hết tất cả..

………………

Chương 44

tôi ngủ quên 1 lúc, đến khi tỉnh dậy, thì đã thấy bóng trăng sáng rực ngòai cửa lều, bụng đói meo, nên tôi lò mò chui ra..

do mới ngồi dậy còn choáng, tôi đụng ngay lưng của Lãm..

cậu ấy ngồi ngay bên cửa.

“sao ko ngủ tiếp?”

“tớ đói…”

“ah… cái này cho Xuân ăn..”

Lãm đưa tôi 1 phần hamburger bò còn hơi ấm, chắc vừa mua ban nãy..

tôi ko chần chừ thêm và cho vào miệng cạp ngay..

“cậu mua cái này hồi nào vậy?”

“khi Xuân giận bỏ vào trong. cũng mới 20 phút thôi”

“ah… tớ cứ nghĩ mình ngủ 1 giấc dài rồi..”

Lãm cười và nhìn tôi ăn, tự nhiên tôi thấy hơi ấm áp, trăng sáng làm nét mặt gầy của Lãm càng thêm phong sương..

chợt nhận ra thiếu mất nhân vật quan trọng, tôi nuốt miếng bánh và hỏi Lãm

“ủa, Long đâu?”

“kia kìa”

theo hướng tay Lãm, tôi nhận ra cái áo thun sọc của LO LO

đang nhấp nhô chỗ trò chơi nhảy sạp..

xung quanh vẫn đầy bạn bè và “fans hâm mộ” của cậu ấy.

“Long luôn có nhiều người vây quanh hen, khỏi sợ buồn..”

“ko đâu, nó phải luôn gây thu hút để chạy trốn sự cô đơn đó.”

Lãm nói trầm ngâm, khiến tôi nhớ tới hôm ở nhà Long, sự vắng lặng của căn nhà to đúng là ko dễ chịu chút nào…

vì thế, tôi khẽ gật đầu, nhận thấy đánh giá của mình quá chủ quan.

“cậu hiểu Long lắm hả?”

“ko hẳn, 1 phần thôi.”

“ah… mà sao người như cậu lại chơi với 1 anh bạn ngang ngạnh như Long thế?”

“ngừơi như tôi thế nào?”

câu hỏi của Lãm vặn lại làm tôi bối rối, khó mà trả lời cho ra.. rằng tôi thấy Lãm thế nào …

chỉ biết, là cậu ấy ko giống tôi, ko giống Đu Đu, ko giống Long..

“cậu..khác..Long..”

“thì có ai giống ai đâu. mà, có lẽ vì bọn tôi cần nhau.”

“cần nhau?”

“uh, Long cô đơn và cần có người để nó tin cậy chia sẻ. tôi cần Long cho mình sự năng động tuổi trẻ. ở nhà thờ từ bé, ko chơi với Long, tôi chắc đã thành 1 ông cha xứ.”

“vậy hả?”

“mà tôi thì ko thích làm cha xứ, tôi chỉ nghĩ tới việc làm linh mục từ khi…”

“từ khi nào?”

“từ khi gặp Xuân”

hả?O__o gặp tôi?

nét mặt của Lãm ko cho thấy là cậu ấy nói đùa.

tôi vẫn ko hiểu tại sao gặp tôi thì lại muốn làm linh mục nữa

ko lẽ tôi có gì đó khiến cậu ấy… giác ngộ?

+_+

tiếng ồn ào của đám bạn làm cả tôi và Lãm đều quay mặt ra nhìn, cái dáng quen thuộc của Đu Đu và, trên lưng cậu ấy là cô bạn tóc dài với sống mũi cao…

Hương Kim.

…….

Đu Đu của tôi, … Ca Ca của tôi…

cậu ấy cõng Kim về trại của Grand School, tôi chỉ ngồi nhìn mà ko biết phải làm gì nữa..

“Kim làm sao vậy??”

“bạn ấy bị vấp trật mắt cá.”

Đu Đu quệt mồ hôi đặt Hương Kim ngồi xuống cạnh tôi và thở, sau khi trả lời Lãm..

thoáng chốc cậu ấy nhìn tôi, vẻ gì đó tôi ko diễn tả nổi.

như là, ngại ngùng...

“để tôi xem nào.”

Lãm bảo tôi tránh ra để cậu ấy cầm chân trái của Kim lên, nắn nắn 1 lúc rồi đẩy nhẹ khớp bàn chân 1 cái, Kim chỉ kêu “Ah” 1 tiếng và nhăn mặt..

“giờ Kim để yên đừng đi lại nữa.”

“cảm ơn Lãm nhé.. ah, cảm ơn cả Đu Đu nữa!”

Đu..Đu à?

Kim gọi cậu ấy là Đu Đu.. tại sao..

Đu Đu vốn ko thích để ai gọi cậu ấy như thế trừ tôi..

vậy mà giờ đây khi nghe lời cảm ơn của Hương Kim, cậu ấy lại cười và gãi đầu

“ko sao. nghỉ ngơi đi nhé… ah, bye cậu, Xu Xu”

nói xong Đu Đu quay đi và cứ thế chạy thẳng hướng sườn đồi, tôi bỗng ko thấy muốn ăn nữa..

một bàn tay nắm nhẹ vai tôi, và tiếng cậu nói nhỏ,, “đừng có bỏ dở phần ăn đó, của tôi mua cho Xuân mà.”

uh… cậu ấy mua cho tôi.. dĩ nhiên phải ăn cho hết

tôi vừa gặm tiếp phần hamburger, vừa nhìn Kim..

“chân cậu thấy sao rồi..”

“cũng đỡ..ah, Xuân có giận mình gì ko vậy?”

“đâu có đâu…”

“ko có thiệt ko??”

“thiệt…”

tôi nói dối 1 chút so với thực lòng, nhưng nếu suy cho cùng, tôi cũng ko giận cô ấy.. Kim là 1 người bạn tốt, Đu Đu là bạn tôi, Kim cũng là bạn tôi, họ thấy hợp nhau, cũng đâu có gì đáng buồn..

mà sao tôi buồn vậy nè.. T__T

………..

buổi sáng sớm, mặt trời chỉ vừa hửng nắng, tôi lại thức dậy – vì ngủ ko được ngon lắm.. chắc do lạ chỗ.

Hương Kim vẫn ngủ say.., tôi khẽ khàng bước ra ngoài..

2L đang ngồi ngòai kia, ôm quyển sách Đoàn đọc và học..

vẻ rất cần cù chăm chỉ, hic, trong khi tôi chỉ nằm ngủ trong kia..

“các cậu học cả đêm à?”

“ủa.. dậy sớm vậy..?”

“sao ko gọi tớ học cùng…”

“Xuân đã lo phần IQ, bọn tôi phải chịu phần này chứ”

ra vậy…nghĩ thế nên họ mới dốc sức cho phần thi đầu, hi vọng là chúng tôi sẽ thắng..

……….

ăn sáng xong, học sinh các trường tập trung lại để tham gia

mấy trò chơi thể thao vận động theo đội..

nhảy bao bố, chạy đua, nổ bong bóng, rồi còn bịt mắt đập niêu..

giải mật thư nữa…cũng vui lắm.

chân Hương Kim đã khỏi, cô ấy có thể đi lại nhưng chỉ đi chậm, nên tôi luôn theo sát để trông chừng Kim..

sau 1 đêm thì tôi hết nghĩ gì, gần như quên sạch.

có lẽ cảm giác tối qua chỉ là thóang chốc, ko ảnh hưởng nhiều đến tôi thì phải.

“Đu Đu kìa!”

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự