Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Ta Khuyên Ngươi Hãy Lương Thiện!

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử

Phiên bản Dịch · 2394 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai tên tráng hán nhẹ gật đầu rồi cùng nhau hướng đến Diệp Thần. Trong mắt bọn hắn đều toát ra hung quang giống như dã thú.

Tang Du bị dọa đến hoa dung thất sắc, nhưng nàng không lo được nhiều như vậy mà giống như mẹ bảo vệ con liền ngăn tại trước người Diệp Thần rồi run giọng hét lớn:

"Các ngươi muốn làm cái gì? Chuyện này không liên quan đến Tiểu Thần!"

Từ khi nuốt Đoán Thể đan để tẩy mao phạt tủy về sau, thì mạch suy nghĩ Diệp Thần cũng đã trở nên linh hoạt hơn rất nhiều. Do đó vào lúc này, trong đầu của hắn đang chuyển động rất nhiều dòng suy nghĩ.

'Ách! Trực tiếp động thủ, hay là đóng cửa thả quỷ đây? Có điều đây là nhà của ta nên khi làm ra chuyện gì thì lấy năng lực của đối phương mà nói thì muốn tìm tới cửa là dễ như trở bàn tay rồi! Đến lúc đó oan hồn bất tán sẽ quấn lấy ta, và sẽ ảnh hưởng đến chất lượng sinh hoạt của ta. Nói không chừng còn sẽ liên lụy đi tới cha mẹ của ta nữa!'

Nếu như là ở bên ngoài, thì Diệp Thần tất nhiên sẽ có thể buông tay buông chân mà làm một trận lớn.

Nhưng đây là đang ở trước cửa nhà mình, nên hoặc nhiều hoặc ít vẫn còn có chút phải lo lắng.

Nhưng rất nhanh thì Diệp Thần đã có chủ ý.

Diệp Thần bỗng nhiên kêu lên:

"Chờ một chút!"

Nam tử trung niên liền khàn giọng mà cười như điên, trong mắt hắn gần như lóe ra lệ mang biến thái mà nói:

"Ha ha ha ha! Không kềm được rồi sao? Muốn đầu hàng sao? Có điều ta còn chưa có chơi chán! Tiểu tử, ngươi nên nhớ kỹ là một người đã trang bức bao nhiêu thì chờ khi cái bức này bị đâm thủng, là ngươi liền phải nỗ lực càng lớn hơn bấy nhiêu!"

Diệp Thần rất tán thành mà nhẹ gật đầu nói:

"Ừm, rất có đạo lý! Câu nói này ta đã nhớ rồi! Có điều, tối nay ngươi nhất định sẽ tự nguyện từ bỏ thu nợ mà thành thành thật thật từ nơi này lăn ra ngoài. Ta bảo đảm như vậy!"

Một tên tráng hán cười gằn mà nói:

"Nằm mơ đi! Tiểu tử thúi, tối nay hoặc là đưa tiền ra, hoặc là để cho ông chủ ta tự thân xuất mã chứ sao lại tay không mà quay về được? Ta sợ là ngươi còn không biết thủ đoạn của ông chủ tới cỡ nào rồi! Lúc ông chủ chém người thì ngươi vẫn còn mặc tã đấy!"

Diệp Thần bỗng nhiên cười quỷ mị một tiếng rồi nói:

"Không, tối nay ta muốn hắn phải làm người lương thiện!"

Nam tử trung niên liền nhún vai rồi nói:

"Lương thiện sao? Thật có lỗi, trong từ điển của ta từ trước đến nay liền không có hai chữ này. Ta trời sinh chính là một cái người xấu, xấu đến tận xương tủy! A Long A Hổ, đem hắn ném ra ngoài!"

Khi Tang Du nghe được Diệp Thần nói như vậy, thì nàng cũng cảm thấy Diệp Thần có chút quá mức ngây thơ.

Lương thiện sao?

Nam tử trung niên này vừa nhìn là biết hắn chính là dã thú chuyên ăn thịt người không nhả cả xương. Hắn sẽ lương thiện sao? Trừ phi mặt trời mọc từ hướng tây!

Aizz, loại sinh viên trong tháp ngà như Tiểu Thần vẫn cứ không nhanh không chậm mà ở trong trường học. Không tranh quyền thế mà tận tình tiêu xài lấy tuổi thanh xuân. Nhưng lại chưa từng chút nào phát giác được là cái xã hội này đã mở ra cái miệng to như chậu máu. Đồng thời nó đang đứng bên ngoài tường cao mà nhìn chằm chằm vào hắn đang bay nhảy trong sân trường. Cuối cùng hắn vẫn là quá đơn thuần rồi!

Đồng thời, Diệp Thần đã thật nhanh biên soạn ra một cái nhiệm vụ.

"Đinh

Nhiệm vụ đã tạo ra

Nội dung nhiệm vụ —— giúp đỡ Tang Du xử lý nguy cơ nợ nần

Ban thưởng —— hệ thống đang phân tích độ khó của nhiệm vụ, phần thưởng sẽ thanh toán ngay sau đó."

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh. Hai cái mãnh nam cơ bắp một trái một phải đã bao bọc mà đánh lên hướng Diệp Thần.

Diệp Thần vẫn vững vững vàng vàng mà ngồi ở trên ghế sô pha mà không thèm đứng dậy. Nhưng ý niệm của hắn lại trực tiếp khóa chặt vào cái nam tử trung niên kia.

Sau đó, môi của Diệp Thần nhanh chóng nhấp nháy giống như là đang tụng niệm cái gì đấy.

Khuyến Thiện Chú!

Diệp Thần là đang thi chú!

Trong chớp nắt hắn đã hoàn thành chú thuật!

Sau khi niệm xong một cái chú ngữ cuối cùng, thì trên người Diệp Thần đột nhiên tuôn ra một loại cảm giác mệt mỏi. Hắn giống như con trâu già vừa cày xong vài mẫu ruộng, hay giống như là hắn đột nhiên mặc vào trên thân mấy kiện áo bông thật dày ép cho hắn có chút thở không nổi,…

Diệp Thần liền giống như bại liệt mà thầm nghĩ:

'Mẹ trứng! Mệt mỏi quá…! Mệt mỏi quá à…!'

Một tên tráng hán phát ra cái tiếng cười to mỉa mai, rồi khinh thường mà nói:

"Ha ha ha ha! Ta còn không có động thủ mà thằng nhóc này liền bị dọa cho mềm nhũn rồi. Thật là cái tên hèn nhát!"

Đúng lúc này thì nam tử trung niên kia bỗng nhiên hét to một tiếng:

"Dừng tay!"

Chỉ gặp nét mặt và ánh mắt của hắn đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất!

Sự tàn nhẫn, cay độc, biến thái, lạnh lùng, bễ nghễ. . . Hết thảy những thứ này đều đã tan thành mây khói! Và tìm không thấy nửa điểm dấu vết!

Ánh mắt của hắn giống như một dòng nước suối trong veo, như có thể rửa sạch bất kỳ phiền não gì bên trên thân người vậy.

Nét mặt của hắn đang tràn ngập sự trách trời thương dân, đại triệt đại ngộ. Ngay cả ngũ quan của hắn cũng đều trở nên rất hiền lành, tiên phong đạo cốt. Nếu như cho hắn một bộ tăng bào, thì đều không cần hoá trang là hắn liền có thể diễn xuất ra bản sắc của cao tăng đắc đạo.

Nam tử trung niên liền giận dữ khiển trách đối với hai tên thủ hạ:

"Các ngươi tại sao có thể đánh người chứ hả? Mau mau bỏ xuống đồ đao cho ta!"

? ? ?

Hai tên tráng hán một mặt mộng bức. . .

Ông chủ à, không phải chứ? Là ngài để cho chúng ta động thủ mà!

"Đúng rồi ông chủ, đánh hắn là đã có lợi cho hắn quá rồi! Ngài đang muốn đổi cái biện pháp khác để tra tấn hắn sao? Đã hiểu rõ! Là đốt đèn trời hay là rót nước ớt nóng đây?"

Một tên tráng hán lanh chanh nói ra vì hắn đã quá rõ ràng ông chủ của mình. Ông chủ hắn chính là một kẻ đại bại hoại từ đầu đến đuôi, việc ác bất tận, ý nghĩ xấu đầy mình, mưu mẹo nham hiểm đầy trong đầu.

Nam tử trung niên nghĩa chính ngôn từ:

"Làm càn! Tự xông vào nhà dân vốn đã là đại tội, mà bạo lực đả thương người càng là tội thêm một bậc! Các ngươi à, ta khuyên các ngươi hãy lương thiện đi! Ác giả ác báo, sớm muộn sẽ bị báo ứng đó!"

Choáng váng rồi! Hai cái tráng hán đã triệt để ngớ ngẩn.

Hắn có phải là ông chủ của ta nữa không đây?

Ông chủ à, ngài thế nhưng là cái kẻ mặt người dạ thú mà! Làm sao ngài lại có thể nói ra những lời nói như kẻ bị bệnh tự kỷ như vậy chứ hả?

Ngài đã uống lộn thuốc gì rồi chứ hả?

Tang Du nói khẽ bên tai Diệp Thần:

"Tiểu Thần à, bọn hắn. . . bọn hắn đang hát cái gì vậy hả? Cái ông chủ của công ty tài chính kia đang đùa giỡn gì sao?"

Diệp Thần rất chắc chắn là nguyền rủa đã linh nghiệm!

Quá trâu bò!

Khuyến Thiện Chú thật sự quá trâu bò!

Lại có thể trong nháy mắt để cho một cái hung đồ có tội ác tày trời này thay đổi triệt để mà biến thành một kẻ dù giẫm chết một con kiến cũng sẽ khóc ròng ròng. Thậm chí hắn còn trở thành người cổ hủ, người đại thiện luôn rồi!

Diệp Thần cười hì hì mà nói:

"Hắc hắc, Du tỷ à, ta đoán chừng hắn đã phát hiện ra lương tâm rồi!"

Nam tử trung niên bỗng nhiên đi tới chỗ Diệp Thần cùng Tang Du.

Tang Du hét lên một tiếng:

"Ngươi đừng có qua đây!"

Nàng vừa dứt lời thì nam tử trung niên kia đã nhanh chân đi tới trước mặt ghế sô pha.

Sau đó liền xảy ra sự tình làm cho người nghẹn họng mà nhìn trân trối!

Hắn vậy mà xoay người chín mươi độ và cúi đầu một cái tiêu chuẩn cho Tang Du và nói:

"Thật xin lỗi!"

Tang Du ngây ra như phỗng:

"Hả?"

Nam tử trung niên mang tình cảm dạt dào rồi nghẹn ngào sám hối mà nói:

"Ta đã tạo thành sự bối rối cho ngươi, ta thật sự là rất có lỗi mà! Ta. . . Ta thật sự rất áy náy! Trước kia ta thật sự đã làm rất nhiều chuyện sai. Ta không nên bức lương dân làm kỹ nữ, ta không nên cho vay nặng lãi, ta không nên chém người! Bây giờ ta đã hiểu được, ta đã biết bản thân đã sai. Từ giờ trở đi, ta chỉ muốn dùng quãng đời còn lại để đi đền bù cho những người mà ta đã tổn thương qua. Lương tâm của ta đã nhận lấy sự khiển trách, nó thật sự đau quá rồi! Ta. . . Ta thật sự rất áy náy mà! Bên trên thế giới này rốt cuộc có thuốc hối hận hay không hả? Nếu có thì ta nguyện ý dốc hết mọi thứ để đạt được nó đó!"

Nói xong thì nam tử trung niên liền mở ra cái cặp chứa công văn, đồng thời lấy ra một bản hợp đồng rồi nói:

"Đây là hợp đồng mượn tiền mà cha của ngươi đã tự tay kí tên rồi đóng dấu tay. Bây giờ ta sẽ đem hợp đồng này giao cho ngươi. Tất cả nợ nần đều sẽ xóa bỏ. Chỉ có như vậy thì lương tâm của ta mới có thể hơi tốt hơn một chút xíu!"

Cái này. . . Mẹ nó là thần chuyển ngoặt rồi!

Tang Du như muốn bể cả đầu mà cũng không thể nghĩ đến sự tình cuối cùng sẽ diễn biến thành cái dạng này.

Hai tên tráng hán vội vàng chạy tới mà nói:

"Ông chủ à! Ngài đang làm sao vậy?"

Nam tử trung niên lấy ra khăn giấy vừa lau nước mắt vừa tận tình nói:

"Các ngươi không cần nói nhiều! Các ngươi và ta đều có tội nghiệt quấn thân do đó đều cần phải đi sám hối! Hãy đáp ứng ta là từ hôm nay trở đi, các ngươi phải dùng hành động và năng lực lớn nhất của mình để đối tốt với người khác. Có được không hả?"

Diệp Thần rốt cục nhịn không được mà cất tiếng cười to, cười đến đau sốc cả hông rồi nói:

"Ha ha ha! Được rồi, ngươi cũng đừng quá mức tự trách mình nữa! Hôm qua chết rồi hôm nay sinh. Là người thì ai chưa từng trải qua chứ! Ngươi đã làm qua chuyện sai không có nghĩa là ngươi nhất định là người xấu! Ha ha ha ha! Thật có lỗi, văn hóa của ta có hạn nên thật là nói không nổi nữa rồi!"

Diệp Thần liền đứng lên rồi đi lên lấy đi hợp đồng từ trong tay nam tử trung niên. Sau đó hắn nhanh chóng lật nhìn một lần rồi lấy ra bật lửa.

Dùng một mồi lửa mà đốt nó đi.

"Ngươi!"

Hai tên tráng hán tức giận tới mức giơ chân lên muốn đi ngăn cản, nhưng lại bị nam tử trung niên kia ngạnh kháng ngăn cản lại.

"Cứ như vậy đi! Ta sẽ không quấy rầy các ngươi nghỉ ngơi nữa. Ta sẽ về nhà để tiếp tục sám hối. Ngày mai có lẽ ta sẽ đi cục công an để đầu thú!"

Nam tử trung niên phát nói ra lời từ tâm can của hắn. Sau đó hắn mang theo hai tên tráng hán đã thất hồn lạc phách mà rời khỏi nhà của Tang Du.

Diệp Thần lắc cái hợp đồng đang cháy mạnh mà nói:

"Du tỷ à, đã không có việc gì nữa rồi! Hợp đồng mượn tiền đều đã bị đốt đi, thì bọn hắn cũng không còn có thể tìm ngươi gây phiền toái nữa!"

Tang Du vẫn ở vào một loại trạng thái say rượu không chân thực mà nói:

"Tiểu Thần à, ngươi có thể nói cho ta là cuối cùng đã xảy ra chuyện gì hay không? Ta. . . Ta cảm giác đây giống như là đang nằm mơ vậy!"

Diệp Thần ném cái hợp đồng đã bị đốt thành tro vào trong thùng rác.

Đồng thời.

"Đinh

Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ: 【 giúp đỡ Tang Du xử lý nguy cơ nợ nần】

Thu được【 Liệu Thương Phù 】x 20 tấm, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được【 Chỉ Thống Phù 】x 20 tấm, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được năng lượng chữa trị 0.1

Hệ thống hoàn thành chữa trị 1% "

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ChưThầnCộngBá
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 143
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự