Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Quẫn Cảnh Của Tang Du

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử

Phiên bản Dịch · 2548 chữ · khoảng 9 phút đọc

Diệp Thần vừa vào nhà liền nhìn thấy Tang Du đang co rúm lại tựa như một con chim cút ở bên trên ghế sô pha. Nàng khóc đến nổi nước mắt như mưa làm người thấy mà yêu.

Tối nay, Tang Du mặc một bộ đồ ở nhà, nhưng cũng khó mà che giấu được dáng người bốc lửa của nàng.

Không có gì thổi phồng khi nói Tang Du chính là một cái vưu vật động lòng người.

Mặt mày xinh đẹp, ánh mắt câu người, sắc môi đỏ bừng vĩnh viễn, dáng người bốc lửa

Nếu như nói Lâm Ngữ Khê đại biểu cho mối tình đầu ngây ngô, nữ cảnh sát Mạc Tình đại biểu cho Băng Sơn Tuyết Liên cao quý. Thì Tang Du chính là đại biểu cho sự gợi cảm cùng thành thục.

Nàng thậm chí có từng tia mùi vị của sự phong trần đến mê người. Nếu thả nàng ở bất luận một cái thanh lâu nào vào thời cổ đại, thì chỉ sợ nàng đều lên hàng đầu!

Đương nhiên, cũng không vì vậy mà chứng minh Tang Du thuộc vào loại người này.

Diệp Thần cũng coi như là hàng xóm cũ với nàng. Những năm gần đây hắn cũng chưa từng thấy nàng mang về nhà bất luận một cái nam nhân nào.

Tang Du rất là hào phóng. Ở trong sinh hoạt nàng luôn cởi mở pha trò, đối nhân xử thế cũng rất hoà hợp và êm thấm. Nàng có quan hệ không tính là kém đối với Diệp Thần.

Trong phòng, ngoại trừ Tang Du thì còn có ba người đàn ông khác.

Bệ vệ ngồi ở bên cạnh bàn ăn chính là một cái nam trung niên ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt chữ điền, nhìn có chút nho nhã. Nhưng bên trong ánh mắt của hắn lại ẩn núp một luồng hung ác, nham hiểm cùng tàn nhẫn. Cả người hắn thật giống như một đầu rắn độc lạnh lùng nhắm vào người mà cắn!

Hắn trông thật là nguy hiểm!

Diệp Thần đã cảm thấy mùi vị cực kỳ nguy hiểm từ trên thân của hắn!

Loại nguy hiểm này vượt xa Võ Cường, vượt qua tứ đại hentai. Thậm chí hắn còn vượt qua cả tội phạm truy nã Tào Đức Quang đã lấy qua năm mạng người!

Trong lòng Diệp Thần liền lộp bộp một chút:

“Ách! Gia hỏa này đúng là một cái nhân vật hung ác rồi!”

Có điều, cái này cũng không đại biểu là hắn đang sợ.

Vì bây giờ Diệp Thần cũng coi như là đã dưỡng ra từng tia khí thế mà không còn là cái kẻ nín nhịn, hèn nhát như trước kia.

Tại sàn nhà gần bàn ăn đang hiện đầy một mảnh hỗn độn do lọ hoa, chén dĩa bị ngã nát.

Diệp Thần cũng là không hiểu ra sao mà thầm nghĩ:

'Du tỷ chỉ là một cái nữ nhân bình thường thì làm sao lại trêu trọc phải cái loại ngoan nhân này nhỉ? Ta thật là không hiểu rõ!'

Nam trung niên đang chuyên tâm toàn tâm toàn ý hút một điếu xi gà, rồi Diệp Thần đột nhiên xông tới, nhưng hắn lại không thèm để ý chút nào.

Thậm chí có thể nói là hắn không thèm nhìn Diệp Thần.

Ha ha ha, không nhìn chính là cấp độ vũ nhục càng sâu so với mắng chửi cùng ẩu đả.

Đứng tại sau lưng nam trung niên là hai cái tráng hán cao to vạm vỡ. Cánh tay bọn hắn có lẽ to bằng cái bắp đùi của một người thành niên, trên đó còn hiện đầy hình xăm màu sắc sặc sỡ. Bọn hắn có một thân rất cơ bắp, rất có lực đánh vào thị giác, trông cũng không phải dễ chơi!

Có một tên tráng hán trong đó nhìn xem Diệp Thần giống như là đang xem một đoàn thân chết mà quát:

"Lăn ra ngoài ngay!"

Diệp Thần không có phản ứng với hắn mà trực tiếp hướng về chỗ Tang Du mà chạy tới.

Tang Du nhấc lên cặp mắt đào hoa giàn giụa nước mắt mà nhìn Diệp Thần một chút, rồi nàng có chút kinh ngạc mà nói:

"Tiểu Thần sao? Ngươi mau trở về đi! Tiểu Thần à, đây là chuyện riêng của ta nên ngươi đừng có quản. Ngươi trở về đi, nhanh! Không thì ta sợ bọn hắn sẽ tổn thương ngươi!"

Diệp Thần liền vội hỏi:

"Không phải chứ Du tỷ! Ta xem ngươi đều nhanh khóc đến đau sốc hông kìa! Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Ngươi mau nói cho ta biết đi!"

Tráng hán kia đằng đằng sát khí cất cao giọng mà rít gào đối với Diệp Thần:

"Tiểu tử thúi kia, ngươi nghe không hiểu tiếng người hả? Ta nói ngươi lăn ra ngoài!"

Lúc này, nam trung niên đang hút xì gà kia bỗng giơ tay lên một cái để ra hiệu cho tráng hán này không cần nói nữa.

Hắn rốt cục ngẩng đầu mà nhìn xem Diệp Thần.

Từ khi vừa vào nhà, thì Diệp Thần đã biểu hiện tính cách không kiêu ngạo cũng không tự ti. Mà nam trung niên đã duyệt qua vô số người, nên hắn cảm thấy Diệp Thần dường như có một chút xíu ý tứ.

Diệp Thần dứt khoát vẫn ngồi ở bên cạnh Tang Du mà nói:

"Du tỷ à, ngươi hãy nói cho ta biết đi! Tục ngữ đã nói bà con xa không bằng láng giềng gần mà! Trước kia ngươi rất hay chăm sóc ta, nên bây giờ ta cũng không thể thấy chết mà không cứu được? Có phải là bọn hắn đã ức hiếp ngươi hay không?"

Diệp Thần vẫn là rất chân thành.

Thứ nhất, hàng xóm láng giềng đã ở chung lâu nên đã có cảm tình.

Mà loại nữ nhân kiều hoa như Tang Du này là phải cần được yêu thương.

Từng có lúc trong rất nhiều đêm, trong đầu Diệp Thần đều đang tưởng tượng tới điệu bộ của Tang Du. Rồi một trận run rẩy về sau thì hắn như tiến vào trạng thái hiền giả vậy.

Tục ngữ đã nói là cái ân chỉ như giọt nước nhưng báo đáp phải như dòng suối. Huống hồ Tang Du đối với Diệp Thần cũng không phải đơn giản như một giọt nước chi ân. Chí ít… ừm, ân tình có thể đổ đầy một cái bình nước khoáng đi!

Bây giờ Tang Du đang gặp khó thì Diệp Thần khẳng định phải đứng ra rồi.

Có lẽ sự chân thành của Diệp Thần đã lây nhiễm cho Tang Du khiến nàng cần nói ra nỗi lòng.

Lập tức, Tang Du lại òa lên một tiếng mà gào khóc. Nàng vừa khóc vừa đem đầu đuôi câu chuyện nói cho Diệp Thần.

Hóa ra số mạng của Tang Du thật sự rất khổ.

Nàng có quê quán tại một vùng nông thôn ngoại thành của thành phố Muối. Trước kia nàng đã mất mẹ, nên mười mấy tuổi liền lên thành phố làm công. Mà cha nàng là một cái tên ma cờ bạc, lại còn đặc biệt cứ đánh bạc là tất thua.

Những năm này, tiền mà Tang Du kiếm được hầu như đều đưa cho cha nàng lấp lỗ thủng vào số tiền nợ nần do đánh bạc.

Nàng một người kiêm mấy phần công việc nên thật là rất mệt mỏi.

Gần nhất, cha của Tang Du còn lại thọc cho nàng một cái sọt lớn.

Hắn thế mà lại đi vay nặng lãi!

Bây giờ hắn đã thua sạch rồi chạy trốn nhưng lại làm khổ cho Tang Du vì chủ nợ đã tìm được nàng và tự mình đến nhà để đòi tiền.

Nam trung niên qua đây đòi nợ vào tối nay chính là ông chủ của một công ty tài chính cực lớn tại thành phố Muối.

Tuy gọi là công ty tài chính, nhưng nói trắng ra thì chính là cho dân vay mượn, cho vay nặng lãi.

Diệp Thần đã nghe nói cái công ty tài chính này. Hắn nghe đồn trên phố là ông chủ này rất tâm ngoan thủ lạt, thủ hạ đi đòi nợ không dưới trăm người.

Đổ dầu, hô chết ngươi, giội phân, niêm phong cửa, giam cầm phi pháp, thậm chí làm cho người ta tàn tật. Đủ loại thủ đoạn đòi nợ tầng tầng lớp lớp như vậy thì không phải dân chúng bình thường có thể trêu vào được.

Thành phố Muối có các loại tập đoàn xuyên quốc gia mọc lên san sát nên cũng sinh sôi ra không ít thế lực ngầm.

Phía sau màn cái công ty tài chính này chính là do một luồng thế lực ngầm lớn nhất thành phố Muối đang thao túng.

Nam trung niên kia rốt cục cười cười đối với Diệp Thần mà nói:

"Này tiểu tử, ngươi đã nghe xong câu chuyện vậy ngươi còn muốn xen vào chuyện bao đồng nữa không? Ta khuyên nhủ ngươi một câu là nếu ngươi nhất định phải xen vào chuyện bao đồng, thì tốt nhất là nên cân nhắc trước một chút là bản thân ngươi nặng mấy cân mấy lượng. Một cái việc làm không tốt, nhưng là sẽ có người chết đó!"

Đang khi nói chuyện thì ánh mắt của nam trung niên cũng đã khóa chặt lại Diệp Thần.

Đôi mắt này là ý gì?

Bá đạo, bễ nghễ, sắc bén, lạnh lùng!

Nếu như trước kia thì Diệp Thần chỉ có thể phủ phục run rẩy ở trước mặt loại đại lão này vì nếu sơ ý một chút hắn sẽ liền bị ép thành phấn vụn. Nhưng bây giờ thì hắn muốn phù có phù, muốn quỷ có quỷ, còn có một số kỹ năng kề bên người.

Cùng lắm thì chơi thôi!

Diệp Thần gãi đầu một cái rồi nói:

"Ách! Cái này… Có chuyện gì thật tốt mà nói nha! Không nên đi ức hiếp một cái nữ nhân!"

Nam trung niên nhẹ gật đầu nói:

"Tốt, rất tốt! Tiểu tử nhà ngươi lại là có thể bảo trì bình thản ở độ tuổi này và dám nói chuyện với ta như vậy là có rất ít người làm được! Được rồi, ta sẽ cho ngươi một bộ mặt. Chúng ta liền giảng một chút đạo lý. Thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, đây là đạo lý phải không?"

Diệp Thần cũng không phủ nhận:

"Ách! Đúng thế!"

Nam trung niên cười cười nói:

"Nợ cha con trả, từ xưa cũng có, đúng không?"

Diệp Thần gật đầu:

"Không sai!"

Nam trung niên khẽ híp con mắt một cái rồi nói:

"Cha nàng đã vay tiền công ty ta với mức tương đối lớn, cho nên ta hôm nay phải tự mình qua đây xử lý. Ngươi có biết nàng đã nợ công ty bao nhiêu tiền không?"

Diệp Thần nhún vai rồi nhìn về phía Tang Du nói:

"Ta không biết!"

Tang Du cũng mờ mịt mà lắc đầu nói:

"Bọn hắn nói ta phải trả mấy trăm vạn nên ta trả không nổi. Tiểu Thần à, ngươi chớ để ý nữa. Cùng lắm thì… Cùng lắm thì…!"

Trong mắt Tang Du đột nhiên lướt qua một vẻ quyết tuyệt chi sắc, giống như là trong phút chốc đã làm ra một cái quyết định bi tráng nào đó.

Diệp Thần vội vàng an ủi:

"Du tỷ à, ngươi đừng vội nha! Không có chuyện gì đâu! Ta nhất định sẽ giúp ngươi! Ta thề!"

"Ngươi sao?"

Tang Du sửng sốt một chút rồi vô ý thức mà lắc đầu. Nhưng có điều trong lòng nàng lại là chẳng hiểu ra sao mà lại tuôn ra một luồng cảm động chưa từng có đã hơn 20 năm gần đây.

Nam trung niên liền thình lình đứng dậy rồi từ trên thân hắn bỗng bộc phát ra một luồng khí thế vô cùng mạnh mẽ. Nó làm cho không khí trong cái phòng này tựa hồ cũng ngưng kết lại rồi hắn nói:

"Nghe này, chúng ta không phải là hội hắc ám mà chúng ta là công ty. Mỗi một món nợ đều rất là rõ ràng. Cả gốc lẫn lãi là 500 vạn! Hôm nay nàng nhất định phải trả tiền! Còn không trả tiền thì liền lấy thân mà bồi thường!"

Hắn dùng ánh mắt hung tàn của sài lang mà nhìn thẳng vào Tang Du mà nói:

"Ngươi có nhan sắc và dáng người đều là tuyển chọn tốt nhất nên công ty có thể cho ngươi cơ hội nếu hướng về tấm thân của ngươi. Tối nay ngươi liền đi làm hộp đêm dưới cờ của công ty để bán thân trả nợ! Lúc nào bán đủ 500 vạn thì ta liền trả lại tự do cho ngươi!"

Dừng một chút rồi hắn lại nhìn về phía Diệp Thần mà nói. Trong giọng nói còn mang theo vô tận áp bách:

"Ngươi hoặc là giúp nàng trả tiền, hoặc là lăn ra ngoài. Nghe hiểu chứ?"

Lúc này, Tang Du không có khóc mà thần sắc cũng rất thản nhiên. Nàng vậy mà mặt không đổi sắc rồi nhìn nam trung niên mà nói:

"Ta không có tiền và ta cũng không biết đi bán thân nên các ngươi hãy giết ta đi. Dù sao ta cũng đã rất mệt mỏi nên ta không muốn làm việc nữa mà ta muốn chết. Hãy lấy mạng ta mà đi gán nợ đi!"

Diệp Thần bình tĩnh quay bả vai của Tang Du mà nói:

"Du tỷ nhà ngươi đừng có nói ngốc! Nó không đáng!"

Diệp Thần bỗng nhiên lắc đầu cười hì hì và nói ra:

"Hắc hắc, ngươi cũng không phải là Hoàng đế, ngươi cũng không phải là cái khuôn vàng thước ngọc gì. Hôm nay ta không có tiền để trả cho ngươi và ta cũng không biết lăn. Còn các ngươi cũng không cần quá khoa trương vì cho vay nặng lãi vốn là đã phạm pháp. Không biết các ngươi đã làm hại bao nhiêu người phải cửa nát nhà tan, vợ con ly tán. Kiếm loại tiền với lòng dạ hiểm độc này thì nên khiêm tốn một chút đi. Bên trên thế giới này thì các ngươi không chọc nổi nhiều người đâu!"

Nghe được Diệp Thần nói mà Tang Du có chút như trong mộng.

Chuyện gì đã xảy ra? Hôm nay Tiểu Thần không giống với khi xưa rồi!

"Ồ?"

Khuôn mặt nam trung niên có chút động đậy, cơ bắp khóe mắt liền co quắp vài cái. Tại thời khắc này, hắn thế mà cảm giác được thiếu niên vô hại trước mắt trong chốc lát đã khiến hắn có chút nhìn không thấu!

Dừng một chút, rồi nam trung niên phân phó đối với hai tên tráng hán sau lưng:

"Các ngươi cùng nhau xông lên. Trước tiên ném tiểu tử kia ra ngoài. Hãy cẩn thận vì hắn có một chút cổ quái!"

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ChưThầnCộngBá
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 128
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự