Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Ngươi Là Ma Quỷ Sao?

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử

Phiên bản Dịch · 2668 chữ · khoảng 9 phút đọc

Lần này tên hentai đầu trọc đã dùng tới sức lực từ khi bú sữa mẹ cho tới bây giờ để quất cho Võ Cường quay người ba trăm sáu mươi độ tại chỗ. Khiến cho Võ Cường bị choáng váng hết cả người!

Võ Cường che lấy gương mặt nóng bỏng của mình và đầu óc loạn thành một bầy bột nhão mà lắp bắp:

"Đại. . . đại. . . đại ca đầu trọc à, ngài, ngài. . . ngài có đánh nhầm người không vậy? Ngài đánh ta làm gì thế? Ta thế nhưng đã cho ngài không ít tiền mà! Ngài thật là không có trượng nghĩa!"

Tên hentai đầu trọc bị tức giận đến toàn thân phát run. Hắn bộc phát ra một loại khí thế hung ác đẫm máu, tựa như là muốn chém chết Võ Cường mà nói:

"Ngậm miệng! Ngươi là cái tên súc sinh! Ngươi có biết hắn là ai không? Ngươi dám trêu vào hắn sao? Đừng nói hắn đánh gãy tay ngươi, mà xem như hắn ngủ với mẹ ngươi, thì ngươi cũng phải ở bên giường mà góp phần trợ uy cho hắn! Cơm bưng nước rót mà nhượng bộ hắn!"

Sau một khắc, tên hentai đầu trọc liền quay người hướng về Diệp Thần. Biểu hiện trên mặt của hắn thay đổi giống như là lật sách. Hắn trở nên vô cùng nịnh nọt, sợ hãi, còng lưng tới ngang eo rồi thận trọng nói:

"Đại. . . đại ca. . . Đại tẩu à, các ngài, các ngài vẫn tốt chứ?"

Cái gì?

Đại ca sao? Đại tẩu sao?

Võ Cường đã triệt để mộng bức. Nhưng rất nhanh liền có một luồng sợ hãi thâm thúy đang lan tràn quanh thân hắn.

Diệp Thần cười mắng:

"Ai là đại ca đại tẩu của ngươi hả? Ngươi đã uống lộn thuốc rồi đúng không?"

Đại tẩu sao? Lâm Ngữ Khê thẹn thùng mà đỏ chót cả mặt nhưng trong lòng lại giống như là bị đổ hũ mật làm ngọt đến dính cả người.

Tứ đại hentai này bây giờ cung kính Diệp Thần giống như là thần thánh, và còn hận không thể kêu lên hai tiếng phụ thân.

Nói thật thì loại người liều mạng như bọn hắn đều đã ngồi xổm trong phòng giam như chuyện thường ngày.

Bọn hắn không sợ bị đánh, không sợ bị chém, không sợ ngồi tù, thậm chí ngay cả xử bắn chúng cũng không sợ.

Thế nhưng bọn hắn lại rất sợ quỷ! ! ! !

Chuyện hôm nay ở trên xe buýt mà bọn hắn đã trải qua sẽ là cái bóng ma khiến cho suốt đời bọn hắn không cách nào xóa đi được.

Bọn hắn dù có chết cũng đều không muốn trải qua chuyện đó lần thứ hai!

Theo bọn hắn nghĩ thì thiếu niên Diệp Thần chừng hai mươi này có được thủ đoạn kinh khủng mà người thường khó có thể tưởng tượng được. Diệp Thần cho bọn hắn một loại ấn tượng đáng sợ như gặp phải yêu ma quỷ quái.

Vào buổi tối hôm nay, thì bọn hắn đã nhận tiền của Võ Cường và được Võ Cường gọi qua đây dạy bảo một người. Đây vốn là một kiện chuyện nhỏ không có ý nghĩa, nhưng bọn hắn vạn vạn không nghĩ tới là người mà Võ Cường lại là người mà bọn hắn sợ nhất trong cuộc đời này!

Một tên hentai đầu đinh khóc thành dòng lệ mà nói:

"Đại ca à, ngài đừng có tức giận mà, hãy nghe bọn ta giải thích đi! Chúng ta không biết tên súc sinh Võ Cường này muốn tìm ngài gây phiền phức mà! Nếu như biết thì có cho bọn ta một trăm cái lá gan thì chúng ta cũng không dám đến"

Tên hentai đầu trọc cắn răng một cái và trong con ngươi của hắn đang phát ra hung ý ngập trời mà nói:

"Đại ca à, ngài nói bọn ta làm gì đi! Gia hỏa Võ Cường này thì ngài muốn hắn tàn hay là muốn hắn chết đây? Chỉ cần một câu nói của đại ca ngài đây thì mấy ca ca đây sẽ băm nát hắn rồi làm thành sủi cảo cho chó ăn. Cùng lắm thì mấy ca ca đây sẽ không được ở thành phố Muối để lăn lộn nữa. Mấy ca ca sẽ chạy trốn đến tận đẩu tận đâu cũng được!"

Nghe xong lời này thì Võ Cường đã bị dọa đến ướt cả đũng quần. Rồi hắn thở phù phù một tiếng mà quỳ gối trước mặt Diệp Thần mà cầu khẩn:

"Đại ca Diệp. . . Diệp Thần à, ta. . . ta đã sai rồi, ta đã sai rồi. . . ! Ta xin lỗi! Ta. . . Ta không biết là ngươi lại ngưu bức đến như vậy. . . ! Ta không muốn chết, ta thật sự không muốn chết. . .! Cho ta một cái cơ hội đi mà. . .!"

Lâm Ngữ Khê ở một bên sợ sệt mà nói:

"Diệp Thần. . . Đừng. . . Đừng để cho bọn hắn giết người. . . Nó thật là khủng khiếp. . .!"

Diệp Thần kỳ thật cũng không muốn để mấy cái tên hentai giết chết Võ Cường.

Suy nghĩ một chút thì Diệp Thần bỗng nhiên cười lên một tiếng mà nói:

"Ha ha ha, có cách rồi!"

Lập tức, Diệp Thần tỏ ra tà ác mà biên soạn một cái nhiệm vụ

"Đinh

Nhiệm vụ đã tạo ra

Nội dung nhiệm vụ để Võ Cường quỳ xuống hát bài ca chinh phục

Ban thưởng hệ thống đang phân tích độ khó của nhiệm vụ, phần thưởng sẽ thanh toán ngay sau đó."

Diệp Thần ngưu bức oanh oanh mà nói:

"Võ Cường à, ngươi muốn ta cho ngươi một cái cơ hội thì ta sẽ cho ngươi một cái cơ hội. Và ta liền xem thử ngươi có quý trọng nó hay không! Ngươi hãy nhớ kỹ, cơ hội này chỉ có một lần! Trong chớp mắt là sẽ qua đi nên ngươi phải nắm chắc nó. Không thì ngươi sẽ phải chết! Quỳ tốt rồi thì ngươi hãy hát bài ca chinh phục cho ta! Hãy lớn tiếng mà hát lên!"

Võ Cường liền sửng sốt một chút: "Hả?"

Tên hentai đầu trọc dùng một bàn tay quất vào trên đầu Võ Cường mà quát:

"Móa nó, ngươi bị ngu rồi sao? Hát đi! Hát thật tốt cho đại ca, đại tẩu của ta!"

"Đừng, đừng có đánh ta, ta đau đó! Để ta hát! Ta hát ngay còn không được sao? "

Võ Cường liền nổi lên một chút cảm xúc mà hát:

"Rốt cục ngươi đã tìm tới một cái phương thức để phân ra được thắng bại. Sự trả giá cho thắng thua chính là lẫn nhau thịt nát xương tan, bề ngoài khỏe mạnh ở trong lòng ngươi!"

Diệp Thần nhẹ gật đầu nói:

"Khá được! Giọng hát của ngươi còn không tệ! Hát rất có cảm xúc ta đều có chút động dung."

Lâm Ngữ Khê học khoa âm nhạc hệ đại học Khoa Học Tự Nhiên nên đưa ra lời bình tương đối chuyên nghiệp:

"Cao âm giống như có chút vấn đề, có cảm giác bị xé rách. Nhưng âm khá chuẩn!"

Diệp Thần khoát khoát tay nói:

"Được rồi, ta không muốn nghe ca nhạc nữa!"

"Đinh

Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ:【 để Võ Cường quỳ xuống hát bài ca chinh phục 】

Thu được một cái dao cạo râu bằng điện ba dao chính hãng Felip S5571, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được một bộ Apple ipod touch6 mp3/4 (64GB) chơi game, nghe nhạc, xem phim dạng đơn giản, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được năng lượng chữa trị 0

Hệ thống hoàn thành chữa trị 0.9% "

Ha ha ha, phần thưởng thật không tệ nha!

Đều là nhãn hiệu lớn rất đáng tin cậy!

Trước kia hắn căn bản chưa được dùng qua những mặt hàng cao cấp này, nên bây giờ hắn thật là rất hạnh phúc.

Võ Cường khóc sướt mướt mà cầu khẩn:

"Đại ca Diệp Thần à, ta có thể đi rồi sao?"

Diệp Thần nhìn về tứ đại hentai mà nói:

"Ừm! Tốt lắm! Vậy bây giờ mấy người các ngươi hãy đem hắn đưa đến Quảng trường Vạn Đạt và giám sát hắn rồi để cho hắn trần truồng mà chạy vòng quanh quảng trường một vòng. Chuyện này coi như xong!"

"Hả? ! ! ! !"

Tròng mắt của Võ Cường trợn muốn lồi ra ngoài.

Để ta trần truồng mà chạy quanh Quảng trường Vạn Đạt sao?

Mẹ nó. . .!

Đây là muốn ta lên “hot tìm kiếm” sao?

Diệp Thần à, ngươi quá độc ác mà!

Ngươi là ma quỷ sao?

"Đi!"

Tứ đại hentai không nói hai lời mà liền kéo Võ Cường đứng lên rồi hùng hùng hổ hổ mà tiến đến Quảng trường Vạn Đạt.

"Đinh

Nhiệm vụ đã tạo ra

Nội dung nhiệm vụ để Võ Cường trần truồng mà chạy quanh Quảng trường Vạn Đạt

Ban thưởng hệ thống đang phân tích độ khó của nhiệm vụ, phần thưởng sẽ thanh toán ngay sau đó."

Lâm Ngữ Khê cười như một nhánh hoa đang run rẩy mà nói:

"Phốc! Diệp Thần à, ngươi. . . ngươi thế mà lại để Võ Cường trần truồng mà chạy quanh quảng trường sao? Ngươi đúng là quá hố hắn rồi! Chết cười ta!"

Lâm Ngữ Khê có thể bảo đảm rằng bản thân nàng một năm này có số lần cười tổng cộng lại đều không có nhiều bằng hôm nay!

Diệp Thần tỏ ra xem thường mà nói:

"Cái này không tính là cái gì hết! Trừng phạt hắn một phen nho nhỏ mà thôi! Lâm Ngữ Khê à, ngươi cũng nhìn thấy là Võ Cường đang muốn đánh chết ta mà! Ta chỉ muốn để hắn chạy trần truồng mà thôi! Aizz, con người của ta hay ăn thiệt thòi mà lại ăn thiệt thòi ở chỗ ta quá thiện lương mà!"

"Ừm ừm, ngươi là người thiện lương nhất!"

Lâm Ngữ Khê cười rồi gật đầu. Nàng thật lòng cảm thấy là vô luận Diệp Thần có nói cái gì cũng đều rất đúng.

Nàng thốt lên vì thấy loại cảm giác này thật là kỳ quái: "Ý!"

Hai người lại tiếp tục đi lên phía trước.

Mấy phút đồng hồ sau thì đã đến dưới lầu của nhà Lâm Ngữ Khê.

Diệp Thần đưa mắt nhìn theo nàng đi vào đầu hành lang.

Đột nhiên, Lâm Ngữ Khê quay đầu lại.

Dưới ánh đèn nàng giống như được bao phủ ở bên trong tiên khí. Cái cảnh này liền đứng hình ở trong đầu Diệp Thần!

Diệp Thần nhịn không mà được lấy ra điện thoại chụp một tấm.

Tấm ảnh này có ánh sáng nhu hòa mà hiệu quả như một tấm áp phích tuyên truyền văn nghệ tuổi thanh xuân vậy.

Hoàn mỹ đến cực hạn!

Lâm Ngữ Khê liền giả lơ đễnh, thậm chí còn chủ động bày ra mấy cái tư thế để cho Diệp Thần chụp thêm mấy bức rồi mới nở nụ cười xinh đẹp mà nói:

"Diệp Thần à, hôm nay thật là cám ơn ngươi! Ta bây giờ có thể khẳng định đây là một ngày vui vẻ nhất nhất nhất nhất đời ta đó! Sau này ngươi có còn chơi đùa cùng với ta như vậy nữa không?"

Mặc dù Diệp Thần cũng không phải là một tên phong tình lãng tử, nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngốc. Huống hồ gần nhất hắn đã ăn phải tương đối nhiều thức ăn cho chó nên hắn đã ăn ra kinh nghiệm mà lập tức cười nói:

"Ách! Ta biết! Lâm Ngữ Khê à, sau này ta sẽ thường xuyên đến rủ ngươi đi chơi. Mà ta đã từng nói qua là ta sẽ bảo vệ ngươi mà! Vì ngươi chính là tâm can bảo bối của ta!"

Lâm Ngữ Khê vừa thẹn vừa mừng liền xoay người mà chạy. Trong tiếng bước chân hắn chỉ nghe nàng nói:

"Phốc! Diệp Thần à, sau này ngươi hãy gọi ta là Ngữ Khê đi!"

Diệp Thần đứng sừng sững tại chỗ thật lâu mà nói:

"A. . .! Đây chính là cảm giác yêu đương sao? Ồ thật beautiful!"

Chỉ chốc lát sau thì Diệp Thần liền khẽ hát mà lên đường về nhà.

Hắn gọi xe đưa đến cửa ra vào tiểu khu rồi mới xuống xe

"Đinh

Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ:【 để Võ Cường trần truồng chạy quanh Quảng trường Vạn Đạt 】

Thu được một hộp xì gà nhãn hiệu Hiba (Cohiba) bản "Behike" kỷ niệm tròn 40 năm, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được một kiện thời trang kiểu mới là áo thun ngắn tay nam nhãn hiệu Armani, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được một TV trí tuệ nhân tạo tinh thể lỏng nhãn hiệu Tiểu Mễ (65 inch) siêu nét, đã tự động gửi vào Thứ Nguyên Không Gian Trữ Vật.

Thu được năng lượng chữa trị 0

Hệ thống hoàn thành chữa trị 0.9% "

Diệp Thần mừng rỡ mà nói:

"Aizz, Võ Cường à, hôm nay ngươi đã hát bài ca chinh phục và còn chạy trần truồng khiến cho ta kiếm được phần thưởng giá trị hơn mọt vạn đồng tiền. Ta thật cảm động rồi! Ngươi chính là người thành thật, ngươi chính là cái máy ATM tự động rút tiền của ta. Sau này ta còn phải tìm ngươi hợp tác! Mỗi ngày ta để cho ngươi chạy trần truồng một vòng, thì ta liền có thể trở thành giai cấp tư sản từ trên thân của ngươi rồi! Quá thoải mái!"

Vừa lên lầu, Diệp Thần vừa đem cái sách kỹ năng « Khuyến Thiện Chú » học được.

Hóa ra đây là một môn nguyền rủa chi thuật. Người trúng chú thì trong vòng 24 tiếng sẽ trách trời thương dân, một lòng hướng thiện. Giết con gà cũng sẽ quỳ xuống đất mà sám hối, rồi ăn không ngon ngủ không yên như muốn đi tự sát để bồi thường mạng vậy. Giống như hắn là kẻ tội ác tày trời nhưng biết bỏ xuống đồ đao mà lập địa thành Phật vậy.

Đương nhiên, cái chú thuật này chỉ có hiệu quả trong một ngày. Và đối với tinh-khí-thần của người thi chú cũng có hao tổn nhất định.

Diệp Thần thầm nghĩ:

"Ách! So với kỹ năng truyền thống như Quyền Kích cùng Thực chiến mà nói, thì chú thuật lại thuộc về Huyền Học, cũng chính là cái thứ bàng môn tả đạo! Có điều kỹ năng nhiều cũng không có ép gì thân, nên ta nên học thêm một chút đồ vật thì luôn luôn là tốt! Ở thời đại này thì ai cũng đều chú trọng đến đức-trí-thể cùng phát triển toàn diện. Nên nếu chỉ có nhan sắc là còn chưa đủ, mà còn phải có tài hoa nữa nha!"

Diệp Thần vừa tới của nhà thì hắn liền nghe từ cửa nhà Tang Du ở đối diện bỗng truyền âm thanh của đồ vật bị rơi vỡ.

"Hả?"

Diệp Thần nhìn vào cửa lớn khép hờ của nhà Tang Du. Trong cửa truyền đến âm thanh của nàng.

Là tiếng khóc!

Là nàng đang khóc thút thít!

Rất điềm đạm đáng yêu!

"Du tỷ đang cãi nhau với ai sao? Mẹ nó, lại dám mắng khóc Du tỷ chứ! Cái này là phải nhẫn tâm cỡ nào đây?"

Diệp Thần cũng không suy nghĩ nhiều mà vượt ngang một bước rồi thuận tay đẩy ra cái cửa nhà Tang Du mà đi thẳng vào.

Bạn đang đọc Có Hệ Thống Thật Sự Tài Giỏi (FREE dịch) của Ngã sửu đáo linh hồn thâm xử
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ChưThầnCộngBá
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 136
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự