Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Bệnh Nhân Tâm Thần

Bạn đang đọc Xin Đừng Hù Ma Ta sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 1878 chữ · khoảng 9 phút đọc

"Gia đình tôi vốn không dư giả gì nhiều, lại càng thêm lúc cha mẹ tôi ly hôn tiền bạc ngày càng khó khăn, may mắn trong vùng nội thành có một căn nhà rộng rãi, giá tiền không hiểu ra sao rất thấp, cha dượng và mẹ tôi không nghĩ ngợi gì nhiều liền đặt cọc và chuyển vào đấy sinh sống"

Người đàn ông có vẻ xấu hổ khi kể tới gia cảnh gia đình mình.

"Có lẽ cha dượng và mẹ tôi ban đầu không hề biết lý do căn nhà này có giá thành rất thấp so với giá trị thật của nó, bọn họ chỉ cảm thấy ông trời bỗng dưng ban xuống miếng bánh ngọt, về sau sự kiện của tôi cùng với những lời bán tàn từ những người hàng xóm có lẽ bọn họ cũng nhận ra điều gì đó".

"Mẹ tôi, bà ấy đã trút hết số tiền mình có để mua lấy căn nhà này, sau khi nghe những người hàng xóm bàn tán rằng "ngôi nhà này ngày xưa đã có người chết", bà chỉ có thể gạt bỏ nó ra khỏi đầu và tự nhủ rằng nó không hề có thật, trên đời này làm gì có chuyện ma quỷ, nếu có thì người ta đã có bằng chứng rồi, cho nên khi tôi nói với bà rằng có một người đàn bà treo cổ trong tủ đồ phòng ngủ tôi, bà có vẻ hoang mang rất nhiều".

Đông Tinh mân mê lấy đôi môi, mở miệng nói :" theo ông nói, ngôi nhà trước lúc gia đình ông chuyển vào là của một gia đình ba người, người mẹ và hai đứa con gái, người mẹ dường như mắc bệnh tâm thần nặng sau khi bị chồng mình lừa dối, cướp lấy hết sổ tài khoản tiết kiệm của cả hai, sau đó cùng người đàn bà khác thông đồng bỏ rơi, người mẹ không cách nào chấp nhận sự thật hóa điên dại, trong một đêm giết chết hai đứa con của mình trong nhà tắm, rồi sau đó treo cổ tự tử".

Người đàn ông gật đầu :"những gì tôi biết là như thế, tôi đã hỏi những người hàng xóm, tôi cũng tìm hiểu thông tin thì biết bọn họ đã ở đây".

Đông Tinh nói tiếp: "sau khi ả ta bám lấy ông ở nhà tắm, mọi chuyện sau đó ra sao"

"Sau đó thì chúng tôi chuyển nhà" Người đàn ông ấp úng "thật ra thì chỉ có mỗi tôi chuyển".

Cậu thanh niên có nhiệm vụ ghi chép, lấy tay nhíu đôi mày, thở dài đưa cho người đàn ông cái bánh ngọt cùng ly trà đã nguội :"ông Trần, ăn miếng bánh, hớp miếng trà, xin nén bi thương".

Đông Tinh lườm cậu thanh niên :"Trịnh Kim Bảo nghiêm túc".

Kim Bảo gãi gãi đầu xấu hổ cười khan ha ha.

"Ban đầu tôi đề nghị chuyển nhà, mẹ tôi bà ấy đã khó đồng ý mặc dù biết tôi nói sự thật, không kể tới việc ông cha dượng ghét tôi như thể cái mộc để ổng xả đạn, ổng nào chịu bỏ ra khoản tiền lớn để chuyển nhà chỉ vì một thằng như tôi, ổng nổi cơn giận lôi đình lấy ra cây vọt vọt tôi một trận thừa sống thiếu chết, nếu không phải tôi đã lớn có đủ sức chống lại không khéo lúc đấy cho dù có được chuyển nhà tôi cũng không còn sức mà đi"

"Mẹ tôi dù sao cũng là mẹ ruột, bà có lạnh nhạt tới đâu cũng không nỡ để tôi chết dần chết mòn trong chính ngôi nhà này, bà nghĩ cách giúp và rồi cũng có cách, đó là để tôi sống cùng với dì, tôi chuyển tới nhà dì sinh sống, ở đây tôi đã nghĩ mọi thứ kết thúc thật rồi, cuối cùng tôi cũng có một cuộc sống bình thường, tôi có người bạn mới, cậu ta tên Đức, rất thân thiết với tôi".

Người đàn ông nói một cách đắng chát :"đúng đấy tôi đã nghĩ mọi chuyện đã kết thúc thật rồi, rời xa căn nhà đó mọi chuyện sẽ khác".

Kim Bảo rất thõa mãn đóng vai quần chúng ăn dưa, gật gật đầu bồi thêm :"nhưng mọi chuyện chưa kết thúc".

Người đàn ông thoáng chốc ngẹn lời, hơi trừng lấy mắt nhìn cậu ta.

Hít một hơi dài, ánh mắt người đàn ông rủ xuống nói.

"Đó là một buổi sáng trong lành chúng tôi có hẹn đi chơi".

Cậu bé mở cửa dắt ra chiếc xe đạp của mình, vươn rộng hai nắm tay, sảng khoái đón nhận thời tiết trong lành, lúc này một cậu bé khác đạp nhanh lấy chiếc xe của mình phóng tới chỗ nó hô :"nhanh lên, tôi đợi cậu từ nãy giờ".

"Cậu thì lúc nào cũng hấp tấp cả Đức, cứ từ từ, tôi còn đang làm động tác hít thở" nó bĩu môi nhìn lấy tên đồng bạn của mình.

"Nhanh lên" Đức không có vẻ gì cảm thông cho nó, cậu quá hiểu cái sự lõng lẻo về thời gian của nó, nắm lấy vai nó giật mạnh hô.

"Được được" nó còn cách nào khác, đành gật đầu, phóng tới chiếc xe của mình cùng cậu bạn nó lướt nhanh ra phố.

Hôm nay bọn nó có một chuyến đi chơi thật dài, bọn nó đi khắp ngõ ngách thành phố, đi những tuyến đường lạ, hay ít nhất là mới lạ đối với nó, Đức nói với nó là "lần này đi chơi là vì khai thông con mắt cho cậu, chẳng phải cậu mới chuyển tới ở chưa quen đường cộ hay sao", cảm thấy rất là thuyết phục, nó không nói hai lời bèn đồng ý chuyến đi chơi, cho dù không có mục đích tìm hiểu thì nó cũng muốn đi chơi thật đã.

Cuộc sống có ai không muốn tự do bay lượn trong cơn gió, đối với nó phóng trên chiếc xe lướt qua những cơn gió cũng không khác gì.

Một ngày trôi nhanh chóng, bầu trời lúc này đã được nhuộm màu tối như mực chỉ còn những ánh đèn yếu ớt từ những bóng đèn cũ kỹ treo trên góc nhà người dân.

Bọn nó lúc này đạp xe băng qua hướng bãi cỏ hoang để về nhà mỗi đứa.

Nó cảm thấy hai chân đạp xe cả ngày có vẻ rã rời, bất quá nó vẫn hưng phấn nói :"cậu thấy thằng Việt nó cay cú vì không bắt kịp tớ không Đức, nhìn khuôn mặt tức tối nó tớ hả dạ làm sao".

Đức đạp xe kề bên nó cười :"cậu gan thật, thằng Việt nó tự xưng đại ca khu đã lâu chưa ai dám chống đối nó mà cậu mới chỉ chuyển tới đây đã vuốt râu hùm nó".

"Ở chỗ tớ không có những thằng như nó" Nó hừ lạnh, cảm thấy bọn người chỉ biết bắt nạt người khác như thằng Việt vô cùng đáng khinh.

"Cậu thì hay rồi" Đức làm động tác duỗi tay.

Thấy biểu cảm của Đức nó cũng có phần tự hào cười tươi, nó đang muốn nói chuyện thì xuyên qua cái khung xe đạp của Đức nó thấy một bóng hình rất quen thuộc đối với nó.

Ả đàn bà với cái cổ gãy do treo cổ đứng tại bãi cỏ hoang, ả ta vẻ mặt vẫn xanh đen cùng đôi môi trầy xước hơi lem vết máu nhìn lại nó xuyên qua chiếc xe đạp.

Gió đêm kèm theo cơn lạnh rít người chưa từng thấy lướt qua từng thớ thịt trên người nó, nó chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi với cơn gió như bây giờ, không cần đi nhìn nó cũng biết trên người nó tất cả lỗ chân lông đều đang dựng đứng.

Tại sao !

Nó không hiểu tại sao ả ta cứ bám lấy nó, đã ra khỏi căn nhà chết tiệt đó không phải ả nên bỏ nó hay sao, không cách nào giải đáp câu hỏi trong lòng, nó càng thêm sợ hãi, ả tại sao cứ đứng đó nhìn nó.

Có lẽ cảm giác sợ hãi nhất không phải là ả ta tiến tới làm gì nó mà là ả ta cứ mãi dùng một ánh mắt cùng bộ dáng điên cuồng nhìn lấy nó, nó không bao giờ biết ả ta sẽ tiến tới lúc nào và làm gì nó.

Viu Viu !

Cánh váy trắng của ả bị gió thổi lộ ra bên góc cạnh không bị chiếc xe đạp che mất, gió ngừng thổi, thân hình của ả ta bỗng biến mất.

Trái tim đập mạnh của nó có được giây phút bình tĩnh, điều chỉnh tầm mắt hướng về cậu bạn nó, nó lắp bắp nói :"trời lạnh...."

Trong đầu nó tính nói ra "trời lạnh quá nhỉ", có điều cổ họng nó bị bịt kín rồi, kề bên nó vẫn là bộ dạng của Đức nhưng cái đầu lại là của ả ta, sâu trong đôi mắt ả từng vòng mê hoặc trôi dài, linh hồn nó bị kéo theo vào vòng tròn đó.

Không có trạng thái nhận thức, nó cứ đạp xe không hay biết, tới ngã rẽ một chiếc xe oto từ trong đâm ra đâm mạnh vào người khiến nó cùng với chiếc xe đạp của nó ngã trong vũng máu.

Người đàn ông nói :"đó là lần tôi xém bị ả ta giết chết mất, tôi không biết liệu lần tiếp theo ả tới tôi có phải chết hay không, nhưng nhưng"

"Tôi thật sự không muốn chết, tôi còn vợ con".

"Ông Trần, bệnh tình của ông tôi xác nhận sẽ giúp ông lo liệu, phải rồi, trời đã tối, tôi nghĩ ông nên về nhà kẻo vợ con ông lo lắng, ngày mai hãy tới tiếp tục trị liệu" Đông Tinh nhìn lấy đồng hồ treo tường, giọng nói ân cần.

Có vẻ muốn kể tiếp câu chuyện, người đàn ông muốn nói rồi lại thôi, gật đầu với cậu ta :"cám ơn bác sĩ, ngày mai tôi lại đến".

Đông Tinh nói : "à tôi quên hỏi, số nhà cũ ông bị ả ta ám lần đầu tiên là".

"387 Phạm Ngũ Lão, Bình Dương".

"Ghi chép" Đông Tinh gật đầu nhìn Kim Bảo, cậu ta nhanh chóng nắm lấy bút ghi vào cuốn sổ tay.

Tiễn đưa người đàn ông ra khỏi phòng khám, Đông Tinh nhìn Kim Bảo với ánh mắt kỳ quái hỏi :"cậu làm gì nhìn tôi chằm chằm thế".

"Tôi thấy phòng khám mọi người đều mở cửa rất lâu nhưng sao anh lại chỉ mở tới 11 giờ 30". Kim Bảo buồn bực, đối với suy nghĩ của cậu ta không phải phòng khám tư nhân mở càng lâu càng dễ có thêm tiền khám hay sao.

"Tôi đã có thỏa thuận với người đã khuất ở nơi đây, từ 12 giờ nơi này là thuộc về bọn họ rồi" Đông Tinh mỉm cười ấm áp, bất quá Kim Bảo lại cảm thấy rùng mình.

Bạn đang đọc Xin Đừng Hù Ma Ta sáng tác bởi codocnhan172
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 13
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự