Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Bạn Nhỏ Hancock Bị Đánh

Bạn đang đọc Xây Dựng Đế Chế Độc Tài Ở One Piece sáng tác bởi Phongbatdiet1010

Tiểu thuyết gốc · 1466 chữ · khoảng 5 phút đọc

Minh Vũ tỉnh dậy sau giấc ngủ không quá dài, nói thẳng ra là không đầy đủ, chỉ vẻn vẹn bốn tiếng đồng hồ mà thôi, trong đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn chút hơi nước nhàn nhạt, tuy nhiên chỉ một lát sau liền biến mất.

Loại giờ sinh học này Minh Vũ đã sớm làm quen trong suốt ba năm qua, hắn không thể không thích ứng, cho dù đang ở trong độ tuổi ăn ngủ để phát triển...

Nâng thân thể nhỏ nhắn gầy gò lên, Minh Vũ theo thói quen đi vào nhà vệ sinh bé tí nằm ngay cạnh, tiến hành rửa mặt súc miệng.

Nhìn mình trong gương, Minh Vũ rất muốn cười nhưng không cách nào cười được, hình ảnh phản chiếu của hắn là một đứa bé chưa tới mười tuổi, mái tóc đỏ hung được cắt ngắn sát da đầu, khuôn mặt đáng yêu vì thiếu ăn mà hơi hóp vào, tay chân gầy còm trông rất là tội nghiệp.

Nếu nhìn kỹ thì trên khắp cơ thể hắn có rất nhiều vết sẹo lớn bé, đặc biệt là bên ngực phải, một dấu ấn kỳ quái lộ ra ngoài cực kỳ bắt mắt, đây chính là hình xăm đại biểu cho thân phận nô lệ của Minh Vũ.

Với thân phận của Minh Vũ ở kiếp trước, nhận lấy hình xăm này không khác gì một loại sỉ nhục, ngày đầu tiên hắn đã dùng mọi cách, thậm chí sử dụng vật sắc bén để cắt vào hình xăm, mục đích chỉ để phá đi nó.

Tuy nhiên đến cuối cùng hình xăm vẫn không hề biến mất, Minh Vũ tuyệt vọng chấp nhận với thân phận hèn mọn của mình, ít nhất làm Minh Vũ an ủi là hắn biết mình trọng sinh vào một nơi như thế nào.

One Piece, một thế giới của nhưng điều huyền bí và đầy màu sắc, Minh Vũ không phải chưa từng mơ mộng được đến thế giới này, hắn đơn độc đã quen nên dù có thực sự bỏ lại thế giới cũ thì cũng không khiến hắn nuối tiếc điều gì.

Hiện tại chính là như vậy, Minh Vũ không những mất đi ý chí sống mà còn cố gắng thật nhiều để được sống tiếp, bởi vì hắn biết không lâu nữa sẽ có người đến cứu hắn thoát ra khỏi nơi quỷ quái này.

Cách đây hai ngày một vài nô lệ mới được đưa tới đây, trong số nhưng nô lệ mới đó, Minh Vũ trông thấy ba chị em nhà Boa Hancock, các nàng lúc này mới chỉ là những cô bé, nhưng nhờ vào dung mạo không lẫn vào đâu được của các nàng mà Minh Vũ đã nhận ra, thật sự là rất đẹp, thời điểm nhìn thấy Hancock lần đầu tiên, hô hấp của Minh Vũ như dừng lại, hắn không thể tin được trên đời lại có người xinh đẹp tới như vậy, so với trong phim thì cảm giác chân thực hơn nhiều lắm.

Hôm nay, theo lịch làm việc, Minh Vũ thức dậy liền đi gặp lão quản gia già khú đế trong nhà để tiếp nhận vật dụng "quan trọng", vì sao lại quan trọng?... rất đơn giản, vì nó liên quan đến thú cưng của cậu chủ nhà này, không sai, chính là một con chó với bộ dạng xấu đến không thể xấu hơn, Minh Vũ từng nghĩ dùng từ "chó" để gọi sinh vật này là sỉ nhục con chó.

Nhưng dù có chán ghét tới mức nào thì Minh Vũ cũng không dám lơ là, bởi vì so với con chó đó, mạng của hắn không đáng bằng một sợi lông của nó, chỉ cần nó xảy ra chuyện gì hắn lập tức chết không có chỗ chôn.

"Thiên Long Nhân"? Minh Vũ thầm cười lạnh trong lòng, lần đầu tiên hắn cảm thụ sâu sắc nỗi oán hận của mọi người đối với đám quý tộc chó má này, hắn thầm ghi nhớ trong đầu, bao nhiêu uất hận cùng với nhẫn nhịn mấy năm qua, sau này hắn sẽ trả lại toàn bộ.

Sau khi nhận lấy đống đồ ăn và dụng cụ sinh hoạt của con chó cưng, Minh Vũ không quên nhìn cái liếc mắt miệt thị cảnh cáo cuối cùng của lão quản gia.

- Mày nhớ trông coi Sasa cho tốt, nó mà thiếu một cọng lông là mày sẽ mất một cánh tay.

Minh Vũ cung kính cúi đầu, chờ khi lão đi khuất hắn mới nâng khuôn mặt non nớt của mình lên, sâu trong đôi mắt màu lam nhạt hằn lên những tia đỏ tươi, sự hung bạo cuồng lệ âm thầm lưu chuyển một lúc rồi biến mất.

Nhìn túi đồ trong tay, Minh Vũ cười cười lắc đầu, hắn đột nhiên nhớ tới Hancock, nàng vừa tới khẳng định sẽ bị đối xử tệ hại, giống như mấy ngày đầu mà hắn tới đây vậy.

Bọn quý tộc gọi những ngày đầu của nô lệ là "ngày học quy tắc", hay nói chính xác hơn là "ngày địa ngục", bọn chúng sẽ dùng những hình thức hành hạ dã man khác nhau để nô lệ ghi nhớ, vĩnh viễn không được phép phản kháng, lưu lại bóng ma trong lòng những nô lệ, trong tìm thức bọn họ sẽ sinh ra sự sợ hãi tột cùng khi đối diện với chúng, vì vậy sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh mà chúng đưa ra.

Nếu không phải Minh Vũ đã từng sống qua một kiếp đầy phong quang thì có lẽ hắn đã sớm bị bọn chúng tẩy não rồi.

Đứng cẩn thận suy nghĩ một chút, Minh Vũ khẽ nắm nắm đấm lại, hắn nhìn đông ngó tây một lượt sau đó tìm tới một góc tường nằm khuất sau hai hàng cây, vén vén bụi cây hoa ra thì thấy một cái lỗ chó khá lớn, hắn khom người chui qua biến mất khỏi khuôn viên căn biệt thự...

...

Đứng trước hàng rào của một căn nhà to lớn, Minh Vũ khẽ cất giọng hô.

- Hancock.. Hancock..

Không lâu sau, một bóng dáng nhỏ nhắn chạy ra, tóc mái ngang ngang đặc thù vì bị gió thổi mà dạt sang hai bên, trông vừa buồn cười vừa khả ái.

- Vũ, là cậu phải không?

Nhìn cái đầu nhỏ cố gắng chồm lên hàng rào sắt, Minh Vũ định bật cười, bất quá khi nhìn thấy dấu tay chói mắt trên gương mặt trắng mĩm thì sắc mặt hắn đanh lại, trong đôi mắt lóe lên tia sáng sắc bén đáng sợ.

Giọng nói non nớt nhưng không hề giấu được được sự lạnh lùng vang lên.

- Là ai đánh?

Boa Hancock bị câu hỏi bất ngờ làm cho ngẩn ra, lát sau nàng mới đưa tay lên che má lại, không có người quan tâm hỏi tới thì thôi, nàng có thể nhịn đau tự bi thương trong lòng, bây giờ nghe thấy người bạn mới quen nhưng đã thân hỏi tới, Hancock lập tức sụt sùi uất ức, môi mỏng mím lại, nước mắt tích tụ chực chờ rơi xuống.

Minh Vũ sợ nước mắt phụ nữ, càng sợ hơn khi đó là người mình quan tâm, hắn cau mày cố gắng dùng thân thể nhỏ bé trèo lên bờ tường, tay vịn vào song sắt hàng rào.

- Không được khóc, nói ai đánh mình sẽ trả thù cho cậu.

Nghe Minh Vũ nói, Hancock nín khóc, tính nói nhưng lại nhớ tới chuyện gì đó, ánh mắt trở nên dè chừng nhìn Minh Vũ lắc đầu lia lịa.

Hiểu được cô bé đang lo sợ điều gì, Minh Vũ với một tay xoa đầu Hancock nói nhỏ nhẹ.

- Đừng lo lắng, mình nói trả thù thì sẽ làm được, loại chuyện này mình đã từng làm qua, chỉ cần cẩn thận và bí mật một chút thì sẽ không ai biết mình làm đâu, yên tâm nói mình nghe được không? Là ai đánh cậu? Misphusi hay Tamaro?

Hancock mím môi nghĩ nghĩ rồi quyết định nói.

- Là Tamaro... Hắn nói mình không chịu làm bạn gái của hắn nên hắn đã đánh mình, còn sai mình đi lau nhà quét tường nữa.

Vừa nói nước mắt lại chảy ra.

Lúc này Minh Vũ mới nhìn tới hai bàn tay của Hancock có mấy chỗ bị rộp lên, mắt hắn lại càng tối sầm hơn nữa.

Đám cầm thú chó chết này, sao lại nỡ đối xử với một cô bé xinh xắn như vậy, Minh Vũ cắn răng thầm nghĩ, oán hận của hắn đối với đám quý tộc này càng tăng thêm một tầng.

Bạn đang đọc Xây Dựng Đế Chế Độc Tài Ở One Piece sáng tác bởi Phongbatdiet1010
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Phongbatdiet1010
Thời gian
Lượt thích 26
Lượt đọc 1105
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự