Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Nửa đêm đón xe

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi

Phiên bản Dịch · 3251 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cái nắng hè chói chang làm khắp nơi nóng ran, mang theo cả tro bụi bám theo từng hơi thở, cỏ cây khô làm lộ ra một cách tay trắng nõn, trên cánh tay bám đầy bụi đất lại không che được miệng vết thương nhìn mà ghê người, máu nhỏ giọt thấm vào đất làm cho bầu không khí càng thêm thê lương, quỷ dị.

Bất chợt ngón tay cứng nhắc giật giật, sau đó “Khụ khụ..” một tiếng ho khan, một người con gái đang nằm úp sấp cố gắng đứng lên, cả người đau nhức làm mi mắt nhíu lại, cổ khát nước cùng cực, Trương Khả Khả theo bản năng lấy tay ôm cổ, cảm giác cổ họng như bị gì đó chẹn lại rất thống khổ, nàng dùng hết sức ho khan vài tiếng, cuối cùng cũng thấy đỡ, nàng nhổ ra khỏi họng thứ gì đó như là một cục máu.

“A….” Trương Khả Khả hét lên, ánh mắt mờ mờ nhìn thầy một đống máu kia trông to quá làm nàng sợ tới mức đứng vội lên chạy, mãi đến khi nàng bình tĩnh lại mới phát hiện chính mình đang đứng ở một bãi hoang trong rừng, ngoại trừ cây cối xanh tươi, thì chỉ có cỏ cây héo khô. Nhìn thấy như vậy Trương Khả Khả cảm giác đầu có choáng váng, thiếu chút là lại muốn té xỉu. Trời ơi, đây là kiểu gì vậy?

Không thể chấp nhận việc nàng té xỉu, nàng cố gắng mở to hai mắt, muốn nhìn rõ tình trạng này là tình trạng gì. Vừa nhấc chân lên, cái đau dưới chân làm cho nàng phải nhìn lại thì thấy kinh hãi, hai chân ngọc không phải đi giầy đẹp mà là đôi dép rơm, trời ạ. Đôi giầy xăng đan xinh đẹp của nàng đâu rồi?

Phát hiện này còn chưa xong thì lại làm nàng kinh ngạc là trên người mặc áo vải thô, có vài chỗ rách nát ở ngực cứ vậy mà lộ ra trắng nõn, làm nàng tay chân luống cuống che đi cảnh xuân mê người này, cánh tay vừa nhấc lên lại doạ cho nàng sốc luôn, trên cánh tay ngọc có vết cào nhìn mà ghê người a. Nước mắt rơi như mưa.

“A..” Trương Khả Khả bất chấp cảnh xuân lộ ra, nắm lên cánh tay trái thấy miệng vết cào chảy máu, nàng chân tay rối bời, xé trên thân một miếng vải băng bó. Trên đầu mặt trời chiếu chói chang làm nàng hoảng hốt không thôi. Đây là kiểu gì vậy ta, ai tốt bụng có thể nói cho nàng một chút được không?

Mang theo trên người đầy thương tích, khoác trên người chiếc áo tang thương, đi dưới chân đôi dép rơm, đội trên đầu một mớ tóc dài rối, Trương Khả Khả thực sự nghi ngờ không biết có phải mình đã đổi sang nghề hành khất rồi không. Rõ ràng làn nàng đang ngủ ở khách sạn, làm sao như mơ lại biến thành vậy chứ?

Rõ ràng nàng đang nằm mơ một giấc mơ kỳ quái, trong mơ, nàng như là thoát khỏi đoàn đội, một mình hướng lên đỉnh núi hưởng gió, mát mẻ hưởng thụ, tự dưng bị một lực nào đó đẩy đi xuống, bừng tỉnh lại thì thấy mình nằm trên cỏ, hơn nữa lại là một thân rách nát, cả người đều bị thương, xương cốt gãy.

“Ôi, “ Dưới chân không biết dẫm phải gì làm cho mặt nàng đau nhăn nhó, nàng ngồi xuống vuốt vuốt bàn chân, đáy lòng đau xót muốn chết, aaaaa, rốt cục là chuyện gì đã xảy ra vậy? Chẳng lẽ mình xuyên qua không thành?

Một ý tưởng đột nhiên xuất hiện, Trương Khả Khả cảm thấy toàn thân như bị điện giật, nàng trợn mắt nhìn bốn phía đánh giá, chỉ thấy toàn cây cối, phong cảnh hoàn toàn là thuần nguyên thuỷ, không có thấy cột điện to, dây điện, đường quốc lộ, không có…Tìm không thấy một nét nào của thời hiện đại.

Trương Khả Khả cả người như mất hồn ngồi bệt xuống, quần áo rách nát, rừng già hoang vu nguyên sinh, xung quanh tất cả đều không có gì biểu hiện là không thực cả, nơi này không phải là thế kỷ 21. Tự dưng nàng nghĩ đến một vấn đề quan trọng, bàn tay run rẩy sờ soạng chạm đến khuôn mặt, nhìn thấy kia một bàn tay mềm mại, nàng mở to đôi mắt kinh sợ, nàng dám bảo đảm lấy tính mạng ra đánh đổi, bàn tay này tuyệt đối không phải là bàn tay của thời hiện đại. Ôi, Trương Khả Khả giống như quả bóng cao su xì hơi, đứt dây.

Đi trên đường cỏ khô, đáy lòng Trương Khả Khả điên cuồng gào thét, này không phải là sự thật. Tuyệt đối không phải là sự thật, chẳng phải thế kỷ 21 chưa có khả năng nghiên cứu ra máy xuyên thời gian sao? Chả lẽ đây là tình tiết trên phim a? Làm sao lại xảy ra trên một người sinh viên bình thường như nàng chứ? Nàng chẳng qua là một lần đi du lịch Tây Tạng mà thôi, với số tiền nhuận bút mà nàng đã phải kiếm trong nửa năm mới có được.

Vừa ra khỏi rừng cây, Trương Khả Khả nhìn trước mắt một đường xa tít mà lòng tràn ngập sợ hãi. Trời ơi, đây không thể là sự thật tàn nhẫn a? Ngay sau đó, bỗng phía sau nàng truyền đến tiếng nói của một bà lão:

“Cô nương, như thế nào lại ở một mình trong này? Cận thận đó. Con đường này rất nhiều kẻ xấu đó”.

Trương Khả Khả thân mình cứng ngắc, nghĩ là gặp quỷ thì lại thấy một bà lão đang ho mạnh, một tay chống gậy chậm rãi đi bên cạnh làm Nàng nghẹn cả họng cứ trân trối nhìn bà. Này bà lão này giả dạng mặc quần áo cổ trang, cũng một thân rách nát áo vải xám thô, nửa đầu búi tóc bạc, còn cài một bên trâm cài đầu. Trời ạ, chả lẽ đây thực là cổ đại sao?

Chờ Trương Khả Khả hồi phục lại tinh thần thì bà lão đã đi xa hơn mười thước rồi. Nhớ tới bà lão vừa cảnh cáo, Trương Khả Khả cảm thấy sau lưng rờn rợn lạnh, nàng bất chấp cả giầy rơm chạy vội vượt qua cả bà lão, mỉm cười nhiệt tình nói: Bà bà, cháu giúp bà đi nhé?

“A, cô nương ngươi thật tốt quá, a…Bây giờ lòng người dễ thay đổi a” lão bà thở dài, thốt ra.

Trương Khả Khả mím môi, theo bản năng hỏi dò “Bà bà, cháu nghĩ muốn hỏi bà một chuyện, hiện giờ là triều đại nào vậy? Tên Hoàng đế là gì?

“ Cô nương, ngươi chả nhẽ lại giống ta đều hồ đồ rồi, hiện tại bây giờ là Đại Thịnh Hoàng Triều a. Còn Hoàng Thượng, tên hắn không phải dân chúng bình thường ai đều có thể gọi, nói ra là mất đầu đó”

Lão bà nhún mình có chút buồn cười liếc mắt nhìn Trương Khả Khả.

“Đại Thịnh Hoàng Triều ư? Trương Khả Khả về lịch sử cũng không phải không biết, nhưng lịch sử Trung Quốc không có Triều đại nào có tên là Đại Thịnh Hoàng Triều cả. Chả lẽ nàng lại xuyên không vào một thời đại không biết tên? Choáng váng, Trương Khả Khả cảm thấy đau cả đầu.

Dọc theo đường đi, Trương Khả Khả chịu khó nghe lão bà giảng giải, con của bà đã xa bà lâu rồi, hiện giờ bà lên kinh thành để gặp con. Trương Khả Khả không khỏi có chút thương xót. Một người lớn tuổi, lẻ loi, hiu quạnh nhưng vậy còn muốn ngày đêm đi tìm đứa con không lương tâm của mình nữa.

Suốt từ trưa đến chiều trên con đường chỉ có hai người đàn bà đi một đôi giầy rách, Trương Khả Khả vẫn chờ mong lão bà nói cho nàng biết kinh thành còn cách bao xa. Còn bà lão thì cứ cưới nói “Nhanh lắm nhanh lắm, không còn xa đâu”. Nhưng cái không còn xa kia thì đi mãi đi mất hai ba canh giờ mà bóng dáng kinh thành cũng chẳng thấy đâu, Trương Khả Khả vẫn nghĩ không ra, lão bà bảo không còn xa, rốt cục là còn bao xa nữa. Bởi vì tại cổ đại thì giao thông không có phương tiện gì, nghĩ đến với lời nói của lão bà thì ý nói thẳng ra khả năng là còn rất xa a.

Cuối cùng, trời dần tối, Trương Khả Khả đã đi hết sức lực rồi, miệng thở phì phò, tay lau đầu đầy mồ hôi, khí lực không còn mới hướng lão bà hỏi lần cuối cùng “Lão bà bà, người xác định còn có không xa sao?”

Lão bà cũng có chút thở hổn hển, vẫn cười nói như cũ “cô nương, không xa, chiều mai có lẽ sẽ đến”

Câu nói này của lão bà làm Trương Khả Khả thiếu chút thì té xỉu, nàng trừng lớn mắt, cái gì? Chiều mai ư? Nàng dở khóc dở cười, trào phúng nói “Thật đúng là không xa a. Thế đêm nay chúng ta làm sao bây giờ? Tiếp tục chạy đi sao?

Lão bà ngừng lại, nhìn xa bốn phía, tay chỉ một ngôi miếu đổ nát nói “Ta nhớ rõ nơi đó có toà miếu, cô nương, đêm nay chúng ta nghỉ đêm ở đây đi. Ngày mai lại đi”

Ăn ngủ bên ngoài? Lòng Trương Khả Khả phát lạnh. Trời ơi, ngủ trong một ngôi miếu đổ nát ư? Trước mắt thì Trương Khả Khả còn có lựa chọn hay sao? Vỗ về, bà lão hướng ngôi miếu đổ nát đi đến. Miếu ngay tại ven đường, vừa đi vào mới phát hiện trừ miếu đổ nát thì bên trong không phải quá bẩn, hơn nữa cũng trống rỗng cái gì cũng không có, chỉ có mấy chân hương, muốn ngồi cũng không thể. Lão bà tìm một góc sáng sủa ngồi xuống, nơi đó rải cỏ khô, ngồi có vẻ thoải mái. Trương Khả Khả theo sau cũng mệt mỏi không sao dậy nổi.

Ngoài cửa sổ sắc trời đã hoàn toàn đen thẫm, nhưng do là mùa hè nên cũng không đến mức không nhìn thấy gì, sao bắc đẩu cũng bắt đầu sáng trên trời, ánh trăng cũng bắt đầu lên cao, chiếu vào trong miếu đổ nát, xem như là ánh sáng duy nhất. Trương Khả Khả ôm hai đầu gối, mắt nhắm mắt mở, một bên bà lão cũng quá mệt mỏi, tuy vậy nàng cũng không ngủ được, mắt tròn nhìn ra ngoài miếu, không biết suy nghĩ gì.

“Khụ khụ” Lão bà đột nhiên ho khan, bà che miệng lại trông rất khổ. Nghe bà ho kịch liệt làm cho người khác không chịu được nghi ngờ có thể bà ho ra hết tất cả. Trương Khả Khả quan tâm liếc nhìn bà một chút, nhẹ vỗ bả vai bà. Chiều nay nàng phát hiện bà lão trước mắt này có thể là bị bệnh lao phổi nặng, chính là không biết đêm sau thì tiếp tục nghiêm trọng đến mức nào.

“Bà bà, bà không sao chứ? Trương Khả Khả nôn nóng hỏi.

“Khụ..khụ.., bệnh cũ thôi, không sao…khụ…” Bà lão ngay cả lời nói cũng khụ không nói ra được, hơi thở thực yếu, thân thể gầy gò ho khan liên tục, bệnh trạng suy yếu có thể ra đi lúc nào không hay. Trương Khả Khả chân tay luống cuống, vừa sợ, vừa hoảng, trong lúc đó không biết nên làm gì.

Liên tiếp ho khan làm bà lão có chút choáng váng, bà ôm ngực, thở dốc, dồn dập, có thể thấy được bà đang cố gắng tranh thủ hít thở hơi cuối cùng, mồm yếu ớt lẩm bẩm “Ta … nhất định phải gặp đứa con lần cuối cùng, nhất định phải gặp lần cuối, ta không thể chết ở giữa đường..”

“Bà bà, bà không sao, bà sẽ được gặp lại con, bà bà…”

Trương Khả Khả an ủi bà lão đáng thương trước mắt, dưới ánh trăng, mặt bà càng tái nhợt, không còn hơi sức, ánh mắt có chút mờ xa, giống như muốn qua đời ngay lúc đó làm lòng Trương Khả khả lo sợ vô sùng.

Đúng lúc đó, cả khoảng không đêm tối chợt truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, giống có một đoàn người đang hướng bên này đến. Âm thanh này làm cho Trương Khả Khả cảm thấy vui vẻ, nàng chạy nhanh hướng bà lão nói “Bà bà, bà chờ cháu, cháu nhất định làm cho bà gặp được con bà lần cuối cùng”

Nói xong, nàng bò lên, vội vàng chạy ra khỏi miếu, đứng ở giữa đường chờ. Cuối đường chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang chạy nhanh đến, nhìn thấy xe Trương Khả khả liền dấy lên một tia hy vọng, như thấy được bà lão sống rồi. Chỉ cần có thể ngăn lại xe ngựa này, nàng có thể mang theo bà lão đến kinh thành trước, như vậy bà mới có hy vọng cuối cùng.

Đang nghĩ đến thì xe ngựa chỉ còn cách nàng có trăm mét, 50 thước, …40 thước, … Trương Khả Khả cũng biết rằng, muốn ngăn cỗ xe đang phi nước đại kia thì nếu dùng hết khả năng gọi cũng không dừng lại được. Không biết có phải đoán đúng hay không từ cỗ xe toát ra một cỗ dũng khí mãnh liệt áp đảo, nàng đứng giữa đường, dang ra hai tay, quyết tâm cản đường. Khi cỗ xe ngựa còn cách nàng 20 thước thì nàng kêu to” Cứu mạng nha…”

Đang phi nước kiệu cỗ xe ngựa không có đèn lồng, người đánh xe nhìn không rõ trên đường có người, nhưng do Trương Khả Khả bỗng nhiên gào thét làm cho hắn bối rối, vội vàng giữ chặt dây cương, nhưng là muốn giữ chặt được cỗ xe ngựa đang chạy thì trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể làm được, nguy hiểm tựa hồ trong chớp mắt, người đánh xe bỏ hết khí lực túm lấy dây cương, mà Trương Khả Khả nhìn thấy xe ngựa lao tới sợ đến mức úp mặt vào hai tay, chờ vó ngựa đạp lên.

Ngay khi cỗ xe cách Trương Khả Khả không đến 2 thước, trải qua một hồi rét lạnh, xe dừng lại, hai con ngựa cao to đồng thời giơ cả hai vó lên trời, trong bóng đêm đứng lại, làm Trương Khả Khả chấn động cả lỗ tai, trận này đón xe là một sự kiện nguy hiểm trong gang tấc, lúc đó có một tiếng rống giận “Điêu dân lớn mật, muốn chết hả? Còn không mau nhường đường.”

Trương Khả Khả bị tiếng rống tức giận làm hoảng sợ, tuy vậy muốn chặn được một màn này không phải chuyện dễ dàng, kinh ngạc một giây nàng mở miệng oa oa khóc lớn, vừa khóc vừa nói “này vị đại ca xin thương xót, tiểu nữ tử cũng không phải cố ý chặn đường, chỉ là vì bà bà của ta bị bệnh sắp chết, ta cầu xin đại ca thương xót đưa chúng ta lên kinh thành tìm thầy thuốc chữa bệnh, cầu ngài, cầu xin ngài…”

Trên xe, người đánh xe chẳng những không nghe, ngược lại còn lớn tiếng nói “Làm càn, ngươi có biết xe ngựa này là của người nào không? Ngươi chỉ là thân phận dân thường, nếu làm chậm tướng quân, ngươi đáng tội chết vạn lần”

Tướng quân ư? Trong xe là tướng quân ngồi ư? Trương Khả Khả thầm nghĩ, lại càng khóc thê thảm, thương tâm hơn. Tại đây rừng núi yên tĩnh, tiếng khóc của nàng giống như là nữ khóc bi thương. Một lúc sau, một giọng nam trong sáng từ trong xe ngựa vang ra “Phương An, đáp ứng cô nương thỉnh cầu đi”

“Tướng quân…Lấy ngài thân phận cao quý sao có thể cùng dân chúng bình thường cùng ngồi?” Phương an lập tức phản đối, nói xong hắn lớn tiếng hướng Trương Khả Khả hung ác quát “Dân nữ lớn mật, còn không mau nhường đường, nếu không đừng trách ta không khách khí”

Vừa rồi tiếng nói thanh nhã của người đàn ông làm Trương Khả Khả cảm thấy vui vẻ, xem ra người đàn ông này vẫn còn nhân tính, nhưng người đánh xe nhìn thật chán ghét, nghĩ xong nàng bất chấp tất cả lại một lần nữa khóc thật thương tâm “Cầu xin đại nhân…Bà bà ta bệnh tình nguy kịch đang ở trong miếu, nếu không chữa trị kịp thời thì sợ không còn kịp rồi…Xin thương xót đi”

Trên xe, người đánh xe có chút không chịu nổi Trương Khả Khả dây dưa, thấp giọng mắng “Ngươi thực ngoan cố không chịu nổi”

Ngay lúc đó, giọng nói trầm dễ nghe lại một lần nữa vang lên “Phương An, không được vô lễ, ngươi đi mang bà bà nàng lên xe đi”

“Tướng quân” Phương An không vui kêu lên.

“Không sao” Thanh âm trầm thấp vang lên trong đêm yên tĩnh, nghe đặc biệt êm tai, nhưng không biết tại sao Trương Khả Khả lại nghe thấy trong lời nói phát ra còn có một tia không hiểu lạnh lùng.

Người đánh xe oán hận trừng mắt nhìn Trương Khả Khả đứng bên đường, hừ một tiếng nói “Bà bà ngươi ở đâu?’

“Ngay tại trong miếu a” Trương Khả Khả nhanh chân bước vào trong miếu, chỉ thấy tiếng ho khan của lão bà đã ngừng, nhưng là ho khan xong rồi lại càng thấy bà yếu đi. Trương Khả Khả chạy nhanh đến bên bà, vui vẻ nói “Bà bà, có người đồng ý cho chúng ta đi một đoạn đường, chúng ta sẽ sớm đến kinh thành”

Bà lão có chút mê đi, nhưng nghe thấy câu nói kia thực vui sướng hé ra cười khàn khàn nói “Đúng thế không?”

Khi Trương Khả Khả cùng Phương An dìu bà lão vào trong xe ngựa, Trương Khả Khả chớp mắt rất muốn nhìn xem người đàn ông trong xe ngựa trông như thế nào, nhưng chỉ nhìn thấy một màu đen tối bên trong. Nàng chỉ cảm thấy ngồi trong xe ngựa hơi thở của người đàn ông thực đạm mạc, xe ngựa thực rộng, bà lão ngồi trên đệm cùng người đàn ông một chỗ làm cho Trương Khả Khả cũng ngạc nhiên là, người này cũng không ghét bỏ bà lão, dịch ra ít nhất một nửa chỗ ngồi dành cho bà, còn Trương Khả Khả thì ngồi ở ghế dưới, lưng dựa vào thành xe, đối nàng mà nói, chỉ cần có chỗ ngồi thế này là cảm ơn trời đất rồi.

Xe ngựa chạy gấp trong bóng tối theo hướng phía trước tiến lên, nảy xóc liên tục làm cho Trương Khả Khả choáng váng đầu óc nặng nề ngủ….

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 46

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự