Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 993 Băng Lăng Kính (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2374 chữ · khoảng 8 phút đọc

Khi Hạ Nhất Minh làm đảo loạn đám mây bảy màu lên hắn hận không thể ngay lập tức một quyền đánh chết tiểu tử này. Nhưng đến khi Hạ Nhất Minh thành công rời khỏi chiếc hồ, Băng Tiếu Thiên lập tức khống chế tốt tâm tình của mình.

Hạ Nhất Minh hướng về phía hắn khẽ gật đầu, nói:

- Hạ mỗ rơi vào cảnh giới cảm ngộ, nếu có chỗ nào đắc tội xin hãy lượng thứ.

Băng Tiếu Thiên cười nói:

- Hạ huynh không cần khách khí.

Hắn dừng lại một chút, đột ngột hỏi:

- Không biết Hạ huynh lần này cảm ngộ có thu hoạch được điều gì không?

Hạ Nhất Minh do dự mọt chút, toàn bộ tinh thần của hắn rồi đắm chìm trong cảm ngộ, mặc dù cũng đã đem hết thảy mọi thứ tìm hiểu một lần, nhưng vẫn còn chưa nắm rõ được. Mãi cho tới khi năm cái phân thân bị ánh sáng của Băng Lăng kính bao phủ phá hủy, hắn mới từ trong cảnh giới kỳ dị đó tỉnh lại, hơn nữa hoàn toàn hiểu rõ chuyện vừa mới phát sinh.

Mặc dù Hạ Nhất Minh không muốn để cho mọi người biết để bài của mình, nhưng muốn giấu diếm toàn bộ sự việc là không thể làm được.

Nhìn một tia mong chờ trong mắt mọi người, Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng nói:

- Hạ mỗ cảm ngộ cũng chỉ là một chút tài mọn mà thôi, chỉ sợ không được các vị để vào trong mắt.

Lưu Xương Cử vung tay lên, cười nói:

- Hạ huynh đệ, ngươi lĩnh ngộ Vân Vụ thuật thần bí khó lường đám người lão phu chân chính bội phục ngươi.

Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn hắn nói:

- Vị này là....

Lưu Xương Cử hãnh diện nói:

- Lão phu Lưu Ly động chủ Lưu Xương Cử.

Hạ Nhất Minh hướng về phía hắn ôm quyền đáp lễ, chín vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả trong thiên hạ đến tận lúc này hắn mới biết mặt hết.

Vừa nghĩ tới mình cũng là một thành viên trong đó, trong lòng Hạ Nhất Minh có chút xúc động. Kỳ Lân thánh chủ cười ha hả đưa ánh mắt nhìn mọi người nói:

- Trước tiên chúng ta hãy rời nơi này trước, để cho Băng huynh phái người quét dọn một chút.

Hạ Nhất Minh xoay chuyển ánh mắt, trong lòng có chút hồ nghi, nơi này mặc dù có chút rối loạn nhưng bởi vì sự hiện diện của thần chi lực lượng cho nên dù vài đại cao thủ tiến hành oanh kích thì cũng không thể xuất hiện được bất cứ thương tổn nào.

Hơn nữa hồ nước sau lưng sau một phen bị đảo lộn tựa hồ như càng trở nên sạch sẽ, dù nhìn từ góc độ nào hắn cũng không thấy cần phải quét dọn.

Bất quá, đề nghị do Kỳ Lân thánh chủ đưa ra rất nhanh đã được đám người Băng Tiếu Thiên đồng ý, tất cả mọi người lần lượt rời khỏi Thất Thải Cung.

Hạ Nhất Minh hơi lắc đầu, tiến lây cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Viên Lễ Huân, hai người sóng vai nhau đi theo mấy vị lão nhân quay trở đại điện.

Về phân bên trong Thất Thải Cung sẽ do mấy vị tôn giả cùng nhau quét dọn, hơn nữa tiếp tục cẩn thận trông coi.

Nơi này dù sao cũng là địa phương trọng yếu nhất của Băng Cung, cho nên không được phép xuất hiện trễ nải.

Đi tới đại điện, mọi người phân ra chỗ trong bữa tiệc, sau đó có người tiến vào dâng trà thơm lên đứng ở bên hầu hạ.

Những người này có tu vi võ đạo đều là thập tầng nội tầng đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa là bước vào tiên thiên cảnh giới. Nhưng ở trong đại điện này lại cam tâm tình nguyện làm một chân sai vặt.

Tuy nhiên, những người này ở trong mắt Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả chẳng khác gì với người bình thường.

Hơn nữa, không có bất luận ai để bọn họ vào trong mắt.

Kỳ Lân thánh chủ cầm chén trà trên bàn lên, lão không cố kỵ nước trà đang nóng, một hơi uống hết nói:

- Hạ huynh, phân thân thuật của ngươi thật sự làm cho người ta có cảm giác mới mẻ, chẳng biết có thể thi triển lại một lần để đám người lão phu được mở rộng tầm mắt không?

Hạ Nhất Minh hơi trầm ngâm một chút, hắn cũng không đứng lên chỉ là quanh người chậm rãi có một loại lực lượng kỳ dị ba động.

Nụ cười trên môi Kỳ Lân thánh chủ nhất thời cứng lại, ngay cả mấy vị lão nhân còn lại cũng biến sắc mặt.

Bọn họ đều biết, sở dĩ Kỳ Lân thánh chủ đưa ra yêu cầu đó là muốn biết Hạ Nhất Minh có thật sự nắm giữ được loại công pháp thần kỳ này không mà thôi.

Thất Thải cung có hoàn cảnh tương đối đặc thù, ở chỗ đó Thủy chi thần lực cực kỳ dưa thừa, mà Vân Vụ công pháp cùng với Thủy hệ công pháp kỳ thật là cùng một loại. Nếu Hạ Nhất Minh có thể nắm giữ được thủ đoạn đặc thù đó, như vậy ở trong hoàn cảnh đó có thể thi triển ra phân thân thuật cũng không phải là chuyện gì khó xảy ra.

Nhưng mà, lúc này bọn họ đã rời khỏi Thất Thải Cung, ở chỗ này hắn nếu có thể thi triển Vân Vụ phân thân thuật thì điều đó nói lên rằng hắn đã chính thức nắm giữ được loại công pháp siêu cường trong thần đạo cảnh giới.

Lực lượng kỳ dị ba động càng lúc càng lớn, ở chỗ này mọi người đều là cao thủ hàng đầu dưới cảnh giới thần đạo, cho dù là người đạt được trình độ như Viên Lễ Huân về Thủy hệ công pháp cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cho nên bọn họ lập tức cảm ứng được không gian xung quanh bắt đầu trở nên nhộn nhạo chính là do Thủy hệ thần lực.

Chỉ sau một lát, Thủy hệ thần lực lập tức biến thành một đoàn sương mù, sau đó dưới ánh mắt mọi người chúng dần ngưng tụ lại thành một Hạ Nhất Minh khác.

Đám người Băng Tiếu Thiên ở trong Thất Thải Cung đã từng gặp qua cảnh tượng này cho nên bọn họ vẫn có thể bảo trì bình tĩnh, nhưng các đệ tử đứng hầu xung quanh chỉ có trợn tròn mắt không tin được việc đang xảy ra ngay trước mặt.

Mây mù ngưng tụ lại thành Hạ Nhất Minh cũng không giống như Ngưng Huyết Nhân, nó ngưng tụ lại thành người chỉ có bộ dạng bên ngoài giống như Hạ Nhất Minh mà thôi. Vô luận về dung mạo, trang phục hay là khí tức phóng xuất ra đều giống với bổn tôn, mặc dù mọi người đều biết những thân ảnh này chỉ là dùng Thủy hệ thần lực ngưng tụ lại, nhưng trong lòng bọn họ đồng thời có một loại cảm giác kỳ dị, bọn chúng giống như từ cùng một bào thai sinh ra vậy....

- Hạ huynh quả nhiên là giỏi. - Kỳ Lân thánh chủ thở dài một hơi thật lòng tán thưởng.

Tất cả mọi người đều lên tiếng chúc mừng, nhưng trong lòng bọn họ có suy nghĩ thế nào thì không một ai ở đây có thể biết được.

Trên mặt Hạ Nhất Minh vẫn mang theo nụ cười bình tĩnh, hắn mặc dù làm bại lộ Vân Vụ phân thân thuật, nhưng chỉ hắn mới biết được nếu toàn lực thi triển ra thì không chỉ có thể hóa thành một người mà có thể đồng thời ngưng tụ thành hai cái phân thân.

Đương nhiên, nếu ở trong hoàn cảnh đặc biệt như Thất Thải Cung có chỗ dựa là Thủy chi thần lực vô tận thì cho dù là ngưng tụ thành năm phân thân cũng không phải là chuyện gì khó.

Băng Tiếu Thiên trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói:

- Hạ huynh, ngươi lần này tiến vào cảnh giới cảm ngộ, bọn ta nguyên bổn không nên quấy rầy ngươi, nhưng lúc ấy ngươi đang ở trong Thất Thải Cung cho nên đám người lão phu đành phải làm ngươi thức tỉnh lại.

Hắn nói những lời này vô cùng uyển chuyển, đem sự bất đắc dĩ của mọi người biểu đạt ra một cách rõ ràng.

Một người đang trong cảnh giới cảm ngộ mà bị người khác quấy rầy thì quả thật là kẻ thù không đội trời chung, cho dù là Băng Tiếu Thiên cũng không muốn bị hiểu lầm như vậy.

Tinh quang trong mắt chợt lóe lên, đối với hành động của đám người Băng Tiếu Thiên hắn không hề có ý trách cứ. Bởi vì khi bọn họ tiến vào Thất Thải Cung đúng là lúc Hạ Nhất Minh đang tìm hiều về Vân Vụ chi hoa nhưng lại gặp chướng ngại.

Hắn đã có thể cảm ứng được Thủy hệ thần lực, hơn nữa ngưng tụ thành Vân Vụ chi hoa, nhưng đối với Vân Vụ hóa thân thuật trong thần đạo chi thư thì vô kế khả thi.

Đũng lúc này đám người Băng Tiếu Thiên tiến vào, hơn nữa còn tiến hành công kích.

Khi đó Hạ Nhất Minh hoàn toàn theo bản năng sử dụng Vân Vụ thuật để ngưng tụ thành huyễn thuật mà lừa gạt bọn họ. Bởi vì hắn cũng không muốn trong lúc quan trọng nhất mà bị quấy rầy.

Tuy nhiên, Hỏa hệ công pháp của Lưu Xương Cử lại khiến cho Hạ Nhất Minh tìm được đường thoát, đem Vân Vụ thuật cùng Chướng Nhãn Pháp của Hoàng Tuyền Môn dung hợp lại một chỗ. Sau khi hai loại công pháp kỳ dị này phối hợp với nhau còn cường đại hơn Vân Vụ thuật và Chưỡng Nhãn Pháp đơn thuần rất nhiều. Ngay cả thần niệm những cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong này cũng không không cách nào cảm ứng được phương vị của hắn.

Sau đó, năm đại cao thủ hợp lực công kích mặc dù có thể đánh lui bản thể Hạ Nhất Minh, nhưng cỗ lực lượng khổng lồ này không biết quỷ xui thần khiến thế nào lại vừa khéo làm cho Hạ Nhất Minh hiểu được Phân Thân chi đạo.

Bản thể của hắn nhìn thì giống như biến mất ở trong sương mù, kỳ thật đã sớm ẩn đi, hơn nữa lợi dụng hoàn cảnh đặc thù nơi đây mà nhanh chóng ngưng tụ lại thành năm cái phân thân.

Cuối cùng khi Viên Lễ Huân ra tay, dưới uy lực của phảng chế thần khí Băng Lăng Kính đã đánh nát năm cái phân thân, đồng thời khiến cho tinh thần ý niệm của hắn rời khỏi thần đạo chi thư.

Hết thảy mọi biến hóa xảy ra trong quá trình Hạ Nhất Minh tu luyện thần đạo chi thư trước đó hắn chưa từng nghĩ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy.

Cho nên hắn đối với mấy người này không có bất cứ oán hận nào, nếu như không phải bọn họ ra tay chỉ sợ hắn đến bây giờ cũng không thể hiểu được Phân Thân thuật.

Nhìn Hạ Nhất Minh trầm ngâm không nói gì, mọi người liếc mắt trao đổi với nhau, trong ánh mắt mơ hồ hiện lên một tia lo lắng.

Khi Hạ Nhất Minh ở trong đại điện thành công thi triển Vân Vụ phân thân thuật, kể cả người lần đầu gặp mặt Hạ Nhất Minh là Lưu Xương Cử giờ phút này cũng coi hắn ngang hàng với mình, thậm chí đối đãi với hắn còn cao hơn các cường giả cùng tu vi.

Hơn nữa với tuổi của Hạ Nhất Minh cũng khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng bất an.

Nếu để cho Hạ Nhất Minh lần này ghi hận trong lòng, như vậy sau này bọn họ làm sao có thể ở chung đây?

Kỳ Lân thánh chủ ho nhẹ một tiếng, nói:

- Hạ huynh, ta biết ngươi không hài lòng với cách làm của mấy lão già chúng ta, nhưng chúng ta làm vậy cũng là vì muốn cứu ngươi.

Hạ Nhất Minh hiếu kỳ, ánh mắt liên tục chớp động tự hỏi, trong lòng tràn ngập vẻ hồ nghi.

Thanh âm của Lưu Xương Cử xé gió vang lên, nói:

- Hạ huynh, ngươi biết biến cố xảy ra ba ngàn năm trước của Bắc Cương Băng Cung không?

Hạ Nhất Minh mờ mịt lắc đầu, tu vi võ đạo của hắn mặc dù không thấp hơn bất cứ ai ở đây, nhưng nói về lịch duyệt giang hồ lại chính là kẻ thấp nhất.

Nếu như là điển cố của Tây Bắc có lẽ hắn còn có thể hiểu biết một chút, còn Bắc Cương thì.....

Lưu Xương Cử cười đôn hậu nói:

- Nếu lão phu nhớ không lầm, Hạ huynh là đi khắp thiên hạ tìm địa điểm của Ngũ Hành thần lực.

Hạ Nhất Minh do dự một chút, cuối cùng hắn từ từ gật đầu xác nhận.

Hành động này của hắn cũng là thừa nhận hắn đã hoàn toàn thu thập đủ Ngũ Hành thần lực.

Mấy vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả ở đây cảm khái thở dài mấy tiếng, nửa ngày sau Lưu Xương Cử mới nói tiếp:

- Hạ huynh, trong năm môn phái chúng ta mỗi một môn phái đều lưu giữ một loại thần lực trong Ngũ Hành thần lực. Nhưng mấy ngàn năm qua, số lần sử dụng những loại thần lực này đã ít lại càng ít hơn, ngươi có biết là vì sao không?

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 43

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự