Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 981 Vinh quang trở về (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2490 chữ · khoảng 9 phút đọc

Ngay sau đó, trên núi đột nhiên loạn cả lên, hơn nữa truyền xuống vô số thanh âm phẫn nộ. Những thanh âm này thình lình vang lên, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không hiểu được trên đó đang có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt liếc nhìn về phía Từ Quân cùng với những thủ vệ ở gần đó, nếu như không phải có bọn họ ở đây hì hắn có thể lấy ra chiếc khay ngọc để xem xét một chút, hoặc thông qua Bách Linh Bát đang bay ở trên không để biết một chút tình huống. Nhưng mà hiện giờ trước mặt có nhiều người như vậy, Hạ Nhất Minh cũng đành bỏ đi ý niệm này trong đầu.

Một lúc lâu sau, từ trên núi có một ngư vội vã chạy xuống, người này chính là kẻ đã chạy vào đưa tin, bất quá sắc mặt hắn lúc này lại hiện lên một tia hoảng sợ, tựa như vừa bị thứ gì đó hù dọa cho phải sợ hãi.

Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, hắn cho dù kinh nghiệm thấp kém thì cũng nhìn ra được tựa hồ có chuyện gì đó không ổn.

Quả nhiên, người nọ vừa chạy đến gần, lập tức thở hổn hển nói:

- Từ tuần sát sứ giả, sủng vật của vị tiền bối nà sau khi chạy lên núi đã gặp phải thánh thú thủ sơn, kết quả song phương xảy ra một trận chiến đấu.

- Chiến đấu? - Từ Quân trợn trừng hai mắt lên, vẻ mặt khó tin hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì sao?

Tên đệ tử kia cười khổ nói:

- Vãn bối đã hỏi qua, sủng vật của vị tiền bối này khi tạy tới lưng chừng núi thì gặp phải thánh thú thủ sơn, kết quả là nó một cước đánh ngã thánh thú, sau đó bỏ chạy mất dạng. Chính vì vậy đã khiến cho thánh thú thủ sơn tức giận đang đi lùng sục nó ở khắp nơi.

Cái miệng của Từ Quân mở càng lúc càng lớn, hắn gian nan quay đầu lại, thì thào nói:

- Tiền bối, đầu linh thú vừa rồi là một con thánh thú sao?

Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nói:

- Không sai, Bảo Trư quả thật là một đầu thánh thú.

Trong lòng hắn còn thầm bồi thêm một câu, nó chỉ thấp hơn thánh thú vương mà thôi.

Hơn nữa với thực lực của Bảo Trư bây giờ cho dù gặp phải thánh thú vương thì dù không đánh được vẫn có thể đào tẩu.

Từ Quân và vài tên đệ tử hít vào vài hơi khí lạnh, lúc vừa nhìn thấy bộ dạng đáng yêu của Bảo Trư thì không ai có thể nghĩ tới nó lại là một đầu thánh thú cường đại.

Từ Quân hít sâu một hơi, nói:

- Tiền bối, sủng vật thánh thú của ngài đã chọc giận thánh thú thủ sơn của bổn cung, đây là chuyện đại sự, vãn bối phải vào núi để mời trưởng lão ra mặt hòa giải.

Hạ Nhất Minh vung tay áo lên, nói:

- Không sao, Bảo Trư không có việc gì đâu.

Đám người Từ Quân liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt bọn họ đều có vài phần quái dị. Bọn họ đều là môn hạ của Băng Cung, hiển nhiên là biết sự đáng sợ của thánh thú thủ sơn, nhưng xem bộ dáng người này thì thấy hắn không hề lo lắng cho sủng vật của mình.

Bỗng nhiên, bọn họ nghĩ tới một việc, người nọ lúc nói lại đã từng nhắc tới việc tiểu tử kia một cước đánh ngã thánh thú thủ sơn, cho nên mới khiến cho thánh thú thủ sơn tức giận truy đuổi. Nhưng mà, có thể một cước đánh ngã thánh thú thủ sơn thì chẳng lẽ nó không chiến đã chạy sao?

Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vỗ vai tên đệ tử vằ chạy xuống, mỉm cười hỏi:

- Ngươi đã đi thông báo chưa?

Sắc mặt người nọ nhất thời đỏ bừng lên, hắn dồn dập nói:

- Tiền bối thứ lỗi, vãn bối vừa rồi vội vã quay trở lại báo tin cho nên quên mất không thông báo.

Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh chợt trở nên cứng đờ, mắt trắng dã ra, người này quả thật là một cực phẩm a.

Sắc mặt Từ Quân hơi đỏ lên, hắn tức giận hừ một tiếng, nói:

- Tiền bối, mời ngài theo ta.

Sắc mặt tên thủ vệ cầm đầu lập tức thay đổi, nói:

- Từ tuần sát sứ giả....

Từ Quân vội vàng vung tay lên, tức giận nói:

- Các ngươi không cần xen vào nữa, có chuyện gì xảy ra sẽ do ta chịu trách nhiệm.

Mấy người thủ vệ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều ngoan ngoãn lui lại phía sau, chỉ cần có tiên thiên cường giả cam đoan thì bọn họ sẽ không tiếp tục ngăn cản nữa.

- Hạ tiền bối, mời.... - Từ Quân cung kính nói.

Hạ Nhất Minh hài lòng gật đầu, tu vi võ đạo của người này mặc dù còn kém, nhưng thủ đoạn xử lý lại có chút đặc thù.

Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh cũng không biết, khi Từ Quân biết được Bảo Trư là một đầu thánh thú, trong lòng hắn đã vô cùng kinh hãi, hắn mơ hồ có cảm giác Hạ Nhất Minh tuyệt đối không phải là một người dễ dàng đắc tội được. Nếu bởi vì vấn đề thái độ mà khiến cho cả môn phái trêu vào địch nhân như vậy, thì hắn sẽ trở thành tội nhân thiên cổ. Cho nên hắn mới lập tức sử dụng đặc quyền của tiên thiên cường giả, tự mình dẫn theo Hạ Nhất Minh tiến vào Băng Cung.

Từ đằng xa đã có thể nghe thấy tiếng rống giận dữ của một đầu thánh thú vang lên, mặc dù Hạ Nhất Minh không thể từ âm thanh này mà đoán được đó là thánh thú nào. Nhưng từ trong thanh âm xé gió truyền tới thì thực lực của đầu thánh thú này cũng không tồi, cùng với Ban Lan thánh hổ thì tương đương.

Chỉ là, gặp phải Bảo Trư thì nó quả thật đụng phải xui xẻo rồi.

Cho tới bây giờ thì Hạ Nhất Minh vẫn chưa từng lo lắng cho Bảo Trư, bởi vì phía sau tiểu tử này có Thiên Trì nhất mạch cùng Đồ Đằng bộ tộc làm chỗ dựa. Cho dù hắn không ra tay thì vào thời khắc mấu chốt, Băng Cung cũng không thể giam giữ nó.

Dọc theo đường đi, Từ Quân thi thoảng vẫn lén nhìn sắc mặt Hạ Nhất Minh, hắn chỉ nhìn thấy đối phương bước đi nhẹ nhàng, vẻ mặt lãnh đạm mà trong lòng thầm kêu may mắn, bản thân cuối cùng cũng không nhìn lầm người.

Trên đường đi, gặp phải ba trạm canh gác, trong mỗi một cửa canh gác đều là những đệ tử của Băng Cung, mục đích của bọn họ cũng giống như những người ở trạm đầu tiên. Tuy nhiên trước thái độ kiên định của Từ Quân, bọn họ không dám tiếp tục đứng ra ngăn cản, cứ để cho hắn dẫn theo Hạ Nhất Minh tiến vào bên trong. Hai bên sườn đại môn là bức tường cao lớn kéo dài về phía trước mặt mãi không thấy điểm cuối cùng.

Nơi đây mọi ngóc ngách đều bị tuyết bao phủ, tuy nhiên đây cũng chỉ là vẻ mặt bên ngoài mà thôi, chỉ khi tiến vào trong Băng Cung, Hạ Nhất Minh mới kinh ngạc phát hiện ra bên trong và bên ngoài nơi đây là hai thế giới bất đồng.

Bên ngoài Băng Cung, gió lạnh gào thét, không khí lạnh thổi qua làm cho người ta lạnh run người, những tu luyện giả chưa đạt tới tiên thiên cường giả thì phải chịu cảnh hàn khí dày vò liên tục. Trên băng nguyên, mỗi một ngày đều có người bị chết vì giá rét, thậm chí còn có kẻ phải chết đói. Nhưng đồng dạng, người dân sinh sống trên mảnh đất cằn cỗi này lại có năng lực mạnh mẽ, cũng không phải những người bình thường quen ăn sung mặc sướng có thể so sánh.

Đừng nói là đám người ở phương Đông, mà ngay cả vùng Tây Bắc cũng khó có thể so sánh được với những người dân nơi đây.

Ấy vậy mà trong một thế giới đầy tuyết này còn có một nơi bốn mùa như mùa xuân, đây có thể nói là địa phương tốt nhất ở vùng xứ lạnh này.

Khi Hạ Nhất Minh bước qua ngưỡng cửa là giới tuyến giữa hai thế giới, hắn cảm thấy mình giống như vừa thoát khỏi Bắc Cương băng nguyên tiến vào phương Đông. Đưa ánh mắt nhìn quanh một vòng, nơi đây là một cái sơn cốc rộng lớn, bên trong sơn cốc sinh trưởng vô số các loại thực vạt mới lạ, ở trên những thực vật này còn có không ít những con bướm, và ong mật đang bay qua bay lại không ngừng.

Khi đang nhìn quen cảnh bốn phương đều là tuyết là đột ngột thấy được hoàn cảnh nơi này, thì không khỏi làm cho người ta sinh ra cảm giác khó tiếp nhận được.

Hạ Nhất Minh tò mò đưa ánh mắt nhìn khắp nơi, nửa ngày sau mới thu hồi lại ánh mắt của mình.

Hắn thở dài một tiếng, nói:

- Không trách được mọi người ở trên Băng Nguyên đều nói muốn đi tới Băng Cung và được ở lại nơi đây, nguyên lai đây mới chân chính là Băng Cung.

Hắn trong lúc hành tẩu ở băng nguyên đã từng nghe qua vô số giấc mộng của các nam nhi, nhưng làm cho hắn kinh ngạc nhất là rất nhiều người mơ mộng mình có thể gia nhập Băng Cung.

Điều này tất nhiên không phải chỉ liên quan tới địa vị của Băng Cung ở Bắc Cương này, mà là liên quan nhất định tới hoàn cảnh sống ở nơi đây.

Từ Quân bật cười nói:

- Tiền bối quá khen, bất quá Băng Cung ở Bắc Cương có danh vọng rất ca, rất nhiều người nguyện ý gia nhập cũng là sự thật.

Hắn dừng lại một chút nói:

- Hàng năm chúng ta đều cố ý mở cửa môn phái, để những người nguyện ý gia nhập bôn môn đến đây là thi tuyển. Cho nên trong ở Bắc Cương này, Băng Cung có rất nhiều nguồn nhân lực để phát triển cho đời sau.

Hạ Nhất Minh sửng sốt một chút, hắn yên lặng lo lắng những vất đề được mất ở trong chuyện này.

Từ xa lại có một tiếng rống phát lên, con thánh thú thủ sơn tựa hồ như vẫn đang truy tìm tiểu tử kia, hơn nữa nghe thanh âm của nó thì đã gặp phải một đối thủ thật sự khó chơi.

Sau đó, một tiếng huýt sáo dài từ phía trước vang lên, khi thanh âm này xuất hiện, trên mặt Từ Quân hiện lên một chút do dự cùng lo lắng.

Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhanh như điện, chỉ một chút thay đổi của Từ Quân sao có thể dấu được mắt hắn cơ chứ.

- Từ huynh, tiếng huýt gió vừa rồi là của vị đại tôn giả nào vậy? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.

Tinh thần của Từ Quân rung lên, trên mặt hắn hiện lên một vài tia vui mừng.

- Tiền bối, đây là đại trưởng lão của bổn môn Từ Đống Sơn. - Hắn dừng lại một chút, thì thào nói:

- Có lẽ Từ đại trưởng lão đang đuổi theo thánh thú của ngài.

Hắn đang suy nghĩ, Bảo Trư dù có lợi hại nhưng vẫn chỉ là một đầu thánh thú, dưới sự truy kích của đại tôn giả cũng đành phải thúc thủ chịu trói. Nhưng không nghĩ tới, sắc mặt Hạ Nhất Minh vẫn bình thản như trước, tựa hồ như hắn không thèm để ý tới một chút nào.

Khóe miệng hơi lộ ra một tia mỉm cười, Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút rồi gật đầu, Bảo Trư còn chưa thi triển ra Hỏa Long và Âm Ba công kích. Hiển nhiên, dưới sự truy kích của hai người nó vẫn có thể ứng phó được.

Từ Quân thầm đổ ra mấy giọt mồ hôi lạnh, hắn đã gấp tới độ như kiến bò trên chảo nóng, nhưng vẫn không dám biểu hiện ra ngoài đến nửa điểm.

Do dự nửa ngày, cuối cùng hắn nói:

- Tiền bối, vãn bối cũng nên tới gặp trưởng lão bổn môn, xin ngài hãy gọi sủng vật thánh thú của mình quay trở về.

Hạ Nhất Minh cười ha hả, hắn thả Bảo Trư ra mà muốn nó dùng cái mũi của mình xác định xem Viên Lễ Huân đang ở nơi nào, cho nên lúc này cũng khôn muốn gọi nó quay trở lại.

Hơn nữa hắn tin tưởng, Bảo Trư một khi đảo lộn Băng Cung lên thì Viên Lễ Huân khẳng định cũng phải xuất hiện.

Quả nhiên, chỉ lúc sau từ xa truyền lại những tuyết huýt gió không ngừng, mà thánh âm tràn ngập niềm vui của Bảo Trư cũng thoát ra khỏi miệng.

Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi giật giật vài cái, hắn biết Bảo Trư khẳng định đã tìm được Viên Lễ Huân.

Từ Quân đưa ánh mắt không hiểu nhìn Hạ Nhất Minh, trong lòng hắn nghi vấn vạn phần, con sủng vật thánh thú của hắn xâm nhập vào Băng Cung rõ ràng đã bị bắt, nhưng vì sao trên mặt đối phương vẫn hiện lên nụ cười tươi như vậy a?

Giờ phút này, Từ Quân chỉ cảm thấy đầu mình đang to như cái đấu, chuyện của mấy cường giả siêu cấp này hắn thật sự không nhìn thấu được.

Từ xa truyền lại tiếng huýt gió quen thuộc, làm cho Hạ Nhất Minh cảm xúc dạt dào, hắn cũng không thể tiếp tục nhẫn nại nữa, thân hình chỉ thoáng cái đã biến mất khỏi vị trí.

Bạch Mã Lôi Điện phe phẩy chiếc đuôi rồi nhanh chóng đuổi theo sau.

Từ Quân hơi sửng sốt một chút, trong lòng thầm kêu không tốt, hắn liều mạng đuổi theo Hạ Nhất Minh, nhưng với tốc độ của hắn làm sao có thể đuổi kịp Hạ Nhất Minh và Bạch Mã Lôi Điện được? Khoảng cách giữa hai bên càng lúc lại càng bị kéo dãn ra.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 54

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự