Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 975 Suy đoán (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Phiên bản Dịch · 2522 chữ · khoảng 9 phút đọc

Bạch Mã Lôi Điện cùng Kỳ Lân thú đều là thánh thú đỉnh phong, Hạ Nhất Minh cùng Kỳ Lân thánh chủ lại cũng là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, nhưng muốn làm cho Bảo Trư rời đi thì hai người bọn họ chỉ đành thúc thủ vô sách.

Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một tiếng xé gió, Bách Linh Bát không biết từ lúc nào đã hiện thân đáp xuống đất.

Ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ hiện lên một tia ngưng trọng, trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, người này là ai? Vì sao ngay cả hắn cùng Kỳ Lân thú đều không phát hiện ra hành tung của hắn?

Hơn nữa, trên người của đối phương không hề có một tia sinh mệnh khí tức, cũng làm cho hắn cảm thấy giật mình.

Tiếng rống trầm thấp từ miệng Kỳ Lân thú vang lên, nó tựa hồ cảm thấy được sự uy hiếp của người thần bí vừa xuất hiện, cho nên lập tức đề phòng.

Ánh mắt Hạ Nhất Minh cũng xuất hiện một tia quang mang, trong lòng hắn thầm mắng một tiếng, bởi vì ngay cả hắn cũng chỉ vừa mới thấy Bách Linh Bát mà thôi.

Người này không nói một tiếng xuất hiện ở trên đỉnh đầu bọn họ, hơn nữa còn đột nhiên hiện thân ở giữa không trung mà ngay cả hai người hai thú không hề cảm giác được. Năng lực ẩn nấp hành tung của người này quả thật là độc nhất vô nhị ở trên đời.

Hạ Nhất Minh, Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư vốn đã quen với việc Bách Linh Bát xuất quỷ nhập thần như vậy, mặc dù trong lòng hơi giật mình nhưng vẫn miễn cưỡng có thể tiếp nhận nổi. Kỳ thật khi nhìn thấy cảnh Bách Linh Bát biến thành vũ khí, bmmld cùng với Bảo Trư đối với năng lực của tên nhân loại này đã hoàn toàn miễn dịch.

Nhưng Kỳ Lân thánh chủ cùng với Kỳ Lân thú thì không giống bọn họ, ngay khí hắn đột nhiên chứng kiến thấy một người treo lơ lửng ở trên đầu, hơn nữa trên người đối phương không hề có một tinh sinh mạng khí tức, cảm giác của bọn họ trở nên phong phú hơn nhiều.

Chân khí trong cơ thể nhanh chóng được vận chuyển, xung quanh người bọn họ nổi lên một tầng khí lưu, cả người và thú của Đồ Đằng bộ tộc đều bắt đầu đề phòng đối phương.

Nhưng mà, cho dù là ai cũng không ngờ khi Bách Linh Bát hạ xuống, cũng không cùng với bọn họ chào hỏi, mà tiến lại gần Bảo Trư, đưa tay túm lấy tiểu tử kia ôm vào người.

Bảo Trư mặc dù bất mãn khẽ kêu lên vài tiếng, nhưng cũng không có động tác phản kháng, cứ như vậy bị Bách Linh Bát tóm ra khỏi lòng Hạ Nhất Minh. Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được, Bách Linh Bát đột ngột xuất hiện nguyên lai là vì sự an toàn của Bảo Trư.

Tiểu gia hỏa này mặc dù cũng có thực lực cường đại, nhưng so với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả thì còn kém hơn một cấp, cho nên rời đi cũng là điều tốt.

- Đứng lại.... - Kỳ Lân thánh chủ đột nhiên quát lên một tiếng, từ trong miệng Kỳ Lân thú cũng phát ra thanh âm trầm thấp hữu lực, tựa hồ tùy lúc có thể xông lên. Bách Linh Bát cũng không để ý đến bọn họ mà vẫn như trước ôm Bảo Trư rời đi.

Kỳ Lân thánh chủ tức giận hừ một tiếng, hắn vung tay lên, một đạo quang mang phóng ra bay về phía Bách Linh Bát.

Bên trong luồng quang mang này ẩn chứa sát khí cường đại, cỗ sát khí này nồng nặc tới mức không hề kém hơn ở Quỷ Khốc Lĩnh.

Ánh mắt Hạ Nhất Minh hơi trở nên ngưng trọng, ngũ thải quang mang đột nhiên xuất hiện trong lòng tay. Nhưng chưa chờ hắn ra tay, thì Bách Linh Bát đã xoay nửa người lại, hắn bình tĩnh vung quyền lên đón đỡ.

Một cỗ lực lượng bén nhọn như Kim hệ lực lượng từ trong tay Bách Linh Bát phát ra, tiếng xé gió vang lên không dứt.

Hạ Nhất Minh hơi ngẩn người ra, ngũ thải quang mang ở trong tay nhất thời biến mất, hắn mơ hồ có cảm giác một quyền này của Bách Linh Bát cũng không hề rơi vào thế hạ phong.

Lực lượng cường đại do va chạm tạo nên khuếch ra bốn xung quanh, sắc mặt Kỳ Lân thánh chủ dần trở nên ngưng trọng, ánh mắt nhìn về phía Bách Linh Bát có thêm vài phần ngưng trọng.

Một quyền vừa rồi do hắn đánh ra mặc dù cường đại, nhưng đòn sát thủ chính thức là sát khí ẩn chứa bên trong quyền phong. Đây chính là khả năng đặc biệt của cao thủ võ đạo trong Đồ Đằng bộ tộc, cho dù là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả gặp cũng phải tương đối kiêng kỵ.

Vậy mà người trước mặt này lại bình thản tiếp một quyền đó, sát khí ẩn chứa bên trong không hề làm được gì đối phương. Đến tận lúc này, Kỳ Lân thánh chủ đối với người không có một tia sinh mệnh khí tức rất kiêng kỵ.

- Ngươi muốn làm gì? - Bách Linh Bát bình tĩnh hỏi, tựa hồ ở trước mặt hắn cũng không phải là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, mà là một nhân loại bình thường vậy.

Kỳ Lân thánh chủ hơi sửng sốt một chút, đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên có người sử dụng ngữ khí bình tĩnh như thế nói chuyện với hắn.

Cho dù là khi đông đảo các cường giả tập hợp ở Bắc Cương Băng Cung thì cũng không có người nào gây cho hắn cảm giác quái dị như vậy. Bất quá hắn dù sao cũng là người có kiến thức rộng rãi, chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại bình thường.

- Ngươi muốn đem Bảo Trư đi đâu? - Kỳ Lân thánh chủ trầm giọng hỏi.

Khi hắn nhìn thấy Bách Linh Bát dễ dàng nhấc Bảo Trư ra khỏi lòng Hạ Nhất Minh, thì đương nhiên hiểu rõ người này tuyệt đối là người bên cạnh Hạ Nhất Minh, chỉ là chuyện thình lình xảy ra làm cho hắn không hề cảm thấy yên tâm.

- Các ngươi giao thủ, để Bảo Trư ở đây cũng không tiện. - Thanh âm của Bách Linh Bát vô cùng bình thản, không hề mang theo chút cảm xúc nào.

Ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ đảo qua Bảo Trư ở trong lòng hắn, sau một lát thấy nó không giãy dụa gì mới chậm rãi gật đầu, nói:

- Làm phiền.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng của Bảo Trư, vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả này cuối cùng đã tin lời nói của Bách Linh Bát. Bách Linh Bát xoay người ôm theo Bảo Trư nhanh chóng rời đi, rất nhanh hắn đã biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.

Ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ cũng theo đó mà thu về, hắn trầm giọng nói:

- Hạ Nhất Minh, người này ở đâu vậy? Hắn tu luyện công pháp gì?

Hạ Nhất Minh hơi gật mình, ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ đang lóe lên quang mang, hắn mơ hồ có một tia cảm giác kỳ dị.

Vị thánh chủ đại nhân của Đồ Đằng bộ tộc này có lẽ là một võ gi chính thức, hơn nữa tính cách của hắn tương đối thẳng thắn, thích trực tiếp nói thẳng ra, chứ không như đám người Ngao Bác Duệ còn phải nói vòng vèo một thôi một hồi.

Hơi cười một chút, Hạ Nhất Minh nói:

- Hắn là Bách Linh Bát, huynh đệ của Hạ mỗ, tu luyện công pháp tương đối đặc thù, chính là Khoa Học công pháp.

Dừng lại một chút, hắn lại nói:

- Muốn tu luyện loại công pháp này phải có Khoa Kỹ thể chất, cụ thể thế nào thì Hạ mỗ cũng không được rõ cho lắm.

Kỳ Lân thánh chủ chậm rãi gật đầu, trong lòng lúc này mới thư thái hơn, nguyên lai là do thể chất và công phá đặc thù cho nên đối phương mới miễn dịch với sát khí của hắn. Nếu cùng với hắn giao thủ thì cũng không có bao nhiêu tác dụng khi dựa vào sát khí. Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng rung cánh tay lên, ngũ thải quang lập tức bạo phát:

- Thánh chủ đại nhân hãy cẩn thận.

Trên bầu trời lúc này xuất hiện nhiều quang mang, những quang mang này lần lượt thay đổi với nhau, giống như bầu trời đột nhiên đổ mưa bao trùm lên Kỳ Lân thánh chủ và Kỳ Lân thú.

Tức giận hừ một tiếng, Kỳ Lân thánh chủ vương tay ra, cả hắn và Kỳ Lân thú đã chui vào trong một vòng tròn quang mang màu đen.

Giống như mưa rơi xuống nhưng bị người ta cầm ô che chắn cho bản thân khỏi ướt, ngũ thải quang mang liên tục phóng xuống nhưng khi đến gần khu vực này đều bị bắn ngược trở ra. Ngũ Hành chi lực giờ phút này đang bị một cỗ lực lượng không hiểu làm cho bất lực.

Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi kinh ngạc, bởi vì hắn không cảm nhận được Kỳ Lân thánh chủ đang phóng thích ra loại lực lượng nào. Loại lực lượng này tuyệt đối không phải là Ngũ Hành chi lực, c không phải là Quang Ám lực lượng của phương Tây, là một loại lực lượng không biết tên.

Hắn có thể cảm ứng được bên trong cỗ lực lượng này ẩn chứa sát khí khổng lồ, hơn nữa còn nồng đậm tới mức khó tin. Khi cỗ khí tức này xuất hiện đa mơ hồ gây ra ảnh hưởng tới thần niệm cuar Hạ Nhất Minh.

Sắc mặt Hạ Nhất Minh trở nên ngưng trọng cực kỳ, trong những cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong khắp thiên hạ, hắn đã cùng với một vài người giao thủ, những người này có được các loại công pháp ngạc nhiên cổ quái khiến cho người khác khó phòng bị. Tuy nhiên, trong hệ thống công pháp của những người đó không hề có một loại công pháp đặc thù nào trực tiếp tấn công thần niệm của đối phương. Mà công pháp của Kỳ Lân thánh chủ lại làm được điều này.

Huyệt Thái Dương của Hạ Nhất Minh mơ hồ dao động, đây là kết quả do lực lượng cường đại của thần niệm tiến hành công kích. Từ từ, dưới sự công kích cường đại của thần niệm, sát khí càng lúc càng trở nên cuồng bạo, tựa hồ nó nhảy vào trong não vực của Hạ Nhất Minh, trực tiếp tấn công bản thể của hắn. Giờ phút này, tràng diện trận chiến nơi đây tương đối quỷ dị.

Ngũ thải quang mang trong tay Hạ Nhất Minh bạo phát chói mắt, cơ hồ đem một vùng thiên địa rọi sáng như ban ngày, khi bị cỗ lực lượng cường đại này công kích, Kỳ Lân thánh chủ vẫn duy trì quanh người một khu vực an toàn nhỏ. Lực lượng màu đen này phòng thủ vô cùng vững chắc, tựa hồ nó chỉ có năng lực chống cự mà không thể tiến hành công kích.

Nếu như có người nhìn thấy cảnh này, khẳng định sẽ ngay lập tức lớn tiếng khoa trương Hạ Nhất Minh thần công vô địch, ngay cả Kỳ Lân thánh chủ cùng với Kỳ Lân thú liên thủ với nhau vẫn bị áp chế cho không thể nhúc nhích nổi. Nhưng mà, vẻ mặt của hai người bên trong trận chiến lại hoàn toàn bất đồng.

Hạ Nhất Minh mặc dù liên tục điều khiển Ngũ Hành Hoàn không ngừng công kích, nhưng sắc mặt hắn lúc này rất khó coi, trên trán chảy ra mồ hôi đầm đìa, thậm chí còn có một cỗ sương mù mơ hồ thoát ra.

Kỳ Lân thánh chủ ở bên trong vòng quang mang đấy vẻ mặt lại vô cùng thản nhiên, chỉ là sát khí trên người hắn vẫn không ngừng ngưng tụ.

Một lúc lâu sau, Hạ Nhất Minh hoảng sợ phát hiện ra, dưới sự áp chế của sát khí bản thân hắn ngay càng lúc càng khó khống chế thần niệm. Hắn làm cách nào cũng không nghĩ ra, Kỳ Lân thánh chủ đã làm cách nào để có thể ngưng tụ đượng lực lượng sát khí cường đại như vậy.

Bạch Mã Lôi Điện nhẹ nhàng hí lên một tiếng, trong thanh ấm của nó ẩn chứa một tia lo lắng, nó có thể cảm ứng được cơ thể Hạ Nhất Minh lúc này tựa hồ có chút không khỏe. Nhưng vấn đề này nó lại không thể trợ giúp giải quy được. Nó rất muốn xông lên tiến hành công kích, nhưng tình huống Hạ Nhất Minh ở trên lưng lại làm cho nó không dám coi thường vọng động. Nếu lúc này mang theo Hạ Nhất Minh tiến lên, chỉ sợ không thể giải quyết được khốn cảnh lúc này, ngược lại sẽ làm cho Hạ Nhất Minh bị tổn thương. Sau khi nghe thấy tiếng Bạch Mã Lôi Điện hí lên, trong đầu Hạ Nhất Minh đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ.

Hắn cuối cùng đã rõ vì sao bản thân mình ở trước mặt sát khí này lại trở nên yếu ớt như vậy, bởi vì đây căn bản không phải là sát khí của Kỳ Lân thánh chủ, mà là do hắn cùng với Kỳ Lân thú liên hợp phát ra.

Mặc dù hắn còn chưa hiểu rõ Kỳ Lân thánh chủ làm cách náo có thể chuyển hóa cỗ sát khí này thành thủ đoạn công kích thần niệm, nhưng hắn có thể khẳng định điều này không thoát khỏi liên quan tới Kỳ Lân thú. Trong mắt hiện lên một tia hối hận, bản thân hắn tự mình đối phó với Kỳ Lân thánh chủ và Kỳ Lân thú liên thủ thì quả thật là quá ngu ngốc.

Hít sâu một hơi, trong mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia quang mang hung lệ khác thường.

Ở sâu trong đầu hắn, một cỗ lực lượng quỷ dị chậm rãi dâng lên.

Cỗ lực lượng này một chút cũng không hề thua kém lực lượng thần niệm của Hạ Nhất Minh. Sau khi cỗ lực lượng này cùng với thần niệm của Hạ Nhất Minh kết hợp lại một chỗ, thiên địa chi khí xung quanh người hắn xuất hiện ba động dữ dội.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự