1140
960
720

Chương 971: Cảm ngộ (2)

Đối mặt với sáu khối tiên thiên nội đan, muốn nói trong lòng bọn họ không muốn là nói dối, nhưng vì chút đồ vật này mà làm trái lời mình thì Hạ Nhất Minh lại không muốn.

Đương nhiên, nếu như trước mặt là sáu khối thánh thú nội đan, hoặc là trong đó có một viên nội đan của thánh thú đỉnh phong thì Hạ Nhất Minh khẳng định sẽ thuận nước đẩy thuyền mà nhận lấy.

Trương Bách Lâm hơi cau mày lại, trên mặt hắn nổi lên một màu đỏ, mặc dù trong lòng hắn vô cùng kích động, nhưng vẫn như trước không dám nhận lấy. Bởi vì thực lực của song phương chênh lệch quá lớn, khi còn chưa đoán trước được suy nghĩ của Hạ Nhất Minh thì hắn còn không dám nhận lấy những thứ này. Có trời mới biết Hạ Nhất Minh có nói thật hay không, nếu hắn nói dối thì hậu quả sau này sẽ không tưởng nổi.

Khẽ hừ một tiếng, sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi thay đỏi, ánh mắt lóe lên tinh quang, lãnh đạm nói:

- Lời của Hạ mỗ chẳng lẽ còn khiến cho Trương huynh cùng phu phụ Trần huynh hoài nghi sao?

Ba người đồng thời rùng mình một cái, rồi cuống quít lắc đầu, nói:

- Không dám ạ.

Hạ Nhất Minh thầm than một tiếng, tu luyện giả đối mặt với người có thực cao hơn mình chỉ có nước vâng vâng dạ dạ, cẩn thận nghe lời. Bọn họ như vậy, bản thân hắn mấy năm trước cũng không hề khác.

Bất quá, bản thân hắn may mắn hơn bọn họ, do có được hỗn đọn đan điền, sau khi trải qua mấy năm phấn đấu cuối cùng đã đạt tới cảnh giới Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, không bao giờ còn phải nhìn ánh mắt kẻ khác mà làm việc nữa.

Đọc được điều này, trong lòng Hạ Nhất Minh hơi mềm đi, chậm rãi nói:

- Mấy thứ này đối với ta không có nhiều tác dụng, nếu muốn lấy Hạ mỗ tùy thời có thể săn được, các ngươi cứ thu lấy.

Lúc này ba người Trương Bách Lâm mới trùng lòng xuống, bọn họ ứng tiếng rồi thu lại sáu khối tiên thiên nội đan.

Khi nghe được thiện ý trong lời Hạ Nhất Minh, trong lòng bọn họ tự nhiên là vạn phần cao hứng. Đặc biệt là phu phụ Trần Lâm Tây, bọn họ vốn định tốn khoảng thời gian mười năm để ở Bắc Cương kiếm hai viên tiên thiên nội đan, nhưng không ngờ mới tiến vào nơi đây mười năm đã hoàn thành được mục tiêu.

Sáu khối tiên thiên nội đan, cho dù là công bình phân phối bọn họ ít nh cũng được bốn khối.

Đương nhiên, trong lòng bọn họ đối với ngàn năm linh thú cũng có một ít suy nghĩ, chỉ là vẫn không thể đề cập tới. Đợi sau khi bọn họ rời khỏi Bằng thành lúc ấy mới có thể chậm rãi thương thuyết xem nên phân phối như thế nào.

Ánh mắt Dịch Trung Thiên và Từ Quân đều hiện lên vẻ hâm mộ, bọn họ khi cùng đám người Trương Bách Lâm tiến vào trong phong này cũng đã biết được quyết định của đối phương. Hơn nữa trong lòng hai cường giả của Băng Cung này cũng hết sức đồng ý với cách làm của đối phương.

Đám tiên thiên linh thú này nhìn thì như là bọn họ giết, nhưng chỉ cần không phải là kẻ ngốc cũng biết người ra tay là ai. Hơn nữa sau khi chứng kiến thực lực của Hạ Nhất Minh, đám người Dịch Trung Thiên thậm chí còn có ý khuyện bảo ba người Trương Bách Lâm hãy bỏ qua tiên thiên nội đan. Mà người hành tầu giang hồ nhiều năm như Trương Bách Lâm tương đối thức thời, căn bản chưa cần Dịch Trung Thiên đề tỉnh hắn đã có quyết định chính xác.

Chỉ là hai người nghĩ không ra Hạ Nhất Minh lại vô cùng giữ chứ tín, dù là sáu khối tiên thiên nội đan để ở trước mặt hắn cũng cương quyết cự tuyệt.

Giờ phút này, trong lòng bọn họ vô cùng cảm khái, nhưng đối với Hạ Nhất Minh thì lòng tôn kính lại tăng lên vài phần.

Nhưng mà bọn họ cũng không biết, nếu sáu khối nội đan để trên bàn không phải là tiên thiên nội đan, mà là thánh thú nội đan thì cam đoan Hạ Nhất Minh sẽ không hề từ chối.

- Dịch huynh, mỗ có một việc muốn làm phiền. - Hạ Nhất Minh nhàn nhạt nói.

Sắc mặt Dịch Trung Thiên nhất thời trở nên nghiêm nghị, hắn trầm giọng nói:

- Hạ tiên sinh chỉ cần phân phó, cho dù vãn bối chưa chắc có thể làm được, nhưng sẽ bẩm báo cho trưởng lão bổn môn để mời bọn họ ra tay.

Khi Hạ Nhất Minh biểu diễn ra chút thực lực của mình, cho dù là Băng Cung cũng phải hao tổn trăm phương ngàn kế để giao hảo. Cho nên Dịch Trung Thiên lập tức phấn chấn tinh thần, nếu có để cho người này thành khách khanh trưởng lão của Băng Cung, như vậy đối với hắn và Băng Cung mà nói đây tuyệt đối là chuyện hoàn mỹ nhất.

Hơi cười một chút, Hạ Nhất Minh nói:

- Kỳ thật cũng không có đại sự gì.

Hắn dừng lại một chút, suy nghĩ rồi nói:

- Hạ mỗ lần này đi tới Bắc Cương kỳ thật là đi cùng với bằng hữu. Chỉ là tển đường đi không cẩn thận đã để lạc mất bằng hữu, cho nên mất phương hướng. Ta lần này thấy Bằng thành có nhiều dân cứ của Bắc Cương, cho nên muốn nhờ Dịch huynh tìm cho một người dẫn đường.

Dịch Trung Thiên hơi thất vọng gật đầu một cái, nguyên lai là hắn chỉ cần một người dẫn đường. Bất quá hai mắt của hắn sau đó vẫn sáng lên, nếu có thể dẫn hắn tới địa điểm cần đến thì chẳng phải là sẽ biết được thân phận của đối phương sao?

Hắn lập tức nở nụ cười nói:

- Hạ tiên sinh yên tâm. Chuyện khác vãn bối chưa chắc dám làm chủ, nhưng chuyện này chỉ cần một cái nhấc tay là sao.

Hắn tươi cười nói:

- Đại đa số người sinh sống trong Bằng thành đều là dân thổ địa ở Bắc Cương, trong đó cũng có rất nhiều những người có kinh nghiệm hành tẩu ở bắc Cương. Vãn bối cũng nên đi an bài một chút, nhất định sẽ không để ngài thất vọng.

Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, đối với thái độ của hắn tương đối hài lòng.

Từ Quân đột nhiên mở miệng nói:

- Tiền bối, vãn bối cũng là người của Bắc Cương, hơn nữa là tuần sát sứ giả của Băng Cung cho nên đối với các thành trấn có người ở của Bắc Cương tương đối quen thuộc. Nếu ngài muốn vãn bối nguyện ý làm người dẫn đường cho ngài.

Trong lòng hắn trước vốn muốn chiếm lấy viên thánh thú nội đan, nhưng trong quá trình mổ xẻ con thánh thú cự hùng mới thể nghiệm được thực lực của mình cùng với Hạ tiên sinh quá mức chênh lệch. Cho nên thái độ làm người lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hoàn toàn bỏ đi ý niệm không thực tế ở trong đầu đi, ngược lại trăm phương ngàn kế muốn kéo gần quan hệ với Hạ Nhất Minh.

Ba người Trương Bách Lâm đưa mắt nhìn nhau, để cho tuần sát sứ của Băng Cung dẫn được vị Hạ tiên sinh này quả thật quá cường đại rồi. Trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng bọn họ đều vô cùng hâm mộ Hạ Nhất Minh.

Hạ Nhất Minh trầm ngâm nửa ngày, nói:

- Băng Cung tuần sát sứ giả hẳn là phụ trách tuần tra mọi việc ở Bắc Cương..

Hắn vừa nói những lời này, vừa nhớ lại một ít kiến thức về Băng Cung mà Đế Thích Thiên nói cho biết. Mặc dù Đế Thích Thiên chỉ nói một chút về chức vụ tuần sát sứ giả của Băng Cung, nhưng đã làm cho hắn có ấn tượng tương đối sâu.

Bởi vì hoàn cảnh của Băng Cương rất đặc biệt, cho nên địa vị của tuần sát sứ giả tương đối trọng yếu. Có thể nói bọn họ là tai mắt và miệng của Băng Cung, ở bên ngoài đại biểu cho mặt mũi và danh tiếng của Băng Cung. Hạ Nhất Minh mặc dù tự phụ nhưng cũng phải xét mặt mũi của Viên Lễ Huân mà không thể nào tiếp nhận được yêu cầu này.

- Từ huynh, ngươi đường đường là tuần sát sứ giả của Băng cung mà đi dẫn đương cho Hạ mỗ, nếu truyền ra ngoài chẳng phải mọi người sẽ nói Hạ mỗ quá cuồng vọng sao. - Hắn cười tủm tỉm nói.

Từ Quân vội vàng lắc đầu nói:

- Hạ tiên sinh, có điều ngài không biết, Băng Cung từ ngàn năm qua đã sớm có quy định, nếu cường giả có cấp bậc Ngũ Khí đại tôn giả tiến vào Băng Cung thì tất cả các tuần sát sứ đều phải tự thân chiêu đãi. Hơn nữa còn phải phụ trách àn bài nơi nghỉ ngơi dọc theo hành trình của họ.

Hắn dừng lại một chút rồi nói:

- Vãn bối chỉ là phụng mệnh làm việc thôi, ngài không cần phải cố kỵ.

Trên mặt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia kinh ngạc, ánh mắt hắn nhìn về phía đám người Trương Bách Lâm.

Người này mặc dù là người ngoài, nhưng hứn đối với tình hình băng nguyên thì quen thuộc hơn Hạ Nhất Minh rất nhiều.

Trương Bách Lâm suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói:

- Tiền bối, Từ huynh nói không sai, trước đây các đại tôn giả tới Bắc Cương, trừ khi là giấu diếm hành tung hoặc cự tuyệt tiếp đón thì các tuần sát sứ khẳng định sẽ phụ trách mọi nơi nghỉ ngơi.

Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nếu không phải là trường hợp đặc biệt hắn cũng không cần làm lớn, nhìn về phía Từ Quân gật đầu một cái, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:

- Như thế thì làm phiền Từ huynh.

Từ Quân mừng rỡ vội vàng nói;

- Ngài không cần khách khí. Không biết ngài định tới chỗ nào, để vãn bối mau chóng an bài.

- Ta muốn đến Bắc Cương Băng Cung. - Hạ Nhất Minh mỉm cười nói.

Đám người Dịch Trung Thiên:

-....

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
45 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền