Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 426 Hắc vụ

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 3436 chữ · khoảng 12 phút đọc

Ba bóng đen cùng ngẩn người, rồi nhanh chóng xuất hiện. Mặc dù, bọn đến từ những hướng khác nhau nhưng chỉ trong nháy mắt khoảng cách giữa ba người đều thu ngắn lại.

Cả ba đều là những người có nhiều kinh nghiệm nên nhận ngay ra sự do dự của Hạ Nhất Minh. Thậm chí họ còn đoán được Hạ Nhất Minh có ý muốn trở về nên vẫn kiên nhẫn đợi.

Tuy nhiên, bọn họ lại không thể ngờ được sau khi Hạ Nhất Minh lấy ra một viên đá nhỏ loay hoay một lúc liền thay đổi chủ ý. Hắn lại còn dùng hết sức phóng vào Quỷ Khốc lĩnh.

Biến hóa đó làm cho ba người không kịp phản ứng. Bọn họ chẳng thèm ẩn nấp, dùng tốc độ cực nhanh lao tới đỉnh núi mà Hạ Nhất Minh vừa đứng.

Áp lực phô thiên cái địa toát ra từ ba vị tôn giả nhằm ép Hạ Nhất Minh phải dừng lại.

Trên đường đi, ba vị tôn giả vừa giám thị vừa có chút kiêng kỵ lẫn nhau. Phải tới tận lúc này cả ba mới biết được rằng mình có cùng một mục tiêu.

Tuy nhiên, ngay vào lúc quan trọng nhất, Hạ Nhất Minh lại đột ngột biến mất.

Cả ba đều không tin vào mắt mình. Mặc dù, bọn họ cũng có người biết được Hạ Nhất Minh có Toản Địa chi thuật nhưng không một ai biết được hắn còn có cả thân pháp ngộ ra do nắm giữ được phong chi áo nghĩa.

Sau khi Hạ Nhất Minh dốc hết sức thi triển thân pháp lĩnh ngộ được từ Phong hệ, tốc độ của hắn đạt tới một mức độ không thể tin được. Chỉ trong khoảng một cái hô hấp, hắn đã tới được làn sương mù màu đen. Đột nhiên, hắn chợt dừng lại, quay đầu lại nhìn.

Hắn đảo mắt nhìn qua ba người mặc áo đen phía sau, như muốn ghi nhớ bọn họ vào trong đầu.

Mặc dù cả ba đều che mặt bằng một cái khăn đen, nhưng khi thấy ánh mắt của Hạ Nhất Minh tất cả cùng giật mình. Bọn họ đều có một cảm giác như bị người thanh niên đó nhìn thấu.

Sau đó, Hạ Nhất Minh chỉ tay về phía ba người rồi quay đầu lại, chui vào trong sương mù.

Cả ba vị tôn giả đều cảm thấy trong lòng có một chút nặng nề. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau đều thấy được sự ảo não trong mắt đối phương.

Cả ba ẩn nấp ngoài thành vốn có ý định hạ sát giữa đường. Với thực lực ba người hiển nhiên có thể qua mặt được bọn Kim Chiến Dịch nhưng không thể giấu được cao thủ cùng đẳng cấp. Vì vậy sau khi đi theo đám người Hạ Nhất Minh, cả ba đều phát hiện ra sự tồn tại của nhau.

Trước đó, cho dù thế nào thì họ cũng không thể ngờ được rằng lại có cùng mục tiêu. Vì vậy, cả ba đều đề phòng lẫn nhau. Mặc dù cùng bám theo nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Không một ai dám phá vỡ khoảng cách đó.

Dù sao, đối với cao thủ cùng đẳng cấp, ngoại trừ Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch ra thì chẳng ai dám lấy một địch hai.

Cứ như vậy, bọn họ chần chừ cho tới tận lúc này khi muốn ra tay thì mới biết được mục tiêu của họ chẳng khác gì nhau. Trong phút chốc, cả ba đều cảm thấy ảo não. Dù sao, thì bọn họ cũng không phải là người bình thường, nhanh chóng tiếp nhận sự thật. Nhưng trong lòng có giữ được bình tĩnh hay không thì cũng chẳng ai biết.

Cả ba dừng lại trước làn hắc vụ, cũng chẳng đuổi theo. Trong mắt của ba người có một sự sợ hãi nào đó, giống như trong làn hắc vụ có thứ gì đáng sợ vẫn ám ảnh trong lòng. Một lúc sau, cả ba đưa mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng xoay người bỏ đi.

Quả thật, lấy thân phận tôn giả đi ám sát một tiểu bối mới đạt tới cảnh giới tam hoa đã là chuyện rất xấu hổ. Nếu để cho người ta biết cả ba vị tôn giả cùng ra tay mà thất thủ họ chẳng còn biết giấu mặt vào đâu. Vì thế, khi cả ba rời đi cũng chẳng hề hỏi tới thân phận của đối phương.

Làn hắc vụ đó chính là cấm địa của tôn giả. Mặc dù trước kia, bọn cũng từng đi vào đó mà đột phá. Nhưng ba người đều biết nếu tiến vào đó lần nữa thì bọn họ chết là điều chắc chắn.

Tốc độ của Hạ Nhất Minh cũng không nhanh. Sau khi hắn vào trong làn hắc vụ liền xuất ra một đóa hoa. Năng lượng vân vụ bốc lên nhanh chóng che lấp đóa Kim chi hoa, chỉ để lại chút ánh sáng nhàn nhạt.

Hạ Nhất Minh ngẩn người. Mặc dù nhìn không thấy Kim chi hoa nhưng mây mù xung quanh vẫn chẳng có gì thay đổi. Hắn dở khóc dở cười biết bản thân quên mất mình đang đứng sẵn ở trong làn sương mù. Chỉ cần hắn điều khiển vân vụ chi lực che lấp Kim chi hoa là đủ rồi. Lắc đầu, Hạ Nhất Minh tập trung tinh thần đứng im tại chỗ. Hai tai hắn hơi run run tập trung sự chú ý về phía trước.

Tuy nhiên, một lúc sau, vẫn hoàn toàn không có chút âm thanh nào phát ra. Điều đó khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy hết sức nghi hoặc.

Nếu ở bên ngoài làn sương mù, chỉ cần một vị tôn giả, Hạ Nhất Minh cũng chỉ có nước chạy trối chết. Nhưng khi vào trong Quỷ Khốc lĩnh Hạ Nhất Minh không cam tâm chạy trốn. Cho dù không thể giết chết ba người đó thì hắn cũng phải khiến cho bọn họ đau khổ. Có điều, đến giờ phút này lại chẳng có người nào dám đi vào đây.

Hạ Nhất Minh thầm đoán có lẽ ba người đó kiêng kỵ thứ gì nên mới không dám tiến vào trong làn hắc vụ. Tất nhiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng nghĩ bọn họ sợ một người như hắn. Cho dù hắn có mạnh hơn nữa thì ba vị tôn giả cũng chẳng quan tâm.

Quay đầu nhìn lại một chút, Hạ Nhất Minh chợt giật mình, cảm giác ớn lạnh sống lưng. Vừa rồi, hắn tập trung hết sự chú ý vào đám tôn giả nên không chú ý tới xung quanh. Không khí trong làn hắc vụ hết sức âm lãnh nhưng khi hắn không để ý tới thì nó chẳng có gì ảnh hưởng tới hắn. Còn bây giờ, khi sự chú ý của hắn chuyển qua nó liền cảm nhận được uy lực của làn hắc vụ.

Trong làn hắc vụ ẩn chứa một luồng hơi thở. Đó là một loại âm khí, quỷ khí rất mạnh. Hạ Nhất Minh biết rằng không thể để cho chúng tới gần người.

Chân khí Hỏa hệ tỏa ra từ người Hạ Nhất Minh. Hai bàn tay hắn nhanh chóng thi triển Khống hỏa công pháp. Xung quanh người hắn chợt xuất hiện một bức tường đẩy quỷ khí ra ngoài một trượng. Đến lúc này, Hạ Nhất Minh mới không còn cảm nhận được sự xâm nhập của quỷ khí vào trong cơ thể.

Thở ra một hơi thật dài, Hạ Nhất Minh vừa thả lỏng toàn thân liền thấy quanh người có vô số điểm sáng xuất hiện. Nét mặt hắn thay đổi, nhớ tới lời cảnh cáo của Kim Chiến Dịch rằng trong Quỷ Khốc lĩnh cấm sử dụng Hỏa hệ công pháp.

Không phải do Hỏa hệ công pháp có hạn chế mà do khi thi triển nó thì tòan thân sẽ tỏa sáng, thu hút sự chú ý của người khác.

Nếu gặp phải người không muốn sinh sự thì chẳng sao. Nhưng trong này có đủ loại người. Bọn họ lại chịu sự tác động của quỷ khí thì chắc chắn sẽ bị công kích. Hắn nhanh chóng dò xét xem bản thân có bị người khác chú ý hay không.

Cũng may, chỗ hắn đứng ở ngay ngoài Quỷ Khốc lĩnh. Ở đây chẳng có người nào chọn làm địa điểm tu luyện nên không bị ai phát giác. Nếu hắn mà đứng ở sườn núi trong Quỷ Khốc lĩnh thì chắc chắn đã biến thành mục tiêu cho kẻ khác.

Từ từ thu liễm năng lượng hỏa hệ lại, quỷ khí âm u cũng theo đó lan tới gần. Nhưng lúc này, Hạ Nhất Minh đã có sự chuẩn bị phát ra một tầng năng lượng Thổ hệ. Mặc dù nó không có tác dụng giống như Hỏa hệ nhưng cũng là năng lượng có tính phòng ngự mạnh nhất trong Ngũ hành. Xung quanh người hắn xuất hiện một không gian rộng lớn cách ly quỷ khí ra khỏi người hắn. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Hạ Nhất Minh mới thở ra một hơi, xoay người đi vào bên trong. Dọc đường đi, hắn vẫn cầm trên tay Kim chi hoa được bao phủ trong vân vụ.

Đóa hoa này vốn hắn định tặng cho ba vị tôn giả không biết liêm sỉ. Nhưng nếu bọn họ không vào thì Hạ Nhất Minh cũng chẳng lãng phí.

Tầm nhìn trong hắc vụ rất hạn chế. Cho dù Hạ Nhất Minh có cố đến mấy thì cũng chỉ nhìn thấy trong phạm vi mười thước. Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy vui mừng chính là kỳ công Thuận Phong nhĩ vẫn giữ được hiệu quả.

Trong bóng tối, tầm nhìn của bất cứ ai cũng sẽ bị ảnh hưởng, cho dù Kim Chiến Dịch hay Hạ Nhất Minh cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, âm thanh xung quanh lại không hề bị thứ gì ngăn cản. Hạ Nhất Minh cũng biết những người vào đây cũng có thể nghe được âm thanh. Nhưng hắn tin rằng đối phương không tu luyện phong hệ thì vẫn không thể sánh được với Thuận Phong nhĩ.

Đây chính là thiên phú về công pháp. Trong hoàn cảnh đặc biệt nó có thể mang lại hiệu quả rất lớn, đủ khiến cho mọi người phải sững sờ. Hai tai hắn rung động liên tiếp, thu nhận tất cả mọi âm thanh. Hạ Nhất Minh chậm rãi nhắm hai mắt lại. Lúc này, hắn chỉ nhờ vào Thuận Phong nhĩ mà di chuyển trong làn hắc vụ.

Những cơn gió trong Quỷ Khốc lĩnh cũng không phải là nhỏ. Bất kỳ chỗ nào cũng có thể nghe thấy tiếng gió rít chẳng khác nào tiếng quỷ khóc. Kỳ lạ ở đây chính là gió mạnh như vậy nhưng lại không thổi bay được làn hắc vụ.

Tất nhiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng dừng lại tìm hiểu. Sau nửa canh giờ, cuối cùng thì hắn cũng tìm được một địa điểm tu luyện thích hợp.

Đây là một cái khe núi, xung quanh có vô số quái thạch. Giữa bãi đá có một vị trí tương đối bằng phẳng.

Sau khi xác định được vị trí đó, Hạ Nhất Minh bình tĩnh ngồi xuống, căn cứ theo phương pháp tu luyện, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu hấp thụ tiên thiên chi khí. Tuy nhiên, ngay sau đó, toàn thân hắn chợt cứng lại bởi phát hiện ra mình không hề hấp thu được một chút khí tiên thiên nào.

Nét mặt thay đổi một chút, Hạ Nhất Minh nhớ tới những điều Kim Chiến Dịch đã nói. Từ từ, nét mặt hắn như cười như mếu. Ở đây, mặc dù khí thiên địa rất nhiều nhưng do hấp thu vô số nhân mệnh trên chiến trường nên lẫn cả sát khí và âm khí.

Khí thiên địa đã dung hợp với hai loại khí đó. Vì thế mà nó hoàn toàn khác xa so với ngoại giới. Hắn thở dài một hơi, cuối cùng cũng hiểu được tại sao Kim Chiến Dịch lại dặn dò kỹ như thế. Tóm lại, muốn đạt được lợi ích ở đây thì phải chịu đựng áp lực. Muốn được nhiều cái tốt thì phải chịu càng nhiều áp lực.

Nếu áp lực vượt quá sự chịu đựng của bản thân thì hậu quả chỉ còn có một đó là biến thành kẻ điên.

Trong lòng hắn có chút do dự. Đặc biệt sau khi cảm nhận sát khí lạnh lẽo ở đây, hắn lại càng dè chừng. Suy nghĩ một lúc, Hạ Nhất Minh thử giảm bớt sự phòng hộ xung quanh người.

Mặc dù chỉ để hở một lỗ nhỏ nhưng âm khí bên ngoài chẳng khác nào đàn kiến thấy mật, ồ ạt chui vào bên trong.

Hạ Nhất Minh gạt bỏ mọi suy nghĩ. Dù sao thì cũng đã vào đây rồi, nếu không dám thử một chút thì trong lòng hắn sẽ có sự ám ảnh. Chuyện đó chắc chắn ảnh hưởng tới sự tu luyện của hắn sau này. Vì thế, hắn quyết định thử một chút. Nếu không duy trì được thì thôi.

Từ từ, một màn âm khí chầm chậm vây quanh người hắn. Khi Hạ Nhất Minh bắt đầu hấp thu chút thiên địa khí đầu tiên, làn hắc vụ dao động nhanh dần như muốn nuốt chửng cơ thể hắn.

Chỉ trong phút chốc, Hạ Nhất Minh cảm thấy một luồng áp lực cực lớn từ bốn phương tám hướng ép tới. Tinh thần hắn bắt đầu dao động, hiện ra trước mắt một khung cảnh chiến trường thật lớn.

Trên chiến trường đó, hắn mặc một bộ giáp bình thường, đứng trên tường thành chống lại những kẻ xâm lược. Thanh đao trong tay vừa mới chém đứt một cái thủ cấp thì có một mũi tên từ dưới bắn lên xuyên qua cổ họng hắn. Hắn đưa tay lên bịt lấy vết thương cố ngăn không cho máu chảy, nhưng sức lực trong người cứ dần dần biến mất. Thoáng cái, loạn đao đã tới tấp chém lên người hắn. Vào một phút cuối cùng đó, Hạ Nhất Minh đã nhận thấy bức tường thành đó chính là tường của Huyết Đồ thành.

Đột nhiên, hắn lại biến thành một người phương Tây. Trước mặc hắn là một bức tường thành cực lớn. Thanh kiếm trong tay hắn liên tục chém giết đám binh lính phương Đông.

Nhưng số lượng đám lính quá nhiều, cứ người này nối tiếp người kia xuất hiện trên bức tường thành. Cuối cùng thì hắn kiệt sức, rồi cũng bị vô số binh khí đâm vào người.

Trong phút chốc, Hạ Nhất Minh đã trải qua cảm giác làm tướng của cả hai bên. Tuy nhiên, tính mạng của cả hai thân phận cũng đều nằm lại trên chiến trường.

Hạ Nhất Minh chợt hiểu, trong luồng âm khí ẩn chứa hình ảnh cuối cùng của những người chết trận.

Trong khoảng thời gian một nén nhang, Hạ Nhất Minh đã trải qua mấy lần sinh tử. Kết quả của mỗi một lần đều không hề dễ chịu. Nếu không phải bị loạn đao phân thây thì hắn cũng bị loạn tiễn xuyên tim.

Hắn cắn chặt hàm răng. Trên môi hắn xuất hiện vài giọt máu tươi.

Dù sao, hắn cũng còn quá trẻ. Mới hai mươi tuổi mà tu vi của hắn đã đạt tới một mức độ không tưởng. Tuy nhiên, kiến thức của hắn vẫn còn quá ít, chưa thể sánh được với những lão già sống hơn trăm năm.

Vì vậy mà khi làn hắc vụ bao quanh cơ thể, khiến cho hắn cảm nhận được sát khí của đám lính trước khi chết đã làm cho trái tim Hạ Nhất Minh có chút dao động.

Tuy nhiên, vào lúc này thiên địa linh khí được hắn hút vào, sau khi di chuyển qua kinh mạch liền tiến vào đan điền. Nhất thời, đan điền hỗn độn của hắn đột nhiên xoay tròn. Một luồng chân khí mát lạnh theo kinh mạnh đi vào trong óc của Hạ Nhất Minh.

Ánh mắt tán loạn của hắn cuối cùng cũng trở lại bình thường. Sát khí chung quanh càng lúc càng trở nên dày đặc nhưng vào lúc này, Hạ Nhất Minh chẳng hề quan tâm tới chúng. Linh hồn hắn giống như xuất ra ngoài cơ thể, đứng ở trên cao xem xét tất cả.

Trước mắt hắn, cơ thể mình đang chìm trong đám mây mù. Có một nguồn năng lượng hỗn độn đang xoay quanh người, giữ cho hắn ở nguyên trọng trạng thái đó.

Năng lượng thổ hệ tản mát quanh người hắn lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Từng đám hắc vụ nhanh chóng bị hắn hút vào bên trong cơ thể.

Hắn có thể cảm nhận được luồng sát khí kinh người vẫn bao quanh cơ thể mình. Nhưng lúc này, linh hồn Hạ Nhất Minh đã thoát ra khỏi cơ thể nên cho dù sát khí có nhiều đến mấy cũng chẳng thể gậy hại cho hắn.

Giống hệt như một người con gái có nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, nhưng khi đứng trước một vị cường giả lại mất đi toàn bộ sức cám dỗ. Lúc này, âm sát chi khí có mạnh hơn gấp trăm ngàn lần thì cũng chẳng thể ảnh hưởng tới tinh thần của Hạ Nhất Minh.

Một lúc sau, Hạ Nhất Minh chợt phát hiện âm sát khí đã trở nên ổn định. Không phải do chúng không thể tiến vào trong cơ thể nữa mà là do nó cùng với thiên địa linh khí bị đan điền hấp thu hết. Hạ Nhất Minh do dự một chút rồi tinh thần quay trở về trong thân thể.

Khi hắn quay về trong cơ thể liền cảm nhận được thiên địa linh khí từ bên ngoài đang cuồn cuộn chui vào trong người. Kinh mạch toàn thân như mở rộng thêm vô số lần. Ngay cả hắc vụ và thiên địa linh khí cùng tiến vào cũng chẳng hề ảnh hưởng.

Không chỉ có vậy, Hạ Nhất Minh còn cảm nhận được đan điền hắn đã phát sinh một sự thay đổi kỳ diệu. Trong đầu hắn chợt nảy ra một suy nghĩ, không biết khi rời khỏi Quỷ Khốc lĩnh có đem cả oán khí theo cùng hay không nữa? Cứ nghĩ tới vô số oán khi đang ẩn núp trong đan điền là hắn lại lạnh hết cả người.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh chẳng để ý tới chuyện đó nữa. Trong tình hình như thế này, nếu không tiếp tục hấp thu làm cho lực lượng bản thân tăng lên thì chính là tìm cái chết. Hắn do dự một chút rồi lấy ngũ hành hoàn ra.

Hạ Nhất Minh tập trung toàn bộ tinh thần vào ba điểm cân bằng trong Ngũ hành hoàn. Mặc dù đã xác định được ba chỗ đó, nhưng do hắn chưa bồi đắp đủ năng lượng nên chúng vẫn chưa đạt tới mức độ sung mãn nhất.

Tâm niệm của hắn khẽ động một cái, chân khí trong đan điền liền tuôn ra, chia thành Kim, Hỏa, Thổ năng lượng. Môi trường như thế này hoàn toàn là chỗ thích hợp cho tu luyện nhất.

Thiên địa linh khí ở đây cao hơn bên ngoài tới cả chục lần. Đan điền của Hạ Nhất Minh như bị kích thích hấp thụ với một tốc độ không thể tưởng tượng, rồi nhanh chóng chuyển hóa thành năng lượng tinh túy của ba hệ. Nửa canh giờ sau, hai mắt Hạ Nhất Minh xuất hiện một sự sợ hãi và vui mừng.

Ngũ hành hoàn trong tay hắn bắt đầu tự động xoay tròn. Đặc biệt bên trong đó, ba điểm cân bằng bắt đầu tỏa sáng. Khắp mọi ngõ ngách trong ngũ hành hoàn đều tràn ngập chân khí của Hạ Nhất Minh.

Hai tai hắn khẽ động một cái, nét mặt nhất thời trầm xuống. Trên tay hắn thoáng lóe lên ba điểm. Sau đó, một nguồn năng lượng trói buộc từ trong tay hắn bắn về phía trước.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 41

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự