Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 316 Đốn ngộ Phiên Thiên ấn (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 1127 chữ · khoảng 4 phút đọc

Đang ngồi trên đài cao, Ngả Văn Bân kinh hãi, hô lên một tiếng:

- Thánh thú?

- Không phải thánh thú. - Lê Minh Huyên đang ngồi bên cạnh, cười lạnh nói:

- Con gấu này mới chỉ nắm được một chút cánh cửa vận chuyển chân khí, quán thông được tới tứ chi đã là tốt lắm rồi. Muốn đạt tới cảnh giới vận chuyển tự nhiên như thánh thú thì còn kém một bậc nữa.

Sắc mặt Ngả Văn Bân cũng không vì câu nói của bà ta mà tốt đẹp hơn.

Thiên phú của linh thú rất mạnh. Nhưng nó lại hoàn toàn khác với nhân loại đó chính là không thể tự nhiên sử dụng tiên thiên chân khí.

Đây chính là trở ngại lớn nhất, ngăn cản bọn chút tăng cường thực lực. Nhưng một khi chúng đã vượt qua chướng ngại này thì thực lực sẽ tăng mạnh, trong khoảng thời gian ngắn sẽ trở thành thánh thú. Ngay cả tôn giả tụ đỉnh của con người cũng không phải là đối thủ của nó.

Con cự hùng màu vàng mặc dù mới chỉ quán thông chân khí được tới tứ chi, chưa thể lưu chuyển toàn thân, nhưng chỉ cần như thế, Dương Hạo và Chu Đại Thiên đã không thể sánh được.

Ánh mắt xoay chuyển chợt nhìn thấy quang mang trong mắt Kim Chiến Dịch mới sực nhớ có lẽ chỉ có thực lực của hắn đạt tới tình trạng tạo đủ cơ sở vững chắc cho tụ đỉnh mới có thể so sánh với con đại hùng.

Trong lòng lão thầm hối hận. Nếu biết sớm như thế, cho dù bị người ta cười thì cũng phải đưa Kim Chiến Dịch ra làm lá chắn.

Trong trận đấu, động tác của một người, một gấu nhanh như tia chớp. Sau khi đánh lui Chu Đại Thiên cũng không tiếp tục truy kích.

Con cự hùng cao lớn đột nhiên thực hiện một động tác khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy sững sờ.

Nó dậm chân một cái, ôm chặt lấy Hùng Vô Cực sau đó tung mình lên không trung. Thân hình nó lộn nhào một cái khiến cho Dương Hạo đang lao tới từ phía sau lại biến thành đối diện trực tiếp.

Con cự hùng há to cái miệng, vỗ xuống. Chi trước của nó giống hệt như một tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống.

Mặc dù, Dương Hạo không có nhìn thấy tình trạng của Chu Đại Thiên vừa xong, nhưng là cường giả cấp bậc tam hoa, chỉ cần sử dụng nhĩ lực và cảm ứng cũng có thể đoán được một chút. Mắt thấy hùng chưởng từ trên trời lao xuống, hiển nhiên hắn không dám liều mạng.

Hai chân hắn dùng sức một chút, thân thế nhanh chóng dừng lại. Nhưng khi vận lực định lùi lại thì cổ chân của hắn như bị vật gì đó kéo căng.

Dương Hạo cảm thấy hết sức hoảng hốt. Liếc mắt một cái, hắn mới nhìn thấy Hùng Vô Cực đang bám trên bắp đùi con cự hùng, hai ống tay áo của hắn cuốn lấy chân mình.

Mặc dù hai ống tay áo cũng chẳng phải bảo vật nổi tiếng như ngũ hành hoàn, nhưng được chân khí của Hùng Vô Cực dồn vào đó thì hắn muốn tránh cũng khó.

Một người, một gấu phối hợp ăn ý như đã diễn luyện hàng ngàn, hàng vạn lần. Từ khi đánh lui Chu Đại Thiên, cuốn lấy Dương Hạo lại thêm hùng chưởng nặng như hòn núi đang lao xuống.

Ngay lúc Dương Hạo lâm vào hiểm cảnh, hai mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên sáng ngời.

Quang mang màu vàng từ bàn tay cự hùng mang tới cho hắn một cảm giác kỳ lạ.

Vào lúc này, Hùng Vô Cực và con gấu vàng như hoàn toàn biến mất. Trong đầu Hạ Nhất Minh chỉ còn hình ảnh một thủ ấn kỳ lạ. Từ trong thủ ấn đó đang ngưng tụ một thứ lực lượng huyền ảo.

Thủ ấn của con người cùng với phương pháp công kích của linh thú là hoàn toàn giống nhau. Nhưng khí thế mà con cự hùng đang ép xuống lại làm nổi lên một thứ gì đó trong lòng Hạ Nhất Minh...

Mấy tháng trước, hắn dồn hết sức nghiên cứu Phiên Thiên ấn. Nhưng cho dù thế nào thì cảm giác của hắn vẫn còn thiếu một chút, không thể mở toang cánh cửa mà bước vào. Nhưng bây giờ, khi khí thế của con cự hùng đánh xuống lại khiến cho Hạ Nhất Minh có một chút linh cảm.

Từ trên người hắn, một luồng khí thế mạnh mẽ nhanh chóng phát ra. Luồng hơi thở đó mang theo sự áp bức rất lớn cùng với khả năng công kích.

Vu Kinh Lôi đang đứng bên cạnh hắn, phản xạ một cách vô thức, nhanh chóng nhảy ra xa. Cho dù đang tập trung xem cuộc chiến, nhưng đến lúc tính mạng bị đe dọa, họ vẫn phản xạ né tránh.

Tất nhiên, ngay sau đó, tất cả đều biết được luồng hơi thở đó phát ra từ người Hạ Nhất Minh. Mà Hạ Nhất Minh cũng chẳng có lý do gì để mà công kích họ.

Đang ở trong không trung, khuôn mặt mấy lão già, không hẹn mà cùng đỏ lên. Chỉ có điều, trong lòng tất cả đều cảm thấy hoảng sợ, không biết tại sao Hạ Nhất Minh lại trở nên đang sợ như thế.

Sự thay đổi đó khiến cho tất cả cường giả có mặt đều chú ý. Mặc dù đang chăm chú xem cuộc chiến, nhưng họ vẫn phải liếc mắt nhìn về phía này.

Ngay sau đó, ánh mắt mỗi người đều có một chút ghen ghét, khâm phục cùng với sự khó tin.

Hơi thở trên người Hạ Nhất Minh đang dao động. Hai tay của hắn giơ lên kết thành một thủ ấn huyền ảo. Hơn nữa, hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong thế giới của bản thân.

Chỉ cần một người có nhãn lực đều biết được rằng lúc này Hạ Nhất Minh đang rơi vào tình trạng đốn ngộ.

Hai mắt Kim Chiến Dịch lóe sáng. Đang xem cuộc chiến mà Hạ Nhất Minh có thể đốn ngộ. Nếu hắn trực tiếp ra tay thì chắc cũng có thể như thế. Con cự hùng sắp trở thành thánh thú giống như một viên gạch lót đường cho hắn.

Nhưng...hắn lại không thể bước vào trận đấu. Nhất thời, hắn nhìn về phía Lê Minh Huyên, trong lòng thầm hận lão yêu bà thấu xương.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự