Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 315 Đốn ngộ Phiên Thiên ấn (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 928 chữ · khoảng 3 phút đọc

Con cự hùng cao ba thước tỏa ra uy áp mạnh mẽ. Người ta có cảm giác nó không phải là một con linh thú mà giống như một tòa núi lớn thì đúng hơn.

Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi. Có kinh nghiệm giao thủ với hai vị đại sứ giả Đồ Đằng, Hạ Nhất Minh hiểu rõ Hùng Vô Cực không hề khoa trương.

Bởi vì con gấu màu vàng này quá mãnh mẽ. Uy áp của nó còn vượt qua cả Tác Qua và Hồng Lang vương lúc liên thủ với nhau. Hơn nữa, bên cạnh nó lại còn có một vị cao thủ khó lường như Hùng Vô Cực. Mặc dù hai bên chưa chính thức giao thủ, nhưng Hạ Nhất Minh có cảm giác sự liên thủ của một người, một gấu này còn vượt qua cả Tác Qua và Xà Nho khi nhân thú hợp nhất.

Dương Hạo và Chu Đại Thiên cũng đều cảm nhận được sự mạnh mẽ của đối phương, nét mặt hai người đều hết sức nghiêm trọng.

Có điều, cả hai đều trải qua hàng trăm trận đánh. Mặc dù khí thế bị con đại hùng áp đảo nhưng cũng chẳng hề ảnh hưởng tới tâm lý của bọn họ.

Dù sao thể chất của loài người cũng không thể so sánh với linh thú. Nhưng đứng đầu vạn vật lại là con người. Hai bên giao chiến, cuối cùng ai giành thắng lợi còn phải đợt phút cuối mới có thể biết được.

Chu Đại Thiên bước lên một bước. Khí thế trên người hắn phát ra càng lúc càng mạnh hơn. Mặc dù bị đối phương áp chế nhưng vẫn chủ động ra tay. Cùng lúc đó, một bóng người lóe lên, Dương Hạo đã biến mất.

Thân hình hắn dán sát xuống đất, giống hệt như một con linh hồ đang chạy trốn. Bằng tốc độ nhanh chóng, hắn đảo một vòng rộng quanh sân, tới sau lưng của một người, một gấu.

Nếu hai người liên thủ mà vẫn không thể hơn được uy áp của đối phương thì chia nhau ra là tốt nhất.

Hình thể con gấu đó rất to, chắc chắn không thể nhanh nhẹn bằng hai vị cường giả tam hoa.

Ánh mắt Ngả Văn Bân và Lê Minh Huyên đều hiện ra một sự tán thưởng. Mặc dù, Dương Hạo và Chu Đại Thiên lần đầu tiên phối hợp với nhau nhưng như thế cũng vô cùng ăn ý.

Tuy nhiên, nụ cười của bọn họ mới hé ra thì cuộc chiến đã có sự thay đổi nhanh chóng.

Hùng Vô Cực nhảy dựng lên, như một tia chớp vọt thẳng về phía trước. Bám sát ngay sau lưng hắn là con đại hùng to lớn. Một cặp người và thú vừa mới cử động, sắc mặt Ngả Văn Bân liền trầm ngay xuống.

Nhanh!

Thật sự là rất nhanh!

Chỉ trong chớp mắt, cả hai đã tới trước mặt Chu Đại Thiên.

Tiến vào trạng thái chiến đấu, trong ánh mắt Hùng Vô Cực hiện lên sự điên cuồng. Hắn nhìn chằm chằm Chu Đại Thiên, hai tay rắn như sắt duỗi ra như muốn xé đối thủ thành từng mảnh nhỏ.

Mà điều khiến cho người khác càng thêm sợ hãi chính là cánh tay của con đại hùng phía sau hắn cũng duỗi ra, nhưng đi sau mà lại tới trước, nhanh chóng chộp lấy Chu Đại Thiên.

Bọn họ lựa chọn thời cơ hết sức chuẩn xác. Ngay khi Dương Hạo xông tới phía sau hai người, cần một chút thời gian ngắn để ổn định. Thì đúng lúc đó, hai người bọn họ lập tức ra tay đối phó với Chu Đại Thiên.

Sắc mặt Chu Đại Thiên hết sức nghiêm trọng. Trong cảm giác của hắn, con gấu trước mặt như hóa thành một ngọn núi di động.

Trong nháy mắt, hắn biết được không thể đỡ được cú vồ của nó.

Có điều, hắn cũng cảm ứng được Dương Hạo phía sau con đại hùng cũng đã phát lực, đang vọt tới nơi. Chỉ cần hắn có thể tiếp được một chiêu này thì có thể tạo cho cú đánh bất ngờ từ phía sau lưng.

Hai mắt hắn lóe ra quang mang chói ngời. Trong nháy mắt đã đưa ra chủ ý. Đường đường là một cao thủ tam hoa sao lại không thể duy trì được một chút cơ chứ.

Cổ tay khẽ run lên, tam tiết côn ở sau lưng chợt xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn. Mỗi tay nắm chặt đoạn nối giữa ba khúc côn, hai đầu côn giống hệt như con độc xà đâm tới bàn tay của con cự hùng.

Hai âm thanh nhỏ vang lên nhưng trong tai tất cả đám tiên thiên cường giả lại chẳng khác gì tiếng sấm.

Khi đầu tam tiết con chạm vào bàn tay to lớn của con cự hùng, Chu Đại Thiên biến sắc, hai chân nhanh chóng đạp trên mặt đất, bay ra ngoài.

Lúc này, Hạ Nhất Minh mới phát hiện ra trong lòng bàn tay của con cự hùng lấp lóe một luồng quang mang màu vàng.

Chân khí... Chỉ có chân khí mạnh mẽ vận chuyển mới có thể phát ra quang mang mãnh liệt như vậy.

Đến lúc này, tất cả mọi người mới không còn giữ được bình tĩnh nữa. Thì ra con cự hùng này cũng giống như con người, có thể vận dụng chân khí.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 63

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự