Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 181 Lựa chọn

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Phiên bản Dịch · 3760 chữ · khoảng 13 phút đọc

Thấy sự phân vân của Hạ Nhất Minh lúc này, ba người Vu Kinh Lôi cũng không có ý thúc giục.

Bọn họ đều hiểu, Hạ Nhất Minh nếu lựa chọn Tiên thiên kim đan cũng chỉ để người nhà phục dụng. Nhưng Hạ gia trong Hoành Sơn nhất mạch dù sao nhân khẩu cũng vô cùng ít ỏi.

Hoành Sơn nhất mạch nếu sở hữu Tiên thiên kim đan, cho dù chỉ là một khỏa cũng phải lựa chọn trong vô số những đệ tử đạt tới thập tầnh nội kình một người thích hợp để phục dụng.

Nhưng nếu đặt vào Hạ gia, sẽ rất khó có thể tìm được người thích hợp.

Tu vi thập tầng đỉnh phong như một ngọn núi lớn, chặn ngang những hi vọng xa vời của các tu luyện giả.

Thật lâu sau Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng vươn tay ra, hắn vuốt nhẹ trên hộp ngọc chưa Hỏa hệ tiên thiên kim đan. Khi tay hắn vừa đưa tới, hộp ngọc đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Vu Kinh Lôi mỉm cười, gật đầu nói:

- Hạ trưởng lão. Trước khi ngươi cho người nào phục dụng khỏa Tiên thiên kim đan này, lão phu có một đề nghị.

Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, âm thanh cung kính nói:

- Xin sư thúc chỉ bảo.

- Ngươi sau khi tới Hoành Sơn, phát hiện nơi đây có điểm khác biệt gì không?

Vu Kinh Lôi vui vẻ nói.

Hạ Nhất Minh do dự trong giây lát, nói:

- Hoành Sơn xa rời thế tục. Đặc biệt trên đỉnh núi cao nhất, thiên địa linh khí dầy đặc gấp mười lần so với bên ngoài.

Vu Kinh Lôi cười dài một tiếng, nói:

- Hạ trưởng lão. Ngươi hẳn ra hiểu rõ đề nghị của ta chứ?

Hạ Nhất Minh nghiêm túc gật đầu, nói:

- Đạ ta sư thúc đã chỉ bảo. Tiểu chất nhất định sẽ đem người đó tới đỉnh núi cao nhất, sau đó mới cho hắn phục dụng kim đan.

Do dự một chút hắn nói tiếp:

- Khi đó xin sư thúc sắp xếp một chút.

Thiên địa chân khí dầy đặc đối với tu luyện giả tuyệt đối là một chỗ tốt. Đừng nói tu luyện giả đạt tới tiên thiên cảnh giới. Cho dù là hậu thiên tu luyện giả tu luyện ở nơi này cũng có thể thu được thành tựu rất lớn.

Hoành Sơn nhất mạch mặc dù chỉ vẻn vẹn có vài ba vị trưởng lão đạt tới tiên thiên cảnh giới. Nhưng đạt tới thập tầng nội kình quả thực có không ít người. Thập chí Hoành Sơn nhất mạch số tu luyện giả dựa vào cực hạn kim đan tấn giai thập tầng cũng không có mấy. Chỉ cần có thiên phú, ở nơi này tu luyện muốn đạt tới thập tầng cũng không gian nan như bên ngoài.

Hoàn cảnh tu luyện bất đồng sẽ tạo ra sự khác biệt lớn nhất.

Đương nhiên, có thể ở bên ngoài tu luyện tới thập tầng đỉnh phong lại càng là thiên tài xuất chúng.

Nếu đặt những người đó vào hoàn cảnh tu luyện tại đây, khả năng đột phá tiên thiên cảnh giới khẳng định sẽ càng cao hơn.

Vu Kinh Lôi sắc mặt khẽ chuyển, nói:

- Hạ trưởng lão. Ngươi nói những lời này không đúng rồi.

Hạ Nhất Minh kinh ngạc ngẩng đầu. Hắn nghĩ không ra những lời của mình có điểm nào xúc phạm tới vị Thái thượng trưởng lão cao cao tại thượng này.

Ngay cả chủ nhân của Phong Hỏa Phong Liên Ý lúc này cũng bật cười lộ cả hàm răng ra ngoài.

Bất quá nụ cười của Liên Ý có đôi chút đáng sợ, nhưng giọng nói của lão lại vô cùng bình thản:

- Hạ trưởng lão, ngươi hiểu lầm rồi. Ý của sư thúc là. Hạ gia vốn đã thuộc Hoành Sơn nhất mạch. Bởi thế, khi phục dụng kim đan đương nhiên sẽ tại đỉnh núi cao nhất này.

Dược đạo nhân cũng vui vẻ gật đầu, nói:

- Đúng vậy. Đều là người một nhà, không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy.

Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười nhìn mấy vị trưởng lão này. Bất quá trong lòng hắn cũng hiểu được, người ta đang tận lực lôi kéo, muốn hắn thật tâm gia nhập Hoành Sơn.

Gật đầu thật sâu, Hạ Nhất Minh nói:

- Sư thúc. Tiểu chất đã hiểu.

Vu Kinh Lôi trên mặt lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười, nói:

- Còn khỏa kim đan này, mọi ngươi xem nên phân phối thế nào?

Hạ Nhất Minh lập tức im lặng. Về phương diện này hắn tuyệt đối không có chút ý kiến nào.

Dược đạo nhân suy nghĩ một chút, nói:

- Cứ dựa theo tổ huấn vậy. Tạm thời cất giữ, nếu Vu gia sau này không thể xuất hiện một vị Tiên thiên đại sư, cứ giao cho một vị đệ tử kiệt xuất là được rồi.

Liên Ý cũng lên tiếng phụ họa:

- Điều này cũng hợp lý.

Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi thắc mắc. Hai người bọn họ sao lại hào phóng nhường lại Tiên thiên kim đan cho Vu Kinh Lôi? Nhưng lại chỉ rõ phải để cho đệ tử phục dụng, đồng thời điều này có liên quan gì tới cái gọi là tổ huấn. Biến hóa này quả thông thể theo kịp.

Vu Kinh Lôi thở dài một tiếng, nói:

- Thật là xấu hổ. Vu gia chúng ta từ xưa tới nay cũng chưa hề xuất hiện một tiên thiên tu luyện song hệ tương sinh công pháp. Khỏa Tiên thiên kim đan lần trước cũng cấp cho Vu Hi Thần phục dụng. Lần này lại cấp cho Vu gia chúng ta. Ân tình này thật sự quá lớn rồi.

Liên Ý khoát tay, nói:

- Sư thúc nói đi đâu vậy. Đây là di huấn các bậc tiền bối truyền xuống từ mấy ngàn năm trước. Hôm nay hơn mười ngàn người trong Hoành Sơn nhất mạch này có ai dám làm trái tổ huấn.

Hạ Nhất Minh vẻ mặt không đổi, bất quá trong lòng thầm nghĩ: “ Không biết rằng cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?”.

Dược trưởng lão cũng gật đầu, nói:

- Sư thúc. Đây là những tổ huấn dĩ nhiên không được làm trái. Ngài cũng nên nhận đi thôi.

Vu Kinh Lôi thở dài một tiếng, miệng nói mấy lời hổ thẹn nhưng rốt cuộc cũng thu lại hộp ngọc.

Sau khi mọi người nói thêm vài câu, lúc này mới thay nhau rời đi.

Hạ Nhất Minh trong lòng tràn ngập cảm giác phức tạp. Khi hắn trở lại gian phòng của mình trên Linh Dược Phong, lại phát hiện Viên Lễ Huân đã sắp xếp ổn thỏa, ngay cả Hạ Vũ Đức cũng đã tự mình chờ đợi ở đây.

Sau khi gặp được Hạ Nhất Minh, Hạ Vũ Đức lập tức đứng lên. Lão nhân gia mặc dù không mở miệng nói chuyện, nhưng đôi mắt đỏ rực lại biểu lộ hoàn toàn tâm trạng lúc này.

Hạ Nhất Minh sau khi thấy được ánh mắt này, mỉm cười gật đầu một cái. Vẻ lo lắng trên mặt Hạ lão gia tức khắc biến mất.

Sau một lát, Hạ Vũ Đức ho nhẹ một tiếng, nói:

- Lễ Huân. Ta có vài lời muốn nói với Nhất Minh, cháu tạm thời ra ngoài đi.

Viên Lễ Huân nhẹ giọng đáp ứng một câu sau đó đứng dậy. Hạ Nhất Minh vội vàng nói:

- Gia gia. Lễ Huân cũng là người nhà, người không cần kiêng kỵ điều gì đâu.

Hạ Vũ Đức ngẩn ra, trong ánh mắt khẽ hiện lên chút tiếu ý.

Hạ Nhất Minh trong lòng toát mồ hôi, vô luận hắn cường đại ra sao trước mặt gia gia mình, hắn cũng vẫn như một tiểu hài tử. Cho dù thực lực của hắn sau này có đạt đến mức độ nào thì điều này cũng không hề thay đổi.

- Tốt. Một khi đã như vậy, Lễ Huân, cháu cũng nghe đi.

Viên Lễ Huân vội vàng đáp ứng. Trong đôi mắt nàng không chút nào che dấu vẻ kích động. Đến giờ phút này, nàng rốt cuộc đã chiếm được sự tán thành của Hạ lão gia tử. Tuy rằng có sự tác động của Hạ Nhất Minh, nhưng điều này thì có liên quan gì chứ.

Hạ Nhất Minh lấy ra hộp ngọc đặt lên bàn. Một khỏa Tiên thiên kim đan này đủ khiến vô số người tranh giành đến toác đầu chảy máu, không màng cả tới tính mạng, thế nhưng dường như cũng chẳng đủ để hắn phải bận tâm chút nào.

Hạ Vũ Đức vẻ mặt vô cùng kích động, đem hộp ngọc mở ra.

Một hương thơm thoang thoảng tràn ngập gian phòng, khiến tinh thần ba người khẽ run lên. Lúc này bọn họ thấy được một khỏa kim đan đỏ rực đang lấp lánh trong hộp.

Khi nhìn thấy khỏa kim đan này, Hạ Vũ Đức cùng Viên Lễ Hiên đều có một cảm giác kỳ lạ, đó chính là khỏa kim đan này dường như cũng có sinh mệnh.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Hạ Vũ Đức khép hộp ngọc lại, nói:

- Nhất Minh. Cháu định xử lí khỏa kim đan này thế nào?

Hạ Nhất Minh không chút do dự đáp:

- Gia gia. Muốn phục dụng khỏa kim đan này đòi hỏi phải đạt thập tầng đỉnh phong. Hạ gia chúng ta từ trên xuống dưới chỉ có mình người có tư cách này. Bởi vậy, người chuẩn bị phục dụng đi.

Mặc dù Hạ gia trang còn có Hạ Lai Bảo cùng Hạ Thuyên Tín hai vị thập tầng nội kình cao thủ. Nhưng bọn họ chưa đạt tới thập tầng đỉnh phong. Bởi vậy căn bản không có tư cách phục dụng Tiên thiên kim đan.

Bất quá, Hạ Vũ Đức lắc đầu nói:

- Nhất Minh. Ý tốt của cháu ta xin nhận. Nhưng ta dù sao tuổi cũng đã cao. Cũng không nghĩ tới sẽ mạo hiểm lãng phí khỏa kim đan này.

Hạ Nhất Minh nhăn mặt nói:

- Gia gia. Người như thế nào mà lại lãng phí khỏa kim đan này chứ? Cháu sẽ đích thân hộ pháp cho người, đảm bảo kinh mạch người sẽ chịu được khi tiên thiên chân khí đánh sâu vào.

Hạ Nhất Minh nói những lời này với tự tin mười phần, không có chút mảy may do dự.

Khi Hạ Nhất Minh mới bước chân vào tiên thiên cảnh giới, đương nhiên cũng không dám mạnh miệng như vậy. Nhưng sau khi đạt tới cảnh giới cực cao, hơn ba trăm khiếu huyệt cảm giác sắp viên mãn. Lúc này hắn đã đứng trên đỉnh cao của bách tán thiên cảnh giới, chỉ kém một chút là có thể giống như Vu Kinh Lôi trở thành nhất đường thiên cường giả.

Mặc dù một bước cuối cùng này cũng không dễ dàng đạt được. Nhưng giờ phút này lấy tu vi của Hạ Nhất Minh hắn hộ pháp cho một vị hậu thiên thập tầng đỉnh phong hẳn là dư sức.

Không ngờ Hạ Vũ Đức vẫn như trước lắc đầu, nói:

- Nhất Minh. Ta tin tưởng thực lực của cháu tuyệt đối làm được điều này. Nhưng cháu không nghĩ tới, ta đã hơn tám mươi tuổi rồi, sinh lực đang dần giảm sút. Cho dù phục dụng kim đan cũng chưa hẳn đã thuận lợi dẫn nhập thiên địa chân khí. Nếu ngay cả điều này cũng không làm được vậy đừng nhắc tới đột phá cực hạn. Khi đó mặc dù có thể giữ được mạng già này nhưng lại lãng phí một khỏa kim đan.

Ngừng một chút, Hạ Vũ Đức tự giễu, nói:

- Nếu ta tu luyện song hệ công pháp tương sinh tới thập tầng nội kình đỉnh phong, như vậy cho dù tuổi cao, chỉ cần có cháu bên cạnh cũng có thể thử qua một chút. Nhưng phục dụng kim đan và tự lực bản thân cố gắng đột phá dù sao vẫn có điểm khác biệt.

Hạ Nhất Minh miệng mở lớn nhưng cũng không phản bác được gì.

Lão nhân gia nói không sai. Tu luyện hơn tám mươi năm muốn đột phá tiên thiên cảnh giới quả là vô cùng khó khăn.

Nếu Hạ Vũ Đức thực sự phục dụng kim đan, có thể đoán được khả năng thất bại còn lớn hơn thành công.

Bất quá sau khi nghe gia gia nói, Hạ Nhất Minh liền nghĩ tới Tạ lão gia tử tại Hỏa Ô quốc xa xa kia.

Mặc dù tuổi tác của Tạ Tri Ân còn lớn hơn gia gia hắn, nhưng vị lão nhân này lại tu luyện song hệ công pháp tương sinh. Tình huống này đương nhiên khác biệt.

Hạ Vũ Đức đem hộp ngọc đẩy lại, nghiêm mặt nói:

- Nhất Minh. Nếu cháu không dùng khỏa kim đan này, vậy cấp cho Thuyên Tín phục dụng đi.

Hạ Nhất Minh do dự một chút, nói:

- Gia gia. Đại bá lúc này sợ rằng còn chưa đạt tới thập tầng đỉnh phong.

Hạ Vũ Đức nghiêm túc gật đầu, nói:

- Không sao. Ta có thể để Thuyên Tín vứt bỏ mọi thứ một mình tới Hoành Sơn khổ tu. Hoàn cảnh tu luyện ở đây cháu cũng biết rồi. Lấy thiên phú của Thuyên Tín, hơn nữa còn được sư phụ tặng cho đan dược hỗ trợ. Nhiều nhất cũng chỉ mất hai năm là hắn có thể đạt tới thập tầng đỉnh phong. Lúc đó đương nhiên có tư cách phục dụng kim đan rồi.

Hạ Nhất Minh nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, sau đó gật đầu chấp nhận lý lẽ của gia gia. Hắn vụng trộm liếc lão gia gia một cái, trong lòng thầm nghĩ. Chỉ sợ khi hắn thu được hai khỏa tiên thiên nội đan gia gia đã có suy nghĩ này rồi. Bất quá tới lúc này khi luyện chế thành công hai khỏa kim đan, gia gia mới đem ý định này chính thức nói ra.

Sau khi đạt được sự đồng ý của Hạ Nhất Minh, Hạ Vũ Đức cao hứng rời đi. Nhìn nơi lão đi tới, khẳng định là tìm Hạ Lai Bảo để bàn bạc, thuyết phục Hạ Lai Bảo tán thành suy nghĩ này của lão.

Nhìn lão nhân gia dần đi khuất, lúc này Hạ Nhất Minh chậm rãi xoay người nhìn Viên Lễ Huân khẽ nói:

- Lễ Huân. Sau này ta muốn đi khắp thiên hạ. Bởi vậy Hạ gia cần phải có rường cột vững chắc. Cho dù là khi ta vắng mặt, cũng có thể yên tâm đi đây đi đó, không vướng bận điều gì.

Viên Lễ Huân mỉm cười, nói:

- Thiếu gia. Thiếp biết, chàng lựa chọn Đại lão gia cũng như ban phúc cho Viên gia.

Trong ba huynh đệ Hạ gia đời thứ hai, có quan hệ tốt nhất với Viên gia đương nhiệm Viên Thành Chí không nghi ngờ chính là Hạ Thuyên Tín. Nếu Hạ Thuyên Tín trở thành Tiên thiên đại sư như vậy cũng giống như Viên gia có được chỗ dựa bền vững.

Hạ Nhất Minh do dự một chút, rốt cuộc nói:

- Lễ Huân. Trong Hoành Sơn nhất mạch mặc dù không có nhiều Tiên thiên kim đan, nhưng truyền thừa đã ba ngàn năm. Bởi vậy, trong Linh Dược Phong không thiếu Cực hạn kim đan cùng Tinh lực kim đan.

Hắn dừng một chút, nói:

- Trước khi ta rời khỏi Hoành Sơn, sẽ mang đi một chút. Mặc dù đa phần là cấp cho Đại bá phân phối cho những người trong gia tộc, nhưng ta cũng sẽ lưu lại một chút cho bản thân.

Viên Lễ Huân hai mắt dần sáng lên. Những lời Hạ Nhất Minh nói nàng đương nhiên hiểu được, nếu như không hiểu quả thật nàng quá mức vụng về rồi.

- Thiếu gia. Ý chàng là, thiếp cũng có cơ hội đạt tới thập tầng sao?

Viên Lễ Huân vui vẻ nói.

Nàng cũng không có một chút toan tính nào cho bản thân, bản đầu đi theo Hạ Nhất Minh bất quá cũng chỉ vì lo nghĩ cho tương lai của đệ đệ mà thôi.

Nhưng là một nữ nhân, nàng đối với dung mạo của mình cũng vô cùng để ý.

Nội kình càng cao, tốc độ lão hóa càng chậm lại. Nếu thật sự có thể tu luyện tới thập tầng cảnh giới, như vậy dung mạo của nàng có thể trẻ bằng nửa so với tuổi tác.

Điều này đối với nam nhân cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng đối với nữ nhân mà nói lại là dụ hoặc không gì cưỡng nổi.

Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu. Nụ cười của hắn mang theo chút thú vị mà ngay cả Viên Lễ Huân cũng nhìn ra.

Viên Lễ Huân ánh mắt lập tức hiện lên chút thất vọng. Bất quá cũng rất nhanh, nàng đã khôi phục như cũ. Bỗng nghe âm thanh êm ái của Hạ Nhất Minh bên tai:

- Lễ Huân. Nàng muốn cùng ta du ngoạn đó đây, dù thế nào cũng phải đạt tới tiên thiên cảnh giới mới được.

- Tiên thiên?

Viên Lễ Huân trợn tròn hai mắt, vẻ mặt hiện lên vẻ khó tin.

Hạ Nhất Minh thần bí cười cười, cũng không hề giải thích. Bất quá khi Viên Lễ Huân nhìn vào ánh mắt thâm thúy của hắn, trong lòng tràn ngập tin tưởng. Dường như bất luận hắn nói điều gì, khẳng định đều có thể làm được.

Nhưng Viên Lễ Huân cũng không biết trong lòng Hạ Nhất Minh lúc này cũng có muôn ngàn suy nghĩ.

“Tiên thiên kim đan, chỉ sợ một khỏa cũng không đủ dùng rồi…”

*

Một mảnh thiên địa tuyết trắng rơi đầy, những căn phòng lúc này như được bao phủ thêm một tầng cẩm thạch màu trắng.

Tuy rằng thời tiết vô cùng lạnh lẽo, nhưng trên núi lúc này đang tràn ngập không khí đón mừng năm mới. Đặc biệt trên vài ngọn núi lúc này, người người qua lại trên mặt ai ai cũng hiện lên vẻ vui mừng.

Gia nhập Hoành Sơn đã vài tháng, ngay cả năm mới cũng chưa từng xuống núi. Trong khoảng thời gian này, Hạ Nhất Minh cũng đã thăm dò hoàn cảnh xung quanh đây.

Trong Hoành Sơn lúc này, đỉnh núi cao nhất, Linh Dược Phong cùng Phong Hỏa Phong của Liên Ý trưởng lão đang hết sức ồn ào. Cũng bởi vì ba vị trưởng lão của Hoành Sơn phân biệt sống ở ba đỉnh núi này.

Trừ ba đỉnh núi này ra thì những đỉnh núi khác, ít thì có hơn mười người, nhiều thì hơn trăm người cư ngụ.

Những đỉnh núi này trước đây cũng từng có tiên thiên trưởng lão cư ngụ. Bất quá hiện này đang dần lộ ra vẻ suy tàn. Nhưng những người sống tại đó vẫn thuộc Hoành Sơn nhất mạch, bởi thế Vu Kinh Lôi đối với bọn họ cũng đối xử bình đẳng không hề có chút xét nét.

Tàng Thư Các bên trên ngọn núi cao nhất, lúc này Hạ Nhất Minh vừa buông quyển sách trên tay xuống, trong lòng cũng biết được một số chuyện xưa tại Hoành Sơn.

Hoành Sơn nhất mạch cũng không phải tự nhiên xuất hiện. Lão tổ tông sáng lập ra Hoành Sơn chính là trưởng bối của Vu gia. Về phần những ngọn núi còn lại đều là những đệ tử thân truyền của lão.

Vị tổ tông này sau khi mất đi, các đệ tử đã từng lập lời thề, ngọn núi cao nhất sẽ dành cho một vị tiên thiên trưởng lão của Vu gia. Điều này biểu hiện sự biết ơn người đã dìu dắt bọn họ sáng lập ra Hoành Sơn nhất mạch.

Đến lúc này, Hạ Nhất Minh mới hiểu được, vì sao Dược đạo nhân cùng Liên Ý mới có lựa chọn như vậy.

Cầm trong tay bản thư tịch ghi chép các thế hệ của Hoành Sơn nhất mạch trả lại vị trí cũ, Hạ Nhất Minh tùy ý rút ra một quyển khác ra xem.

Ngôn ngữ hiện nay của các quốc gia vùng Tây Bắc sử dụng đều vô cùng khác biệt. Nhưng Hạ Nhất Minh muốn trong khoảng thời gian này, đem toàn bộ công pháp võ đạo cùng luyện đan thuật lưu giữ trong đầu.

Hạ Nhất Minh có lẽ cũng không có thiên phú về phương diện ngôn ngữ, bất quá bản thân hắn là một tiên thiên cường giả, nên trí nhớ của hắn cũng hơn xa người bình thường có thể so sánh. Mà quan trọng nhất chính là việc hiểu rõ ngôn ngữ mới, bởi thế qua một khoảng thời gian học tập, hắn cũng thu được chút thành tựu đáng kể.

Bất quá…

Quay đầu nhìn lại một góc phòng, Viên Lễ Huân lúc này trên tay cầm một quyển ký say sưa đọc.

Hạ Nhất Minh ấm ức tới gần Viên Lễ Huân hỏi:

- Lễ Huân. Nàng có thể đọc được nó ư?

Viên Lễ Huân cũng không ngẩng đầu lên, đáp lại:

- Thiếu gia, những văn tự này tới từ Đại Thân quốc. Tuy rằng có một chút phức tạp, nhưng các thế hệ trong gia tộc chúng ta từ nhỏ đều được học tập, bởi vậy cũng không có khó khăn gì khi xem nó.

Hạ Nhất Minh khóe miệng hơi giật. Đây chính là chỗ tốt của các đại gia tộc. Ngay cả chữ viết của Đại Thân quốc cũng có thể học tập, mà Hạ gia trang bọn họ căn bản chưa từng có điều kiện như vậy.

Hạ Nhất Minh có chút giật mình nhìn đồ án trên tay mình.

Nhìn đồ án được mở ra Hạ Nhất Minh đau đầu, không ngờ văn tự trên đó lại cũng tới từ Đại Thân quốc.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự