Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1014 Thông đạo (3)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2091 chữ · khoảng 7 phút đọc

Ngao Bác Duệ trong lòng mặc dù không cho là đúng nhưng cũng không lên tiếng. Trong hoàn cảnh này, lão cho dù không có đầu óc cũng không có khả năng tranh cãi cùng Thần long vấn đề trên.

Cự long đột ngột hỏi thêm:

- Cường giả phương Tây vì sao không tới?

Băng Tiếu Thiên hành lễ thật sâu, nói:

- Thần long các hạ. Cường giả phương Tây bởi vì chưa ai đạt được Cửu trọng thiên nên đã buông tha cơ hội tới đây.

Mặc dù hai vị cường giả Tây phương chết trong tay Hạ Nhất Minh nhưng lúc này không có bất luận kẻ nào nói ra. Cho dù Cát Ma Phàm Thù cũng không dám, bởi bọn họ không thể xác định, một khi mình nói ra, tai họa liệu có đổ xuống không?

Cự long trầm mặc hồi lâu rốt cuộc phát ra tiếng thở dài khiến mọi người nổi giận, sau đó nói:

- Các ngươi. Quá yếu...

Một cảm giác quái dị đồng thời xuất hiện trong lòng mỗi người.

Quá yếu?

Không ngờ đã chạm tới cảnh giới này rồi mà vẫn bị coi là quá yếu?

Nếu như những lời này được nói bên ngoài, tất cả mọi người không ngại cho kẻ phát ngôn lãnh giáo một chút uy năng Cửu trọng thiên cường giả.

Bất quá giờ phút này mọi người nhìn nhau cười khổ, bọn họ nhìn Thần long trên không trung, đôi mắt tràn ngập cảm khái.

So với một đầu cự long như vậy, bọn họ bị đánh giá quá yếu cũng là rất giỏi rồi.

Dưới Thần đạo tất cả chỉ là kiến hôi.

Sau khi gặp được cự long này, bọn họ với nhận xét trên càng hiểu rõ ràng hơn.

- Ta rất lấy làm lạ. Các ngươi vào đây bằng cách nào?

Âm thanh cự long vang lên:

- Trong các ngươi ngay cả một vị Thần đạo cũng không có. À. Để tiểu cô nương này phụ trách dẫn dắt thần khí Băng Lăng Kính. Phương pháp này các ngươi cũng biết?

Âm thanh như sấm động vang lên không dứt, tựa hồ với chuyện Viên Lễ Huân ra tay cự long cảm thấy rất khó tin.

Đám người Băng Tiếu Thiên hai mặt nhìn nhau, đây là thần khí chân chính, nếu không sử dụng phương pháp đó, bọn họ sao có thể đột phá phòng ngự của nó chứ?

Sau hồi lâu, cự long thôi lầm bầm, nó hoài nghi hỏi:

- Các ngươi chỉ có một khôi lỗi bán Thần cấp, lẽ nào có thể đột phá kết giới băng tuyết tiến vào đây?

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Hạ Nhất Minh, mắt thấy có né tránh cũng không được, hắn không cách nào khác cười khổ nói:

- Thần long đại nhân. Vãn bối cùng khôi lỗi liên thủ, đồng thời phóng thích thiên địa chi uy mới may mắn đánh với kết giới băng tuyết.

- Ngươi?

Âm thanh cự long không mang theo ý khác khiến mọi người không khỏi lo lắng đề phòng.

- Hừ. Thể chất của ngươi có chút đặc biệt, nghĩ không ra còn có người nắm giữ thể chất này. Hơn nữa ngươi đã thu nạp các lực lượng sao còn chưa tiến vào Thần đạo?

Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn nghiêm nghị nói:

- Thần long đại nhân. Bởi vì vãn bối còn quý sinh mạng mình nên không muốn chết. Bởi thế còn chưa tiến vào Thần đạo.

Chiếc đầu lớn từ trên không trung hạ xuống thấp, thậm chí còn thấp hơn lần trước.

Đôi mắt lớn thậm chí to hơn cả một đầu Thánh Thú Vương kia không chút nào che giấu nhìn thẳng Hạ Nhất Minh.

Mặc dù Thần long không phát ra bất cứ khí tức cường đại nào nhưng Hạ Nhất Minh cảm nhận áp lực cực đại, hô hấp của hắn thậm chí ngắt quãng.

Bất luận ai bị ánh mắt này chiếu vào sợ rằng đều có cảm giác như vậy.

Mà lúc này cảm giác của Hạ Nhất Minh giống như ếch con bị độc xà chiếu tướng, đừng nói tới lực lượng phản kháng, ngay cả lực lượng bỏ chạy cũng không có.

- Tấn giai Thần đạo bên ngoài cùng tử vong có quan hệ gì?

Âm thanh cự long ầm ù vang lên.

Hạ Nhất Minh trong lòng nhẹ nhõm hẳn, khi cự long mở miệng nói chuyện mỗi người đều hoa mày chóng mặt nhưng nếu nó tiếp tục sử dụng ánh mắt như vậy, áp lực thậm chí cường đại tới độ bất cứ ai cũng không chịu nổi.

- Thần long đại nhân. Thiên địa lực lượng bên ngoài thiếu thốn tới cực điểm, còn xa mới sánh bằng nơi này.

Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, cẩn trọng nói:

- Lúc này thế giới bên ngoài đã không còn là nơi Thần đạo có thể tu luyện.

Cự long chớp chớp đôi mắt khủng bố tựa như bị điều này làm bất ngờ.

Một cự trảo không biết bao lớn từ mây ló ra, ngay khi đám người Hạ Nhất Minh trong lòng không yên, sợ đại gia hỏa này động tay chân, nó bỗng làm ra hành động khiến tất cả thừ người.

Năm móng vuốt dài không ngừng đụng chạm vào nhau, hành động này đối với các vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tại đây cũng không xa lạ.

Trên thế gian có một năng lực gọi là Thần toán thuật, trong đó có một người nổi tiếng về thuật này chính là Thiên Trì nhất mạch Thần Toán Tử.

Bất quá cho dù là lão hay các cường giả am hiểu Thần toán thuật đều sử dụng tay làm vật phụ trợ tính toán. Đây là phương pháp tính toán đặc thù, chỉ có cao nhân trong lĩnh vực này mới có thể làm được.

Nhưng lúc này xem những móng vuốt cự long không ngừng di chuyển, hơn nữa nếu thu nhỏ ngàn lần động tác này không khác gì nhân loại cao thủ đang tiến hành tính toán.

Đột nhiên những móng vuốt này ngừng chuyển động, cự long như tính toán ra điều gì, nó nói:

- Thì ra là thế. Thiên địa lực lượng bên ngoài đã thiếu thốn như vậy. Ngay cả Thần đạo cũng không còn. Trách không được thực lực các ngươi...Ài. Trong hoàn cảnh như vậy có thể tu luyện tới Cửu trọng thiên đã là kỳ tài. Nếu tại thời điểm năm trăm năm trước mỗi người các ngươi đều có thể tiến vào Thần đạo.

Đám người Hạ Nhất Minh nhất loạt ngẩn ra, mấy người bọn họ sắc mặt vô cùng cổ quái, vị lão nhân gia này thật sự cao tuổi, không ngờ thời hạn đó cũng nói ra.

Tuổi thọ Thần thú mặc dù hơn hẳn nhân loại nhưng cũng không phải vô tận. Nói chung cho dù được xưng là thiên hạ đệ nhất thần thú " Long" cũng chỉ có thể sống chừng ngàn năm. Mà ngược lại, Thần thú có thực lực kém cỏi nhất, Huyền quy sống lâu tới không thể tính được.

Nhìn cái đầu khủng bố đang lầm nhẩm trên không, bọn họ đồng thời xuất hiện suy nghĩ, chẳng lẽ đầu cự long này là một lão long?

Cự long rõ ràng không biết suy nghĩ của đám người bên dưới, nếu không chuyện đầu tiên nó làm khẳng định là phun ra một cỗ long tức quét sạch đám tôm tép kia.

- Các ngươi yên tâm. Ở bên ngoài không thể tấn giai Thần đạo nhưng nếu đã tới đây, khẳng định có thể dễ dàng đặt chân vào Thần đạo.

Âm thanh cự long tràn đầy lực hấp dẫn, tựa hồ tiếng sấm này không còn khiến người ta chán ghét nữa.

Lưu Xương Cử hướng không trung ôm quyền thi lễ, cao giọng nói:

- Đa tạ Thần long đại nhân.

Lão quay người hưng phấn nói:

- Các vị. Năm ngàn năm trước Thần đạo biến mất, Đông Tây không ai có thể đạt tới cảnh giới này. Không bằng chúng ta thi xem, ai có thể đặt chân lên Thần đạo đầu tiên?

Nhưng khi lão nói những lời hào khí ngút trời này không ai hưởng ứng, thậm chí đám người Băng Tiếu Thiên ánh mắt quái dị nhìn lại.

Lưu Xương Cử giật mình, nói:

- Các ngươi nghĩ sao...

Lão đột nhiên ngưng lại, bởi lão đã thấy Tử Lỗ Li nhìn lão lắc đầu. Theo phương hướng đó nhìn lại, lão lập tức thấy được Hạ Nhất Minh, nhất thời hùng tâm tráng chí tiêu biến không còn.

Cùng quái thai này so tốc độ tiến giai?

Lưu Xương Cử rốt cuộc cũng hiểu vì sao ánh mắt mọi người đột nhiên quái dị như vậy? Lão ho nhẹ một tiếng, phất phất tay coi như bản thân chưa từng nói qua những lời này.

Nhưng ngay lúc này âm thanh cự long vang lên đầy kinh ngạc, hơn nữa rõ ràng âm lượng lớn hơn vài phần.

Âm thanh cự long với độ lớn lạ thường vang vọng khắp sa mạc, thậm chí xa hơn nữa.

- Năm ngàn năm? Ngươi vừa nói gì?

Thân thể Lưu Ly Đảo run lẩy bẩy, tu vi võ đạo của lão quả thật rất cao nhưng phải xem so sánh với ai? Trước mặt cự long này, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng nhân loại bình thường không khác nhau là mấy.

Cười khổ một tiếng, vị Lưu Ly Động chủ này quả thật mắc họa miệng, bất đắc dĩ nói:

- Thần long đại nhân. Từ khi Thần đạo biến mất tới giờ đã năm ngàn năm.

- Năm ngàn năm? Không có khả năng...

Âm thanh cự long cao vút lên:

- Lão phu tính qua, nhiều nhất chỉ hơn năm trăm năm.

Tiếng rống này từ không trung truyền xuống khiến tâm trạng mọi người dao động mãnh liệt. Bọn họ mặc dù rất tò mò, đầu cự long này vì sao có thể tính nhầm nhưng tuyệt đối không ai dám mở miệng.

Lưu Xương Cử miễn cưỡng trấn định tâm thành, khổ não nói:

- Thần long đại nhân. Bên ngoài quả thật đã qua năm ngàn năm thời gian Đông Tây phương không có Thần đạo cao thủ xuất hiện.

Cự long tựa hồ không nghe thấy câu nói tiếp theo của lão, một cỗ khí tức đáng sợ trên thân thể nó sôi trào.

Từ khi mọi người vào đây, cự long cố gắng áp chế khí tức của mình, bởi nó biết, đám tiểu tử kia quá yếu, không cách nào chịu được uy áp của mình.

Nhưng sau khi nghe nói thời gian bên ngoài trôi đi gấp mười lần, trong lòng nó đại loạn, khí tức áp chế lần nữa xuất hiện mãnh liệt.

Áp lực cực lớn từ không trung giáng xuống như trực tiếp chèn ép mọi người, khiến tất cả không thể chịu được.

Nhưng lúc này không ai có thể trốn tránh, cho dù vài người nắm giữ Toàn địa thuật cũng thẳng lưng chống đỡ uy áp đột ngột này.

Đúng như cự long đã nói, bọn họ đều là những tinh anh nhân loại, nếu tại niên đại Thần đạo, bọn họ chính là những đấu thần đỉnh cấp. Lúc này không ai đặt chân lên Thần đạo nhưng với tự tôn của mình, họ không cách nào cam tâm chịu thua.

Chân khí quanh người không ngừng vận chuyển, ngay cả thần lực cũng không hề giữ lại nhất loạt phóng xuất, dưới uy áp khó tin này, nếu còn giữ lại thực lực chính là tìm chết.

Ầm ầm...

Trong không khí vang lên vô số âm thanh bạo liệt, lực lượng tới từ bốn phương tám hướng khiến thân thể họ mơ hồ run lên. Mỗi một người phải chịu áp lực vượt xa tưởng tượng của họ.

Nhưng trong ánh mắt mỗi người đồng loạt lóe lên quang mang kích động.

Bản thân họ sau khi cảm nhận được sự cường đại của Thần đạo, đều hạ quyết tâm, sớm muộn gì có ngày bọn họ cũng sẽ tiến giai, sẽ trở thành tồn tại như cự long.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 57

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự