Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Kế Hoạch

Bạn đang đọc Vũ Thần Mạt Thế sáng tác bởi thieugiahacam00

Tiểu thuyết gốc · 1071 chữ · khoảng 3 phút đọc

Hạo Thiên chạy như bay đến ký túc xá nữ thì nơi này đã đổ nát ,khắp nơi chỉ có gạch đá ,không có bất cứ cái gì ở đây .

- Không ,không thể ...nào !

Mắt Hạo Thiên đỏ lên, Ngọc Nhi nhất định không được có chuyện gì, nếu không hắn sẽ rất đau khổ .

" Đúng rồi , khu an toàn, mình thật ngốc " .Hạo Thiên nghĩ thầm .

Khu an toàn là khu nhà trường xây lên nhằm đảm bảo an toàn cho tất cả học sinh .Vì vùng này thường hay có cướp, thú dữ ,nên mới đặc biết xây nơi này .Lần này là tận thế ,chỉ hy vọng mấy học sinh đều không sao .

Hạo Thiên lại tức tốc chạy hướng ngược lại .

" Hồng hộc " .Chạy qua chạy lại như một thằng ngáo ,Hạo Thiên đã thấm mệt rồi .Đã đến khu an toàn .Hạo Thiên đi đến trước cửa ấn chuông báo " reng " .Một camera quay thẳng về phía hắn ,đây là hình thức để người quản lý kiểm soát nơi này .

" Ầm ầm " .Một lát sau, cánh cửa bằng thép cực kỳ cứng cỏi đã mở ra, Hạo Thiên không nói nhiều ,dậm mạnh chân rồi phóng thẳng vào bên trong .Sau khi Hạo Thiên vào trong ,cánh cửa liền đóng lại.

Vào bên trong thì Hạo Thiên cũng hơi kinh ngạc, vì hắn mới vào nơi này lần đầu, nơi đây bốn phía đều là thép loại cực dày, ở phía trên thì là nơi của những người quản lý .Phía dưới thì sàn được lót gạch rất đẹp, hiện giờ nơi đây đang có hơn 200 học sinh ,vẻ mặt ai nấy cũng đều hoảng sợ, tận thế đương nhiên là ai cũng sợ hãi .

Hạo Thiên đảo mắt một lượt ,nhìn về phía giữa phòng thì hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi .Cô ấy vẫn không sao, vậy thì hắn yên tâm rồi .Ngọc Nhi lúc này cũng đã nhìn thấy được Hạo Thiên nhưng rồi rất nhanh xấu hổ quay đi chỗ khác .

- Ồ ,xấu hổ sao ? Cảm thấy có lỗi sao !

Hạo Thiên nói khẽ xong rồi hừ lạnh .Hắn cũng dời ánh mắt ra chỗ khác rồi bước lên cầu thang, đi đến nơi bộ phận quản lý của khu an toàn .

- Thầy An .!

Hạo Thiên vừa lên tới thì thấy một người đàn ông đi tới nên gọi lại, người này là thầy giáo An .Người giúp ích rất nhiều trong việc học võ của hắn ,người này khi Hạo Thiên quậy phá chẳng những không ghét bỏ mà còn rất quan tâm tới Hạo Thiên .Đơn giản là vì tố chất học võ của Hạo Thiên rất tốt, hắn học rất nhanh, hầu như thầy An nói qua một lần hắn đều hiểu .Thầy An đặc biệt yêu thích võ học nên chuyện Hạo Thiên quậy phá ,bỏ bê học hành trên trường thì hắn hoàn toàn không quan tâm ,hắn chỉ biết Hạo Thiên là một hạt giống rất tốt mà thôi .

- Thiên ,mừng là em không sao, tình hình bây giờ rất tồi tệ .

- Em biết, tận thế dĩ nhiên rất tồi tệ, nhưng mà chẳng lẽ chính phủ lại không có tin tức gì sao thầy ?

Khi nghe Hạo Thiên hỏi xong thì thầy An nhăn mày .Một lúc sau mới trả lời :

- Nhà trường đã liên lạc với chính phủ rồi ,nhưng họ nói là ở những nơi trên thành phố còn đầy rẫy tang thi, số lượng người gặp nguy hiểm rất nhiều nên họ sẽ xử lý ở đó trước .Chúng ta tạm thời an toàn nên quân đội sẽ đến ứng cứu sau .

- Khốn kiếp, đợi họ xử lý xong thì chúng ta biến thành tang thi hết cả rồi .

Hạo Thiên nghe xong thì không nhịn được nên đã chửi đổng lên .

Thầy An thở dài lắc đầu :

- Cũng không thể trách họ được, dù sao bây giờ chúng ta cũng đang an toàn a .

- Được rồi , mà thầy , em có chuyện quan trọng cần nói với thầy .!

Hạo Thiên nghiêm túc nhìn thầy An .

Thầy An cũng khẽ kinh ngạc , lần đầu tiên hắn thấy Hạo Thiên nghiêm túc như vậy .Thầy An nhìn xung quanh rồi dẫn Hạo Thiên vào căn phòng kho chứa đồ đạt cũ kỹ .

- Được rồi ,có chuyện gì ,nói đi .!

- Khi nãy em đi qua nhà ăn, ở nơi đó ...em gặp một con rắn ...có cánh .!

- Ừm ,một con rắn..khoan ..cái gì....có cánh ư ?

Thầy An há hốc mồm nhìn Hạo Thiên. Mặc dù hắn không cũng không định tin nhưng bây giờ đã là tận thế rồi .Hạo Thiên thật không có lý do để nói dối cả .

- Đúng ! Một con rắn kỳ lạ, nhưng hình như nó đang bảo vệ thứ gì đó, nó không chủ động tấn công em, nó chỉ thủ ở một nơi mà thôi .

Nghe Hạo Thiên nói thì thầy An mới bình tĩnh lại được một chút .

- Vậy sao, rồi em nói với ta để làm gì .?

- Em muốn thầy giúp em !

Thầy An nhíu mày :

- Giúp ? Giúp như thế nào ?

Hạo Thiên vuốt cằm rồi nói :

- Đầu tiên em với thầy sẽ thử xem con rắn đó có lợi hại không .Kế tiếp em hoặc thầy dẫn dụ nó, người còn lại xuống dưới đó tìm hiểu .Thầy thấy thế nào ?

Thầy An trầm tư một lúc rồi trả lời :

- Trước phải xem nó có nguy hiểm không đã ,rồi hẳn quyết định sau .

- Được, bây giờ em sẽ dẫn tang thi tới chỗ của nó .

Thầy An kinh nghi nhìn Hạo Thiên :

- Gì, vậy quá nguy hiểm .

Hạo Thiên cười ha ha trả lời :

- Thầy xem thường thiên tài võ học như em sao ,với lại bọn tang thi tuy nguy hiểm nhưng rất chậm chạp .

Thầy An thở dài nhìn Hạo Thiên mà cảm thán :

- Được rồi, thầy biết em tài giỏi , nhưng làm chuyện gì cũng phải cẩn thận .

- Em biết rồi , sẽ không sao đâu a !

Hạo Thiên nói xong rồi quay đầu bước xuống dưới ,nơi các học sinh đang ngồi, nằm với vẻ mặt cực kỳ lo sợ ,hốt hoảng .

Bạn đang đọc Vũ Thần Mạt Thế sáng tác bởi thieugiahacam00

Truyện Vũ Thần Mạt Thế tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thieugiahacam00
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự