Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Tận Thế, Rắn Biến Dị

Bạn đang đọc Vũ Thần Mạt Thế sáng tác bởi thieugiahacam00

Tiểu thuyết gốc · 1121 chữ · khoảng 4 phút đọc

Hạo Thiên nghĩ chẳng lẽ đây là tận thế sao ? Khắp nơi đổ nát, tang thi đi rẫy .Những chuyện này chỉ có trong phim, truyện về tận thế thôi a, hôm nay lại được trải nghiệm, Hạo Thiên không biết nên vui hay buồn !

Hạo Thiên thôi suy nghĩ lung tung ,bước nhanh ra khỏi lớp hướng tới sân trường .

Nhìn khắp sân trường thì giờ đây gần như là đầy rẫy tang thi .Hạo Thiên đảo mắt một lượt ,bỗng phát hiện ra nhà ăn của trường ,nơi đó là nơi ít tang thi nhất , chỉ có 4 con mà thôi .Nhưng 4 con tang thi đó ở cách nhà ăn cũng không gần lắm, cẩn thận thì có thể lẻn vào được .

Hạo Thiên cúi người xuống, dọc theo bờ tường trước lớp học chậm rãi mà đi .Hắn thật không muốn đụng độ với lũ tang thi này tí nào .Khi nãy dễ dàng giải quyết con tang thi kia là hắn đã lấy hết can đảm ra rồi ,nhớ đến bộ dáng của nó Hạo Thiên thật muốn nôn ra ngoài .

" Ực " .Hạo Thiên khẽ nuốt nước miếng, bởi vì giờ cách nhà ăn cũng chỉ vài mét , mà bức tường che chắn cho hắn cũng đã hết .Hắn phải chạy thật nhanh qua đó, nếu không...những con tang thi kia sẽ xé xác hắn ngay .

" Lạy thần 4 phương 8 hướng, đừng để lũ tang thi này phát hiện ra con a ".Hạo Thiên nghĩ thầm .

Hạo Thiên vái lạy vài cái xong rồi khẽ nhìn xung quanh, không thấy gì bất ổn thì khẽ khụy xuống , 2 tay để hờ gần chạm đất .Đây à tư thế chạy mà hằng ngày hắn vẫn học ,muốn qua đó nhanh thì phải lấy đà, tư thế chuẩn bị này cũng không tệ lắm .

" Phanh " .Hạo Thiên đạp 2 chân ở sau xuống đất rồi cúi người phóng cực nhanh về hướng nhà ăn .Tưởng chừng như mọi chuyện thành công mỹ mãn thì lúc này biến cố đột ngột xảy ra .

- Gràoooo !

Hạo Thiên bất chợt sởn tốc gáy, cước bộ dừng lại nhưng do lực vẫn còn nên hắn ngã nhào ra đất .

" Ầm" .Hạo Thiên từ dưới đất đứng lên ho sù sụ .

" Mẹ kiếp, cái quái gì dám hù lão tử" . Hạo Thiên quát .

Hạo Thiên nhìn đông nhìn tây chả thấy gì, nhưng hắn trợn tròn mắt khi thấy một hố đất phía trước....1 con rắn ,mà không phải là rắn bình thường ....Thân rắn dài khoảng 2 mét ,trên mình có đốm đen lẫn lộn, điểm kỳ dị là phía sau nó còn có đôi cánh màu đen , thật quá kì dị a .

- Này, cũng không cần quá vậy chứ , rắn cũng có cánh sao, vô lí hư cấu .

Miệng Hạo Thiên giờ đây há to vừa đủ để nhét vào quả trứng gà, tuy đã coi qua vô số phim viễn tưởng nhưng đây là hiện thực, tận mắt nhìn thấy 1 con rắn có cánh, Hạo Thiên thật sự kinh ngạc .

Rắn đốm đen nhìn Hạo Thiên , đôi mắt đỏ rực, cái lưỡi nuốt vào phun ra ,như là nó muốn xé xác Hạo Thiên vậy .

Hạo Thiên rùng mình , bất giác lùi lại phía sau ba bước .Khỉ thật, như thế nào lại xuất hiện nhiều thứ quái dị như vậy, hết tang thi rồi giờ tới rắn có cánh, thật trời muốn diệt loài người sao .

" Grào" .Con rắn nhìn Hạo Thiên phát ra tiếng kêu lần thứ 2 , tưởng như nó tấn công Hạo Thiên nhưng không, nó chỉ nhìn Hạo Thiên đe dọa ,giống như nó đang cảnh Hạo Thiên ,không cho hắn đến gần vậy .

" Nó đang cố bảo vệ thứ gì đó sao ? " .Hạo Thiên nghi hoặc nghĩ .

Hạo Thiên nghi hoặc rồi bước lùi lại một vài bước nữa .Con rắn thấy Hạo Thiên lùi lại thì nó nghĩ có lẽ Hạo Thiên đã sợ ,nó vẫy vẫy đôi cánh rồi chui lại xuống hố phía sau .

- Chắn chắn là phía dưới có thứ gì đó ! .

Nếu không thì tại sao nó chỉ ở nguyên đó, không tấn công Hạo Thiên ,chắc chắn là có cái gì rất quan trọng đối với nó ở dưới, nên nó mới cố gắng bảo vệ nơi đó như vậy, rốt cuộc là thứ gì chứ ? .

Hạo Thiên chỉ nghĩ thôi chứ hắn đâu có điên mà chui xuống dưới, làm vậy chẳng khác gì tự dâng mình lên làm thức ăn cho nó .

Không nghĩ lung tung nữa, Hạo Thiên đi về phía bên phải ,chạy nhanh đến vào nhà ăn ,không thì bọn tang thi kia lại tìm tới hắn .

" Ầm " .Hạo Thiên đã vào được nhà ăn của trường ,hắn đóng cửa lại thật nhanh rồi thở hồng hộc .

- Mịa nó, xém chút hù chết ta rồi .

Nghĩ đến con rắn hồi nãy ,Hạo Thiên bất giác lại lạnh gáy, thật may là nó không tấn công hắn ,nếu không thì giờ này hắn đã qua bên kia thế giới rồi .

Hạo Thiên đi về phía tủ đồ uống, bình thường thì nơi này có người canh giữ nhưng hôm nay ở đây lại bình yên đến lạ thường, Hạo Thiên mở tủ ra lấy một chai nước rồi uống " ừng ực " .

Uống xong thì Hạo Thiên đi rửa mặt, chuyện ngày hôm nay thật không thể tin nổi, tận thế ...thật là tận thế sao ? Loài người thật sẽ bị diệt sao ? Nhưng còn quân đội ,chính phủ .Họ không có cách để diệt lũ quái vật này sao ? .

" Thôi nghĩ nhiều , tìm cách thoát ra khỏi đây mới được " .Hạo Thiên day day trán nghĩ .

Hạo Thiên bước về phía cửa sổ, nơi nào cũng có tang thi, không biết những học sinh khác như thế nào, hy vọng họ sẽ không sao .

- A, đúng rồi ! Ngọc Nhi ....

Hạo Thiên đột nhiên nhăn mạt lại nói to .Ngọc Nhi, là người mà hắn rất yêu, mà cũng là người mà hắn rất hận, nhưng bất kể thế nào hắn cũng không thể để cô ấy xảy ra chuyện được .

Hắn bước vào trong bếp , lấy một con dài khoảng 20 cm , đây là con dao mà đầu bếp trường hắn thường hay dùng .Sau đó bước ra cửa hít một hơi thật sâu ...." Phanh " . Hạo Thiên đạp tung cửa ,với cây dao trong tay ,cấp tốc chạy đến ký túc xá nữ .

Bạn đang đọc Vũ Thần Mạt Thế sáng tác bởi thieugiahacam00
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thieugiahacam00
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự