Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 72 Lui địch

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1634 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Thành công. . ."

Trên tường viện, Lâm Khẳng nhìn Lâm Động có khí thế mạnh mẽ hơn trước mấy lần, trên khuôn mặt cũng hiện lên vẻ mừng rỡ như điên.

Trong khi Lâm Khẳng mừng rỡ thì sắc mặt Nghiêm Khoát lại cực kỳ khó coi, không ai ngờ rằng, cục diện hắn vốn đang chiếm thượng phong, bây giờ lại tan tác tới mức này!

Mà tất cả biến hóa đều bắt nguồn từ thiếu niên Lâm gia kia!

. . .

"Cũng nên thử một chút lực lượng của Thiên Nguyên cảnh. . ."

Trong khi sắc mặt Nghiêm Khoát khó coi, Lâm Động vốn đã đạt tới Thiên Nguyên cảnh lại vặn mình một chút, sau đó nhìn đám nhân mã của Hắc Long trại một cách không tốt lành gì.

Thấy Lâm Động nhìn mình, đám hung thần ác sát Hắc Long trại kinh hoảng lui về phía sau mấy bước, Thiên Nguyên cảnh cường giả bọn chúng không cách nào ngăn cản được.

"Ầm!"

Nhưng mà Lâm Động cũng không cho bọn kia nhiều thời gian, hắn tóm một cây trường côn màu đen ở trên mặt đất, Nguyên Lực cường hãn theo đó mà tuôn ra, thân hình hắn như sói nhập bầy dê, lao vào đám nhân mã của Hắc Long trại. Côn ảnh vũ động, tiếng xé gió ô ô vang lên, phàm là những ai bị côn nện trúng đều phun máu mà bắn ngược ra sau.

Nhìn thấy Lâm Động đại phát thần uy, những hộ vệ của Lâm gia sĩ khí đại chấn, khua vũ khí trong tay, giống như sói đói lao tới.

Có Lâm Động tiên phong, đám nhân mã Hắc Long trại trước kia chiếm thượng phong, thì bây giờ tan tác, đối mặt với sự phản công của Lâm gia, bọn chúng liên tiếp bại lui, không còn thấy sự hung hãn như trước nữa.

Nhìn thấy nhân mã phe mình không ngừng tan tác, sắc mặt Nghiêm Khoát xám trắng, lúc này hắn đã hiểu, chuyện hôm nay đã hoàn toàn thất bại rồi.

"Ô!"

Trong lúc tâm trạng của Nghiêm Khoát đang chán nản, đột nhiên một âm thanh từ xa truyền tới, âm thanh này là của một trạm gác cho hắn lưu lại, sắc mặt Nghiêm Khoát lại một lần nữa biến đổi, thân hình không dám chậm trễ, điểm chân lên tường viện bắn ra phía sau.

"Rút lui!"

Nghe được tiếng quát của Nghiêm Khoát, đám nhân mã Hắc Long trại vốn đã không còn chiến ý như thủy triều rút lui, bỏ lại một đám thi thể trên mặt đất, hoảng sợ chạy ra khỏi Thiết Mộc Trang, chật vật trốn vào trong thâm sơn.

Nhìn thấy nhân mã Hắc Long trại tan tác, sĩ khí bên phía Lâm gia tăng vọt, nhưng mà khi bọn chúng định đuổi tận giết tuyệt thì Lâm Khẳng lại phất phất tay, ngăn bọn chúng lại.

Trong lúc nhân mã Hắc Long trại chật vật chạy trốn, Thiết Mộc Trang vốn hỗn loạn cũng bình thường trở lại, cảnh tượng trong trang vô cùng bừa bãi, máu tươi điểm mặt đất đỏ hồng, màu tanh tưởi bay khắp không gian.

Hắc Long trại mang tới đây không ít nhân mã, tuy nói đã bị đánh đuổi chạy mất, nhưng hiển nhiên Lâm gia cũng bị thương vong không ít.

Tuy nói có không ít thương vong, nhưng đó là chuyện không cách nào tránh khỏi, đám nhân mã của Hắc Long trại rút đi, trong thôn trang vang lên tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.

"Lâm Động thiếu gia, tuyệt vời!"

Nhìn thấy những ánh mắt nóng bỏng của những người trong Lâm gia, Lâm Động cười cười, tinh thần vốn đang căng thẳng từ từ bình thường trở lại, lúc này hắn mới phát hiện ra trong cơ thể truyền tới một cảm giác cực kỳ đau đớn.

Hóa ra lúc trước liều lĩnh đỡ một chưởng của Ô Sát, tuy rằng đã dùng lực lượng cường hãn của Kỳ Môn Ấn tầng 3 đánh bại hắn, nhưng bản thân Lâm Động cũng bị dính đòn không nhẹ, nếu như không phải hắn đột nhiên cảm nhận được cơ hội đột phá, thì tình hình chắc cũng chẳng khá hơn Ô Sát là bao.

"Lâm Động, không sao chứ?"

Trong vòng vây của đám người Lâm Hà, Lâm Động nhìn thấy họ đang dùng ánh mắt đầy cuồng nhiệt nhìn mình, ngay cả Lâm Hoành từ trước tới nay luôn có ngạo khí, thì trong ánh mắt bây giờ cũng mang theo sự kính nể. Lúc trước Lâm Động một mình ngăn cơn sóng dữ, nghịch chuyển bại cục quả thực đã làm cho nhiệt huyết của họ sôi trào.

"Ha ha, được rồi được rồi, để cho Lâm Động nghỉ ngơi một chút."

Khi Lâm Động bị đám người vây chặt như nêm cối, tiếng cười to của Lâm Khẳng vang lên, hắn đến gần đám người nhìn Lâm Động, vung tay lên vỗ vỗ vào người hắn, than thở:

"Hảo tiểu tử!"

Nói xong câu này, Lâm Khẳng chẳng biết nói gì nữa cho phải, việc hôm nay đúng là Thiết Mộc Trang đã gặp phải một kiếp nạn tồn vong, chỉ cần sơ sẩy sẽ khiến cho nguyên khí của Lâm gia đại thương, thể diện của Lâm gia cũng theo đó mà mất sạch.

Nhưng mà, cũng may mắn, trong lúc sinh tử tồn vong, Lâm Động lại xuất hiện ngăn cản Ô Sát, đồng thời còn tận dụng cơ hội đột phá tới Thiên Nguyên cảnh, đánh tan hoàn toàn sĩ khí của Hắc Long trại, cứu Thiết Mộc Trang khỏi một trường kiếp nạn.

"Lần này, nhờ có ngươi. . ."

Nghe được câu nói của Lâm Khẳng, Lâm Động chỉ biết lắc đầu cười cười, nói:

"Đại bá nói câu đó làm gì vậy, Lâm gia gặp nạn, lẽ nào cháu lại khoanh tay đứng nhìn? Làm như vậy khi phụ thân cháu trở về, chẳng phải sẽ đánh cháu chết hay sao."

"Ha ha."

Lâm Khẳng cười lắc đầu, sau đó xoay người phân công mọi người bắt đầu dọn dẹp thôn trang sau cuộc đại chiến.

"Rầm rầm!"

Trong khi Lâm gia đang dọn dẹp đống đổ nát, thì đột nhiên lại có tiếng vó ngựa rầm rầm truyền tới, sắc mặt những người trong thôn trang lập tức thay đổi, trải qua một trận chiến vừa rồi, tâm trạng họ đã như chim sợ cành cong.

"Không cần khẩn trương, là viện binh của Cuồng Đao Võ Quán!"

Lâm Khẳng quát nhẹ một tiếng, giải tỏa bầu không khí căng thẳng, sau đó mang theo đám người Lâm Động đi ra cửa trang, quả nhiên nhìn thấy ở trong đám nhân mã phía trước có những thân ảnh quen thuộc.

Khi đám nhân mã kia tới gần, Lâm Động cũng nhận ra đầu lĩnh của đám người chính là quán chủ Cuồng Đao Võ Quán - La Thành.

"Lâm Khẳng huynh, quý trang thế nào? Chúng ta vừa nhận được tin đã cấp tốc chạy tới."

La Thành khi nhìn thấy đám người Lâm Khẳng bình an, cũng thở dài một hơi, chợt nói.

"Ha hả, đa tạ La quán chủ, lần này Hắc Long trại trắng trợn xâm phạm, nhưng cũng may, họ đã bị đánh bại rồi."

Lâm Khẳng cười chắp tay, nói.

"A? Quả nhiên là nhân mã của Hắc Long trại."

Nghe vậy, hai lông mày của La Thành nhíu lại, chợt nói:

"Lần này là Nghiêm Khoát dẫn đội hay là Ô Sát?"

"Hắc, cả hai vị đương gia đều tới."

Lâm Khẳng hắc hắc cười lạnh nói.

Nghe được câu nói này, La Thành mới chính thức có chút kinh ngạc, hắn biết hiện giờ Thiết Mộc Trang chỉ có một vị cao thủ Thiên Nguyên cảnh, lẽ nào với lực lượng của một mình người này lại có thể ngăn được hai cao thủ Thiên Nguyên cảnh?

Nhìn thấy La Thành kinh ngạc, Lâm Khẳng cũng biết hắn đang suy nghĩ cái gì, cười cười, nói:

"Ta không có bản lĩnh như vậy đâu, chỉ ngăn được Nghiêm Khoát mà thôi, về phần Ô Sát, hắn thua trong tay Lâm Động."

Chuyện Lâm Động đánh bại Ô Sát, hiển nhiên là không cách nào giữ bí mật được, lấy năng lực của Cuồng Đao Võ Quán có giấu họ cũng sẽ phát hiện ra.

"Lâm Động?"

Nghe vậy, không chỉ có La Thành sửng sốt mà ngay cả mấy vị Chấp sự của Cuồng Đao Võ Quán cũng kinh ngạc, cho là mình nghe lầm, Ô Sát là cao thủ Thiên Nguyên cảnh cơ mà!

La Thành giật mình, đưa mắt nhìn vào Lâm Động, ánh mắt hắn sắc bén, chỉ cần một mắt đã có thể nhận ra tình hình, há miệng hít một hơi lạnh.

"Thiên Nguyên cảnh?"

Bàn tay La Thành vốn nắm dây cương giờ đây run lên bần bật, trầm mặc trong chốc lát, hắn mới chậm rãi nói:

"Lâm gia có phúc."

La Thành vô cùng hiểu rõ, một Thiên Nguyên cảnh 16 tuổi sẽ có tiềm lực đáng sợ như thế nào, chắc là không tới vài năm nữa, Lâm gia sẽ có một vị cường giả Nguyên Đan cảnh, đến lúc đó, trong Thanh Dương trấn này ai có thể chống lại được bọn họ?

Tới lúc này, cho dù với một người có tâm tính lạnh lùng như La Thành cũng âm thầm mang tâm lý may mắn, may mà quan hệ của Cuồng Đao Võ Quán với Lâm gia không tệ, nếu không thì họ sẽ giống như hai nhà Lôi Tạ, ngày ngày lo cuộc sống không được yên ổn!

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 308

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự