Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 65 Ngáng chân

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1515 chữ · khoảng 5 phút đọc

Đám người Lâm Động vốn ở trong một khu vực nhỏ, nghe thấy lão nhân áo xám nói một câu mà trở nên yên lặng vô cùng, không chỉ có sắc mặt hồng y thiếu nữ kia cứng ngắc, mà ngay cả gã quản sự cùng với gã sai vặt đứng ở bên cạnh cũng trợn mắt há mồm.

"Phù Sư?"

Lâm Động cũng ngẩn người, nhìn về phía lão nhân áo xám kia, từ thái độ cung kính của những người xung quanh có thể nhận ra, người này chắc chắn là một trong những đại nhân vật ở Viêm Thành, nhưng làm cho hắn không hiểu chính là một đại nhân vật như thế này tại sao lại thốt ra một câu như vậy?

Đối với người xa lạ, trong lòng Lâm Động luôn luôn duy trì sự cảnh giác, đặc biệt lại là những chỗ tốt mang tới bất ngờ này, ngón tay hắn mân mê lòng bàn tay phải, dưới lớp da là một bí mật rất lớn, nếu hắn không chắc chắn thì ở trước mặt cường giả chân chính, hắn không bao giờ để lộ bất kỳ điều gì.

"Lão tiên sinh, tiểu tử thực lực bây giờ còn thấp, nếu như lại phân tâm tu luyện phù đạo thì sợ rằng có chút không thích hợp, mong được lượng thứ."

Lâm Động nhanh chóng suy nghĩ, cuối cùng cũng thốt ra một câu, sắc mặt đám người xung quanh lại trở nên kinh ngạc, dường như đang nhìn một kẻ ngốc không bằng. Chẳng nhẽ người này không biết ở Viêm Thành có bao nhiêu người muốn được vị Nham đại sư này thu làm đệ tử hay sao? Tại sao hắn dám cự tuyệt? !

"Ha hả, con đường Phù sư không đơn thuần chỉ là khắc phù văn vào đồ vật, Phù sư chân chính có thể dời non lấp biển, việc đấy cũng chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.."

Lời cự tuyệt này đúng là khiến cho lão nhân áo xám kinh ngạc một chút, nhưng lại mỉm cười nói, tinh thần thiên phú bậc này đúng là đã làm cho hắn dấy lên tấm lòng yêu tài.

Nhưng mà, hắn càng có thịnh tình như vậy, Lâm Động càng không dám đáp ứng, nếu như hắn không có bí mật gì thì sẽ vô cùng cao hứng tiếp nhận lời đề nghị của một đại nhân vật như thế này, nhưng đáng tiếc, hắn còn có một cái Thạch Phù thần bí, hắn không dám xác định nếu như bí mật này bại lộ, người ta còn hiền lành như bây giờ hay không. . .

"Lão tiên sinh, người có thể cho tiểu tử trở về thương lượng với người nhà không, nếu như được tiểu tử lại trở lại đây tìm ngài."

Lâm Động từ chối khéo nói.

"Nếu hiện giờ ngươi không có hứng thú, vậy thì tùy ngươi vậy, chờ ngươi nghĩ thông suốt, có thể cầm thứ này tới Vạn Kim Thương Hội tìm ta, với lại, gặp mặt cũng coi là có duyên, ta cho ngươi thứ này để ngươi hiểu rõ hơn về con đường Phù sư một chút."

Đối với sự kiên trì của Lâm Động, lão nhân áo xám cũng có chút bất đắc dĩ, hắn không nói thêm gì nữa mà móc từ trong người ra hai vật phẩm, một là cái phù bài, thứ còn lại là một quyển sách cũ kỹ, sau đó ném về phía Lâm Động.

"Đa tạ lão tiên sinh."

Sau khi Lâm Động tiếp nhận hai món đồ đã lập tức đút vào trong Càn Khôn Đại, nhìn thấy ánh mắt ngẩn ngơ của những người xung quanh, hắn xoay người tới trước mặt nam tử tuấn tú, nói:

"Có thể nhường đường một chút không?"

Nghe vậy, nam tử kia mới hồi phục tinh thần lại, khóe miệng co quắp, nhưng cuối cùng vẫn nhường đường, trước đây hắn ỷ vào thế lực sau lưng không thèm quan tâm tới Lâm Động, nhưng tình thế bây giờ đã khác, Lâm Động tự dưng lại được Nham đại sư để ý, hắn bây giờ không thể càn rỡ được nữa. . .

Hồng y thiếu nữ đôi môi giật giật, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn trầm mặc, từ tình hình hiện tại đã thấy Nham đại sư dường như rất có hứng thú với Lâm Động, nếu như sau này Lâm Động thật sự trở thành đệ tử của lão, vậy thì hắn sẽ là nhân vật số một, số hai ở Viêm Thành, đắc tội với hắn không tốt chút nào.

Trong lúc mọi người trầm mặc, Lâm Động trực tiếp nách qua người nam tử kia, nhanh chóng rời khỏi Kỳ Vật Lâu, rồi lẩn vào trong dòng người hối hả bên ngoài.

...

Sau khi tiến vào trong dòng người, Lâm Động mới thở dài một hơi, sau đó không đi dạo làm gì nữa mà trực tiếp trở về khách điếm nghỉ chân, không bao lâu sao, đám người Lâm Khiếu cũng trở về.

"Phụ thân, thế nào?"

Vừa thấy đám người Lâm Khiếu trở về, Lâm Động đã nhịn không được hỏi.

"Ha hả, rất tốt, Dương Nguyên Thạch không lo tìm không được người mua, giá bán cũng đốt, 300 viên Dương Nguyên Thạch đổi được 32 viên Dương Nguyên Đan."

Lâm Khiếu cười tủm tỉm gật đầu, từ tình hình này có thể đoán ra, việc buôn bán dường như rất tốt.

Lâm Chấn Thiên ở bên cạnh cũng gật đầu cười.

Trong lúc đang nói chuyện, cửa phòng lại bị đẩy ra, chỉ thấy Lâm Mãng với sắc mặt âm trầm đi tới.

"Làm sao vậy?"

Nhìn thấy sắc mặt của hắn, Lâm Chấn Thiên nhướng mày, nói.

"Giá Thiết Mộc bị giảm 3 thành, con mẹ nó, con mất bao nhiêu công sức mới điều tra ra, hóa ra là Lôi gia vận dụng quan hệ ngáng chân chúng ta!"

Lâm Mãng nghiến răng nghiến lợi nói.

Nghe vậy, sắc mặt của Lâm Chấn Thiên và Lâm Khiếu cũng hơi trầm xuống, Lôi gia này đúng là chưa từ bỏ ý định, quyết tâm gây khó dễ cho Lâm gia bọn họ.

"Bỏ đi, đừng quan tâm tới điều này, điều quan trọng nhất của hôm nay chính là Dương Nguyên Thạch, việc này để sau rồi tính với họ!"

Lâm Chấn Thiên trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng phất phất tay, chỉ cần mỏ khoáng thạch buôn bán tốt là được rồi, việc bán Thiết Mộc không đáng quan tâm nữa.

"Dạ."

Lâm Khiếu và Lâm Mãng gật đầu, đúng là việc quan trọng nhất bây giờ chính là Dương Nguyên Thạch.

"Nếu như mọi chuyện đã giải quyết thì chúng ta cũng nên trở về thôi."

Lâm Chấn Thiên trầm ngâm nói, lần này Lâm gia chuẩn bị rất nhiều hảo thủ, cho nên mọi chuyện tương đối êm đẹp.

Đối với quyết định của Lâm Chấn Thiên, đám người này không ai phản đối, lập tức gật đầu, sau đó phân phó xuống phía dưới, đoàn xe bắt đầu trở về.

...

Trong khi đám người Lâm Chấn Thiên rời đi, trong một gian phòng ở Viêm Thành, có hai nhân ảnh đang ngồi đối diện với nhau, một người trong đó là Lôi gia Lôi Phích.

"Ha hả, lần này đã làm phiền Hoa quản sự rồi."

Lôi Phích cười tủm tỉm châm một ly trà cho người ngồi trước mặt, cười nói.

"Lấy quan hệ của chúng ta mà nói, đây chỉ là việc nhỏ mà thôi, những nơi mua gỗ ở Viêm Thành này đều có quan hệ với chúng ta, chúng ta nói mua với giá này thì mua với giá đó, một cái Lâm gia nho nhỏ có thể làm gì chúng ta?"

Lôi Phích cười cười, phụ họa theo gật đầu.

Người kia sờ đôi má béo phì của mình, sau đó nhìn về phía Lôi Phích, nói:

"Theo ta được biết, Lâm gia lần này tới đây có hai việc, một là buôn bán Thiết Mộc. . ."

"A?"

Nghe vậy, Lôi Phích sửng sốt, nhìn thấy tên mập mạp cười bí hiểm, lúc này mới ngầm hiểu lấy ra năm viên Dương Nguyên Thạch, đặt ở trước mặt, cười nói:

"Phiền Hoa quản sự rồi."

"Bọn họ chia làm hai đội, Lâm Mãng buôn bán Thiết Mộc, mà đám người Lâm Chấn Thiên dẫn theo một thương đội, nếu như tin tức của ta là chính xác, thì bọn họ hiện đang bán một số lượng khá lớn Dương Nguyên Thạch."

Mập mạp tươi cười đem Dương Nguyên Thạch thu vào trong lòng, nói.

"Ha hả, đúng là có chút kỳ quái, một Lâm gia nho nhỏ mà lại có mấy trăm viên Dương Nguyên Thạch, không biết là tài sản họ cất giấu bao nhiêu năm. . ."

"Mấy trăm viên Dương Nguyên Thạch?"

Nghe xong câu nói của mập mạp, sắc mặt Lôi Phích trở nên vô cùng khó coi.

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 398

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự