Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 51 Tiểu Viêm

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1810 chữ · khoảng 6 phút đọc

Khi sương mù vẫn còn bao phủ trong rừng, Lâm Động đã mở hai mắt, trên khuôn mặt vẫn còn hiện lên sự vui mừng, được quang ảnh của Thạch Phù hoàn thiện, "Thanh Nguyên Công" vốn chỉ có thể đả thông được 4 kinh mạch thì nay đã có thể đả thông được 7 đường kinh mạch, hiệu quả tăng lên gần gấp đôi!

"Hô. . ."

Lâm Động phun ra một luồng hơi trắng, sau đó móc ra một cái lọ, đổ ra 2 viên đan hoàn màu đỏ rực, đây chính là đan hoàn do hắn dùng tam phẩm linh dược Hỏa Diễm Quả tinh luyện ra. Trong một tháng này, Lâm Động âm thầm sử dụng linh dịch Thạch Phù đổi lấy không ít linh dược, dù sao hiện giờ hắn cũng đã đạt tới Địa Nguyên cảnh, muốn tăng tốc độ tu luyện thì số lượng linh dược và đan hoàn cần dùng sẽ không nhỏ.

Lâm Động đem hai viên đan hoàn nhét vào trong miệng, nhưng không dùng ngay mà từ từ nhắm mắt, ý nghĩ lưu chuyển, trong đan điền lập tức tuôn ra một luồng Nguyên Lực màu lam đậm, cỗ Nguyên Lực này tuần hoàn trong cơ thể một vòng, sau đó đột nhiên tập kích vào một đường kinh mạch bí ấn.

Đường kinh mạch này chính là kinh mạch đầu tiên mà "Thanh Nguyên Công" cần đả thông, trải qua quá trình học tập trong tinh thần không gian, Lâm Động đã có thể nhanh chóng phát hiện ra đường kinh mạch này trong cơ thể mình.

Khi Nguyên Lực tràn vào trong đường kinh mạch này, hắn cảm nhận được một sự tắc nghẽn, kinh mạch tắc nghẽn này giống như một sơn đạo lên trời, cực kỳ khó đi qua.

Đối mặt với đường kinh mạch bị tắc nghẽn, một luồng Nguyên Lực của Lâm Động chỉ đả thông được một đoạn ngắn, sau đó tiêu tán không còn, nhưng mà ngay sau đó một luồng Nguyên Lực khác lại ập tới, không biết mệt mỏi chuyên tâm khai mở. . .

Việc đả thông cứ tiếp diễn trong vòng nửa giờ tiếp theo thì đan điền của Lâm Động xuất hiện tình trạng cạn kiệt Nguyên Lực, nhưng mà tiến độ chỉ mới đạt được chừng một phần mười mà thôi, lúc này Lâm Động mới cảm giác được sự khó khăn khi đả thông kinh mạch là như thế nào.

Hơn nữa, đây mới chỉ là đường kinh mạch đầu tiên, sự khó khăn của những đường sau chắc chắn còn cao hơn, thảo nào ngay cả Lâm Khiếu muốn đả thông được 4 đường kinh mạch cũng phải mất 3 tháng.

"Ực!"

Cảm nhận được Nguyên Lực trong đan điền đã bị khô kiệt, Lâm Động nuốt hai viên đan hoàn, sử dụng tinh thần lực khống chế nó đưa vào trong đan điền, cảm giác cạn kiệt Nguyên Lực mới dần dần rút đi.

Khi Nguyên Lực trong cơ thể bắt đầu hồi phục, Lâm Động lại một lần nữa tiến hành đả thông đường kinh mạch đang bị tắc nghẽn.

Đả thông kinh mạch không phải nói xong là xong ngay, nhưng đối với người có năng lực hùng hậu như Lâm Động mà nói, nó cũng không phải là vấn đề gì quá lớn. Sau 6 lần Nguyên Lực trong đan điền cạn kiệt, Lâm Động đã hoàn toàn đả thông đường kinh mạch thứ nhất!

Sau khi đường kinh mạch thứ nhất được đả thông, Lâm Động đột nhiên cảm giác được, việc cảm nhận sự lưu chuyển của Nguyên Lực trong thiên địa của hắn dường như mẫn cảm hơn, bên dưới làn da dường như có một hấp lực tuôn ra hấp thu Nguyên Lực trong thiên địa, sau đó tuần hoàn trong người một vòng, ồ ạt kéo vào trong đan điền của hắn.

Tốc độ này nhanh hơn rất nhiều so với việc hấp thu Nguyên Lực trước kia, trong mắt Lâm Động hiện lên sự vui mừng, tu luyện công pháp bí tịch đúng là có hiệu quả cực kỳ to lớn so với việc không tu luyện chúng

Lâm Động cảm thấy mỹ mãn mở mắt ra, hắn phát hiện sắc trời đã tối, lập tức tặc lưỡi, khi tu luyện thì thời gian chẳng tính là gì.

Duỗi thắt lưng một cái, Lâm Động đem bí tịch "Thanh Nguyên Công" cất vào trong người, dùng một ngày để đả thông đường kinh mạch thứ nhất, nếu như đám người Lâm Chấn Thiên biết được chắc chắn lại trợn mắt há mồm.

Nhưng mà Lâm Động không nghĩ rằng mình có gì đặc biệt hơn người cả, hắn có sự trợ giúp của rất nhiều linh dược đan hoàn, lại có quang ảnh Thạch Phù cho nên tốc độ tu luyện thế này cũng chẳng tính là gì cả.

Đứng dậy, Lâm Động đột nhiên quay vào trong rừng huýt gió một tiếng, sau mấy phút đồng hồ có một thân ảnh đỏ như lửa lao vút từ bên trong ra, xà vào trong lòng Lâm Động.

Định thần nhìn kỹ lại mới thấy, thân ảnh đỏ như lửa kia lại là... một con tiểu thú trông như một con chó nhỏ, con tiểu thú này trông như một ngọn lửa đỏ rực đang cháy, nếu nhìn ngoại hình thì có thể nhận ra… đây chỉ là một con hổ còn nhỏ, nhưng mà trên lưng con hổ này lại có một cái đuôi rắn, làm cho nó trở nên thần bí quỷ dị.

Con tiểu thú này chính là con ấu tử Hỏa Mãng Hổ mà Lâm Động đoạt được trong kỳ săn bắn lần trước, Lâm Động đặt tên nó là Tiểu Viêm, trải qua hơn một tháng nuôi dưỡng, tốc độ phát triển của Tiểu Viêm cực kỳ kinh người, dựa theo Lâm Động suy đoán hiện giờ nó có thể đánh bại một người có cảnh giới tầng 5 Thối Thể.

Đối với tốc độ phát triển của Tiểu Viêm, đám người Lâm Chấn Thiên cũng chẳng biết nói gì, nhưng Lâm Động lại chẳng cảm thấy kỳ quái, bởi vì mỗi ngày hắn đều sử dụng linh dịch Thạch Phù để nuôi nấng tên tiểu tử này. Thậm chí, thỉnh thoảng hắn còn dùng linh dịch để cho nó tắm rửa, tôi luyện gân cốt, loại đãi ngộ này nếu như đám người Lâm Chấn Thiên biết được chắc chắn sẽ phun máu vì xót xa mất.

Tiểu Viêm vô cùng thân thiết nằm ngọn trong lòng Lâm Động, người đầu tiên khi nó mở mắt nhìn thấy chính là Lâm Động, hơn nữa trải qua hơn một tháng sống chung, trong tiềm thức của nó đã coi Lâm Động là người thân nhất. Con yêu thú này lớn lên tuy rằng hung ác, nhưng nếu trải qua huấn luyện tốt thì nó lại là một đồng bạn trung thành nhất.

"Tên tiểu tử tham ăn này!"

Nhìn thấy Tiểu Viêm làm nũng, Lâm Động bất đắc dĩ lắc đầu, từ trong lòng móc ra một cái lọ, lấy hai giọt linh dịch Thạch Phù nhỏ vào trong miệng của Tiểu Viêm.

Khi linh dịch Thạch Phù lọt vào miệng, Tiểu Viêm mới hưng phấn thè cái lưỡi đỏ lòm liếm liếm vào mặt của Lâm Động một chút.

"Về đi, hôm nay ngươi chỉ được dùng như vậy thôi."

Thu hồi cái bình, Lâm Động tóm lấy Tiểu Viêm từ trên vai của mình đặt xuống đất, sau đó liền xoay người nhanh chóng lao ra khỏi khu rừng, Tiểu Viêm gầm lên những tiếng non nớt, bốn chân như vó ngựa tung mình đuổi theo.

. . .

Trăng như đĩa bạc lơ lửng phía chân trời, ánh trăng lạnh lẽo bao phủ mặt đất.

Trong phòng mình, Thanh Đàn đang yên tĩnh nằm ngủ, chiếc chăn hơi mỏng được đắp lên người làm hiện rõ những đường cong mỹ lệ và mê người của thiếu nữ.

Bên cạnh Thanh Đàn đang say ngủ có một thân ảnh đang xếp bằng, nhìn kỹ lại thì thấy người này chính là Lâm Động, nhưng mà lúc này sắc mặt hắn vô cùng nghiêm túc, "Thanh Nguyên Công" đang được lưu chuyển trong cơ thể, không ngừng hấp thu Âm Sát Khí phát ra từ cơ thể của Thanh Đàn.

Từ sau khi tiến vào Địa Nguyên cảnh, Lâm Động cần hấp thu một số lượng lớn Âm Sát Khí, nhưng mà đối với những sát khí phổ thông trong thiên địa hắn lại không vừa mắt, cho nên bất đắc dĩ hắn chỉ còn cách tìm tới Thanh Đàn.

Cho nên, sau khi hắn thương lượng với Thanh Đàn, được thiếu nữ đỏ mặt gật đầu đồng ý, mỗi tối khi Thanh Đàn đã ngủ, hắn đều ngồi ở bên cạnh tu luyện 2 canh giờ.

Trong hai canh giờ này, Lâm Động không kiêng nể gì cả hấp thu Âm Sát Khí trong cơ thể Thanh Đàn. . .

Trong những ngày đầu có mặt của Lâm Động, Thanh Đàn cảm thấy có chút không quen, dù sao nàng là một cô gái, nay có một người con trai ngồi bên cạnh khi ngủ đúng là không thể nào tự nhiên được. Cho dù nàng hoàn toàn tín nhiệm Lâm Động, nhưng mà da mặt con gái mỏng, nếu như loại tin này mà truyền ra thì đúng là không được tốt cho lắm.

Nhưng chỉ mấy ngày sau, cái cảm giác không quen đó đã dần biến mất, hơn nữa nàng còn phát hiện có Lâm Động ở bên, Âm Sát Khí trong cơ thể thường bạo phát lung tung đã thu liễm đi rất nhiều, giấc ngủ của nàng vì vậy cũng trở nên ngon hơn.

Nhận được điều tốt như vậy, Thanh Đàn không hề phàn nàn gì cả, nàng ngầm đồng ý với cái yêu cầu nho nhỏ hơi quá phận của Lâm Động. . .

"Hô. . ."

Trong căn phòng yên tĩnh, Lâm Động thở ra một hơi, hai mắt nhắm chặt cũng mở ra, hắn cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo ở trong đan điền, mỉm cười, cẩn thận từng li từng tí nhảy xuống giường, nhìn thiếu nữ đang ôm Tiểu Viêm chìm vào trong giấc ngủ.

Ánh trăng nhu hòa xuyên qua khe cửa nghiêng nghiêng chiếu vào trong phòng, soi sáng gương mặt điềm tĩnh ôn nhu của thiếu nữ, vẻ đẹp của nàng khiến người khác phải động lòng.

Lâm Động nhẹ nhàng đắp cái chăn đã bị Thanh Đàn cựa quậy làm tung ra, sau đó mới đi ra khỏi phòng.

Khi Lâm Động rời khỏi phòng, cái miệng nhỏ nhắn của thiếu nữ cong lên, nở một nụ cười cực kỳ tươi tắn. . .

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 425

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự