Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 Top 3

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1889 chữ · khoảng 6 phút đọc

“Lâm Động ca giỏi quá!”

Nhìn Lâm Động trở về chỗ ngồi, Thanh Đàn nũng nịu cười nói, dựng ngón cái nho nhỏ về phía hắn!

“Cái tên tiểu tử này, con giấu diếm thực quá tốt đấy!”

Lâm Khiếu tủm tỉm cười, tuy nói vậy nhưng trong ngôn ngữ không hề có chút ý tứ nào trách mắng hắn cả! Trình độ Lâm Động như vậy, thực sự đã vượt xa dự đoán của hắn.

Hơn nữa, biểu hiện ngày hôm nay của Lâm Động thật sự đã làm cho Lâm Khiếu cảm thấy hi vọng, sự hưng phấn trong lòng còn nhiều hơn so với khi hắn khỏi bệnh!

“Hắc hắc…”

Lâm Động lắc lắc đầu cười hì hì, thấy Lâm Khiếu không có ý định gặng hỏi gì thêm, bất giác trong lòng thầm thở nhẹ một hơi.

Trong sân, sau khi trận tỷ đấu của Lâm Động kết thúc, những cặp đấu khác cũng lục tục bắt đầu, có thể tiến vào top 10, hầu như đều là những kẻ có danh khí trong hàng tiểu bối của Lâm gia, trên cơ bản đều đã đạt đến tầng 5, thậm chí cao hơn, cho nên những trận đấu này thật sự đặc sắc, khiến cho trong sân không ngừng vang lên những âm thanh cổ vũ, ủng hộ.

Năm trận tỷ thí rất nhanh đã có kết quả! Không nằm ngoài dự đoán của mọi người, Lâm Hà và Lâm Hoành dùng thực lực ngạo nhân, trổ hết tài nghệ, cùng với Lâm Động và hai gã thiếu niên tinh anh khác của Lâm gia bước vào nhóm người mạnh nhất. 5 vị trí đầu, đã có kết quả.

Sau khi những cái tên này được đọc ra, bầu không khí hơi yên tĩnh trong Thí Luyện Quán có chút náo nhiệt, ai nấy đều biết, những trận đấu kế tiếp mới chân chính là trọng điểm của Tộc Bỉ lần này!

Rút thăm hoàn tất, chỉ một người may mắn bốc phải thẻ trống thì không phải thi đấu, đối thủ của Lâm Động vòng này là Lâm Đình, có người nói hắn đã đạt tới tầng 6 Thối Thể, nhưng với Lâm Động mà nói, đây cũng không phải là vấn đề gì quá lớn.

Sau khi rút thăm ngẫu nhiên, trận đấu giữa hai người lập tức bắt đầu, kết quả không ngoài dự đoán của mọi người! Dưới uy lực của Thông Bối Quyền đã đạt đến trình độ 9 âm, cho dù Lâm Đình đã dốc toàn lực thi triển, nhưng vẫn bị một quyền đánh bay khỏi thạch đài.

Bởi vậy, trong trận đấu lựa chọn người tiến vào 3 vị trí đầu, Lâm Động tiếp tục có một chiến thắng đơn giản.

Trận tỷ thí của bọn họ không có gì ngoài ý muốn, cho nên ngay khi nó vừa kết thúc, thì ai nấy đều dồn mắt vào trận thi đấu tiếp theo.

Trận đấu này, ngay cả Lâm Động cũng cảm thấy hứng thú, bởi vì hai người chuẩn bị so tài, chính là Lâm Hà và Lâm Hoành!

Hai người bọn họ trong đám tiểu bối Lâm gia đều là những kẻ nổi tiếng nhất, không ít người đều có cùng suy đoán, đoạt ngôi vị số một trong Tộc Bỉ lần này, không ai khác sẽ là một trong hai người đó.

Nhưng mà, làm cho bọn họ ngoài ý muốn chính là, hai người bọn họ lại gặp nhau khi còn chưa tới vòng cuối cùng, bởi vậy trận đấu này càng thêm gay cấn và náo nhiệt...

“Lâm Hà!”

Lâm Khẳng sau khi nhận lấy thẻ trúc của hai người bọn họ, cũng ngẩn người ra một lúc, chợt mở miệng hô lên.

Nghe tiếng gọi của Lâm Khẳng, Lâm Hà dịu dàng đáp lại, chỉ thấy lưng ong khẽ uốn, thân hình như Hồ Điệp bay lên thạch đài, vừa yêu kiều duyên dáng, lại vừa anh thư hiên ngang, đúng là đã khiến cho không ít cặp mắt của thiếu niên tỏa sáng.

Sau khi Lâm Hà lên đài, Lâm Hoàng cũng phong độ đường hoàng hiên ngang nhảy lên, hắn mặc bạch y, trông khá là tuấn tú, không ít người xem tấm tắc gật đầu.

“Lâm Hà tỷ, kính xin hạ thủ lưu tình!”

Nhìn Lâm Hà, Lâm Hoành chắp tay cười cười.

“Kẻ nói lưu tình, e là ta mới đúng!”

Lâm Hà bĩu môi, đôi mắt ngưng trọng, với thực lực của Lâm Hoành, sợ rằng nàng sẽ phải dốc toàn bộ thực lực ứng phó!

Lâm Hoành mỉm cười, trong mắt hiện chiến ý! Lâm Hà trong lứa tiểu bối của Lâm gia cũng được xem là người xuất sắc nhất, nếu như hôm nay hắn có thể đánh bại nàng, thì vị trí đệ nhất kia, không dành cho hắn thì còn cho ai nữa!?

“Trận đấu bắt đầu..!”

Dưới thạch đài, Lâm Khẳng nhìn thấy hai bên đã chuẩn bị xong, vung tay, trầm giọng hô to!

Tiếng hô của Lâm Khẳng vừa dứt, thì quanh thân thể của hai người trên đài lập tức hiện lên quang mang nhàn nhạt! Đó chính là Nguyên Lực.

“Tầng 7 Thối Thể…”

Nhìn quầng sáng khá dày trên người bọn họ, trong Thí Luyện Quán không ít kẻ sợ hãi than thở, tuy tất cả khi xem những trận tỷ đấu lúc trước của hai người đều lờ mờ đoán ra rồi, nhưng đến lúc tận mắt nhìn thấy vẫn không khỏi giật mình than thầm.

Ở độ tuổi này mà đạt tới tầng 7 Thối Thể, điều này đã chứng minh được tiềm lực bản thân của hai người, nếu được bồi dưỡng cẩn thận, tiền đồ sau này chắn chắn sẽ không thấp!

Ở chỗ ngồi của mình, Lâm Chấn Thiên nhìn thấy vậy, cũng khẽ gật đầu mỉm cười, đám tiểu bối càng xuất chúng, thì trong lòng lão càng vui mừng...

“Lâm Hà tỷ, cẩn thận nhé!”

Quầng sáng trên thân thể Lâm Hoành chớp động, ánh mắt hắn cũng sắc bén hẳn lên, thân hình đột ngột lao vụt tới, trên song chưởng, kình phong lạnh thấu xương tỏa ra, vỗ một chưởng vào người của Lâm Hà.

Đối mặt với chưởng phong lạnh thấu xương của Lâm Hoành, Lâm Hà chỉ khẽ lùi một bước, hai ngón tay thon dài tinh tế khép lại, cong cong như miệng ưng, trùng trùng điệp điệp điểm vào lòng bàn tay của Lâm Hoành, trực tiếp đẩy chưởng phong dạt xuống.

“Bát Hoang Chưởng..!”

Thấy chưởng phong bị phá, Lâm Hoành quát nhẹ một tiếng, chưởng phong lại trở nên mạnh mẽ, liên miên không dứt, phủ xuống đầu Lâm Hà, phát ra những âm thanh xé gió vù vù, quả thật có chút bất phàm.

Bị chưởng phong cương mãnh kia bao phủ, đôi lông mày liễu của Lâm Hà hơi hơi nhíu lại, song chỉ hợp lại thành kiếm, linh xảo xuyên qua chưởng phong của Lâm Hoành, đâm thẳng vào thân thể hắn, khiến cho Lâm Hoành không thể không rút tay phòng ngự.

Trên đài, bóng người giao thoa, chưởng chỉ lui tới, có vẻ cực kỳ kịch liệt, hơn nữa, dưới sự hỗ trợ của Nguyên Lực, âm thanh xé gió không ngớt vang lên, làm người xem nhìn không chớp mắt.

“Lâm Động ca, ai trong bọn họ sẽ thắng vậy?

Thanh Đàn cũng bị sự kịch liệt của trận chiến trên đài ảnh hưởng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, khẩn trương hỏi.

“Cũng khó nói...!”

Lâm Động ngần ngừ một lúc rồi lắc đầu, Bát Hoang Chưởng của Lâm Hoành hiển nhiên đã tu luyện tới trình độ vô cùng thuần thục, chưởng phong cương mãnh như hổ, uy lực không nhỏ. Mà Lâm Hà cũng không kém, môn võ nàng ta đang thi triển, chính là Võ học Nhị phẩm của Lâm gia, Linh Kiếm Chỉ.

Loại võ học này nhìn thì uy lực không có gì mạnh mẽ, thế nhưng nếu tu luyện đến hỏa hầu, ngón tay cũng giống như mũi kiếm vậy, cho nên, kể cả Lâm Hoành cũng không sơ ý để nàng đâm trúng.

Chính vì thế, muốn phân định kẻ thắng người thua vào lúc này thật sự khó khăn, tuy trong lòng Lâm Động vẫn mong Lâm Hà có thể chiến thắng...

Trong khi hai người đang nói chuyện, thì trận chiến trên thạch đài càng lúc càng gay cấn và quyết liệt, quyền chưởng giao nhau chan chát, hàng loạt những âm thanh trầm thấp không ngừng vang lên.

Giao thủ như vậy chừng mười phút, thân hình hai người lúc này đã trở nên sáng rực rỡ, hiển nhiên bọn họ đã thi triển Nguyên Lực tới cực hạn rồi.

Ngay lúc quầng sáng lên tới cực hạn, thì hai người đồng loạt lùi ra sau, rồi song chưởng đồng thời đẩy ra, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, song chưởng nặng nề đụng vào nhau.

”Ầm!”

Một tiếng nổ rất to, hai đạo thân ảnh bị chấn bay ngược về phía sau, cho dù đã đạp mấy bước trên thạch đài, nhưng vẫn đồng thời rơi xuống.

Nhìn thấy cả hai đều rơi đài, trong Thí Luyện Quán đồng loạt ồ lên, hiển nhiên không ai ngờ tới kết quả trận đấu lại như vậy!

“Ha hả! Không tệ... không tệ..”

Ở chỗ ngồi của mình, Lâm Chấn Thiên thấy Lâm Hoành và Lâm Hà thực lực ngang bằng nhau, nhịn không được vui mừng gật đầu. Lâm Mãng ở bên cạnh nghe vậy cũng rạng rỡ, đắc ý liếc nhìn Lâm Khiếu cách đó không xa.

“Trận đấu này kết quả là hòa! Tới bây giờ, chỉ còn 4 người trụ lại, nếu như không có vấn đề gì nữa, thì Lâm Hà và Lâm Hoành đồng thời đứng vị trí số 1, Lâm Động và Lâm Thần đứng thứ 2 và thứ 3. Đương nhiên, nếu như có ai vẫn muốn so tài tỷ thí, thì cũng có thể nói ra...

Lâm Chấn Thiên đứng dậy mỉm cười nói, tới lúc này, Tộc Bỉ đã cơ bản định thứ hạng, theo hắn thì sẽ không có biến hóa gì thêm...

Đối với lời tuyên bố của Lâm Chấn Thiên, mọi người đều gật đầu, hiển nhiên không có điều dị nghị!

“Tên kia đạt vị trí số 1 sao...?”

Lâm Động cau mày, nhìn Thanh Đàn, chỉ thấy nàng đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé, trên khuôn mặt thanh tú tràn đầy vẻ lo lắng.

Lâm Hoành đứng giữa sân nghe Lâm Chấn Thiên thông báo kết quả như vậy, khuôn mặt trở nên rặng rỡ hơn, hắn quay đầu nhìn về phía Thanh Đàn, nhếch miệng cười nhạt, bất chợt bước ra, định rèn sắt khi còn nóng, nói ra lời thỉnh cầu của mình!

Có điều, Lâm Hoành còn chưa kịp thốt ra lời nào, vốn đang chú ý quan sát hành động của hắn, Lâm Động thấy vậy, ánh mắt trầm xuống, đứng phắt dậy, một âm thanh lập tức vang vọng khắp Thí Luyện Quán.

“Lâm Hoành biểu ca! Lâm Động bất tài, không biết có xứng được chỉ giáo một phen hay không?”

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 7
Lượt đọc 460

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự