Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Chữa thương

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1552 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trong mấy ngày kế tiếp, cuộc sống Lâm Động lại một lần nữa trở về quy luật như trước đây, ban ngày điên cuồng tu luyện, khi cảm thấy cơ thể mệt mỏi hết sức chịu đựng, hắn nhanh chân chạy vào bên trong sơn động, không quá nửa giờ sau, đã vui vẻ chui ra, tinh lực dồi dào rời khỏi sơn động.

Bộ Thông Bối Quyền uy vũ sinh phong được thi triển, làm cho khu rừng này không ngừng vang lên những âm thanh thanh thúy.

Tu luyện với cường độ cao như thế này, thì kể cả đám đồng trang lứa trong Lâm gia, không ai có thể theo kịp.

Tác dụng của Thạch trì, tam phẩm linh dược còn kém xa, hơn nữa do dịch thể đã bị pha loãng, nên dược tính cũng tương đối ôn hòa, sẽ không tạo thành bất cứ thương tổn gì với thân thể, đây chính là thứ thích hợp nhất với những người mới bắt đầu tu luyện giống như Lâm Động.

Vào ban đêm, tinh thần Lâm Động lại tiến vào bên trong không gian hắc ám, ở đây, hắn tiếp tục tập luyện bộ Thông Bối Quyền. Dưới sự tu luyện gần như mất ăn mất ngủ, Thông Bối Quyền cũng có tiến triển tương đối to lớn.

Đến thời gian hiện tại, Lâm Động đã có thể thi triển ra 9 âm, thậm chí ngay cả âm thứ 10, cũng đã có sự lĩnh ngộ sâu hơn, tuy rằng vẫn chưa tu luyện thành công, nhưng Lâm Động hiểu, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Mà có lẽ bởi vì lần trước Lâm Động thể hiện thực lực kinh khủng, khiến cho những người luôn tìm Lâm Động gây phiền toái như Lâm Sơn, trong khoảng thời gian này không dám … xuất hiện ở trước mặt Lâm Động nữa. Lâm Sơn chắc cũng hiểu được, bây giờ mà đi tìm phiền toái, cũng chỉ là tự mình chuốc lấy khổ mà thôi.

Lâm Sơn thu liễm, Lâm Động cũng được một khoảng thời gian yên ổn, khiến cho hắn có thể an tâm đem toàn bộ tinh lực rót vào chuyện tu luyện.

Một tuần trôi qua như chớp mắt, khoảng thời gian yên tĩnh và chất lượng, cứ như thế lặng yên mà trôi qua.

Trong một tuần này, Lâm Động cũng đã tìm cơ hội, muốn đem dịch thể của Thạch Phù cho Lâm Khiếu sử dụng, nhưng mà bởi vì trong khoảng thời gian này Lâm Khiếu đều ra ngoài, cho nên cơ hội của hắn cũng không nhiều lắm, buộc hắn phải tạm gác ý niệm trong đầu lại.

Nhưng, cũng chỉ tạm gác được tới ngày thứ 8, Lâm Động đã không thể nhẫn nại được nữa, bởi vì Lâm Khiếu lại một lần nữa bị thương.

Trong khi đang luyện công, Lâm Động nghe được thanh âm đầy lo lắng của Thanh Đàn, đầu của hắn ong lên, sau đó vội vàng chạy như bay về nhà, xông vào phòng, đã nhìn thấy Lâm Khiếu đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, trên quần áo, có nhiều vết máu thẩm thấu từ trong ra.

“Phụ thân hôm nay đi vào núi hái thuốc, nhưng… lại gặp phải yêu thú lợi hại .. “

Ở phía sau Lâm Động, đôi mắt Thanh Đàn đỏ hoe, thấp giọng nói.

Nghe vậy, cảm giác hổ thẹn từ trong tâm Lâm Động trào ra, đôi mắt cũng đã phiếm hồng.

“Nam nhân mà khóc thì ra thể thống gì, chẳng qua chỉ bị thương thôi mà.”

Lâm Khiếu nhìn thấy Lâm Động đứng ở cửa, thân thể thoáng động, muốn tỏ ra nghiêm khắc, nhưng mà sự đau đớn từ vết thương lại lan tới, làm cho khuôn mặt hắn nhăn lại.

“Tới lúc này mà còn cậy mạnh, để tôi đem những linh dược này đi sắc cho ông.”

Liễu Nghiên ở một bên giận dữ trừng mắt liếc nhìn Lâm Khiếu một cái, sau đó không nói không rằng nắm lấy một gốc thảo dược màu xanh ở bên cạnh.

“Này, thứ đó để Động nhi.”

Thấy thế, Lâm Khiếu quýnh lên, gấp gáp nói.

“Mẫu thân, để con đi sắc thuốc cho, mẫu thân cùng với Thanh Nhi ở lại trông phụ thân.”

Lâm Khiếu vừa dứt lời thì Lâm Động đã vọt vào, đoạt lấy gốc thảo dược từ trong tay Liễu Nghiên, sau đó bỏ lại một câu, không quay đầu lại lao ra ngoài.

“Tiểu tử này …”

Nhìn thấy Lâm Động chạy nhanh còn hơn con thỏ, Lâm Khiếu cũng dở khóc dở cười, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.

Một lúc sau, Lâm Động quay trở lại, trên tay hắn bưng một cái bát sứ màu xanh, trong bát đựng nước thuốc màu xanh đậm, hương thuốc từ đó bốc ra.

“Phụ thân, người uống bát nước thuốc này đi”

Lâm Động cười cười đi tới.

“Ai, cái tên tiểu tử này …”

Lâm Khiếu bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhưng mà bây giờ có đau lòng đi nữa cũng không có tác dụng, hắn cũng chỉ có thể tiếp nhận bát thuốc, sau đó cũng không nói gì nhiều, uống một hơi hết sạch.

Nhìn Lâm Khiếu đã uống hết bát thuốc, trong mắt Lâm Động đã hiện lên sự nôn nóng, hắn đã bỏ thêm dịch thể của Thạch Phù vào trong bát thuốc, chỉ là không biết, linh dịch của Thạch Phù đối với thương thế của Lâm Khiếu có trợ giúp gì không.

“Ca”

Uống một hơi hết bát thuốc, Lâm Khiếu đặt bát xuống, nhìn chằm chằm vào Lâm Động, đang muốn nghiêm mặt, thì đột nhiên sắc mặt hắn biển đổi, trở nên đỏ rực như có lửa đốt.

“Phụ thân!”

Nhìn thấy Lâm Khiếu đột nhiên biến thành bộ dáng như vậy, Thanh Đàn ở sợ tới mức hoa dung thất sắc.

“Phụt!”

Khuôn mặt Liễu Nghiên và Thanh Đàn trắc bệch, nhiệt độ cơ thể của Lâm Khiếu càng lúc càng cao, sắc mặt cũng càng ngày càng đỏ, sau một lát, hắn há miệng, phun ra một ngụm máu đen tanh hôi.

“Khiếu ca, chàng không sao chứ?”

Thấy Lâm Khiếu đột nhiên thổ huyết, Liễu Nghiên vội vàng nhào tới, nước mắt tuôn ra như suối, Lâm Khiếu là trụ cột gia đình, nếu hắn xảy ra điều gì ngoài ý muốn, thì đám cô nhi quả phụ biết làm thế nào đây?

Hô hấp của Lâm Khiếu trở nên gấp gáp, khuôn mặt đỏ rực cũng dần dần nhạt đi, thay vào đó là sắc thái hồng nhuận của người khỏe mạnh.

“Thương thế của ta … “

Lâm Khiếu ngơ ngác nhìn bàn tay của chính mình, lúc này, hắn có thể cảm giác được, thương thế tích tụ nhiều năm trong cơ thể đã giảm đi rất nhiều!

Cái loại cảm giác khí huyết thông suốt này, khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn lại tràn ngập cảm giác lực lượng dâng trào, cảm giác này, đã nhiều năm rồi hắn không cảm nhận được.

“Liễu Nghiên, ta … thương thế của ta, thương thế của ta … “

Lâm Khiếu kích động tới mức thân hình run rẩy, hắn cầm lấy hai tay Liễu Nghiên, khuôn mặt vốn ít khi cười, bây giờ cũng kích động, mừng rỡ như điên.

Liễu Nghiên thấy Lâm Khiếu kích động như vậy, thì cũng chợt hiểu ra, trên mặt hiện lên cảm giác khó có thể tin:

“Thương thế của chàng khỏi rồi?”

“Đúng, đúng, nhanh … nhanh …”

Lâm Khiếu kích động tới mức nói cũng lắp bắp, cuối cùng, hắn … rốt cục hắn không nhịn được đưa tay ôm Liễu Nghiên vào trong lòng, ngửa mặt lên trời cười to, trong tiếng cười còn ẩn chứa vô số sự chua xót tích tụ.

Mấy năm nay, bởi vì thương thế mà thực lực của hắn chẳng tăng thêm chút nào, tuy rằng ở bên ngoài thì giả bộ không thèm quan tâm, nhưng ai cũng nhận thấy, một người có khí phách tao nhã nhất Lâm gia trước kia, đã bị một người chán chường thay thế.

Nhưng mà, ông trời không tuyệt đường người, không nghĩ tới, thương thế qua bao nhiêu năm không chuyển biến, nay lại đột nhiên có biến hóa như vậy!

Thấy phụ thân mẫu thân vui mừng ôm nhau mà khóc, Lâm Động cũng lau lau nước mắt, sau đó nhếch miệng cười, hiểu quả của Thạch Phù linh dịch đã vượt xa dự đoán của hắn, sau này chỉ cần dùng thêm vài lần, thì chắc chắn thương thế của Lâm Khiếu sẽ khỏi hoàn toàn.

Mà đến lúc đó, một khi thương thế khỏi hẳn, thực lực Lâm Khiếu chắc chắn sẽ bành trướng.

Lâm Động thở nhẹ ra một hơi, sau đó nắm tay Thanh Đàn, chậm rãi rời khỏi phòng.

“Kẹt!”

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, Lâm Động mỉm cười, thì thào như chỉ nói cho một mình nghe:

“Phụ thân, yên tâm đi, người nhất định lại trở thành trụ cột của Lâm gia!”

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 323

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự