Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Công Pháp Truyền Thừa

Bạn đang đọc Vũ Cực Thiên Hạ của Tàm Kiếm Lý Ngưu

Phiên bản Dịch · 2436 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thiên Vận võ phủ thành lập chỉ có tám mươi năm, mà Thất Huyền võ phủ là tông môn tam phẩm Thất Huyền cốc có lịch sử truyền thừa sáu trăm năm thiết lập, trong võ phủ có phần đông công pháp truyền thừa tùy ý chọn!

Tu luyện công pháp truyền thừa của Thiên Vận võ phủ, tới Luyện Thể tầng sáu Ngưng Mạch kỳ hy vọng xa vời. Mà tu luyện công pháp truyền thừa của Thất Huyền võ phủ chỉ cần có thiên phú tứ phẩm, đột phá Ngưng Mạch kỳ cũng không phải việc khó!

Mà về phần Lâm Minh, hắn căn bản không có công pháp Luyện Thể ra hồn, chỉ trông vào một quyển võ đạo nhập môn. Môi ngày đánh quyền vào cọc gỗ, mỗi quyền cầm dao róc xương giải cốt. Đây chính là con đường võ đạo của Lâm Minh!

Mấy năm nay hắn chính là dựa vào những biện pháp tự mình mò mẫm, dựa vào cần cù, từng bước đi vào cánh cửa Luyện Thể tầng thứ nhất!

Truyền thừa đối với hắn thật sự quá trọng yếu!

Trong lòng Lâm Minh vô cùng kích động, hắn giống như đói khát dung hợp sửa sang lại tri thức của bản công pháp truyền thừa này. Rất nhanh, Hỗn Độn Cương Đấu kinh này lại mang đến ngạc nhiên vui mừng cho hắn.

Hỗn Độn Cương Đấu kinh là công pháp Luyện Thể đỉnh cấp của Thần Vực. Tuy nói là đỉnh cấp nhưng dù sao chỉ là công pháp Luyện Thể, cho nên ở Thần Vực cũng không phải quý báu quá mức. Nguyên nhân khiến Lâm Minh kích động là hắn rốt cuộc tìm được cái gọi là Thần Vực này rốt cuộc là địa phương nào.

Thần Vực là một thế giới trình tự cao hơn, thế giới đó đã truyền thừa vạn vạn năm, vô luận luyện thể, võ đạo, sử dụng các loại vũ khí, các loại kỹ năng và trận pháp đều đã phát triển đến cực hạn. Nơi đó là thế giới của đại năng giả võ đạo, bọn họ bản lĩnh thông thiên căn bản không phải Lâm Minh giai đoạn hiện tại có thể tưởng tượng.

Như vậy, giá trị của bản Hỗn Độn Cương Đấu kinh này không thể đo lường! Mà mảnh nhỏ linh hồn tồn trữ trong Ma Phương kia chờ đến khi có đủ thực lực hắn là có thể dung hợp.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Minh kích động vô cùng.

Lâm Minh hiện tại rất sợ bản công pháp này khuyết thiếu giữa chừng. Dù sao mảnh nhỏ linh hồn mình dung hợp vốn chỉ là một khối nhỏ, nếu công pháp khuyết thiếu thì khiến người tiếc hận. Cũng may một mực duyệt đọc dung hợp. Hỗn Độn Cương Đấu kinh thủy chung hoàn chỉnh. Từ Luyện Lực, Luyện Nhục, Luyện Tạng, mãi cho đến Dịch Cân, Luyện Cốt, Ngưng Mạch, toàn bộ có.

Điều này đã đủ khiến Lâm Minh giật mình rồi. Bởi vì ở Thiên Diên đại lục, công pháp Luyện Thể bình thường chỉ nhằm vào một giai đoạn, tỷ như Dịch Cân chân kinh chuyên môn Dịch Cân. Luyện Cốt Kim Thân quyết chuyên môn Luyện Cốt. Cửu Mạch thần công chuyên môn Ngưng Mạch... mà Hỗn Độn Cương Đấu kinh chỉ là một quyển công pháp liền có thể từ Luyện Lực luyện đến Ngưng Mạch. Mà sau chỗ này, chuyện khiến Lâm Minh càng thèm kinh ngạc đã xảy ra.

Thiên Diễn đại lục chỗ Lâm Minh. Ngưng Mạch đánh dấu giai đoạn Luyện Thể kết thúc, rồi sau đó chính là bước vào giai đoạn Tụ nguyên. Giai đoạn Tụ Nguyên chia làm cảnh giới Hậu Thiên và Tiên Thiên. Cảnh giới Ngưng Mạch là một lằn ranh, rất nhiều người kẹt ở cảnh giới Luyện Cốt, cả đời đều không thể tiến thêm một bước.

Cảnh giới Ngưng Mạch là cực hạn của thể xác, đây là thường thức. Mà trong Hỗn Độn Cương Đấu kinh, sau Ngưng Mạch không ngờ còn có một cảnh giới, Tôi Tủy!

Trên Tôi Tủy không ngờ còn có Bát Môn Độn Giáp, với phương, vị bát quái đối ứng thiên tượng cửu tinh, mở ra bát môn, Đạo Cung Cửu Tinh trong cơ thể là có thể xông phá cực hạn của lực lượng thể xác, đánh vào cảnh giới cao hơn!

Mà bất kể tu luyện Tôi Tủy hay là Bát Môn Độn Giáp đều không ảnh hưởng võ giả bước vào Hậu Thiên. Tiên Thiên. Cái này tương đương với nhiều hơn mấy cảnh giới so với người khác, chỗ tốt trong đó không nói cũng biết!

Xem tới đây, Lâm Minh đã khiếp sợ không nói nên lời. Chỉ riêng bản Hỗn Độn Cương Đấu kinh này chính là chí bảo thế gian!

Lâm Minh đã không chờ đợi thêm nữa muốn tu luyện, tuy nhiên trước khi tu luyện hắn đầu tiên là kiểm tra Ma Phương trong túi trước ngực một chút, nhưng mà vừa nhìn hắn lại ngây người. Ma Phương biến mất!

Lâm Minh sợ toát mồ hôi lạnh, thò tay sờ, lại cảm thấy một tia khác thường ở ngực. Vén áo lên nhìn, lại phát hiện làn da phía dưới ngực trái có thêm một ký hiệu kỳ dị, ký hiệu đó chính là một cái Minh Văn thần bí trên Ma Phương.

Ma Phương tiến vào trong cơ thể mình? Lâm Minh nhớ tới lúc đó nữ nhân thánh khiết kia triệu hoán Ma Phương dường như cũng từ trong thịt lòng bàn tay triệu hoán mà ra, cũng không kỳ quái. Chỉ là mình dường như hoàn toàn không rõ phương pháp một lần nữa triệu hoán Ma Phương.

Thử một chút, quả nhiên không được, Lâm Minh có chút thất vọng. Trong Ma Phương có ngàn ngàn vạn vạn mảnh vỡ linh hồn, mình chỉ chọn một cái nhỏ nhất mờ nhất liền đạt được đồ vật quý báu như thế. Nếu là có thể dung hợp linh hồn, vậy quả thật là một phần bảo tàng không thể tưởng tượng.

Nghĩ đến đây. Lâm Minh đột nhiên tự giễu cười cười. Mình chính là mỡ heo che mờ tâm trí, một linh hồn vô chủ nhỏ yếu nhất đều suýt nữa nuốt mất ý thức của mình, mảnh vỡ linh hồn khác mạnh hơn còn không trực tiếp miểu sát. Nằm mơ à!

Xem ra bất kể là bí mật của Ma Phương hay là những mảnh nhỏ linh hồn thần kỳ kia đều phải chờ khi tu vi mình cao hơn lại nghiên cứu. Hiện tại lo được lo mất, không bằng mau chóng tu luyện Hỗn Độn Cương Đấu kinh.

Vì thế, Lâm Minh tĩnh tâm lại, bắt đầu cảm ngộ bản công pháp truyền thừa của Thần Vực lịch sử đã lâu dài này.

Hỗn Độn Cương Đấu kinh bản chất chính là đem thể xác luyện thành thần binh, thể xác cứng rắn không thể phá, hơn nữa lực lượng kinh người.

Không chỉ như thế, Hỗn Độn Cương Đấu kinh còn chú trọng kỹ xảo dùng sức, chỉ riêng tầng thứ nhất Luyện Lực liền có khác biệt rất lớn so với công pháp truyền thống.

Công pháp Luyện Lực bình thường, luyện đến lực lượng ngàn cân xem như tiểu thành, một quyền đánh nát cọc gõ, ở trong Cương Đấu kinh, chẳng những phải luyện lực, hơn nữa còn phải luyện tập độ nắm giữ lực lượng. Luyện đến đại thành có thể dùng chưởng đánh cọc gỗ thành sợi nhỏ, thậm chí đánh thành sợi bông!

Nhìn thấy những điều này trong lòng Lâm Minh hướng tới không thôi. Không hề nghi ngờ, tu luyện Hỗn Độn Cương Đấu kinh cường đại hơn cao thủ luyện thể bình thường rất nhiều!

Ba ngày sau.

Ở chân núi Đại Chu sơn, trăng sáng treo cao, vòm trời như bức màn. Lâm Minh nhắm mắt đứng trên mặt cỏ, hô hấp tuân theo một tần suất đặc thù. Hắn đứng như vậy không biết đã bao lâu, cả người giống như một pho tượng dưới trăng, không nhúc nhích.

Hắn đang tu luyện, trong Hỗn Độn Cương Đấu kinh ghi lại một loại phương pháp vận chuyển chân nguyên độc đáo, Hỗn Độn Chân Nguyên quyết. Bộ pháp quyết này tổng cộng bảy tầng, có thể lợi dụng chân nguyên tốt hơn rèn luyện thân thể, rèn luyện gân cốt. Sau khi pháp quyết đại thành, bất kể lực lượng và thân thể mức độ cứng cỏi đều tăng lên rất lớn, vượt xa những người khác cùng cảnh giới!

Dưới gió đêm thổi, vô số cỏ mảnh như sóng phập phồng từng cơn, hô hấp của Lâm Minh dường như cũng theo những phập phồng này mà chuyển động, dường như hoàn toàn hòa làm một thể với hoàn cảnh chung quanh, tuy hai mà một.

Trăng quá ngọn cây, một giọt sương lạnh lặng lẽ ngưng kết ở lá cây trên đỉnh đầu Lâm Minh. Theo lá cây khẽ rung, giọt sương nặng vô thanh vô tức nhỏ xuống.

Lâm Minh nguyên bản không nhúc nhích đột nhiên mờ mắt, tay phải thò ra, giọt sương chuẩn xác rơi ở đầu ngón tay Lâm Minh, sau đó theo ngón tay lăn đến lòng bàn tay. Lâm Minh đột nhiên nắm tay, nam giọt sương trong lòng bàn tay, rồi sau đó bả vai run lên, dùng chân kéo theo thắt lưng, đột nhiên một quyền đánh ra.

Ầm!

Theo một tiếng vang trầm, gốc cây thiết mộc một người ôm trước mặt Lâm Minh vụn gỗ bay tán loạn, trống rỗng xuất hiện một hõm quyền sâu đến non nửa xích (1/2x33.3cm) !

Lâm Minh hít sâu một hơi, thu quyền, buông tay, giọt sương kia rồi lại tiếp tục lăn xuống, theo một tiếng "tách" khẽ vang, giọt sương rơi trên lá cỏ, vỡ ra bốn phía.

Nhìn thấy một màn này, trên mặt Lâm Minh xuất hiện một nụ cười mỉm.

Hỗn Độn Cương Đấu kinh yêu cầu nắm giữ lực lượng đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, một quyền của mình đánh ra giọt sương không vỡ. Tuy rằng cách yêu cầu của Hỗn Độn Cương Đấu kinh rất xa nhưng cũng xem như có chút thành tích.

Hơn nữa một quyền vừa rồi kia có thể để lại dấu quyền sâu non nửa xích trên thiết mộc cứng như thép. Nếu là ba ngày trước, có thể được nửa tấc là kh ông tệ rồi. Đây hoàn toàn là công lao của Hỗn Độn Chân Nguyên quyết.

Ba ngày qua. Lâm Minh không lúc nào là không luyện tập Hỗn Độn Chân Nguyên quyết. Dù là sờ đến cánh cửa, tuy nhiên cách tầng thứ nhất tiểu thành chân chính còn rất xa.

Trên thực tế. Lâm Minh có thể tu luyện thuận lợi như vậy vẫn là được thơm lây bởi vị tiền bối đại năng kia. Rất nhiều kinh nghiệm cảm ngộ trong trí nhớ của vị tiền bối kia đối với tu luyện của Lâm Minh có lợi rất lớn, thậm chí vận chuyển của công pháp đã ăn sâu vào linh hồn của vị tiền bối đó. Lâm Minh cần làm chỉ là dùng thân thể của mình để ghi nhớ chúng.

Bởi vì tu luyện điên cuồng, tốc độ tiêu hao dược liệu của Lâm Minh cũng cực nhanh. Huyết sâm hắn đã dùng mất ba lát, nếu là với cách luyện này, không ra nửa tháng là dùng hết.

Tuy rằng công pháp có, nhưng vấn đề dược liệu vẫn chưa được giải quyết...

Cứ như vậy lại là hai ngày qua đi, thực lực của Lâm Minh càng ngày càng mạnh. Hiện tại hắn ở Đại Minh Hiên giải cốt hung thú cấp một đã không cần tốn nhiều sức, dù là hung thú cấp hai cũng có thể cắt liền bốn năm con vẫn thoải mái.

Một ngày sáng sớm, Lâm Tiểu Đông tới Đại Minh Hiên tìm Lâm Minh. Giữa hai người có Truyền Âm phù định vị, Lâm Minh chỉ nói cho Lâm Tiểu Đông mình ở Đại Minh Hiên làm công, nhưng cũng không nói cho hắn nguyên nhân.

- Hội giao dịch võ đạo mỗi năm một lần?

Lâm Minh thoáng sửng sốt. Hội giao dịch võ đạo này chính là nơi Lâm Tiểu Đông đề nghị muốn đi.

- Đúng vậy. Các loại cao thủ võ đạo, danh môn quý tộc đều sẽ tới, đồ vật bán ở đó không có quý hiếm nhất, chỉ có càng quý hiếm!

Lâm Minh nhún nhún vai, nói:

- Loại đồ vật đó chúng ta làm sao mua nổi. Trên người ta chỉ còn lạiđến hai mươi hai lượng vàng rồi.

- Mua không nổi xem xem không được sao, coi như mở mang kiến thức. Hơn nữa, sắp tiến vào võ phủ rồi, chúng ta dù sao cũng phải có một món binh khí tiện tay chứ. Bảo vật phẩm cấp cao chúng ta không mua nổi, vũ khí tốt trung đẳng ta vẫn là mua được.

Lâm Tiểu Đông đã nói đến nước này. Lâm Minh cũng không muốn làm mất hứng, ra ngoài kiến thức cũng tốt.

Hai người kết bạn đi tới. Lâm Tiểu Đông một đường nói không ngừng, các loại kiến văn bát quái liên quan hội giao dịch hắn thuộc nằm lòng. Vị trí của hội giao dịch cách Thất Huyền võ phủ khá gần, ở đó xem như ngoại ô, cũng không phồn hoa. Hai người một mực xuyên qua khu náo nhiệt, khi đi tắt một ngõ nhỏ, Lâm Minh đột nhiên bước chân khựng lại, một tay khoát lên vai Lâm Tiểu Đông.

- Sao vậy Minh ca?

Lâm Tiểu Đông không rõ tại sao.

- Có người chặn chúng ta.

Lâm Minh nói rồi thò tay sờ bên hông, rút chủy thủ vẫn dùng để giải cốt ở Đại Minh Hiên ra. Những ngày nay Lâm Minh tu luyện Hỗn Độn Chân Nguyên quyết, cảm giác lực nhạy bén hơn rất nhiều.

Hắn gần như ngay lập tức liền đoán được người tới là ai. Mấy ngày trước khi hắn bị chủ nhà đuôi đi, đánh một kẻ mặt khỉ tai dơi. Hiện tại chủ nhân của tên này tìm tới cửa. Đối với giờ khắc này tới, Lâm Minh sớm có chuẩn bị.

Ebook made by A Bư - BanLong.us -----o0o-----

Bạn đang đọc Vũ Cực Thiên Hạ của Tàm Kiếm Lý Ngưu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 12
Lượt đọc 656
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự