Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Chương 29: Chọn Trọng Kị Tăng Lên

Bạn đang đọc Vũ Cực Thiên Hạ của Tàm Kiếm Lý Ngưu

Phiên bản Dịch · 1976 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chu Viêm trầm ngâm một tiếng, sờ sờ ngón áp út, nói:

- Vương lão đệ, Thiên Vận thành là địa bàn của ngươi, ngươi nhận thức cao thủ gì không? Tốt nhất là Luyện Thể tầng bốn thậm chí Luyện Thể tầng bốn đỉnh phong.

Chu Viêm lường trước cho dù cơ sở Lâm Minh vững chắc hơn nữa cũng không có khả năng đối phó cao thủ Luyện Thể tầng ba đỉnh phong, chính mình vượt cấp tìm một Luyện Thể tầng bốn, dễ dàng thu thập hắn.

Vương Nghĩa Cao nói:

- Cao thủ Luyện Thể tầng bốn ta nhận thức rất nhiều, nhưng... bọn họ đều là thân vệ cha ta hoặc là ca ca ta, bởi vì sự tình lần trước, cha ta đã ra lệnh, bọn họ căn bản không ai nghe ta.

Luyện Thể tầng bốn cũng không phải là rau cải trắng, người như thế đều đã hơn ba mươi tuổi, hơn nữa hoặc là hộ vệ đại nhân vật, hoặc là có chức vị quan trọng, với năng lực Vương Nghĩa Cao, mời bọn họ động thủ đối phó một thiếu niên mười năm, sáu tuổi cũng không hề dễ dàng.

Chu Viêm nghĩ nghĩ, nói với Vương Nghĩa Cao:

- Lần này Thất Huyền võ phủ khảo hạch, duy trì trị an chính là Triệu Minh Sơn, dường như hắn được phụ thân ngươi đề bạt.

Vương Nghĩa Cao sửng sốt, gật đầu nói:

- Có chuyện như vậy, bình thường Triệu ca rất chiếu cố ta.

Triệu Minh Sơn trong miệng Chu Viêm là Thiên Vận thành bộ khoái đại đội đội trưởng, bộ khoái đại đội với hộ thành quân là hai hệ thống, bộ khoái đại đội phụ trách trị an, mà hộ thành quân phụ trách bảo vệ hoàng tộc thống trị, trấn áp phản loạn.

- Ân, ta đã biết... ta có một biện pháp, có thể để ngươi chơi Lâm Minh tàn phế...

Chu Viêm vén rèm lên, thông qua từng chút một khe hở, như con rắn độc nhìn chằm chằm Lâm Minh, sắc mặt âm trầm nói.

Thất Huyền võ phủ khảo hạch chia làm ba bộ phận, phân biệt là Trắc Lực quan, Ảo Cảnh quan, Lung Linh tháp.

Buổi sáng là bộ phận thứ nhất: Trắc Lực quan.

Luyện Lực là giai đoạn thứ nhất của Luyện Thể, cũng là cơ sở võ đạo, Luyện Lực không vững chắc, về sau đừng nghĩ tới Luyện Nhục, Luyện Tạng, Dịch Cân, Luyện Cốt.

Cho nên, lực lượng đối với võ giả mà nói thập phần trọng yếu, hơn nữa cuộc thi trắc l

ực đơn giản, chỉ cần một cái thí nghiệm khí là được rồi, chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn là đào thải được đại lượng người báo danh.

Bởi thế nhiều năm qua như vậy, trắc lực luôn luôn là vòng thứ nhất của Thất Huyền võ phủ khảo hạch.

Thí nghiệm khí là một tấm bia đá đặc chế cao bằng một người, mặt trên có một đạo bột phấn Chân Nguyên thạch làm thành cột sáng, đánh một quyền vào tấm bia đá, với độ cao cột sáng sáng lên để phán đoán lực lượng một người, cao một tấc chính là một trăm cân, đánh đủ một xích chính là một ngàn cân là đủ tư cách, nếu không đào thải.

Mà dấu hiệu Luyện Thể tầng thứ nhất đỉnh phong là Luyện Lực cửu thạch, quyền phá thiết mộc, nói cách khác, võ giả bình thường Luyện Thể tầng thứ nhất nhiều nhất có chín trăm cân lực lượng, rất khó thông qua khảo hạch.

Lâm Minh từ lúc Luyện Thể tầng thứ nhất, lực lượng đã vượt qua ngàn cân, hiện tại lực lượng lại đạt tới hai ngàn sáu trăm cân, tự nhiên là Hỗn Độn Cương Đấu kinh giúp cho hắn, lực lượng là một trong những ưu thế của Lâm Minh, hắn chẳng những phải quá quan, hơn nữa phải chiếm thứ nhất.

Ở trên quảng trường, thí nghiệm còn chưa bắt đầu, Lâm Minh đã ngồi xuống điều tức ở trên bãi đá.

Đúng lúc này, đột nhiên một trận thanh âm dồn dập vang lên:

- Né tránh, né tránh!

Lâm Minh mở to mắt, đã thấy một nam nhân hơn hai mươi tuổi giục ngựa chạy như điên, hắn mặc giáp trụ, trong tay cầm một cây thương kị sĩ dài đến hai thước, thô như cánh tay, lúc này hắn đang vừa huy thương vượt qua đám người, vừa dùng sức huy động roi ngựa.

Tiếng vó ngựa giòn tan lọt vào tai, vốn xung quanh còn có chút chật chội chợt nhất thời như gà bay chó sủa, Lâm Minh khẽ nhíu mày, ngày Thất Huyền võ phủ khảo hạch, Thiên Vận thành chuyên môn phái bộ khoái đại đội đến duy trì trật tự, như thế nào cho phép có người phóng ngựa chạy nhanh ở trong đám người?

Lâm Minh liền chú ý tới rất nhanh, tuy rằng người này hùng hổ, thương kị sĩ trong tay huy động nhưng không đụng tới bất luận kẻ nào, xem ra võ kỹ người này không tồi, cưỡi ngựa cũng vô cùng kỹ càng.

Lâm Minh vốn an vị ở ven đường, căn bản không cần đứng dậy, nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên phát hiện nam nhân cưỡi ngựa kia cười âm hiểm, dây cương rung lên, chiến mã chợt thay đổi phương hướng lao tới chỗ Lâm Minh.

Sắc mặt Lâm Minh trầm xuống, trong nháy mắt hắn hiểu được, người nọ hướng về phía chính mình!

Ngựa chạy càng lúc càng nhanh, nam nhân kia chẳng những mặc chiến giáp, hơn nữa thương kị sĩ trông tay hắn thô to như cánh tay sẽ không dưới trăm cân, cộng thêm lực lượng ngựa tiến lên, một thương huy tới tuyệt đối có thể đánh sập một bức tường lớn!

Ngay tại thời điểm nam nhân cách Lâm Minh không đến mười thước, trường thương trên tay hắn nổi lên một tầng hào quang màu vàng đất.

- Võ kỹ!

Thật sự là xem trọng ta, không ngờ còn vận dụng võ kỹ, ánh mắt Lâm Minh lạnh như băng, tay phải khẽ nhếch, Hỗn Độn Chân Nguyên quyết vận chuyển rất nhanh, Lâm Minh cảm giác lực lượng tới cực hạn trong nháy mắt, trong mắt hắn, tốc độ cây trường thương kia dường như đột nhiên chậm lại, tiếng vó ngựa huyên náo cũng đã biến mất.

Ngay khi nam nhân kia cách Lâm Minh còn ba thước, Lâm Minh đột nhiên từ trạng thái ngồi xếp bằng nhảy dựng lên, rồi sau đó hắn làm ra một cái động tác khiến nam nhân kia bất ngờ, Lâm Minh cũng không é tránh, mà là vươn hai tay, hung hăng chộp tới trường thương!

Trường thương trăm cân, cộng thêm lực lượng ngựa tiến lên, có thể đánh ngã đại thụ, không ngờ lấy tay đi bắt! ?

Ở trong nháy mắt trường thương hạ xuống, chân nguyên cả người Lâm Minh dồn hết vào đến hai đấm và hai chân, chân phải đột nhiên lùi về phía sau một bước, ở bãi đá giẫm ra một dấu chân thật sâu, rồi sau đó hai tay nghênh lên, lực lượng hai ngàn sáu trăm cân bùng nổ trong nháy mắt!

- Lên!

Lâm Minh hét to một tiếng, cánh tay đột nhiên bắt lay trường thương giơ cao, nam nhân chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng mạnh mẽ truyền đến, cả người hắn bị Lâm Minh trực tiếp ném bay ra ngoài!

Nam nhân cảm giác một trận trời đất rung chuyển, gió bên tai rung động vù vù, ngay sau đó, hắn trực tiếp bị ném xuống đất, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể dường như sai chỗ, yết hầu chợt ngòn ngọt, trực tiếp phun ra một búng máu.

Lâm Minh ném xuống trường thương trăm cân trong bàn tay, một lần nữa ngồi xuống, nam nhân này chỉ có thực lực Luyện Thể tầng hai, tuy rằng mượn dùng lực lượng ngựa, nhưng so với Lâm Minh tu luyện Hỗn Độn Cương Đấu kinh còn kém một mảng lớn!

Chung quanh không ít người nhìn thấy Lâm Minh vừa ra oai, đều âm thầm líu lưỡi, lập tức nhấc cả kị sĩ cưỡi ngựa toàn lực tiến lên, quả thực là quái thú hình người a.

Chu Viêm không ở trên xe ngựa đứng xa xa nhìn một màn này, sắc mặt không khỏi âm trầm, Vương Nghĩa Cao thùng cơm, tìm người cũng là giá áo túi cơm! Cưỡi ngựa mượn lực còn bị người ta một chiêu đánh bay.

Tuy nhiên cũng may hắn đã có đoán trước loại kết quả này, chỉ là không nghĩ tới động tác Lâm Minh phản kích sạch sẽ lưu loát như vậy.

Đúng lúc này, một đám tiếng bước chân ồn ào vang lên:

- Sao lại thế này, đánh người bên đường?

Lâm Minh giương mắt vừa nhìn, là Vương Nghĩa Cao mang theo một đám tiểu lâu la chạy tới hiện trường, trong lòng hắn cười lạnh, hiển nhiên đây là kế đã sớm bày ra.

Vương Nghĩa Cao nhìn Lâm Minh, trong lòng lộp bộp một chút, thực lực này thật sự khiến hắn bồn chồn trong lòng, tuy nhiên nghĩ đến chỗ dựa phía sau, Vương Nghĩa Cao lại ngừng lo lắng, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Lâm Minh, hung tợn nói:

- Lâm Minh! Tên hỗn đản này, một... mà... lại, lại ra tay với thủ hạ của ta, ta vốn đã nói không so đo với ngươi, nhưng lần này, ngươi khinh người quá đáng!

- Lên! Đều lên cho ta! Đánh chết ta phụ trách!

Vương Nghĩa Cao rất có khí khái anh hùng vung tay lên, nhưng một đám lâu la phía sau hắn lại không có ai động! Bao gồm bản thân Vương Nghĩa Cao phát ra mệnh lệnh.

Đánh chết ngươi phụ trách. Nói đùa, là bị đánh chết ngươi phụ trách đi!

Đại đa số những lâu la này đều là Luyện Thể tầng một, số ít Luyện Thể tầng hai, nhưng đều là loại dưới cùng trong võ giả đồng cấp, tình cảnh vừa rồi Lâm Minh ném kị sĩ đi rõ ràng ở mắt, xông lên không phải muốn chết sao?

Lâm Minh cười nhạt một tiếng, nói:

- Như thế nào, cách ba tháng, đàn lâu la thủ hạ của ngươi vẫn còn không thăng cấp sao?

Lâm Minh nhắc tới ba tháng trước, Vương Nghĩa Cao lập tức phát hỏa, chuyện kia quả thực vô cùng nhục nhã:

- Đều lên cho ta, nếu không các ngươi đẹp mặt!

Đàn tiêu lâu la này ngày thường đi theo Vương Nghĩa Cao hỗn, không thể thiếu chuyên bá đạo, Vương Nghĩa Cao chính là ô dù của bọn họ, nếu Vương Nghĩa Cao một cước đá văng bọn họ ra, chẳng những không bảo vệ bọn họ ngược lại còn chơi lại, như vậy bọn họ sẽ không thể lăn lộn ở Thiên Vận thành.

Nghĩ đến đây, một đám người kiên trì vọt lên, dù sao tên kia cũng không dám động sát thủ, chỉ là chịu chút nỗi khổ da thịt thôi.

Lâm Minh ánh mắt lạnh lùng, chân phải đá vào trường thương trên mặt đất, thân thủ vững vàng bắt lấy, trong lúc đàn lâu la kia xông lên, Lâm Minh cầm mũi thương trong tay, dùng thân thương đột nhiên đảo qua, trong nhất thời giống như đại côn quét gà con, năm, sáu người xông lên trực tiếp bị cuốn bay.

Ebook made by A Bư - BanLong.us

-----o0o-----

Bạn đang đọc Vũ Cực Thiên Hạ của Tàm Kiếm Lý Ngưu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt thích 9
Lượt đọc 462
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự