Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 39 Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại - Chương 39: Tìm Về

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh

Phiên bản Dịch · 2715 chữ · khoảng 9 phút đọc

Editor: huyetsacthiensu

Đêm đó Lan Châu bắt đầu khởi hành, chạy đến nước M.

Trong phòng bệnh chỉ còn hai vợ chồng, có người đi vào kiểm tra một lần, xác định không có thiệt bị nghe trộm gì hai vợ chồng mới bắt đầu nói chuyện thoải mái.

“Văn Tinh, anh có gì muốn hỏi sao?” Cố Hàm Sương tựa trong lòng Lục Văn Tinh.

Tay Lục Văn Tinh đặt trên bụng cô, nhướn mi “Nó biết động đậy sao?” vừa rồi hắn cảm thấy tay bị đạp một cái.

“Sắp được năm tháng rồi còn không thường xuyên đạp.” Cố Hàm Sương nói “anh biết em muốn hỏi không phải là điều này, chẳng lẽ anh không tò mò muốn biết tại sao em biết chuyện của Kim Phượng sao?”

“Có chút suy đoán nhưng em không muốn nhớ lại thì anh sẽ không hỏi.” Lục Văn Tinh thở dài “Chắc là cũng không phải ký ức tốt đẹp gì.”

không ngờ hắn nhạy cảm như vậy, Cố Hàm Sương kinh ngạc quay đầu.

Lục Văn Tinh vén tóc trên trán cô sang một bên “anh chậm chạp như vậy sao? Lúc trước khi vừa mới kết hôn mỗi buổi tối em ngủ đều gặp ác mộng.”

Chau mày, chân tay lạnh tóat, cả người đầy mồ hôi lạnh. hắn cho là cô bị ảnh hưởng bởi đêm hôm đó nhưng sau này mới phát hiện là không phải.

“Vậy vì sao anh…” không hỏi?

“Làm người không phải hiểu rõ mọi chuyện là tốt.” hắn nói “Em sống với anh thật tốt thì những cơn ác mộng đó một ngày nào đó sẽ bị lãng quên.”

“đã quên rồ, thật ra, cũng không hoàn toàn là ác mộng.” Tay Cố Hàm Sương đặt lên những đường gân xanh trên tay hắn… ít nhất cô làm quý nữ mấy chục năm, nửa đời trước mẫu thân từ ái, tỷ muội hòa thuận vui vẻ. Chỉ là khi thân ở địa ngục thì những ký ức này không thể nghĩ lại.

“Có lẽ là kiếp trước kiếp này, đột nhiên mơ thấy nhiều ký ức của kiếp trước.” cô chỉ có thể giải thích với hắn như vậy “Kiếp trước em là một tiểu thư nhà giàu, đáng tiếc cuối cùng gia đình sa sút, còn không gặp được anh, ngày tháng không mấy vui vẻ.”

“Con người khi còn sống luôn luôn có phúc họa đi kèm, những chuyện tốt đẹp đều là những hồi ức tốt đẹp, những hồi ức không tốt đẹp cũng chỉ tô điểm thêm cho cuộc đời… Những đau khổ cũng trở nên không quan trọng nữa. Văn Tinh, người làm cho em quên đi những chuyện không vui đó chính là anh.”

cô không muốn nói nhiều lời nữa, Lục Văn Tinh cũng không truy hỏi thêm, hắn đúng là không thèm để ý, so với để ý những điều mờ mịt của kiếp trước thì hắn càng để ý những gì ở hiện tại hơn, là người đang sống sờ sờ trước mặt hắn, ở bên cạnh hắn, nằm trong ngực hắn.

“Lần này là anh sơ ý, để cho em phải chịu lo lắng rồi, những chuyện tiếp theo cứ giao cho hắn.” Những tên đã tính toán người của Lục gia bọn họ một người hắn cũng không bỏ qua đâu.

“Văn Tinh, những người tra tấn anh chúng ta sẽ phải cho họ biết tay nhưng Cát gia chúng ta vẫn có thể hợp tác.”

Mặc dù cô không đồng ý cách làm của Cát lão nhưng cũng có thể hiểu được. Cát lão đã từng chỉ là một học giả đơn thuần nhưng bây giờ ông ta là một người chủ gia đình, một chính khách.

Lúc cô không có bất kỳ lợi thế gì thì Cát gia là một con quái vật khổng lồ, ông ta muốn dùng cách đơn giản nhất để tối ưu hóa lợi thế của bản than cũng không có gì đáng trách, dù sao trên đời này chưa bao giờ có sự bình đẳng chân chính.

Cha huynh của cô cũng là đại quý tộc, thủ đoạn của bọn họ còn ngoan độc hơn ông ta, ngay từ đầu đã không thèm đàm phán, trực tiếp nghiêm hình bức cung, dù sao khi đó mạng người cũng chỉ như con kiến hôi, ngay cả quyền con người cũng không cần nói đến.

“Những văn vật này dù sao cũng không rơi vào tay chúng ta được, không có Cát gia thì còn có nhà khác nữa, mặc dù Cát lão lúc đầu ôm ý nghĩ không tốt nhưng dù sao cũng là một người biết giữ chữ tín, ngay từ đầu đã không xuống tay với anh thì sau khi chúng ta hợp tác với lão ta cũng sẽ không làm xằng bậy gì đâu. Nếu bây giờ chúng ta đối đầu quyết liệt với Cát gia thì ai biết sẽ chọc lấy phiền phức gì.”

Lục Văn Tinh không mở miệng, thật ra hắn biết có nói đúng nhưng hắn không nuốt trôi cục tức này được, đánh hắn cũng thôi đi, vì chút lợi ích mà tính kế hắn thì hắn cũng có thể tạm thời giả vờ là một người ngoan ngoãn nhưng động đến vợ con hắn thì hắn nhất định sẽ đáp trả.

Làm sao mà Cố Hàm Sương không biết ý nghĩ của hắn chứ, lắc lắc cánh tay hắn “Em không bị thương ở đâu, chỉ là bị dọa một chút thôi, bị như này chỉ là vì em muốn phiên dịch. Văn Tinh, nhất định là anh không biết, trong trí nhớ của em thì thời đại đố không có nữ đế, địa vị của phụ nữa thời đó và sau này cũng không có gì khác nhau, công chúa sau khi thành than, sau khi chết thì chính là được chôn cất ở phía Bắc Trường Thành, cũng không quay lại.”

cô buông mắt “Em muốn tái hiện văn hóa của Kim Phượng. Càng muốn biết những gì thuộc về Nữ đế mà không chỉ là qua những lời đồn đại, phỏng đoán của người đời. Cát gia chỉ là muốn chiếm lấy đầu tiên, cũng không thể độc chiếm được, cho nên chúng ta vì sao lại không tối đa hóa lợi ích chứ?”

Lục Văn Tinh nhìn ánh mắt chờ đợi của cô, miễn cưỡng gật đầu.

Sắc mặt, ánh mắt của Lục Văn Tinh ngày thứ hai tốt hơn một chút, gọi video với Lục lão gia.

Ông cháu hai người mỗi người nằm trên một giường bệnh, nhìn nhau qua cái điện thoại, quả nhiên là cháu trai rất thê thảm.

Lục lão gia biết cháu trai được cứu ra thì khôi phục rất nhanh, hiện tại tinh thần cả người sảng khoái, chỉ chờ quan sát thêm một đêm nữa là có thể về nhà, ngược lại Lục Văn Tinh đối diện thì chính là bộ dáng bị người ta đánh cho một trận xong được khiêng về.

Lục lão gia nhìn hắn chằm chằm một lúc, hài lòng “Tinh thần không bị hao tổn, không tồi.”

… ít nhất… ánh mắt trong sáng, không bởi vì phải chịu đau khổ một thời gian mà trở nên rụt rè sợ hãi hoặc là thâm độc tàn ác “Xem ra trước đây bố cháu đánh cháu là không sai, cứng rắn.”

Sau đầu Lục Văn Tinh đầy vạch đen.

“Hàm Sương đâu?” Lục lão gia hỏi.

“Về nhà lấy vài thứ.”

Lục lão gia gật đầu “Ta còn cho rằng lần này cháu lành ít dữ nhiều, không ngờ có thể hóa hiểm thành an, cháu cưới được Hàm Sương đúng là không sai. Vừa dũng cảm vừa mưu mẹo, trọng tình nghĩ, lại vượng phu.” Lục lão gia vô cùng đắc ý, cuối cùng còn cảnh cáo “Đây mới là người có thể sống cùng đến cuối đời, sau này cháu mà dám làm chuyện gì có lỗi với nó thì xem ta xử lý cháu thế nào.”

“Ông nội…” Lục Văn Tinh bất đắc dĩ, hắn là một tên rác rưởi như vậy sao? Hơn nữa cưới một người vợ hắn còn yêu không hết đấy.

Lục lão gia nói đến đây thì ngừng lại, “Cháu định làm gì tiếp theo?” Cháu trai ông thì chính ông là người hiểu rõ nhất, cũng không phải là người dễ dàng nuốt vào bụng những thua thiệt.

Có hai nhà động thủ với cháu, còn làm ra hành động này…” Lục Văn Tinh nói quyết định của mình.

Lục lão gia xua tay “Muốn làm gì thì làm đi, mặc dù chúng ta chỉ là làm ăn buôn bán cũng sẽ không chịu thiệt thòi để cho người khác cưỡi đầu cưỡi cổ mà làm loạn, tiêu hết tiền cũng không sao, ông nội ở đây rồi, cùng lắm thì lại về bán lương thực với ông.”

Lục Văn Tinh tắt máy, lấy ra mấy phần văn kiện trong ngăn kéo bên cạnh.

Đây là một đề án hợp tác, bởi vì cần tiền vốn lớn, trước đó đã bị rất nhiều nhà đầu tư từ chối, cuối cùng tìm được đến Lục thị.

Đương nhiên, nếu thành công thì lợi nhuận đạt được không cách nào tưởng tượng được, công ty sẽ lên như diều gặp gió, ngược lại nếu thất bại sẽ là hai bàn tay trắng.

thật ra hắn rất xem trọng dự án này, nếu như là hắn trước đây thì sẽ không do dự mà ký, hắn chưa bao giờ sợ hãi phiêu lưu, cùng lắm thì làm lại từ đầu, hắn không sợ khổ.

Thế nhưng khi nhận được dự án này hắn đã kết hôn, cho nên hắn do dự, nếu như hắn táng gia bại sản thì không những một mình hắn phải chịu khổ còn có Cố Hàm Sương và đứa con chuẩn bị ra đời của bọn họ, chằng bằng làm một tên nhà giàu tiêu diêu tự tại, bước đi vững vàng từng bước, cho nên vẫn chưa trả lời.

Chuyện lần này đã làm hắn tỉnh táo lại.

Ở thành phố H, thậm chí thành phố W sản nghiệp của hắn đều đủ cho một nhà mấy người ăn mặc không lo, không cần sống mà phải nhìn sắc mặt của bất cứ ai. Thế nhưng… những sản nghiệp này không được những gia đình có sản nghiệp lâu năm ở Kinh đô này coi vào mắt.

Thuyền không đủ lớn sẽ không chịu được sóng gió. hắn nhất định phải vì người nhà mà xây dựng lên tường đồng vách sắt, làm cho bất cứ kẻ nào cũng không động vào họ được.

hắn biết rõ ưu thế của mình, hắn không có mũi nhọn khoa học kỹ thuật làm cho những kẻ khác không dám khinh thường như Vincent, cũng không có căn cơ chính trị, sở trường duy nhất của hắn là kinh thương.

không chỉ có chính trị mới có thể kìm hãm kinh tế, kinh tế cũng có thể kìm hãm chính trị.

Chỉ cần vốn liếng đủ.

hắn lấy điện thoại ra, bấm số gọi đi “Sầm tiên sinh đúng không? Dự án hợp tác kia, tôi đồng ý.

Đường phố nước M hỗn tạp, trong một tầng hầm âm u.

Vương Bác Khang ném máy tính đến trước mặt một người phụ nữ “Sao cô còn dám vào mạng chứ? Còn ngại người khác tìm thấy chúng ta quá chậm sao? Có phải cô muốn phải bội không?”

Tình huống hiện tại của bọn họ đúng là không tốt lắm, không biết tin tức lọt ra từ đâu, từ trong nước đến các nước khác cũng đều có người đang tìm kiếm bọn họ.

Giản Mạn cười lạnh một tiếng, nhìn tên đàn ông trung niên vẻ mặt sợ hãi thở hổn hển trước mặt, không mắt không che giấu chút khinh miệt nào “Nếu không phải tôi không ngừng xóa dấu vết thì các người đã sớm bị tìm được rồi, lúc đầu sao không thấy ông nói gì đi? Bây giờ mới bắt đầu nghi ngờ tôi phản bội? Đồ bất lực.”

Người đàn ông cũng bị câu nói kia của cô chọc giận, cười lạnh “Đừng tưởng rằng cả ngày bày ra vẻ cao cao tại thượng thì cô thật sự là thiên hạ đệ nhất, nếu thật CMN không gì sánh được thì sao lại bị người truy đuổi như chuột chạy ngoài đường vậy.

hắn đá vào thùng rác bên cạnh, bên trong toàn bụi bặm chồng chất, hộp đựng thức ăn nhanh, nước bẩn vẩy đầy đất.

hắn đã chịu đủ những ngày như này rồi. Cuộc sống đầy đủ tốt đẹp, sự nghiệp thành công, gia đình mỹ mãn, chỉ vì một phút lệch lạc hồ đồ bị người nắm được nhược điểm ép đi vào bước đường này. Có nhà không thể về còn giống như chó hoang bị người đuổi theo khắp nơi.

Sắc mặt Giản Mạn cũng rất khó coi.

cô ta luôn luôn tự phụ, là một thiên tài máy tính, trong giới hacker trong nước cũng có tiếng tăm nhưng tên Vincent kia chính là một tên biến thái, cho dù cô dùng cách gì thì đối phương cũng luôn có thể định vị chính xác được vị trí của bọn họ, còn trêu chọn bọn họ như mèo vờn chuột.

Vương Bác Khang nhìn cái hòm trong góc phòng “không bằng…” Giao nộp đồ vật trong kia ra?”

Ánh mắt GIản Mạn lạnh lùng “Nghĩ cũng đừng có nghĩ.”

Vừa dứt lời thì cửa tầng hầm bị đạp ra, người đàn ông vóc dáng cao ngất xuất hiện ở cửa, nhìn lướt qua tình cảnh dưới tầng hầm, hạ lệnh cho đội viên phía sau “Dẫn đi.”

Có Vincent trợ giúp Lan Châu trở về rất nhanh.

Cố Hàm Sương cho rằng Cát gia nhất định sẽ che giấu vài món. Có lẽ tìm được cũng sẽ nói là không tìm được, đổ hết trách nhiệm lên đầu Lục gia, độc chiếm làm của riêng giống như những người khác.

không ngờ Lan Châu trực tiếp mang đồ vật đến thành phố W, sau đó Cát lão còn mời chuyên gia bảo vệ văn vật từ Thủ đô đến.

“Để bảo đảm an toàn, những thứ này sẽ gửi ở bảo tàng thành phố W.” trợ lý của Cát lão là một người đàn ông trung niên “Ở đây có toàn bộ ảnh chụp, nếu có chỗ nào không rõ thì phiền cô Cố tự mình đến bảo tàng một chuyến. Nội dung phiên dịch chưa được xét duyệt không thể tùy ý phát hành, hơn nữa, Cát lão muốn tư liệu trực tiếp.

“Điều này nên làm.” Cố Hàm Sương gật đầu.

Đợi bọn họ đi hết rồi cô mới quay sang hỏi Lục Văn Tinh “anh nói xem, bọn họ làm vậy vì gì chứ?”

Văn vật được đặt trong bảo tàng quang minh chính đại sẽ không thể tham ô cái gì, nội dung không cấm bọn họ phát hành, những tư liệu này không phải là bản đơn lẻ (sách chỉ còn một bản vì bị thất lạc), làm như vậy thật là uổng phí bao nhiêu nhân lực.

“Cát gia bồi dưỡng ra những người làm công tác văn hóa, danh tiếng luôn rất tốt, nếu không thì chú ba của em cũng sẽ không kết bạn, bọn họ cũng không nhìn vào những cái lợi trước mắt ấy.” Lục Văn Tinh suy nghĩ một chút rồi nói.

“Là em suy nghĩ khác người rồi.” Cố Hàm Sương tự giễu.

hiện tại xem ra Cát gia đúng là một con quái vật khổng lồ lãnh đạm nhưng bố cục cũng không thiếu, nếu không cũng không ngồi được ở vị trí cao như vậy.

Lúc trước biết được Lục Văn Tinh bị oan thì trực tiếp chú ý đến việc truy tìm văn vật về. Lần trước cô tự mình đến gặp, biểu hiện lại quá xuất sắc ngược lại làm cho người khác nghi ngờ, cử chỉ, hành vi không còn khách sáo.

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh

Truyện Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự