Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 38 Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại - Chương 38: Lan Châu

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh

Phiên bản Dịch · 2718 chữ · khoảng 9 phút đọc

Editor: huyetsacthiensu

Tiếng nói của ông lão vừa dứt lập tức có người xông đến.

Cố Hàm Sương nhìn lướt qua những người đang đứng vây quanh đợi bắt mình, mỗi người đều có khí thế mạnh mẽ, động tác lưu loát, đều là người được huấn luyện. Có hai người trên tay còn cầm súng, cô biết đó là một loại vũ khí rất lợi hại.

Cố Hàm Sương đứng yên bất động, suy nghĩ nhanh chóng quay ngược trở lại.

Chú ba nhà họ Cố từ khi bước vào vẫn luôn không nói một lời, ngồi ở bên cạnh uống trà nghe hai người nói chuyện lúc này cũng không ngồi yên được nữa, ông ấy đặt chén trà xuống, nhíu mày nhìn về phía ông lão “Cát lão, ngài có ý gì đây?”

“không có ý gì.” Cát lão vẫn cười híp mắt “Chỉ là muốn biết nguồn gốc của người bạn nhỏ này thôi, cậu không muốn biết sao? Đứa cháu gái này của cậu mấy chục năm trước tư chất cũng bình thường thôi tại sao đột nhiên lại có thể tinh thông hơn cả những chuyên gia văn sử chứ, những hiểu biết của cô ấy về Kim Phượng đến tôi với cậu cũng phải chịu thua.”

rõ ràng là đã điều tra lý lịch của Cố Hàm Sương trước khi đến rất rõ ràng.

Sao chú ba Cố lại chưa từng nghi ngờ chứ nhưng mà “Cho dù lai lịch của nó như thế nào nhưng vấn đề quan trọng nhất bây giờ là dịch được những tài liệu của Kim Phượng.

Ông lão lắc đầu “Tiểu Cố, tuổi của cậu còn quá trẻ, biết được lai lịch của cô ấy thì hoàn toàn có thể đào tạo được một người giống như người bạn nhỏ này, lúc đó còn phải ưu sầu vì không phiên dịch được sao? Huống chi hôm nay tôi cũng nghi ngờ, cô ấy và mộ phần của nữ đế có quan hệ.”

Cố Hàm Sương nghe đoạn đối thoại của hai người, đột nhiên hiểu được, mọi người trong ván cờ này đều mang chủ ý một hòn đá ném hai con chim.

Những người tra tấn Lục Văn Tinh muốn thôn tính tài sản của Lục thị lại muốn lấy luôn cả tài sản trong mộ nữ đế.

Cát lão trước mắt này, mặc dù chưa chắc đã nhìn tài sản của Lục gia vào trong mắt nhưng tất nhiên không buông bỏ việc truy tìm văn vật, trước thì thờ ơ lạnh nhạt nhưng vẫn luôn ở phía sai là hoàng tước.

Hôm nay tự mình đưa đến cửa sợ là ông ta vừa muốn có được văn vật vừa muốn có được nội dung của văn vật.

Trước khi đến đây cô cũng biết sẽ khiến người khác nghi ngờ nhưng tình huống hiện tại khẩn cấp không cho phép cô lo lắng nhiều như thế, hơn nữa loại chuyện Mượn xác hoàn hồn như này cho dù cô có thừa nhận thì bọn họ cũng sẽ không có ai tin.

hiện tại xem ra ngay từ đầu ông lão này đã muốn bức cung để tra được lai lịch của cô.

cô ổn định tâm thần, nhìn về phía lão già “Ngài cũng là ngôi sao sáng trong giới văn học, không phải không biết giá trị của những thứ tôi nắm giữ, chỉ cần tôi sống thì những thứ đó sẽ không thất truyền, một người còn sống sờ sờ so với những thứ không biết ý nghĩ hữu dụng hơn nhiều không phải sao?”

“Tôi dám cam đoạn, trên thế giới này người có thể giải được văn hóa Kim Phượng triều chỉ có một mình tôi. Nếu tôi có chuyện gì ngoài ý muốn thì ông cũng chỉ có thể ôm một đống vật vô tri vô giác mà lực bất tòng tâm thôi.”

Ông lão rũ mắt xuống, cười cười “Lời nói của người bạn nhỏ này thật cuồng vọng, một người xảy ra chuyện ngoài ý muốn không phải còn có một người sao. Răng cọp của Vincent giờ đã bị nhổ, không đủ sự đe dọa, sợ là không bảo vệ được tâm can của hắn. Bắt được hắn cũng coi như là một công lớn.”

Đây là ông ta đang muốn một hòn đá hạ ba con chim sao? Bọn họ biết sự tồn tại của Quỳnh Hoa là bởi vì cuộc điện thoại? Vincent thì sao? Cố Hàm Sương lạnh cả người, lại cố gắng trấn định.

cô ổn định trong lòng, tự tin cười, ánh mắt sáng quắc “Cứ coi như các người có thể bắt được Quỳnh Hoa nhưng cô ấy chỉ biết về đàn cổ, còn người có thể đọc lưu loát những sách sử kinh điển lại cũng vẫn chỉ có một mình tôi. Mặc dù bản khắc này được khắc trên gỗ sắt lạnh nghìn năm không mục nhưng gỗ sắt quý giá có thể có bao nhiêu bản? Phần lớn sách cổ vẫn chỉ là trên bản giấy, đã được chôn trong mộ nghì năm tất nhiên đã bị hư hỏng không ít, Quỳnh Hoa có thể nhận được chữ, còn có thể giúp ông khôi phục không?”

Như là để đáp lại lời nói của cô thì có người bước nhanh từ bên ngoài vào, cúi người thì thâm bên tai ông lão vài câu.

Trong nháy mắt sắc mặt ông lão trầm xuống nhưng dù sao cũng đã trải qua bao sóng gió, rất nhanh ông ta đã thu lại, xua tay cho người lui ra ngoài, lai khôi phục bộ dáng hòa ái “Người bạn nhỏ thật là can đảm, mọi chuyện còn có thể bàn bạc mà, nếu đã nói đến phần này thì chúng ta cũng đừng tổn thương hòa khí. Lão Trần, tiếp tục rót trà.”

Đám người vây bắt Cố Hàm Sương cũng lui xuống, giống như cảnh tượng giương cung bạt kiếm lúc trước chưa từng xảy ra.

Cố Hàm Sương đoán rằng chắc chắn là sau khi bọn họ điều tra thân phận của Quỳnh Hoa đã phái người đi bắt cô ấy, người vừa rồi có lẽ là người phụ trách bắt Quỳnh Hoa nhưng Vincent đã cho bọn họ ăn quả đắng rồi.

Cũng đúng, cho dù Vincent xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhưng làm sao có thể để Quỳnh Hoa xảy ra chuyện gì được.

Tất cả khôi phục như bình thường. Cát lão uống một ngụm trà, cuối cùng cũng vào chủ đề chính “Tôi có thể giúp cô tạm thời cứu Lục tiên sinh ra nhưng Lục thị muốn cởi bỏ tội danh hoặc là muốn nhanh chóng tìm được văn vật bị mất đi thì phải tìm được tên chủ mưu về quy án.”

Cố Hàm Sương gật đầu, dưới tình huống không quyền không thế thì đây đã là kết quả tốt nhất rồi “Người của chúng tôi ở bên ngoài sợ là không hữu dụng bằng người của Cát lão, chuyện tìm kiếm văn vật đã mất không bằng chúng ta hợp tác đi.”

Cát lão gật đầu, hướng về người vẫn luôn đứng bên cạnh trầm mặc “Lan Châu, cậu tự mình đi một chuyến đi.”

Chờ tất cả thỏa thuận xong, đi ra khỏi biệt thự, dẫm lên mặt đất bên ngoài biệt thự thì thần kinh bị buộ chặt của Cố Hàm Sương mới thả lỏng, gió lạnh thổi vào người, thổi vào những giọt mồ hôi phía sau lưng truyền đến cảm giác mát lạnh.

cô cảm thấy bụng xuất hiện từng cơn đau đớn, ôm bụng ngã xuống đất.

Lúc ý thức mơ hồ thì bị một đôi tay hữu lực đỡ lấy, là người thanh niên tên Lan Châu kia.

Nước D, Vincent thả linh kiện mini trên tay xuống, nhấc chân đạp lên dẫm cho nát bét.

Quỳnh Hoa biết hắn không vui, đi đến kéo tay hắn “không cần để ý.”

Vincent hừ lạnh một tiếng “Thằng hề nhảy nhót cũng dám đánh chủ ý lên người em, coi anh đã chết rồi thật sao?”

Lúc này hắn vẫn gầy yếu như cũ, nhưng không còn mảnh khảnh như trước nữa, khắc hẳn với năng lực khôi phục bình thường của người thường, từ người như đèn đã cạn dầu trở nên bừng bừng sức sống.

Quỳnh Hoa ôm lấy hông hắn “Chúng ta giúp Cố tiểu thư một tay, tìm về những thứ bị mất đi được hay không?”

cô rất tò mò, thời đại của các cô thật sự có nữ đế, phong thái của cô ấy như thế nào.

Thành phố H, nhà cũ Vương gia.

Vương lão gia cho người đối diện một cái tát nghiêng đầu sang một bên “Vô liêm sỉ!”

Từ lúc ông thấy tin tức của Nữ đế Kim Phượng đã biết mọi chuyện không tốt rồi.

không có ai biết, Vương gia thật ra là người bảo vệ mộ của Nữ đế. Mỗi một đời gia chủ đều bảo vệ bí mật này, đến trước khi chết sẽ truyền lại cho người thừa kế.

Từ trước đến nay bọn họ vẫn làm rất tốt, chưa từng có người ngoài nào nghe được chút tin tức nào về Đế mộ, ai ngờ bây giờ đột nhiên tất cả mọi người đều biết.

“Sao mày dám đi vào! Còn dám lấy đồ vật ở bên trong mang ra ngoài, mày đúng là tội đáng chết vạn lần!”

Vương Quan Lâm lau vết máu trên khóe miệng, lực của Vương lão gia không nhỏ, vừa rồi hắn lại quên không cắn chặt răng, răng đập vào làm chảy máu miệng.

hắn quay đầu, nhìn ông nội oai phong lẫm liệt, nghĩ buồn cười “Chẳng lẽ ông không cảm thấy tự hào, nhà chúng ta nhiều thế hệ vắt óc suy nghĩ, bày mưu tính kế như vậy nhưng cũng không vào được mộ, chỉ có cháu trai của ông mới vào được hay sao?”

“Mày, mày nói cái gì?” Vương lão gia trợn to hai mắt.

“Có lẽ ngay từ đầu đúng là mọi người có mang lòng kính sợ nhưng đã nhiều năm như vậy rồi lòng kính sợ còn bao nhiêu chứ? Nếu thật sự vẫn còn có sự tôn kính với Đế mộ thì ông nội tôn kính, xin ông nói cho cháu biết vì sao mộ phần của tổ tiên Vương gia chúng ta lại xây phía trên mộ phần của Nữ đế?”

Vương lão gia á khẩu không trả lời được, không khỏi lui về phía sau vài bước.

Vương Quan Lâm cũng không để ý đến ông ấy, tự mình nói nốt “Là vì phong thủy sao? không dám tìm người đến xem sợ bị nhìn thấy lối vào cho nên dứt khoát xây mộ phần bên trên Đế mộ, muốn dính chút vận khí. Cho nên mấy trăm năm nay Vương gia bắt đầu phát tài, con cháu đầy đàn, phú quý không lo đúng không?”

hắn cười cười “Cháu thấy bên ngoài mộ phần có dấu vết bị cạy phá, đừng nói với cháu đấy là do có kẻ trộm, đằng trước có nhiều cơ quan như vậy nhưng cũng không có dấu vết gì, cũng không xuất hiện thi thể… Mấy người nhất định cũng rất muốn biết bên trong có cái gì nhưng không vào được bên trong. Cháu có thể làm được tốt hơn so với sự lực bất tòng tâm của mọi người?”

Tay của Vương lão gia run rẩy “Câm… câm mồm!”

Vương Quan Lâm nghe lời ngậm miệng lại, xoay người đi ra ngoài, khi đi đến cửa đột nhiên quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch “Ông nội không cần lo lắng, những thứ kia cháu sẽ không để mất đâu, chẳng qua là đi ra ngoài một vòng cuối cùng vẫn sẽ trở về trong tay cháu thôi.”

nói xong cũng không quay đầu lại, chỉ để lại một mình Vương lão gia ngã ngồi trên ghế, không nói nên lời.

Cố Hàm Sương mơ mơ màng màng mở mắt, vô ý thức sờ vào bụng dưới.

cô biết Lục Văn Tinh chờ mong đứa bé này bao nhiêu, lúc nghe được trong những bản nhạc dưỡng thai tiếng trẻ con bi bô gọi bố cũng có thể không tự chủ được mà cười rộ lên.

Vốn đã phải chịu khổ nhiều như vậy đến lúc ra ngoài mà đứa con không còn nữa thì không biết buồn như thế nào.

hiện tại sờ sờ cái bụng đang nhô lên không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Chống người ngồi dậy, quay đầu đã nhìn thấy bên cạnh có người đang ngồi.

Da ngăm đen, ngũ quan tuấn tú, trầm mặc không nói, lặng yên không tiếng động, vô cùng không có cảm giác tồn tại. Cố Hàm Sương nhìn ngũ quan hắn vài giây “Cát lão là…”

“Ông nội.” Người thanh niên lời ít ý nhiều.

Cố Hàm Sương gật đầu “Cát Lan Châu tiên sinh, không biết tôi hôn mê đã bao lâu? Chồng tôi…”

“Hai giờ năm mươi phút, thiếu ngủ, thần kinh khẩn trương, đã thả ra rồi.” Vẫn lời ít ý nhiều.

Mặc dù nói trước kia Cát lão ôm tâm tư không tốt nhưng một khi đã xác định quan hệ hợp tác thì sẽ vô cùng sảng khoái.”

Cố Hàm Sương yên tâm, cô vô cùng muốn gặp Lục Văn Tinh “Tôi phải về thành phố H.”

Cát Lan Châu gật đầu “Tôi đi với cô.”

Cố Hàm Sương không phản đối, hai người rời khỏi bệnh viện đi về thành phố H.”

Cố Hàm Sương phát hiện vị Cát Lan Châu này mặc dù trầm mặc ít nói nhưng cẩn thận, tỉ mỉ, chu đáo, có thể thấy được được nuôi dưỡng rất tốt.

Chỉ là không biết một văn nhân như Cát lão sao lại dạy ra được một đứa cháu trai biế t võ. Khớp xương ngón tay hắn thô to, một vài chỗ có vết chai. Hành động luôn mang thao một loại khí chất lưu loát của quân nhân.

Cố Hàm Sương cũng không rảnh mà để ý đến hắn, cô khẩn trương, cuối cùng cũng gặp được người ngày nhớ đêm mong trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện tư nhân thành phố W.

Chỉ là vừa nhìn thấy mặt hắn đã không nhịn được mà rơi nước mắt “Văn Tinh.”

Nửa tháng trước còn là một quý công tử phong lưu giờ nhìn bộ dáng của Lục Văn Tinh thật sự là thê thảm chật vật.

trên đùi bó thạch cao, trên mặt xanh xanh tím tím, gò má hóp lại. Chỉ có đôi mắt vẫn trong sạch như trước. đang ngồi trên giường bệnh ôm laptop làm việc, một tay đánh chữ, một tay di chuột.

“Văn Tinh.” Cố Hàm Sương đi đến bên cạnh hắn.

Lục Văn Tinh nghe được âm thanh thì quay đầy, vội vàng ném laptop vào người vừa bước vào cửa “Cẩn thận, cẩn thận đụng vào bụng.”

Cố Hàm Sương “…”

cô sờ vào mặt hắn “Văn Tinh. anh thế nào rồi? Bọn họ làm gì với anh vậy?”

Lục Văn Tinh lau nước mắt cho cô “anh rất tốt, không thiếu tay cũng không cụt chân. Đừng khóc, lát nữa mắt lại sưng lên.” hắn nói sang chuyện khác “Bác Hàm nói em đi tìm chú ba, là ông ấy nhờ người thả anh ra sao?”

Cố Hàm Sương hít mũi một cái, nhanh chóng kể ra chuyện của Cát lão, lại đứng lui ra, lộ ra người đàn ông phía sau, giới thiệu với hắn “Người này chính là cháu trai của Cát lão, đến đây để tìm văn vật về cùng chúng ta.”

Giờ Lục Văn Tinh mới nhìn đến người đứng sau lưng cô, người cao lớn như vậy lại vô cùng không có cảm giác tồn tại nhưng hắn nhìn ra được đối phương không thể khinh thường, vươn tay “Xin chào, Cát tiên sinh, tôi là Lục Văn Tinh – chồng của Hàm Sương.”

Lan Châu cầm tay hắn “Xin chào, Lục tiên sinh, tôi là Cát Lan Châu.”

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự