Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại - Chương 1: Sương Lạnh

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh

Phiên bản Dịch · 2633 chữ · khoảng 9 phút đọc

Editor: huyetsacthiensu

Ngoài cửa một mảnh cảnh xuân.

Có nha hoàn chạy vào “Di nương, nhà chính sai người đến mời người qua đó một chuyến.”

Cố Hàm Sương đang thưởng thức vòng tay trên tay, nghe thấy lời nha hoàn nói, hai hàng lông mày trênkhuôn mặt lạnh lẽo nhíu lại.

“Leng keng” vòng tay bị ném vào hộp trang sức. Nàng đứng dậy phủi phủi làn váy “đi thôi.”

không khí trong nhà chính đang giương cung bạt kiếm, nha hoàn, ma ma lập thành trận địa sẵn sàng nghênh địch, ánh mắt nhìn nàng như có thâm thù đại hận.

Cố Hàm Sương dường như chưa phát hiện ra, vuốt khăn lụa trong tay, ung dung thong thả đi vào. Làn váy lay động như từng bông hoa đón gió bay ra.

Đinh Mẫn nhìn dáng vẻ nàng như vậy thì vô cùng tức giận. một con hồ ly tinh đi ra từ nơi bẩn thỉu, nếu không phải có lão gia bảo vệ thì mình đã sớm trừng trị nàng ta. Lần này không dễ gì mới tóm được nhược điểm của nàng ta, nhất định phải khiến cho nàng ta đẹp mặt.

Nghĩ đến đây, trong mắt nàng ta (Đinh Mẫn) lóe lên một tia hưng phấn dị thường, mở miệng “Sương di nương thật là to gan, dám mưu hại cái thai trong bụng Nhạc di nương, hạ nhân trong nhà bếp đã khai ra, ngươi còn điều gì muốn nói không?”

Cố Hàm Sương nghe đến đấy thì bật cười “Xì” một tiếng. Nàng ngẩng đầu, Thẩm thị ngồi ngay ngắn đằng trước, mấy bà vú đứng xung quanh như tam đường thẩm vấn, Đinh Mẫn làm ầm ĩ lên muốn giết nàng. Người này hai tháng trước vừa bị sảy thai, cũng yên tĩnh được một thời gian.

Có lẽ nàng ta bị thương nghiêm trọng, nghỉ ngơi thời gian lâu như vậy mà sắc mặt vẫn vàng như nghệ, gò má nhô cao, xem ra có chút mùi vị mảnh dẻ.

Đương nhiên, xấu vẫn là xấu, gầy như vậy càng xấu.

Nàng nhếch môi, còn tưởng trải qua chuyện lần trước nên tiến bộ hơn, không ngờ ngu xuẩn vẫn là ngu xuẩn, đến bây giờ vẫn không rõ tình địch thật sự của mình là ai.

Đinh Mẫn bị vẻ mặt hờ hững của nàng chọc giận, chính là như vậy, thật lâu trước đây, lúc các nàng vẫn còn là khuê nữ nàng cũng dùng vẻ mặt này đối diện nàng ta, chưa bao giờ để nàng ta vào mắt.

Bây giờ Cố gia suy tàn, Cố Hàm Sương cũng bị đưa vào nơi bụi trần, đi vào chỗ dơ bẩn kia một lần, cuối cùng lại rơi vào tay nàng ta, nàng có tư cách gì mà bày ra vẻ mặt ấy trước mặt nàng ta.

“Nối dõi tông đường chính là chuyện lớn, ta phải cho lão gia một câu trả lời, nếu Cố di nương không còn lời nào để nói thì chính là thừa nhận. Người đâu, trói nàng ta lại, đánh năm mươi gậy.”

Đây chính là trực tiếp muốn lấy mạng Cố Hàm Sương.

Quả nhiên vẫn như trước đây, vừa ngu xuẩn vừa độc ác.

một bà vú đã sớm cầm gậy đứng đợi ở một bên sẵn sàng đợi lệnh, nghe được mệnh lệnh đã không thể chờ được mà tiến lên; bị ánh mắt rét lạnh của Cố Hàm Sương quét qua, tâm thần chấn động, động tác không khỏi khựng lại.

Đinh Mẫn thấy thể càng tức giận, dùng sức vỗ vào tay vịn của ghế “Còn đứng ngây ra đấy làm gì, nhanh bắt nàng ta lại cho ta.”

Cố Hàm Sương không thèm để ý đến đám người, sửa lại làn váy, ung dung thong thả mở miệng “Rảnh rỗi quản chuyện con của người khác, con của mình lại để nó chịu oan khuất, ta cũng không biết từ lúc nào ngươi lại khoan dung như vậy.”

Lời này thật sự đã chọc vào tim Đinh Mẫn một châm, trong sảnh bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Hai tháng trước phu nhân bị sảy mất cái thai đã được năm tháng, nhưng đã điều tra tất cả cũng khôngtra được hung thủ. Ma ma nhân chứng then chốt ở nhà bếp tự tử, manh mối đứt đoạn.

Phu nhân vô cùng đau lòng, kêu gào muốn đánh chết mấy di nương, lão gia tất nhiên không đồng ý. Đau khổ nhưng lại không có chứng cứ, cuối cùng chỉ có thể đánh chết mấy nha hoàn thông phòng.

Vốn đã không được lão gia yêu thương, thật vất vả mới có thai lại bị mất. Đứa trẻ đã mất là đề tài cấm kỵ ở chính viện, ai cũng giữ kín mồm kín miệng, từ liên quan cũng không được nói đến.

Bây giờ lại có người to gan nói ra, mọi người thở cũng không dám thở, chỉ sợ rước lấy tai họa.

Các nàng thật sự khâm phục lá gan của Cố di nương, lúc này còn có thể chọc vào nỗi đau của phu nhân.

Quả nhiên, Đinh Mẫn sửng sốt một chút, tiếp theo thần sắc cả người như điên cuồng, đang muốn phát tác lại bị một câu nói của đối phương làm cho không nhúc nhích được.

“Ngươi không muốn biết hung thủ là ai sao?”

Muốn, sao lại không muốn chứ, nằm mơ cũng muốn, nếu nàng ta biết ai hại chết con trai nàng ta, nàng ta nhất định sẽ chém hắn thành trăm mảnh!

Khuôn mặt Đinh Mẫn vặn vẹo, nhìn chằm chằm Cố Hàm Sương.

“Ngươi biết hung thủ là ai sao? Mau nói cho ta biết là ai!”

Cố Hàm Sương nhìn dáng vể điên cuồng của nàng ta, đột nhiên vừa cảm thấy vô vị vừa cảm thấy thương xót buồn bã. Bản thân đồng ý với Lâm Trọng vào phủ có ý nghĩa gì?

Đây chỉ là một nữ nhân hồ đồ, vụng về sống qua ngày thôi.

Cho dù gia tộc nàng ta làm cho Cố gia sụp đổ, nàng ta giành lấy vị hôn phu của nàng, nhưng Đinh Mẫn cũng chỉ là một quân cờ nhỏ trong bàn cờ không đáng nhắc đến, nàng ta cái gì cũng không biết.

Nàng ta nhìn nàng chằm chằm có ý gì?

“Ta không chỉ biết hung thủ là ai, ta còn có chứng cứ, ngày mai trước khi ta đi Đại Bi tự, ngươi hãy phái người đến lấy.”

nói xong cũng không ở lại, thản nhiên rời đi. Tất cả mọi người nhìn bóng lưng yểu điệu rời đi của nàng nhưng không ai đứng ra ngăn cản.

Đinh Mẫn càng không mở miệng, trong mắt nghi ngờ không thôi.

Trong đầu nàng ta bây giờ toàn bộ đều là chuyện về đứa con đã mất của nàng ta, làm gì còn có tâm trạng quan tâm chuyện của Nhạc di nương. Đây vốn chỉ là lý do để trừng phạt nàng, nếu là bình thường Đinh Mẫn không chỉ không quan tâm chỉ sợ là còn muốn cười hai tiếng ‘Ông trời có mắt’.

Cố Hàm Sương trở lại phòng mình liền sai người thu dọn đồ đạc. Viện Đinh Mẫn giống như một cái lưới đánh cá, khắp nơi là lỗ hổng, chuyện ngày hôm nay chưa đến nửa ngày sẽ được truyền vào lỗ tai của những người có lòng.

Nhạc di nương hiền lành giờ khắc này sợ là sẽ đứng ngồi không yên. Nghĩ đến Đinh Mẫn vừa thay nàng ta trừng trị nàng liền cảm thấy vui vẻ, cũng không biết đến khi nàng ta biết được Nhạc di nương chính là kẻ thù nàng ta vẫn luôn muốn giết chết thì sẽ bày ra vẻ mặt như thế nào.

Cố Hàm Sương vuốt vuốt khăn.

Lúc trước nàng theo Lâm Trọng vào phủ cũng không phải là vì vẫn còn lưu luyến gì hắn ta, chỉ đơn giản là muốn nhìn sau khi gia đình mình sụp đổ thì hai người được người đời tán thưởng là được ‘Ông trời tác hợp’ sẽ có bộ dáng hòa thuận thế nào.

Tình cảm thanh mai trúc mã, từ lúc mình một thân một mình khổ sở giãy dụa trong phường kỹ, nhìn hắn ngày qua ngày làm trò khôi hài ở sân sau đã không còn.

Bây giờ những tiết mục giống nhau đã nhìn hàng nghìn lần, từ lâu nàng đã không còn hứng thú, đã đến lúc rời đi.

Thanh Hoàn bưng một bát tổ yến. Cố Hàm Sương miễn cưỡng dựa vào đầu giường thưởng thức móng tay hôm qua vừa nhuộm, không để ý đến.

“cô nương, người mau uống nhân lúc còn nóng, để nguội sẽ không ngon.”

“Để xuống đi, ta sẽ uống.” Mặt nàng thản nhiên.

Dáng vẻ nàng như vậy làm cho Thanh Hoàn phải nhăn mày, đi lên hai bước áp sát, ánh mắt sáng quắc, thấp giọng cảnh cáo nói “cô nương đừng làm chuyện điên rồ nữa, nửa đời sau của người như thế nào thì phải xem chuyện của chủ nhân có thành hay không.”

Cố Hàm Sương nghe vậy nhìn nàng ta từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện ra nha hoàn này hôm nay mặc một bộ quần áo đỏ thật là sôi nổi. Đặc biệt nhất là cổ áo bị nàng ta cố ý kéo thấp xuống mấy phần, lộ ra cần cổ trắng mịn có vài dấu hôn chói mắt.

Nàng không khỏi “A” một tiếng, còn đang nghĩ nha hoàn này hôm nay không biết vì sao lại dám khoa tay múa chân với nàng, hóa ra là có chỗ dựa.

Đây là muốn gây khó dễ cho nàng sao? thật thú vị.

Ngón tay nhỏ dài đưa lên môi, nàng nở nụ cười ý tứ sâu xa, ánh sáng trong mắt phượng lạnh lùng chuyển động, giọng điệu mềm đi, càng mang theo mấy phần thân thiết”

“Chuyện này đúng là ta không đúng, không chú ý đến ngươi cũng là đại cô nương.”

Quả nhiên, khuôn mặt Thanh Hoàn lộ vẻ đắc ý, đang chuẩn bị mượn cơ hội mỉa mai vài câu.

Cố Hàm Sương đột nhiên chuyển đề tài “Nếu đã ở cùng lão gia, ta thay hắn làm chủ thu lưu ngươi, thế nào?”

Nụ cười của Thanh Hoàn còn chưa nở ra đã cứng đờ, ngẩng phắt đầu dậy, trợn hai mắt không dám tin tưởng.

Cố Hàm Sương nhíu mày “Làm sao vậy? không phải lão gia sao? Vậy coi như xong, trong nhà này, trừ lão gia ra những người khác đều là ngoại nam. Tư thông với ngoại nam là tội chết, ta cũng bảo vệ được ngươi.”

Lúc này Thanh Hoàn mới nhìn rõ trêu tức trong mắt đối phương, đột nhiên hiểu được nàng là cố ý, thân thể của nàng ta cho ai chẳng lẽ nàng không biết sao? rõ ràng là nàng biết nhưng giả vờ hồ đồ!

Chuyện này cũng không thể nói rõ ràng ra được. Chỉ không ngờ rằng Cố Hàm Sương không thức thời như vậy, nàng ta hận đến trong mắt đều là lửa giận:

“cô nương làm như vậy không sợ chọc giận chủ nhân sao?”

Cố Hàm Sương ném cái tăm trong tay đi, cười nói “Ngay cả chủ nhân của ngươi ta cũng không sợ chẳng lẽ lại sợ một nô tỳ như ngươi sao? Đừng nói bây giờ ngươi không danh không phận, cho dù có ngày ngươi sinh mười bảy, mười tám người con trai ta cũng có cách giết chết ngươi!” Nàng thu lại nụ cười trên mặt “Còn không nhanh cút đi!”

rõ ràng vẫn là bộ dáng hờ hững như vậy nhưng Thanh Hoàn lại bị ánh mắt nàng làm cho sợ hãi, suy cho cùng trong lòng vẫn có chút e dè, xám xịt lui ra ngoài.

A, chưa đạt được gì đã đắc ý, chỉ mới hơi đe dọa đã co rúm lại, bộ dáng chỉ biết bắt nạ kẻ yếu như vậy thật khiến người ta đến hứng thú tiêu khiển cũng không có.

Cố Hàm Sương chẳng muốn để ý đến nữa, đợi đến lúc trong phòng không có ai mới lấy tờ giấy dưới đáy bát tổ yến ra, tiện tay rót một chén trà.

Thể chữ xuất hiện trên tờ giấy trắng, Cố Hàm Sương nhìn một chút, chữ viết quen thuộc, nội dung là những lời lẽ cũ rích quen thuộc, đơn giản là nhắc nàng không nên quên sứ mệnh của gia tộc và nghĩ cách lấy được con ấn của Lâm gia.

Hai năm trước, trong cuộc chính biến Gia Hòa, Cố gia rớt đài. Phụ thân của Cố Hàm Sương cùng mấy người thúc bá bị chém đầu thị chúng, những người đàn ông khác trong gia tộc thì bị đày ra biên cương, nữ nhân bị đưa vào kỹ phường.

Cây ngã bầy khỉ tan, mọi người sợ bị dính líu đến cho nên đều tránh xa.

Cố phu nhân không chịu nhục mang theo một đám nữ quyến tự sát trong ngục.

Chỉ có Cố Hàm Sương, một thân chật vật khổ sở không khuyên bảo được, mang theo chỉ trích ‘Ngươi không xứng làm con gái Cố gia, không xứng làm con gái của ta’ của Cố phu nhân sống sót.

không có ai biết, Cố lão gia nên bị chặt đầu thị chúng thật ra vẫn còn sống, không chỉ sống sót còn dẫn theo huynh đệ cháu chắt đã được hoán đổi sống ở chỗ bí mật ở kinh thành, dưới chân thiên tử, mưu tính phục hưng kế lớn.

Vốn Cố Hàm Sương cũng không biết chuyện, mãi đến tận nửa năm trước khi đồng ý về phủ với Lâm Trọng, có người đưa Thanh Hoàn đến bên cạnh, liên lạc với nàng thì nàng mới biết.

Nếu không phải bản thân bị coi là một quân cờ bị bọn họ vứt bỏ thì nàng thật sự muốn vỗ tay thật lớn để khen ngợi bọn họ “Kế sách của phụ thân thật tuyệt vời.”

Trong thời gian ngắn có thể ở trong bóng tối Đông Sơn tái khởi chứng tỏ lúc trước có dư lực. Vậy lúc mẫu thân cùng các thẩm thẩm, tỷ muội tự sát thì bọn họ ở đâu? Lúc nàng khổ sở giãy dụa ở kỹ phường thì bọn họ ở đâu?

nói cho cùng, chẳng qua là suy tính hai bên, không muốn tổn hại tài nguyên mà thôi.

Lúc bị vứt bỏ như một chiếc giày rách không chút nghĩ ngợi, bỏ mặc nàng suýt chết ở bên ngoài, vậy mà đến lúc nàng ở Lâm phủ chưa đến nửa tháng lại có một người mang theo tín vật tìm đến cửa, muốn nàng chịu nhục phục hưng gia tộc.

Mỗi lần có thư đưa đến đều là những câu nhắc nhở, nói nàng đã nhận được vinh quang từ Cố gia thìphải gánh vác trách nhiệm của Cố gia.

Cố Hàm Sương không ngại vì những người đối xử với chân thành với nàng mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng nhưng phụ thân và ca ca nàng là những người nhận được nhiều vinh quang từ Cố gia nhất lại là những con rùa rụt cổ trốn phía sau; bọn họ dựa vào gì mà cho rằng nàng – người con gái đã bị bọn họ vứt bỏ sẽ quay lại giúp bọn họ vượt qua khó khăn này.

Nàng cười giễu cợt một tiếng, lấy cây đánh lửa, mặt không đổi sắc đốt tờ giấy thành tro bụi.

Bạn đang đọc Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại của Công Ngọc Hạc Minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự