Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 785 Ta không chết sao?

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 2867 chữ · khoảng 10 phút đọc

Dưới sự giúp đỡ của linh khí trong linh mạch, khó khăn lắm Đường Phong cũng vận chuyển thành công Linh Quyết.

Giống như trẻ nhỏ tập đi, Đường Phong nhỡ kỹ lộ tuyến vận chuyển của Linh Quyết, thúc dục linh khí hấp thu từ linh mạch, dựa theo lộ tuyến vận chuyển.

Muốn tu luyện Linh Quyết, không thể vận dụng cương khí bản thân, chỉ có thể dựa vào linh khí trong linh mạch để tu luyện. Lần đầu tiên Đường Phong tu luyện, hấp thu rất ít linh khí từ trong linh mạch, công pháp vận chuyển vô cùng gian khổ.

Cũng may kinh mạch toàn thân Đường Phong đã được thông suốt, cho dù luyện tới luyện đi cũng không có chút trở ngại nào. Đường Phong vẫn còn nhớ kỹ lần đầu tiên mình tu luyện Vô Thường Quyết, trong một lát liền vận chuyển được hơn mười chu thiên, loại cảm giác đó vô cùng sáng khoái.

Nhưng mà bây giờ tu luyện Linh Quyết lại khác, tuy rằng ngay bên cạnh Linh Mạch, từ lâu kinh mạch đã đả thông... Vận chuyển Linh Quyết vẫn rất gian nan, căn bản không thể tùy tâm sở dục.

Số lượng linh khí khổng lồ của linh mạch tràn đầy quanh thân, nhưng Đường Phong vẫn không thể thôi động nó vận chuyển trong kinh mạch, chỉ đành vất vả vận dụng tâm thần điều khiển linh khí trong kinh mạch, từng tí một, để ly khai chỗ này, vì Linh Quyết được phong nhẫn nại nỗ lực.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Đường Phong mới cực kỳ gian nan vận chuyển được Linh Quyết chạy một vòng chu thiên.

Một chu thiên, căn bản không hiện ra hiệu quả gì, làm cho Đường Phong mệt quá chừng, không ngừng thở hổn hển.

Nhẫn nại, dừng một chút lại tiếp tục trở lại!

Tiêu hao thời gian cũng không sai biệt lắm, vận chuyển xong chu thiên thứ hai, Đường Phong mới cảm giác thấy Linh Quyết dễ điều khiển hơn lúc đầu không ít, cũng không còn cảm giác trục trặc và tối tăm như trước.

Thời gian dần dần trôi qua, toàn bộ thể xác và tinh thần Đường Phong hoàn toàn chìm đắm vào trong tu luyện Linh Quyết. Từ lúc ban đầu khó khăn đến bây giờ trôi chảy, hầu như Đường Phong đã trải qua một quá trình lớn lên. Mỗi một võ giả lúc ban đầu tu luyện, đại khái sẽ cảm nhận giai đoạn ban đầu, vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần xử lý tốt khó khăn ban đầu, vậy thì chuyện tình tiếp theo sẽ nước chảy thành sông.

Thời gian Đường Phong tu luyện Vô Thường Quyết cũng không phải trải qua chuyện này, ngày đó hắn chỉ tùy tiện vận chuyển Vô Thường Quyết liền hoàn thành hơn mười một chu thiên, cho nên không nghĩ rằng tu luyện Linh Quyết lại khó khăn gấp bội như vậy.

Từ một chu thiên ban đầu mất mấy canh giờ, đến bây giờ một chu thiên chỉ mất thời gian một nén hương, Đường Phong tu luyện Linh Quyết đã đến cảnh giới nhập môn rồi.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể so sánh cùng Vô Thường Quyết, nếu hiện tại Đường Phong tu luyện Vô Thường Quyết, nháy mắt là vận chuyển công pháp được một chu thiên.

Không biết rốt cuộc qua bao lâu, Đường Phong đắm chìm trong tu luyện, linh mạch bạch hổ vẫn không chút hư hao, nằm sát bên người, cung cấp linh khí cực lớn cho hắn tu luyện.

Đơn giản tính toán, chí ít cũng qua đi một tháng rồi, Đường Phong khó khăn lắm mới tu luyện được Linh Quyết đến cảnh giới tầng thứ nhất. Tầng thứ nhất Linh Quyết, có thể tăng lên hai phần uy lực Vô Thường Quyết, chỉ hai phần công lực này thôi nhưng khi Đường Phong vận chuyển Vô Thường Quyết đã thấy công pháp này xác thực cường đại hơn rất nhiều, khiến hắn rất mừng rỡ.

Chuyện tình này cũng làm Đường Phong vui nhất, đó là khi Linh Quyết bước vào tầng thứ nhất, chính mình tại Vân Hải Chi Nhai có thể dùng cương khí rồi.

Không bị bất kỳ nhân tố ngoại lực nào quấy rầy, đó là hiệu quả cường đại mà Linh Quyết mang tới.

Tuy rằng còn muốn tiếp tục tu luyện, đề cao tầng cấp của Linh Quyết, nhưng mà Đường Phong lại không tiếp tục tu luyện. Mình và Thượng tiền bối rời khỏi Đường gia bảo lâu như vậy vẫn không có tin tức gì, mấy người Lại tỷ chắc đang rất lo lắng.

Huống chi bản thân mình tu luyện hơn một tháng, Linh Quyết mới chỉ đạt được tầng một, muốn đến tầng hai, lấy mức độ tu luyện Linh Quyết khó khăn như vậy, phỏng chừng ít nhất cũng mất ba bốn tháng mới được. Mỗi một loại công pháp, càng tu luyện về sau càng khó khăn.

Ba bốn tháng, không khéo Lại tỷ và các nàng ấy biến thành hòn vọng phu mất rồi.

Có lẽ chờ lần sau nếu có cơ hội sẽ tiếp tục đến chỗ này tu luyện, dù sao đi nữa hiện tại chính mình dễ dàng quay lại, căn bản không bị ảnh hưởng bởi Vân Hải Chi Nhai, lúc nào muốn đến thì đến.

Ổn định lại cảm xúc trong lòng, Đường Phong lại tới trước phần mộ Thượng tiền bối vái ba vái.

Bản thân mình chẳng qua là đưa cho Thượng tiền bối một thanh thiên binh, đã lấy được Vô Cực Kinh Mang Kiếm và Linh Quyết của hắn, phần ân tình này tự nhiên Đường Phong sẽ ghi nhớ trong lòng.

Vỗ vỗ đầu Bạch Hổ đang nằm im trên mặt đất, Đường Phong nhẹ giọng căn dặn:

- Ngoan ngoãn ở chỗ này, đừng chạy linh tinh, ta sẽ nhanh chóng tìm một chủ nhân mang đến cho ngươi...

Cũng không biết nó có hiểu những gì Đường Phong nói hay không, nhưng nó lại thân thiết cọ vào người Đường Phong.

Xoay người, đi về phía cửa động, bước đi của Đường Phong vô cùng nhẹ nhàng.

Không đến nửa canh giờ, Đường Phong đã đi tới cửa động, lắng nghe gió mạnh gào thét trên đỉnh đầu, nhìn một mảnh biển mây mông lung trước mặt, Đường Phong không nhịn được hăn hái, hét lớn một tiếng.

- Thiếu gia xuất sơn rồi!

Một trận âm thanh vang vọng liên miên không dứt tại Vân Hải Chi Nhai, dường như cũng cảm nhận được vui sướng trong lòng Đường Phong.

- A...

Hồi âm còn đang tiếp tục, đột nhiên Đường Phong nghe được tiếng hét bén nhọn kêu thảm thiết truyền đến từ phía trên.

Tiếng hét này cực kỳ bi thảm, mang theo kinh hoàng và hoảng sợ, âm thanh kéo dài, bay vào màng tai Đường Phong.

Vì sao nghe thấy cảm giác quen thuộc như vậy? Đường Phong cảm thấy mê man, không đợi hắn hiểu rõ chuyện gì xảy ra, một đạo thân ảnh liền xẹt qua trước mặt, rơi thẳng tắp xuống phía dưới Vân Hải Chi Nhai.

Đường Phong vừa nhìn thấy đạo thân ảnh này trong nháy mắt, hai mắt liền trừng to nhìn chằm chằm vào đối phương.

Một tia hiểu ra, một chút mê man, kinh hoàng, vệt nước mắt nhàn nhạt ở khóe mi đối phương làm Đường Phong nhìn rõ, hầu như không có chút do dự nào, Đường Phong trực tiếp nhảy từ cửa động xuống dưới.

Xoay người một cái giữa không trung, sau đó bắn nhanh xuống phía dưới như một viên đạn pháo, tốc độ nhanh không gì sánh được.

Có Linh Quyết hộ thân, Vân Hải Chi Nhai đã không còn nửa điểm ảnh hướng đối với Đường Phong, hắn có thể phát huy ra toàn bộ thực lực của bản thân, lấy cảnh giới Thiên Giai trung phẩm và tố chất thân thể cường đại của Đường Phong, nếu là không thể cứu được người kia, vậy thì Đường Phong cũng phải xấu hổ mà chết.

Hai đạo thân ảnh một trên một dưới, cự ly nhanh chóng kéo gần.

Đường Phong rơi xuống bên cạnh đối phương, thuận tay đưa ra, liền đón lấy thân thể đang rơi xuống phía dưới ôm vào lòng.

Lúc này cự ly hai người cách mặt đất bất quá hơn ba mươi trượng, ở đây đã không còn biển mây nữa, dưới mặt đất là rừng cây rậm rạp và tán cây thật lớn có thể thấy rõ ràng.

- Ngươi...

Gió mạnh thổi vào họng, Đường Phong híp mắt nhìn đối phương, vừa thấy đối phương nói được một chữ dĩ nhiên thân thể mềm nhũn, hai mắt nhắm lại, hôn mê trong lòng hắn.

- Ta kháo!

Thực sự Đường Phong không rõ rốt cục xảy ra chuyện gì với người này, không ngờ lại rơi xuống đây, nhưng mà hiện tại trước mắt phải tìm đường sống đã, rơi xuống từ độ cao gần trăm trượng, căn bản không thể thừa thụ lực va chạm.

Tốc độ rơi xuống càng lúc càng nhanh, mặc dù Đường Phong đã liều mạng thôi động cương khí cũng không làm được chuyện gì, trong lòng còn ôm một người, càng làm cho Đường Phong có cảm giác bó tay bó chân.

Mười trượng!

Mắt thấy sẽ rơi xuống phía dưới, Đường Phong mạnh mẽ quát một tiếng, thúc đẩy cương khí toàn thân, quay về phía mặt đất mạnh mẽ chém ra một chưởng.

Chưởng kình phun trào, làm cho tán cây to cũng bị chấn thành bột mịn, lực phản kích giúp tốc độ Đường Phong giảm một chút, sau đó lại lập tức rơi nhanh xuống.

Một chưởng tiếp tục, lại rơi xuống chậm một chút...

Đường Phong gần như liều mạng, triển lộ toàn bộ thực lực bản thân, từng chưởng từng chưởng chém xuống, đại thụ cao mười trượng bị đánh đến gốc rễ cũng không còn, mặt đất càng nhiều ra một đạo chưởng ấn rất to lớn.

Chờ Đường Phong ôm người trong lòng cùng nhau rơi xuống đất, đất xốp liền tung lên một mảnh bụi bặm, bất quá ít nhiều cũng bị chưởng kình đánh nát mấy thước đất thành tơi xốp, mới không làm Đường Phong bị thương.

Đầu bụi mặt bẩn đứng lên từ dưới đất, phủi đi bụi bặm trên quần áo, Đường Phong đau đến nỗi nhe răng trợn mắt. Vừa rồi lúc đang rơi xuống hắn phát ra phản ứng từ bản năng, hắn để người trong lòng nâng lên bên trên, dùng một mình thừa nhận trọng lượng của hai người khi rơi xuống.

May mà thân đồng da sắt, bằng không nhất định sẽ gãy xương.

Đợi đến khi bụi đất tán đi, Đường Phong mới thở dài một hơi, đặt người ôm trong lòng lên đùi, vỗ vỗ vào mặt nàng không chút khách khí...:

- Này, tỉnh tỉnh!

Đường Phong tức quá. Ngày hôm nay mình vất vả xuất sơn, không ngờ lại đụng phải việc này. Hết lần này tới lần khác người này lại là người hắn biết, đồng thời cũng quan hệ

khá sâu xa.

Chung Lộ Chung gia! Nữ tử phóng đãng mà lần trước đã gặp, trên người mặc một kiện áo hồng, đầu đội trang sức bằng bảo châu, trang phục rất sáng sủa, cũng không biết nàng làm cái gì mà nhảy xuống Vân Hải Chi Nhai.

Trượt chân rơi? Chung Lộ đâu phải kẻ ngu si, tốt xấu cũng là Thiên Giai thượng phẩm, làm sao có thể không cẩn thận bị ngã rơi xuống? Nếu không phải trùng hợp Chung Lộ rơi xuống bên người Đường Phong, Đường Phong liếc mắt liền nhận ra nàng, không thì hắn cũng chẳng thèm quản chuyện này rồi.

Đoạn thời gian trước Chung gia bị diệt môn ở Đường gia bảo, từ Chung Bố Sở cho tới đệ tử bình thường của Chung gia, không một ai sống sót. Nhưng mà Đường Phong đi tìm kiếm thi thể thì không tìm được Chung Lộ, lúc đó không biết tiểu quỷ này đang làm gì, lại không nghĩ rằng hiện tại gặp ở chỗ này.

- A…

Chịu không nổi rồi! Chung Lộ nửa tỉnh nửa mê rên rên rỉ rỉ làm cho Đường Phong tí nữa hộc máu.

- Mau tỉnh lại!

Đường Phong tiếp tục vuốt khuôn mặt nàng.

Cuối cùng Chung Lộ cũng chậm rãi mở ra hai tròng mắt làm hàng nghìn hàng vạn nam nhân đều thần hồn điên đảo, nàng chỉ nhìn liếc qua Đường Phong, liền quay đầu về một bên, thân thể lại mềm nhũn, tiếp tục hôn mê rồi.

Đường Phong không nói được gì.

Rơi vào đường cùng, chỉ có thể để Chung Lộ sang một bên, hơn một tháng không ăn uống, Đường Phong cũng đang rất đói khát, săn mấy con dã thú xung quanh về để nướng ăn.

Đại khái khoảng một ngày sau, Chung Lộ mới tỉnh lại lần thứ hai.

Trong nháy mắt khi Chung Lộ tỉnh lại, liền dựng thẳng người, hai tay nhỏ bé mềm mại không xương che chắn y phục trên ngực, gắt gao nắm lại, giống như một người thiếu phụ đang cố gắng bảo vệ trinh tiết của mình.

Đường Phong giương mắt nhìn nàng một chút, thiếu chút nữa cười sặc sụa.

Thiên hạ đều đồn đãi Chung Lộ đa tình, người của toàn bộ Linh Mạch chi Địa cũng đều biết, hiện tại bày ra tạo hình như vậy, có cảm giác chẳng ra làm sao.

Tách tách…

Hai bên truyền đến tiếng lửa cháy làm trong lòng Chung Lộ bình tĩnh lại, vừa quay đầu nhìn thấy Đường Phong cầm một chiếc chân thỏ vàng óng đang nhanh chóng cắn ăn.

- Ta...

Chung Lộ cảm thấy ý thức mơ màng, cũng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì..

- Ta... Ngươi cũng chết rồi sao?

- Ngươi mới chết!

Cặp mắt Đường Phong trợn lên trắng dã, đây là câu nói củ chuối nhất dành cho ân nhân cứu mạng của mình mà Đường Phong biết.

- Kia, vậy thì vì sao... Ta không chết sao?

Chung Lộ có chút không dám tin tưởng giơ lên nhai tay, đặt trước mắt quan sát tỉ mỉ.

Đường Phong đưa tay bắn ra một đạo kình khí, đánh vào trên cánh tay Chung Lộ, làm cho cái miệng nhỏ nhắn của nàng đau đến méo mó, ủy khuất nói:

- Đau quá, sao lại đánh ta?

- Biết đau, chứng tỏ ngươi không chết.

Đường Phong cũng chẳng thèm quay đầu sang nói.

Chung Lộ ngây ngất nhìn Đường Phong, cặp mị nhãn phong tình vạn chủng kia đã sớm mất đi phong thái mê hoặc, thay vào đó là ủy khuất vô cùng.

- Oa....

Chung Lộ đột nhiên khóc nhè.

Hai mắt Đường Phong trợn tròn.

Chung Lộ khóc tương đương có tiết tấu, tiếng khóc của nàng không phải tiếng khóc đứt quãng, mà là oa oa oa, cùng với âm điệu phập phồng, nước mắt phung ra như nước suối, chảy từ trên mặt xuống vạt áo, cả ngực ướt sũng một mảnh.

Nàng ngồi ở dưới đất, hai tay buông thõng bên người, nhắm mắt lại khóc vô cùng thương tâm, nước mặt không chút nào ngừng lại chảy xuống như dòng thác, rơi từ trên cao xuống đất đập chết vài con kiến đang đi quang qua.

Trên tay Đường Phong cầm chân thỏ, nhất thời không khỏi cảm thấy vô cùng buồn tẻ.

Hắn chưa bao giờ có ấn tượng gì tốt với cái người tên là Chung Lộ này, bù lại đã nghe thấy khá nhiều tiếng xấu về nàng, lúc đầu gặp nàng, nàng còn không thèm hỏi lý lẽ đen trắng đỏ hồng thế nào đã xông vào cùng mình đánh nhau một hồi, cuối cùng chính mình hạ thủ lưu tình, tha cho nàng một mạng.

Từ đó về sau cũng chỉ gặp lại có mấy lần mà thôi. Người nào không biết Chung Lộ, cho rằng nàng là kẻ ai cũng có thể làm chồng, phóng đãng vô cùng, là một kẻ dụ bướm bắt hoa. Thế nhưng Đường Phong thu thập được khống ít âm hồn của cao thủ Chung gia, tự nhiên từ trí nhớ của bọn hắn có thể hiểu được vì sao nàng sẽ biến thành như vậy, mặc dù có một số nguyên nhân chính mình không biết, nhưng phần lớn hay là bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh sống. Tu luyện mị công pháp, vóc người, tướng mạo bản thân lại khá tốt, lại đang ở Chung gia, không có sức nào phản kháng mệnh lệnh và tác hợp, cuối cùng chỉ đành cam chịu tiếng xấu, làm kẻ mà ngàn người đều thóa mạ nhục nhã.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 222

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự