Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 600 Giết giết giết!

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 2928 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Sợ à?

Đường Phong quay đầu lại nhìn nàng một cái:

- Sợ thì quay về đi.

- Ta không về.

Đường Điểm Điểm dứt khoát nói:

- Ta muốn ở lại bảo vệ ngươi.

- Ta sẽ chống mắt chờ xem.

Đường Phong không bắt ép nữa.

- Có người tới.

Đường Long đột nhiên mở miệng nhắc nhở, bốn người vội vàng nín thở. Trong đêm tối đến mức giơ năm ngón tay lên không nhìn thấy gì, bốn người lại mặc y phục dạ hành màu đen, chỉ cần nhận biết của đối phương không quá nhạy bén thì căn bản không cần trốn.

Hơn nữa, đây là miệng cốc, cũng căn bản không có nơi nào để trốn. Muốn đi vào, chỉ có một cách duy nhất là giết.

Một người, hai người, ba… Dưới cảm nhận của Đường Phong, đối diện tổng cộng có năm người đang đến. Một Thiên Giai cấp trung phẩm, bốn Thiên Giai cấp hạ phẩm. Năm người này có thực lực không tồi, tốc độ cực nhanh, chắc là cũng không nghĩ tới người Đường Gia sau khi giết nhập trong cốc lại có thể ở lại chỗ này hậu thủ. Cho nên căn bản không phòng bị mấy.

Khi năm người đối phương đến gần Đường Long chưa tới ba mươi trượng thì bọn họ cũng phát hiện nơi này có chút bất thường. Tuy rằng đám người Đường Long ẩn náu vô cùng tốt, nhưng cao thủ Thiên Giai đối với sự nguy hiểm tự có linh cảm phản xạ. Một người đi đầu đột ngột dừng bước, bốn người còn lại cũng vội vã rút vũ khí của mình ra.

Chưa để bọn chúng có phản ứng gì, Đường Long đã phi thân vọt tới, Đường Tử Thư theo sát sau đó. Đường Phong đương nhiên cũng không dám tỏ ra yếu kém.

Về phần Đường Điểm Điểm, thấy tất cả mọi người đều đã hành động rồi, cũng ngốc nghếch theo sát chạy tới, chỉ có Hoan Ca Kiếm vẫn được nàng cầm trên tay.

Phía bên Chung gia mặc dù có năm người nhưng thực lực thấp hơn một chút. Đường Long và Đường Tử Thư đều đã là Thiên Giai thượng phẩm, Đường Điểm Điểm là Thiên Giai trung phẩm, về phần Đường Phàm thì….Mọi người hoàn toàn có thể xử lý được những tên này.

Một tiếng hổ gầm truyền đến. Một thế quyền kinh thiên của Đường Long giáng ra ngoài, đợi đến khi người Chung gia đi đầu kia lấy lại tinh thần thì quả đấm đã gần trong gang tấc.

- Có kẻ địch.

Người đó vội vàng kêu lên rồi giơ vũ khí của mình lên đỡ. Đường Tử Thư từ phía sau Đường Long hiện ra giống như quỷ mị, một cước đá vào ngực người kia khiến hắn liên tục thối lui vài bước. Nhân cơ hội này, một quyền kia của Đường Long trực tiếp nện thẳng vào vị trí đan điền của đối phương.

Tiếng kêu thảm thiết tắc nghẹn rồi tắt. Một Thiên Giai trung phẩm căn bản không phải là đối thủ dưới sự liên thủ của hai vị Thiên Giai thượng phẩm liền bị đánh chết.

Giết được một người, Đường Long và Đường Tử Thư như hổ nhập vào bầy sói xông về phía bốn người còn lại. Quyền phong chưởng kình bao vây chặt hai tên, không để cho bọn chúng có bất kỳ cơ hội chạy trốn nào.

Đường Phong cũng tìm bừa một tên, tuy rằng người này cùng cảnh giới với hắn nhưng thực lực chiến đấu thật sự vẫn thua hắn. Hơn nữa lại bất ngờ bị tập kích không kịp đề phòng, Đường Phong chỉ dùng ba chiêu thì một chưởng đao chém đứt cổ gã.

Quay đầu nhìn lại, đối thủ của Đường Long và Đường Tử Thư gần như cũng sắp lâm vào bước đường cùng, giữa Thiên Giai thượng phẩm và Thiên Giai hạ phẩm lại chênh lệch quá lớn, đối phương căn bản không thể chống lại được.

Ngược lại là Đường Điểm Điểm, dường như đang ngây dại chống lại một tên Thiên giai hạ phẩm cuối cùng, Hoan Ca Kiếm cũng không biết rút ra, vẫn cứ cầm vỏ kiếm kịch liệt đấu với tên kia, dây dưa mãi hoàn toàn không có lực sát thương gì.

Đường Phong nhận ra, cả người Đường Điểm Điểm đang khẽ run rẩy. Điều này không cần phải bàn. Việc lần đầu tiên thật sự chiến đấu sinh tử với người khác đối với nàng mà nói, căn bản không phát huy ra được nửa thực lực thường ngày của mình.

- Rút kiếm!

Đường Phong gầm lên một tiếng vang bên tai Đường Điểm Điểm, Đường Điểm Điểm nói gì nghe nấy như con rối rút Hoan Ca Kiếm ra.

Thân hình Đường Phong lóe lên trực tiếp vọt thẳng đến phía sau nàng, tay vòng qua eo nắm lấy tay cầm kiếm của nàng, mang theo một chiêu trống rỗng kia lập tức đâm ra một kiếm.

Người kia căn bản không nghĩ tới đối thủ của mình lúc này tốc độ đột nhiên nhanh như vậy, vội vàng quay vũ khí lên đỡ, một lực mạnh từ trước mặt truyền đến đập thẳng vào gã khiến gã thối lui vài bước.

Đường Phong mang theo Đường Điểm Điểm bám sát theo, thừa dịp gã còn chưa đứng vững liền một kiếm đánh tan cương khí hộ thân của gã, lại dùng Hoan Ca Kiếm đâm vào ngực đối phương.

Động tác của vị Thiên Giai hạ phẩm này đột nhiên cứng đờ, hai tròng mắt trợn ngược lên cúi xuống nhìn ngực mình, lại ngẩng lên nhìn Đường Điểm Điểm, rồi lập tức ngã xuống, chỗ ngực máu phụt ra như suối, bắn lên y phục của Đường Điểm Điểm.

Cả người Đường Điểm Điểm run lên kịch liệt, hai mắt mở to, gương mặt trắng bệch.

Tí tách... ... Tí tách.

Trên Hoan Ca Kiếm trên, từng giọt máu tươi rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh rõ ràng.

Ọe…

Không hề báo trước, Đường Điểm Điểm đột nhiên ngồi xổm xuống nôn mửa. Hoan Ca Kiếm cũng bị nàng quăng sang bên cạnh.

- Đây là giá cho sự trưởng thành, tỷ cần phải trải qua.

Đường Phong vỗ vỗ vào vai nàng, lại quay đầu nhìn sang bên kia, trận đấu của Đường Long và Đường Tử Thư cũng đã kết thúc. Chỉ trong chốc lát mà năm Thiên giai của Chung gia đã bị giết sạch.

Họ nhìn nhau, đều tỏ vẻ bất đắc dĩ.

- Điểm Điểm, quay về đi!

Đường Long nghiêm mặt lạnh lùng nói, lần này hắn tới là báo thù, sao có thể mang theo một phiền phức như vậy chứ?

Đường Phong cũng không phản bác, dù sao Lục tỷ cũng là một nữ nhân chưa từng giết người, vừa rồi tuy rằng là mình dựa vào tay Lục tỷ giết chết kẻ địch, nhưng dù sao cũng là do kiếm trên tay tỷ ấy đâm ra. Nếu như tỷ ấy không chịu nổi, vậy thì nên về đi thôi. Nếu như tỷ ấy qua được ải này, vậy thì tỷ ấy thật sự trưởng thành.

Nôn một trận xong, Đường Điểm Điểm mới thất tha thất thểu đứng lên, lấy tay lau khóe miệng, quật cường nói:

- Ta không về.

Vẻ mặt nàng tuy rằng vẫn trắng bệch nhưng toàn thân đã hết run rẩy. Có thể nhận ra được, điểm này nàng làm không dễ dàng gì.

- Đừng bắt ta quay về.

Đường Điểm Điểm ôm lấy mặt, trong mắt lấp lánh nước:

- Ba tháng sau ta còn phải tham gia cuộc tỉ võ lớn của gia tộc, ta không thể như vậy nữa.

Đường Tử Thư thở dài, bùi ngùi nói:

- Ôi giang hồ!

Giang hồ tàn nhẫn khiến con người ta thay đổi, khiến họ trở nên máu tanh. Cừu ngoan hiền vĩnh viễn đều không thể sống sót trên thế giới này. Chỉ có lang sói mới có thể đạt được tất cả những gì mình muốn.

Đường Long không nói nữa, mà là nhìn trong cốc Chung Linh, nói:

- Vào thôi. Chỉ có giết vào trong đó mới có chỗ chu toàn. Tại miệng cốc này nếu bị người ta ngăn trở thì tiến vào không được mà lui cũng không được.

Nói xong liền đi trước dẫn đường.

Đường Phong nhặt Hoan Ca Kiếm từ dưới đất lên, đưa cho Đường Điểm Điểm, nói:

- Hít sâu một hơi sẽ cảm thấy khá hơn.

Đường Điểm Điểm ngoan ngoãn gật đầu.

Vọt vào trong cốc, âm thanh chiến đấu cùng với tiếng kêu thảm thiết trước khi chết của người chết đến bây giờ vẫn vang lên bên tai không dừng. Hầu như mỗi bước đi là có thể thấy được thi thể vắt ngang ngay tại trước mặt. Tuy nhiên, trong lòng bốn người cũng cảm thấy vui mừng là, những người chết này đều là người của Chung gia, có rất ít đệ tử Đường gia.

Bốn phía toát lên một vài làn sóng cương khí hung mãnh, trong đó có một luồng mãnh liệt từ phía Tây Nam. Không cần đoán đó chính là nơi các cao thủ Linh Giai đại chiến. Lần này toàn bộ bốn vị Linh Giai của Đường gia đều tham gia, chính là để kiềm chế Linh Giai của Chung gia, không để cho cao thủ Linh Giai bọn chúng liên thủ chiến đấu.

Đường Long cũng nhanh trí, mang theo ba người tả xung hữu đột, căn bản không đến chỗ có nhiều người, mà tìm nơi ít người để đến. Bởi vì hắn biết, trong lúc hai đại gia tộc đại chiến, bốn người bọn tạo được tầm ảnh hưởng rất nhỏ bé, có khi còn chết một cách vô nghĩa. Không bằng nhân cơ hội này âm thầm giấu mặt, gặp tên nào giết tên đó, dần dần làm giảm sức chiến đấu của Chung gia. Chung Linh Cốc rất lớn, núi vây quanh bốn phía, toàn bộ Chung gia nằm bên trong sơn cốc này. Bên trong sơn cốc đầy chim hoa thơm, vốn cũng là một nơi u tĩnh. Nhưng Đường gia tối nay lại đem máu tanh và giết chóc tới.

Đường Duệ và Đường Ngạo không phải không biết, một hành động thiếu suy nghĩ sẽ mang đến tổn thất cho gia tộc, sẽ có rất nhiều đệ tử của gia tộc bởi vậy mà chết. Nhưng, giang hồ chính là như vậy, ngươi chém ta một đao, ta cũng đâm ngươi một kiếm, ân thù khoái ý. Lần này Đường Gia nếu như còn lùi bước thì sẽ càng bị Chung gia khinh thường. Vì vinh quang của gia tộc cho dù hy sinh tính mạng không ít đệ tử cũng phải làm cho Chung gia tổn thất nặng.

Di chuyển trong cốc khoảng chừng một canh giờ, số đệ tử chết trong tay đám người Đường Phong đã đạt từ năm đến hơn mười người, trong đó chỉ có bảy tám Thiên Giai, còn lại tất cả đều là dưới Thiên Giai. Cái gì mà Địa Giai, Huyền Giai đụng phải Đường Phong chỉ có chết. Hầu hết những người này đều bị Đường Long và Đương Tử Thư đánh chết, Đường Phong khai triển vừa phải, chỉ lấy thực lực chiến đấu của người vốn tu luyện đến cảnh giới Thiên Giai hạ phẩm, cho nên số người bị giết không nhiều lắm.

Đáng để nhắc tới chính là Đường Điểm Điểm. Ngay khi liên tiếp giết ba người, Đường Điểm Điểm dường như cũng đã dần thích ứng. Mặc dù trong lúc chiến đấu có chút nương tay nhưng đã không còn sự khủng hoảng thất thố như lần đầu tiên nữa.

Nàng rất nhanh thành thục, đây là một tin tức tốt.

Dọc đường đi, ngược lại cũng đụng phải không ít đệ tử Chung gia đang đấu với đệ tử Đường gia. Đường Long biết họ là tự ý rời khỏi Bảo cho nên cũng không dám tiến ra nhận người. Mỗi khi đụng phải đều luôn tránh ra xa. Đường Phong đi bọc sau cùng thỉnh thoảng rút ra vài ám khí Cương tâm lực len lén giết một vài cao thủ Chung gia, giảm bớt áp lực cho đệ tử Đường gia. Những ám khí kim loại này sắc bén không gì sánh bằng, mặc dù đệ tử Chung gia có cương khí hộ thân nhưng cũng không thể chống đỡ được.

Chiến đấu đến bây giờ, sự tử thương của đệ tử Đường gia dần dần tăng thêm, dù sao nơi này cũng là địa bàn Chung gia, hơn hai trăm người mặc dù có thực lực không nhỏ, nhưng với sự chống lại của Chung gia mà nói, đệ tử Đường gia cũng không dễ dàng chiếm được vị ngọt.

Đi về đằng trước một hồi, một tiếng thét thảm thiết từ bên kia vọng tới.

Đường Tử Thư biến sắc, nói:

- Là tiếng của Đường Kham.

Đường Tử Thư biết rất nhiều người Đường gia, có không ít quan hệ tốt. Đường Kham kia cũng là một đệ tử trẻ tuổi nhưng chỉ là Thiên Giai hạ phẩm mà thôi. Cũng được coi là đệ tử phân gia, cho nên vừa nghe âm thanh kia Đường Tử Thư liền biết là ai.

- Cứu người!

Đường Long rất dứt khoát, bay thẳng đến phía bên kia, nhìn lại nơi phát ra âm thanh truyền đến, lửa giận của bốn người lập tức bùng lên.

Ở đây hẳn là đã xảy ra một trận chiến đấu kịch liệt, mấy thi thể nằm la liệt trên mặt đất. Nhưng từ cách ăn mặc có thể nhận ra, cũng có nhiều là đệ tử Đường gia đạt tới bốn người, trong đó cũng có Đường Kham vừa kêu thảm thiết ở trong đó. lúc này chỉ còn lại một đệ tử Đường gia đang tận lực chống đỡ

Đệ tử Đường Gia này hẳn là đồng lứa Đường Đỉnh Thiên, thực lực cũng có cảnh giới Thiên Giai trung phẩm, chỉ là đối thủ của hắn có tới ba người, hơn nữa trong đó có hai tên là Thiên Giai thượng phẩm.

Đây là lần đầu tiên nhóm người Đường Phong đụng phải Thiên Giai thượng phẩm, tuy cao thủ Chung gia không nhiều, nhưng cũng không phải ai cũng là cao thủ cả, chung quy cũng có một vài Thiên Giai Trung phẩm, Thiên Giai hạ phẩm, thậm chí còn tồn tại khá nhiều Địa Giai, Huyền Giai. Hơn nữa những người này còn là nhiều nhất. Nhóm người Thiên giai hạ phẩm này chẳng qua chỉ là vật hy sinh trong cuộc chiến mà thôi.

Lấy một chọi sáu, thực lực càng chênh lệch lớn, đệ tử Đường gia này đâu còn sức đánh trả nữa? Hơn thế giờ phút này hắn đã bị thương đầy mình, cả người nhuốm đầy máu, trông thấy hắn sẽ bị đối thủ đánh ngã dưới lưỡi kiếm, Đường Long nổi giận gầm lên một tiếng, phi thân nhào tới.

Thời khắc mấu chốt, Đường Phong cũng không dám giấu thực lực nữa, lật cổ tay một cái, một phi đao phóng ra một ánh đao sáng loáng.

Lúc đường kiếm chỉ còn đệ tử Đường gia khoảng vài tấc thì đúng lúc tiếng đao phát ra "đinh" một tiếng chạm vào trường kiếm, lần này Đường Phong căn bản không nương tay, trường kiếm gãy thành hai đoạn, khó khăn lắm mới cứu được một mạng của đệ tử Đường gia kia.

Đường Phong và Đường Long cùng ra tay, sáu người đối phương cũng nhanh chóng phản ứng lại, bỏ lại đệ tử Đường gia bị thương, đồng loạt xông tới giết họ.

Đường Long và Đường Tử Thư là hai Thiên Giai thượng phẩm, dĩ nhiên là bụng làm dạ chịu, ngăn hai Thiên Giai thượng phẩm, nhưng dù vậy Chung gia còn bốn tên, bốn tên này trong đó có một Thiên Giai trung phẩm, ba Thiên Giai hạ phẩm.

Đường Điểm Điểm cắn chặt răng, giơ Hoan ca Kiếm lên vung một chiêu vây một trong bốn người đó là Thiên Giai trung phẩm dưới kiếm thế.

Còn sót lại ba tên, vốn định giúp huynh đệ mình một tay, nhanh chóng giải quyết, chưa kịp để họ kịp thời hồi phục tinh thần, Đường Phong đã vọt tới trước mặt họ, thiên binh Độc Ảnh ra khỏi vỏ, một đám khí độc dày đặc vây chặt ba tên lại, bất kể là Đường Long, Đường Tử Thư hay Đường Điển Điểm một mình đấu với ngơi cùng cảnh giới với mình đã là cực hạn rồi, tuyệt dối không thể để cho ba tên này gây thêm áp lực cho họ nữa.

- Có độc!

Một trong ba tên đó kêu lên, ba người vội vàng nín thở, quay đầu sang Đường Phong liên tiếp ra chiêu.

Đường Phong nhanh nhẹn tránh thoát, ba người đuổi theo sát, giãn khoảng cách với những người khác, bóng kiếm và độc khí phát ra uy lực mạnh mẽ, Đường Phong cũng không muốn đám người Đường Long bị ảnh hưởng, dĩ nhiên là phải cáchxa họ một chút.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 255

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự