Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 406 Nghe ngóng tin tức

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 3033 chữ · khoảng 11 phút đọc

- Trừ người dưới mười tuổi, muốn muốn gia nhập Đại Tuyết Cung thì nên làm thế nào?

Đường Phong tiếp tục hỏi.

Điếm tiểu nhị cười hắc hắc, cũng không có trả lời, chỉ nhìn Đường Phong.

Đường Phong rất tinh minh, sao lại không hiểu ý hắn được chứ? Giả vờ thò tay vào túi quần, đang muốn móc ra một tấm ngân phiếu nện lên bàn một phát để ra vẻ là người có tiền, thế nhưng động tác không khỏi dừng lại một chút.

Không có tiền, Đường Phong đột nhiên nhớ đến vấn đề này, lúc trước mình từ chỗ đó lấy ra một xấp ngân phiếu, sau khi mua này nọ đã không còn lại bao nhiêu, sau khi cùng hai người Phi Tiểu Nhã trở về từ trên biển liền hết sạch, có thể nói giờ trên người hắn không còn một cắt.

Thật ức chế

Bất quá không chỉ có ngân phiếu mới đáng giá, trong Mị Ảnh trong không gian của Đường Phong cũng có thiếu vàng bạc trang sức, đều là cướp bóc từ sản nghiệp của Lưu Vân tông.

Lục lọi thật lâu, Đường Phong mới xuất ra một vòng tay bằng vàng đặt lên mặt bàn, ánh mắt của điếm tiểu nhị lập tức sáng lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào nó, từ cổ họng truyền ra tiếng ừng ực.

- Chỉ cần tin tức của ngươi có giá trị, thứ này liền thuộc về ngươi.

Đường Phong nhàn nhạt nói, chiếc vòng tay dưới cái búng của hắn liền phát ra âm vang, ngay cả âm thanh cũng dễ nghe như vậy.

Điếm tiểu nhị lập tức tiếp lời nói:

- Không dối gạt khách nhân, muốn gia nhập Đại Tuyết Cung thật ra rất khó khăn, đệ tử Đại Tuyết Cung ngoài cô nhi do bọn hắn tìm kiếm bồi dưỡng từ nhỏ ra, còn lại cơ bản đều thuộc những thế lực gia tộc quản lý Đại Tuyết Cung tuyển chọn và đề bạt, Đại Tuyết Cung sẽ không tiếp nhận bất cứ thành viên nào bên ngoài, trừ phi do người có danh khí lớn tiến cử, khách nhân ngươi nếu không thuộc loại này, việc gia nhập Đại Tuyết Cung sợ rằng phi thường khó khăn.

Khuôn mặt Đường Phong không chút thay đổi, vẫn chăm chú nhìn điếm tiểu nhị. Những tin tức này với hắn không có bất kỳ giá trị nào cả, dù điếm tiểu nhị không nói, hắn cũng từ trong trí nhớ của bốn sát thủ Đại Tuyết Lâu biết được. Bốn tên sát thủ của Đại Tuyết lâu này tuy quanh năm đều ở tại Đại Tuyết Cung, chỉ nào cần giết người mới ra ngoài dạo chơi, nhưng đối với mấy cái kiến thức cơ bản này vẫn rất rõ.

Chỉ là Định Khang thành này đối với bốn người bọn họ cũng có chút lạ lẫm, dù sao bình thường bọn họ cũng không đến đây làm gì, nếu không đã đỡ đi một khoản hỏi thăm tin tức này rồi.

Nhưng dù đã hiểu rõ những tin tức này, Đường Phong cũng không biết phải làm sao. Thông qua tuyển chọn và đề bạt của những gia tộc thuộc sở hữu của Đại Tuyết Cung để tiến vào? Không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào bọn hắn mới ngó tới mình, mà trong Đại Tuyết Cung, người có tiếng nói duy nhất mà Đường Phong nhận thức chính là Tạ Tuyết Thần, tìm hắn hỗ trợ khác nào đi chịu chết.

Nhìn thần sắc của Đường Phong, viên tiểu nhị thật sự có chút buồn bực, hắn biết rõ những tin tức này của mình không thể làm cho đối phương thoả mãn được, nói cách khác, cũng không thể đổi lấy chiếc vòng vàng xa xỉ kia.

- Còn gì nữa không?

Đợi cả nửa ngày, sau khi thấy gã tiểu nhị cau mày đau khổ suy tư, nhưng không thấy động tĩnh gì, Đường Phong mới mở miệng hỏi.

Điếm tiểu nhị cười khổ một tiếng:

- Khách nhân xin thứ lỗi, tiểu nhị ta chẳng qua một người bình thường, hiểu biết đối với quái vật khổng lồ như Đại Tuyết Cung thật không nhiều.

Xem ra không thể khai thác thêm điều gì từ hắn rồi, bất quá Đường Phong chủ ý cũng không phải là gia nhập Đại Tuyết Cung, hắn chỉ cần trà trộn vào đi được, cho nên vờ vịt buồn rầu một lát, lại nói:

- Xem ra thực sự không có biện pháp, Đại Tuyết Cung quả nhiên không thể tùy tiện gia nhập được. Bất quá ta từ nơi xa xôi đến nơi này một chuyến, cũng không thể tay không đi về được.

Điếm tiểu nhị vễnh tai lên cẩn thận lắng nghe, tuy nhiên không biết khách nhân trước mặt nói lời đó là có ý gì, nhưng hắn lại nghe ra một chuyện, đó là mình vẫn có cơ hội cầm được chiếc vòng vàng kia.

- Nếu đã không cách nào gia nhập Đại Tuyết Cung, đành thì lùi một bước, nếu có biện pháp gì có thể vào xem, vậy tốt xấu gì cũng xem như được chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của thế lực lớn thứ hai Lý Đường một chút.

Quả nhiên đúng như điếm tiểu nhị đoán, Đường Phong trực tiếp hỏi ra vấn đề.

Điếm tiểu nhị lập tức trở nên kinh hoảng, mở miệng nói:

- Khách nhân ngài ngàn vạn lần không thể xằng bậy, nếu không có người dẫn đường, chỉ cần tới gần phương viên của Đại Tuyết Cung ba mươi dặm cũng sẽ bị đánh chết.

- Cho mới cần ngươi hiến kế.

Đường Phong vừa châm cho mình một chén rượu vừa mở miệng nói.

Điếm tiểu nhị liền trở nên vui vẻ, lúc nãy hắn bày ra bộ dạng như vậy, chính là muốn hấp dẫn Đường Phong mắc câu, loại tiểu nhân vật giống như bọn hắn quanh năm lăn lộn trên phố xa, loại khách nào chưa từng gặp qua, đã sớm luyện được nhãn lực nhìn mặt nói chuyện, biết rõ lúc nào nên làm ra biểu lộ nào, nên nói những gì mới có thế khiến con mồi mắc câu.

- Khách nhân ngươi hỏi ta vấn đề này xem như đúng người rồi.

Trên mặt điếm tiểu nhị tràn đầy vẻ tự hào

- Nếu chỉ muốn tiến vào Đại Tuyết Cung chiêm ngưỡng một chút, cũng không phải là không có cách, chỉ có điều còn cần. . .

Vừa nói, điếm tiểu nhị vừa chà xát đầu ngón tay.

- Việc này không cần ngươi phải lo.

Đường Phong đương nhiên biết hắn có ý gì.

- Tiểu nhân đã nhiều chuyện rồi.

Tiểu nhị khách điếm khiêm tốn cười cười

- Nội đệ tử của Đại Tuyết Cung hơn vạn người, mỗi tháng nhu cầu với vật chất rất là khổng lồ, vì thế, mỗi tháng các gia tộc tại Định Khang thành đều vận chuyển một số lượng lớn vật tư tiến về Đại Tuyết Cung, cho nên đây cũng là cơ hội duy nhất để ngoại nhân có thể tiến vào Đại Tuyết Cung, khách nhân ngươi nếu muốn tiến vào nhập Đại Tuyết Cung ngắm cảnh, cần xuống tay từ nhưng gia tộc này, chỉ cần có thể mua được người quan sự của bọn hắn, mang nhiều thêm một người tiên vào chỉ là chuyện nhỏ.

Người của Đại Tuyết Cung có thể xem là ác nhân, có rất nhiều người giết người như ngóe, nhưng bọn hắn cũng muốn sinh tồn, nếu muốn vật tư cung ứng để sinh tồn, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện mổ gà lấy trứng, Định Khang thành sở dĩ có thể phát triển thành quy mô lớn mạnh như vậy, cũng là do có Đại Tuyết Cung ở cạnh nâng đỡ.

Mà tất cả các thế lực gia tộc trong Định Khang thành, đều phải phụ thuộc vào Đại Tuyết Cung để sinh tồn, mỗi tháng tự nhiên phải dâng đồ lên cho Đại Tuyết Cung rồi.

Điếm tiểu nhị nói những tin tức này cùng với Tiếu thúc lúc trước không khác nhau lắm, chỉ là càng thêm kĩ càng thôi.

Đường Phong lại hỏi:

- Như vậy trong khoảng thời gian này, gia tộc nào cần phải dâng đồ?

- Cả Định Khang thành có ngũ đại gia tộc, nếu như ta nhớ không lầm thì qua ba ngày nữa, Khổng gia phải vận chuyển đồ tiến vào Đại Tuyết Cung.

Nói đến Khổng gia, trong mắt điếm tiểu nhị rõ ràng hiện lên một tia kiêng kị, không cần phải nói, gia tộc này tại Định Khang thành xem như là một phương hào kiệt, không phải người nào cũng có thể đánh chủ ý.

Chương 407: Nghe ngóng tin tức. (Hạ)

- Bất quá ta đề nghị khách nhân ngài hãy đợi thêm vài ngày nữa, người của Khổng gia không phải tùy tiện có thể mua được, nói không chừng bọn hắn còn xem ngài như mật thám mà bắt trói. Khổng gia này chính đệ nhất gia tộc tại Định Khang thành, nghe nói có người cấp trưởng lão trong cung, thường ngày ỷ vào sự che chở của tên trưởng lão này mà làm mưa làm gió, nếu không phải Đại Tuyết Cung còn cần bốn gia tộc khác cung ứng đồ vật, thì những nhà này đã sớm bị nó diệt rồi. Cho dù là Đại Tuyết Cung hay bốn gia tộc còn lại, thường sẽ không làm khó người bình thường, dù sao bọn hắn có thế giới của bọn hắn, những người bình thường như chúng ta cũng có thế giới của mình. Nhưng Khổng gia lại không giống vậy, ai. . . Khách nhân ngài nghe xong đừng để trong lòng, ta thật là lắm mồm mà.

Điếm tiểu nhị nói một trận, đột nhiên tỉnh ngộ lại, Đường Phong chẳng qua là người xa lạ, nói với hắn những chuyện này, vạn nhất đem mình bán đi, vậy khác nào mình chết chắc.

- Không sao, nói nghe một chút.

Đường Phong một bên tinh tế thưởng thức món ăn, một bên bảo tiểu nhị tiếp tục.

Điếm tiểu nhị kinh sợ, sau khi xấu hổ nữa ngày mới nói:

- Khách nhân người xem, sắc trời đã không còn sớm, tiểu nhị ta còn phải đi đón tiếp những khách nhân khác. . .

- Yên tâm, ta nghe bằng tai trái, đương nhiên sẽ ra tai phải.

Đường Phong cười nói.

Trong lòng điếm tiểu nhị thật hối hận muốn chết, ngàn vạn lần không nên, không nên không quản nổi cái mồn của mình a. Nhưng chuyện đã đến nước này, không nên nói cũng đã nói, liền dứt khoát đem toàn bộ chuyển xấu của Khổng gia mồm năm miệng mười tung ra.

Đường Phong vừa lắng nghe vừa dùng bữa, nội tâm đã quyết định ra tay với Khổng gia. Hắn có năng lực Dĩ Giả Loạn Chân, không cần phải mua chuộc, chỉ cần giết chết một người rồi cô đọng hồn phách của hắn là được.

Nếu vô duyên vô cớ giết người, Đường Phong thật có chút không nguyện ý, dù sao những người với hắn cũng không thù không oán, nhưng sau khi nghe điếm tiểu nhị đem những việc ác của đám người Khổng gia miêu tả, Đường Phong liền cảm thấy có chút an ủi, dù sao cũng là người không việc ác nào không làm, giết đi xem như là thay trời hành đạo.

Điếm tiểu nhị mồm miệng lưu loát, thao thao bất tuyệt, đem người của Khổng gia chửi cho thương tích đầy mình, cái gì khi nam phách nữ chỉ là chuyện nhỏ, cưỡng bức nữ tử chỉ là bình thường, đáng xấu hổ nhất là tên thiếu gia kia của Khổng gia, từng tại chợ bán thức ăn của Định Khang thành làm nhục một phu nhân, đây chính là ban ngày ban mặt, trước mặt bao nhiêu người a.

Cuối cùng phụ nhân kia cắn lưỡi tự tử, nhưng đám ác bá Khổng gia cũng không tha cho nàng, cởi xạch quần áo trên người nàng, xâu ở cửa thành trong ba ngày, người nhà của phu nhân đó cũng bị chém tận giết tuyệt.

Mà nguyên nhân phát sinh tất cả những chuyện này là vì vị phu nhân kia tại Khổng gia bị thiếu gia phi lễ, sau đó mắng hắn một câu mà thôi.

Mặc dù Đường Phong không quen biết vị phu nhân sau khi bị hiếp còn bị phơi thây ba ngày kia, nhưng lúc này trong lòng hắn cũng nhịn không được, sát khí cùng phẫn nộ khẽ xao động.

Điếm tiểu nhị vẫn ở đằng kia nói xong, đã tiến vào trạng thái kích động vạn phần, vừa nói một bên vừa truốt đi y phục trên người, đem vô số đạo vết thương ở phía sau lưng cùng trước ngực bày ra trước mặt Đường Phong, nước mắt dàn dụa nói:

- Khách nhân người xem xem, đây đều là kiệt tác của tên ác thiếu Khổng gia gây ra cho ta.

Đường Phong ngẩng đầu nhìn xem, phát hiện nhưng vết thương kia đều là bị roi quất, không ít chỗ da thịt có lẽ bị quất quá mạnh, miệng vết thương tuy rằng khép lại, nhưng vẫn lồi ra bên ngoài miếng thịt trắng hếu.

- Một năm trước ta vô tình đụng phải hắn, không ngờ hắn lại cho người treo ta lên, dùng sợi roi lớn chừng ngón tay tay cái mà đánh đòn, lúc đó ta đã cần kề cái chết, thiếu chút nữa thì hồn lìa khỏi xác.

- Vậy ngươi làm sao mà sống sót?

Đường Phong hiếu kỳ nói, nhìn vết thương trên người hắn rậm rạp chằng chịt, ngay đếm cũng không hết.

Trên mặt điếm tiểu nhị lập tức hiện lên thần sắc cảm kích:

- Chưởng quầy của ta là người tốt, hắn tiêu phí mất năm trăm lượng bạc ròng mua được tên tiểu nhân đánh ta, đem ta cứu ra được, cũng xem như ta mạng lớn, điều dưỡng mất một tháng mới nhặt lại được cái mạng này, cả đời này ta dù làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp hết ân tình của chưởng quầy a.

Đường Phong nào có tâm tình nghe hắn nói tào lao, chỉ cần đạt được tình báo mình muốn là đủ rồi, mắt thấy hắn còn muốn tiếp tục nói, Đường Phong khoát khoát tay nói:

- Ta biết rồi, không cần nói nữa.

Điếm tiểu nhị sững sờ, tranh thủ thời gian mặc xong quần áo, nhìn Đường Phong nói:

- Khách nhân, hay là ngài đừng đi tìm Khổng gia nữa, qua bảy tám ngày nữa, sẽ có một gia tộc khác chuyển đồ đến Đại Tuyết Cung, hợp tác với bọn hắn bọn hắn đơn giản hơn nhiều.

- Ta biết rồi, ngươi đi xuống đi, ta không đi Đại Tuyết Cung, ngày mai sẽ về nhà.

Đường Phong nói.

- Tốt nhất là như vậy.

Điếm tiểu nhị cười một tiếng, xoay người muốn rời đi.

- Đợi một chút.

Đường Phong hô một tiếng, đem vòng vàng trên bàn ném cho điếm tiểu nhị

- Cái này cho ngươi.

Điếm tiểu nhị nhận lấy, trên mặt lập tức hiện ra vẻ mừng như điên, liên tục cúi người nói:

- Đa tạ khách nhân ban thưởng.

Một cái vòng tay bằng vàng như vậy, nếu đem bán đi, ít nhất cũng được mấy trăm lượng bạc, điếm tiểu nhị sao có thể không vui vẻ?

Tiểu nhị được Đường Phong khen thưởng hậu hĩnh, tự nhiên có hảo cảm đối với vị khách nhân trẻ tuổi này rồi, lúc sắc trời về tối, hắn còn cố ý chuẩn bị một bồn nước tắm ấm áp, dự định đưa Đường Phong đến đó tắm rửa.

Thế nhưng gõ cửa cả nữa ngày, cũng không thấy Đường Phong trả lời, điếm tiểu nhị rụt rè nói xin lỗi, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, cửa phòng hiện giờ không khóa, thò đầu vào nhìn ngang nhìn dọc cũng không thấy bóng dáng vị khách nhân kia đâu.

Hắn không phải thực sự đi tìm người của Khổng gia đấy chứ? Điếm tiểu nhị không khỏi có chút lo lắng.

Bất quá đây không phải là chuyện hắn có thể quản, mặc dù trước khi Đường Phong đi còn chưa tính tiền phòng, nhưng hắn khen thưởng cho tiểu nhị cái vòng vàng kia cũng đã dư dả rồi.

Đường Phong giờ phút này đã biến thành bộ dáng một người khác, nghênh ngang xuất hiện trong Định Khang thành.

Mọi thứ cẩn thận vẫn trên hết, diện mạo trước kia của Đường Phong đã bị điếm tiểu nhị kia trông thấy, giờ muốn đi tìm người của Khổng gia gây phiền toái, tất nhiên phải thay đổi một bộ dáng khác.

Sau khi nghe tiểu nhị nói qua, Đường Phong cũng đã xác định được mục tiêu ra tay, chính là tên ác thiếu không biết tên kia của Khổng gia!

Muốn lẻn vào Đại Tuyết Cung, không phải chỉ giết người là xong, còn phải làm cho chủ sự của đợt vận chuyển hàng hóa tiến vào Đại Tuyết Cung lần này nghe lời mình mới được. Mà muốn hắn nghe lời, nhất định phải có quyền lên tiếng. Cho nên tên ác thiếu kia chính là nhân tuyển tốt nhất.

Ác thiếu nha, cả ngày không có việc gì làm, chỉ biết khi nam phách nữ, hoàn khố đến cực điểm, nhàm chán muốn đến Đại Tuyết Cung dạo chơi cũng là chuyện rất bình thường, việc này cũng không khiến người khác hoài nghi. Nếu chỉ tùy tiện giết một hạ nhân của Khổng gia, vậy còn không đủ tư cách để tiến vào Đại Tuyết Cung.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 405

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự