Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 395 Hỗn đản, ngươi là người xấu!

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 2961 chữ · khoảng 10 phút đọc

Để xem ngươi có chết hay không? Trong mắt Tạ Tuyết Thần tràn đấy khoái ý.

Thế nhưng sau một khắc, vẻ mặt hắn biến đổi trở nên kinh ngạc. Bởi vì thiết phiến quán chú cương khí toàn thân của chính mình, sắc bén không gì sánh kịp, tuy rằng đâm tới trước ngực đối phương, nhưng lại không truyền đến cảm giác tương xứng – loại cảm giác đâm trúng trái tim, mà giống như bị vật gì cản trở.

Đây là chuyện gì? Không đợi Tạ Tuyết Thần suy nghĩ cẩn thận, đoản kiếm màu đen trong tay Đường Phong cũng đã chém tới hắn.

Đường Phong vốn định nhờ Bất Phôi Giáp yểm hộ, một kiếm đâm chết súc sinh này, thế nhưng tiến triển sự việc và kế hoạch của mình luôn luôn có một chút chênh lệch. Tuy rằng một kích của Tạ Tuyết Thần nhờ Bất Phôi Giáp chống đỡ mà mình không bị thương, nhưng trước mặt lại truyền đến một cỗ lực lượng mạnh mẽ không thể triệt tiêu. Thân thể Đường Phong bị bức lui một chút, đoản kiếm màu đen cũng bởi vì cự ly không đủ mà không thể đâm vào thân thể đối phương. Đường Phong chỉ có thể biến chiêu, một kiếm đâm tới cánh tay Tạ Tuyết Thần.

“Phập!” một tiếng, nửa đoạn cánh tay bay ra ngoài. Máu phun ra như suối từ khuỷu tay Tạ Tuyết Thần.

Biểu tình trên mặt Tạ Tuyết Thần như dại ra, ngây ngốc nhìn Đường Phong, lại nhìn đoạn cánh tay của mình. Lập tức, một tiếng kêu cực kỳ bi thảm đau đớn từ trong miệng hắn truyền ra.

Một chiêu đắc thủ, Đường Phong không lùi mà tiến tới, mang theo khí thế kiên quyết mà bá đạo, đoản kiếm trên tay cắt về phía yết hầu Tạ Tuyết Thần.

Diệt cỏ phải diệt tận gốc. Đây là tất yếu. Mình và Tạ Tuyết Thần thực tế không có thù hận gì, nhưng ngày hôm nay, Tạ Tuyết Thần đã xem mình như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, vì vậy, Đường Phong tuyệt đối không thể lưu lại tính mệnh người này. Lấy thực lực hiện tại của mình, căn bản còn chưa đủ để đối đầu với một con quái vật khổng lồ như Đại Tuyết Cung.

Huống chi người này cùng Tiếu thúc và Đoạn thúc liều mạng, muốn giết chết hai người. Đường Phong cũng muốn vì hai người bọn họ ra một chút sức lực.

Tạ Tuyết Thần phỏng chừng là thật sự ngây người. Cánh tay cụt đau nhức khiến người hắn ngây ngốc đứng tại chỗ, trong miệng không ngừng kêu la thảm thiết, ngay cả chiêu thứ hai của Đường Phong hắn cũng hoàn toàn không có ý định né tránh.

Mắt thấy đoản kiếm màu đen sắp lướt qua cổ Tạ Tuyết Thần, khiến hắn triệt để trở thành vong hồn dưới kiếm, trong hư không bỗng nhiên truyền đến một cỗ kình khí. Cỗ kình khí này không lớn, lực đạo cũng rất xảo diệu. Tuy trong nháy mắt Đường Phong cảm nhận được cỗ kình khí này, muốn tìm cách tránh đi, nhưng căn bản lại không làm được bất động tác gì. Cỗ kính khí đã bắn trúng đoản kiếm màu đen trong tay hắn.

Mũi kiếm chỉ xẹt qua một đường cong trên cổ Tạ Tuyết Thần, lưu lại trên cổ hắn một vết tích mờ nhạt. Cùng lúc đó, Đường Phong cảm thấy hoa mắt, bên người Tạ Tuyết Thần xuất hiện trung niên nhân gọi là Âu Dương Vũ, chắn trước mặt Tạ Tuyết Thần, thần binh trên tay nhẹ nhàng phiêu hốt như vẽ.

Một kiếm này không có ý sát nhân hay đả thương người, chỉ là muốn ép Đường Phong thối lui mà thôi.

Tuy không cam lòng, nhưng Đường Phong tự nhận mình ở trước mặt một cao thủ Linh giai cho dù thi triển Tá Thi Hoàn Hồn cũng không làm gì được, huống chi cao thủ Linh Giai này còn có thần binh.

Không hề nghĩ ngợi, Đường Phong vội vã lui ra sau vài bước, thoát khỏi phạm vi công kích của đối phương.

Sau khi Âu Dương Vũ bình ổn, Tuyết Nữ cũng theo sát tới. Hai vị cao thủ Linh Giai nhìn thoáng qua nhau, cũng không có bất cứ hành động gì.

- Âu Dương tiên sinh… Giúp ta… Giết bọn họ. Giết tất cả mọi người ở đây.

Tạ Tuyết Thần cất giọng âm lãnh, bởi vì phẫn nộ và không cam lòng mà khuôn mặt vặn vẹo. Đau đớn kịch liệt khiến hắn run rẩy, nhưng vẫn âm trầm rít lên.

Âu Dương Vũ quay đầu lại nhìn hắn một cái, không nhịn được khẽ nhíu mày.

Thấy Âu Dương Vũ thờ ơ, Tạ Tuyết Thần giống như vô cùng gian nan đưa ra kết luận:

- Chỉ cần Âu Dương tiên sinh có thể giúp ta giết sạch bọn chúng, từ nay về sau Đại Tuyết Cung là trâu ngựa của Huyết Vụ Thành.

Hắn nói như vậy chính là muốn bộc lộ ý đầu nhập vào Huyết Vũ Thành.

Nhưng Âu Dương Vũ không hề đổi sắc, chậm rãi lắc đầu.

- Tại sao?

Trên mặt Tạ Tuyết Thần hiện ra một tia tuyệt vọng, phẫn nộ gào lên:

- Lúc này chỉ có Âu Dương tiên sinh mới có thực lực này. Nếu ngài không giúp ta, vậy ai còn có thể giúp ta?

- Đi thôi!

Âu Dương Vũ lạnh nhạt mở miệng nói. Tuy thực lực của hắn cường đại, nhưng Tạ Tuyết Thần hiển nhiên bởi vì đau đớn và phẫn nộ mà quên đi mọi việc, đối phương cũng có một Linh Giai, cũng không phải sơn dương đợi người ta làm thịt, nói giết là có thể giết.

Tạ Tuyết Thần lảo đảo vài bước, máu từ chỗ tay cụt vẫn tí tách rơi xuống, sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm Âu Dương Vũ một lát mới mở miệng nói:

- Âu Dương tiên sinh cho rằng Tạ mỗ bị chặt đứt một cánh tay là vô dụng sao? Ta nói cho tiên sinh hay, cho dù ta mất đi một cánh tay, Đại Tuyết cung vẫn như cũ nằm trong sự quản lý của Tạ mỗ ta. Chỉ cần Tạ mỗ nói một tiếng, toàn bộ trên dưới Đại Tuyết cung không dám từ nan. Âu Dương tiên sinh, chỉ cần giúp ta lần này, ngày sau Đại Tuyết cung chính là hậu thuẫn kiên cố và minh hữu của ngài.

Tạ Tuyết Thần càng không ngừng tự quyết định. Hiện tại hắn không còn giữ thái độ vân đạm phong khinh, nắm chắc đại cục trong tay như ban đầu nữa. Bây giờ hắn hoàn toàn giống như một con bạc khát nước. Chỗ tay cụt máu chảy đầm đìa, như kẻ khùng khùng điên điên.

Tất cả mọi người đứng im tại chỗ. Dưới tình huống có mặt hai vị Linh Giai, các cao thủ Thiên Giai thượng phẩm đã chiến đấu đến sức cùng lực kiệt căn bản là không dám khinh cử vọng động.

Âu Dương Vũ quay đầu liếc mắt nhìn Tuyết Nữ, thản nhiên nói:

- Sau này còn găp lại!

Nói xong liền bước tới nắm cổ áo Tạ Tuyết Thần, chỉ chốc lát đã biến mất trong tầm mắt mọi người. Cước bộ Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích khẽ động. Ô Long tam sứ lại đồng thời công tới bọn họ một chiêu, mượn lần công kích này tranh thủ thời gian chốc lát, thân hình ba lão già lảo đảo đuổi theo Tạ Tuyết Thần.

Sau khi đi được một đoạn, Vô Thiên đột nhiên quay đầu nhìn Thang Phi Tiếu, môi rung rung vài cái.

Đường Phong rõ ràng nhận thấy sắc mặt Tiếu thúc đại biến, thân hình có chút lay động.

Không bị ai đuổi theo, lại có Âu Dương Vũ che chở Tạ Tuyết Thần, cho dù là Tuyết Nữ cũng không dễ dàng bắt được đối phương. Lúc này cuộc đại chiến cuối cùng cũng đến hồi kết thúc.

Trong lòng Đường Phong tiếc hận vạn phần. Nếu không phải trong lúc tối hậu Âu Dương Vũ đột nhiên xông ra, Tạ Tuyết Thần nhất định sẽ chết dưới kiếm của hắn. Tuy nhiên, cuối cùng cũng không phải không có thu hoạch. Chí ít Tạ Tuyết Thần bị mình chặt đứt một cánh tay, rốt cuộc vĩnh viễn trở thành phế nhân. Sau này nếu lỡ đụng mặt hắn mà nói, dù Đường Phong không đủ bản lĩnh, chỉ cần thi triển Tá Thi Hoàn Hồn cũng có thể tự cứu mình một mạng.

Gió đêm nổi lên, lòng người tràn đầy thê lương lạnh lẽo.

Khắp bốn phương tám hướng đều là phế tích, mùi máu tanh tràn ngập ngút trời…Trong trận chiến này, Ô Long Bảo cũng tổn thất thảm trọng.

Đường Phong đột nhiên nhận thấy vô số ánh mắt nhìn mình chằm chằm, nhất là ánh mắt hai người Tiếu thúc và Phi Nhã, mơ hồ có một loại khoái cảm muốn giết mình.

- Biên Vô Huyết, tốt nhất ngươi nên cho ta một lời giải thích. Nếu không phải lần này ngươi vội vàng ra tay giúp đỡ, ta cũng sẽ giết ngươi báo thù cho Phong thiếu.

Tuy rằng Thang Phi Tiếu không hiểu vì sao Biên Vô Huyết đột nhiên vùng dậy từ xác chết, nhưng cũng chưa tới mức xem hắn như bằng hữu.

- Người một nhà, người một nhà!

Người duy nhất biết chân tướng là Đoạn Thất Xích vội nhanh miệng hòa giải, liếc mắt nhìn Đường Phong nói:

- Phong thiếu, ngươi còn không mau lộ ra chân diện mục sao?

Lời này vừa nói ra, hai người Thang Phi Tiếu và Phi Nhã nhất thời nghi hoặc vạn phần. Người này rõ ràng là Biên Vô Huyết, vì sao lại biến thành Phong thiếu?

Đường Phong nhìn hai người cười cười, đưa tay vuốt mặt, đồng thời thu lại hai năng lực đánh tráo và Tá Thi Hoàn Hồn.

Cảm giác cả người đau đớn và uể oải mạnh mẽ truyền tới, khiến sắc mặt Đường Phong tái nhợt, đầu váng mắt hoa, loạng choạng ngã xuống.

- Vì sao…

Tiếu thúc nghĩ đầu óc mình có chút trì trệ, kinh ngạc nhìn Đường Phong. Tuy rằng bóng đêm đã phủ xuống, nhãn thần như chim ưng của Tiếu thúc vẫn thấy rõ ràng diện mạo của Đường Phong.

Phi Nhã “Oa” một tiếng khóc lớn lên. Tiếp theo thanh âm kia, một bóng người thanh thúy, mềm mại vọt tới trong lòng Đường Phong, đôi tay trắng như phần không ngừng đấm vào ngực hắn, ngoài miệng mắng:

- Hỗn đản! Làm ta sợ muốn chết! Ngươi thật quá đáng!

Nắm tay của Bảo chủ đại nhân hầu như có thể nói là mềm nhũn, không có lực đạo, nói là đánh vào người Đường Phong, nhưng thực tế còn không bằng làm nũng.

Từ khi Đường Phong biến thân thành Biên Vô Huyết, nói rằng bản thân đã bị giết chết, toàn bộ đầu óc Phi Tiểu Nhã dường như rơi vào vực sâu không đáy. Nếu không phải còn có Tạ Tuyết Thần trước mặt nàng, còn cần nàng phải tiếp tục chiến đấu, sợ rằng nàng đã trực tiếp ngất xỉu đi.

Thế nhưng hiện tại Đường Phong lại hoàn hảo xuất hiện trước mặt nàng, không tổn hao gì, tâm tình thay đổi nhanh như vậy, nàng làm sao còn có thể bảo trì phong phạm của Bảo chủ đại nhân. Mặt yếu đuối của nữ nhân trong con người nàng lộ rõ ra, khóc như hoa lê gặp mưa, lệ chảy thành sông.

Vừa khóc lóc nghẹn ngào, trên mặt nàng lại lộ ra dáng tươi cười vui vẻ, nước mắt tràn mi.

Thân hình Đường Phong hơi lảo đảo một chút, nhếch miệng cười khổ một tiếng, để Phi Nhã tùy ý đánh mình, đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng. Nhưng một chuỗi nước mắt kia, lau thế nào cũng không hết, lau xong giọt này lại một giọt khác chảy xuống.

- Không phải ta cố ý lừa gạt nàng.

Đường Phong nghĩ thầm diễn trò mà diễn không giống rất dễ bị người ta nhìn ra sơ hở.

- Hỗn đản! Ngươi là người xấu.

Bảo chủ đại nhân vừa nói khỏi miệng câu này, hai đại sát thần và Tiếu Nhất Diệp tròng mắt đều trợn trắng lên. Nữ nhân này… Cũng quá làm nũng đi!

- Ta cảm thấy… Có chút không ổn!

Đường Phong vừa dứt lời liền ngửa mặt ngã xuống đất, quả nhiên là di chứng chết tiệt gây ra. Hơn nữa lần này càng mãnh liệt, bởi vì dù sao cũng là duy trì đồng thời hai loại năng lực, cương khí tiêu hao, thân thể bị phá hư nghiêm trọng hơn trước nhiều.

- Phong thiếu!

Vài tiếng kinh hô đồng thời vang lên. Một người vội vàng lao đến trước mặt Đường Phong. Sắc mặt Phi Nhã tái nhợt như tờ giấy, thẳng tắp sững sờ tại chỗ.

Thang Phi Tiếu là người đầu tiên vọt tới bên cạnh Đường Phong, không đợi đến lúc hắn té xuống đất thì đã đỡ được hắn, đưa tay thăm dò mạch đập và hơi thở của hắn, sắc mặt liền ngưng trọng lại.

Khí tức của Đường Phong rất hỗn loạn, hơn nữa thân thể có nhiều chỗ bị tổn thương, những tổn thương này không thể nhìn ra được từ bề ngoài, đó là tổng thương ở bên trong, cũng giống như bị năng lượng khổng lồ đánh vỡ, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị như vậy.

Thương thế như vậy, cơ bản có thể coi là bị trọng thương. Thế nhưng Thang Phi Tiếu lại có chút bình tĩnh như đã quá quen rồi, tính ra, Đường Phong tính đến nay đã mấy lần đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng rồi, hơn nữa qua mấy ngày sau là có thể hoạt bát tung tăng trở lại.

Chỉ một câu, Phong thiếu chính là mạng con gián, bình thường không thể chết được. Cho nên hai người Tiếu thúc và Đoạn thúc sau kiểm tra sơ qua một lượt, tuy sắc mặt có chút ngưng trọng, nhưng lại cũng không lo lắng thái quá.

- Thế. . . Thế nào?

Chân tay bảo chủ đại nhân luống cuống đứng đấy, căn bản không dám đến gần Đường Phong, rất sợ nhìn thấy chuyện mình không muốn nhìn thấy.

- Phong thiếu. . . Hắn. . .

Tiếu thúc hơi có chút không biết nên giải thích thế nào, nếu nói Đường Phong không việc gì thì hắn hiện tại rõ ràng hơi thở nhẹ như tơ, còn nói hắn sắp tiêu rồi thì hiển nhiên đó là điều không thể.

Nào ngờ, Thang Phi Tiếu còn chưa nói xong, sắc mặt Phi Tiểu Nhã thoáng chốc tái nhợt, ngoài miệng lẩm bẩm nói:

- Ta chỉ. . . Đấm nhẹ hắn vài cái. . .

Lập tức, bảo chủ đại nhân trợn tròn con mắt, ngã thẳng băng xuống đất. Nếu không phải Tuyết Nữ tay mắt lanh lẹ, lần này khẳng định té đến nỗi mặt mày nở đầy hoa.

- Hắc...

Thang Phi Tiếu trợn tròn mắt:

- Nha đầu kia không phải cho rằng chính mình đấm chết Phong thiếu rồi chứ? Ta còn chưa nói xong mà.

Hai người Đoạn Thất Xích và Tiếu Nhất Diệp cũng dở khóc dở cười.

Đúng vào lúc này, Đường Phong vốn đang trong trạng thái hôn mê đột nhiên mở mắt, khiến Tiếu thúc giật nảy mình.

- Phong thiếu ngươi thấy thế nào?

Thang Phi Tiếu hỏi gấp, nhưng sau khi hỏi xong hắn lại thấy có chút gì đó không đúng, Đường Phong tuy rằng mở mắt nhưng hai mắt vô thần, rõ ràng còn đang hôn mê, thật không biết vì nguyên nhân gì kích thích kích thích hắn, khiến hắn lại mở mắt ra.

- Mang mấy thi thể cao thủ Thiên Giai đến đây cho ta.

Đường Phong dường như nói theo bản năng.

- Cái gì?

Không chỉ hai đại sát thần và Tiếu Nhất Diệp mơ hồ, ngay cả Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô cũng là mù mờ không thôi.

- Mang thi thể bọn họ qua đây. . .

Đường Phong lập lại một lần nữa, cũng không màng bọn họ có đáp ứng không, miệng vẫn cứ nói không ngừng:

- Mang qua đây, mang qua đây!

- Nhanh lên, còn ngẩng ra đó làm cái gì!

Tuyết Nữ cuống lên. Bây giờ mặc kệ Đường Phong muốn gì, trước tiên làm thỏa mãn tâm nguyện của hắn rồi tính sau.

Hai người Đoạn Thất Xích và Tiếu Nhất Diệp nhanh chóng mang mấy thi thể sát thủ của Đại Tuyết Lâu bị giết chết đến để bên cạnh Đường Phong, trước ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Đường Phong chậm rãi đưa một tay ra, lần lượt sờ vào trán của ba tên sát thủ Đại Tuyết Lâu.

Mọi người rõ ràng có thể cảm giác được trong thoáng chốc khi Đường Phong sờ lên trán 3 thi thể, cương khí trong cơ thể hắn máy động ba lần.

Sau khi sờ xong trán của sát thủ Thiên Giai thượng phẩm thứ ba, sắc mặt lo lắng của Đường Phong như trút được gánh nặng, đầu nghiêng qua một bên, mắt nhắm lại.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 348

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự