Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 214 Khôi lỗi hương. (Thượng)

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 4619 chữ · khoảng 16 phút đọc

Đường Phong dùng khá nhiều tiền bao một khách điếm lớn, sau đó đưa ra ít ngân phiếu, nói tiểu nhị mua giúp mình nhiều y phục cùng thức ăn.

Tiểu nhị tuy không biết Đường Phong muốn cái gì nhưng nếu khách nhân muốn mua đồ này nọ cũng không phải chuyện hắn cần quản, hắn chỉ cần mang ngân phiếu đi mua là được rồi. Huống chi Đường Phong rất hào phóng, chút tiền thưởng cho hắn cùng bằng hắn làm việc vất vả nhiều năm.

không đến nửa ngày, những thứ Đường Phong cần đã được xe ngựa chờ tới. Chờ tiểu nhị đi rồi, Đường Phong đem toàn bộ cất vào Mị ảnh không gian.

Thừa dịp rảnh rỗi, Đường Phong còn viết một lá thư aửi đến Thiên Tú tông, nói với cô cô cùng Tiếu thúc là hắn đều khỏe mạnh, mong bọn họ đừng lo lắng, hơn nữa còn dặn bọn họ đừng phái người đến đây.

Chuyện lần này càng ít người biết càng tốt, một mình Đường Phong mang theo Khiếu Thiên Lang có thể nói không có gì nguy hiểm, nhưng nếu mang theo đệ tử Thiên Tú, khãng định chết cũng không lạ gì, không bằng để Đường Phong nơi nơi đánh từng chút một, kế hoạch tính kĩ. chỉ cần Tiếu thúc cùng Đoạn thúc ở Thiên Tú, hẩn sẽ không để Bạch Tố Y phái người đến viện trợ cho mình.

Thang thành nguyên bản là bị Cúc Hoa Đường chiếm đóng, bên trong thành cũng có nhiều người Cúc Hoa Đường, nhưng Đường Phong ở bên ngoài náo động, trong thành mười người đã đi hết chín người, toàn bộ đều quay về phân đường, đoán chừng là đi tị nạn bên Lưu Vân Tông.

Ban ngày Đường Phong thậm chí còn mang theo Linh Khiếp Nhanh lắc lắc lư lư ra ngoài thể nghiệm chút nhân thổ phong tình nơi này. Buổi tối liền ngồi xuống tu luyện, cuộc sống cũng dễ chịu hơn nhiều.

ở ba ngày Đường Phong mới rời Thang thành, hướng phân đường Lưu Vân Tông đi đến.

Trải qua thời gian dài như vậy, người trong Lưu Vân Tông đã không chịu nổi, một đám hốc mắt trũng sâu, hình dung tiều tụy, giống như cái xác không hồn.

Bọn họ cũng rất sợ hãi. Chuyện một ngày trước của Đường Phong hoàn toàn kinh sợ bọn họ. Theo đạo lí mà nói, mục tiêu kế tiếp của hắn nhất định là phân đường Lưu Vân Tông, nhưng đợi đã mấy ngày cũng không gặp người gặp bóng, chờ đợi dày vò thế này khiến bọn họ tinh thần suy sụp, cuộc sống thường ngày vô cùng khổ sở.

Ba ngày không ai ngủ quá ba canh giờ. Từ Sở Phiêu Vân cho đến các đệ tử, mỗi người đều hoảng hốt. Loại tra tấn này quả thực không phải ai cũng chịu được, so với việc lo lo lắng lắng đề phòng, bọn họ tình nguyện để Đường Phong chém chết.

Chết không đáng sợ, cái đáng sợ chính là cảm giác chờ chết.

Mà trong ba ngày này, đệ tử của Vô Ảnh Môn cùng Cúc Hoa Đường đều như nhau chạy đến Lưu Vân Tông tị nạn. người của ba tông lần đầu đoàn kết cùng một chỗ như thế này.

Sở Phiêu Vân ở trong phòng cũng không yên, chắp hai tay sau lưng đi qua đi lại, ngoài miệng lẩm bẩm:

- đã ba ngày, đã ba ngày, hắn thế nào còn chưa tới? Viện binh tông môn cũng chẳng thấy đâu?

giờ phút này Sở Phiêu Vân còn đâu phong thái của người đứng đầu nữa? Trên cằm râu ria xồm xàm, hai má trùng xuống, tóc tai hỗn độn, mấy ngày lo lắng cũng không còn tâm trí để ý đến hình tượng của mình nữa.

Mấy địa giai bị hắn an bài cũng phiền không kém, mặc dù luôn tự nhủ mình phải bình tĩnh nhưng bị Sở Phiêu Vân xoay đi xoay lại như vậy, trong lòng cũng bất ổn, lo sợ xen lẫn bất an.

- Thức ăn nước uống của chúng ta làm sao tới?

Sở Phiêu Vân đột nhiên dừng bước, hỏi.

- Là đưa từ thôn bên cạnh tới

Một địa giai theo phản xạ đáp, bởi vì vấn đề này đã được Sở Phiêu Vân hỏi trên dưới mười lần.

- Đường chủ yên tâm, nước với thức ăn đã được thử độc qua, không có vấn đề.

Sở Phiêu Vân có chút thả lỏng, gật gật đầu, lập tức nói:

- không đúng không đúng. Đường Phong nói nếu ba ngày không rút khỏi đây thì hôm nay hắn phải hành động. Nhưng đến giờ sao chưa thấy động tĩnh gì?

Hiện tại sắc trời đã tối, lại càng khiến người lo lắng, nếu Đường Phong làm thật như đã nói, thế thì tối nay sẽ triển khai.

- Đi nói với các huynh đệ bên ngoài tăng cường canh gác, tuyệt đối đừng để Đường Phong lẻn đến đây. Chờ viện binh của tông môn đến, Đường Phong chết là không nghi ngờ.

Sở Phiêu Vân phát mệnh lệnh.

Các địa giai đứng dậy, xoay người đẩy cửa đi ra ngoài.

Vốn cũng không cần ra lệnh này làm gì, bởi vì hiện tại phân đường Lưu Vân Tông đều đã chật ních người. dù sao nơi này chỉ là thôn nhỏ, hiện tại chứa hơn mấy trăm người, mà ai cũng không ra khỏi thôn, đều ở lại nơi nhỏ này, nếu Đường Phong dám đến đây, cho dù ngụy trang cũng có người phát hiện.

Mấy địa giai đi ra ngoài nhìn nhìn, thuận miệng dặn:

- Đường chủ bảo các ngươi tăng cường canh gác, tối nay Đường Phong có thể đến đây.

Một đám người lập tức tỉnh người, bọn họ không phải kích động mà là bị dọa, ánh mắt đều ngoài sáng, ở trong đêm đen đều nhìn rõ.

Địa giai thở dài, cười khổ một tiếng.

Cũng không thể trách bọn họ lá gan nhỏ được, chỉ là địch nhân quá mạnh, ngay cả đường chủ cũng sơ hãi, huống chi bon ho?

Trong bụng một trận đau, địa giai mới nhớ mình suốt một ngày không ra khỏi phòng, cũng chưa đi mao xí.

nghĩ nghĩ, hắn vẫn đi ra thôn, tìm một nơi không ai thấy, giải khai quần.

Hắn không dám đi quá xa, đại khái chi cách thôn mười trượng mà thôi.

Đang lúc hắn nhắm mắt hưởng thụ thì một cơn gió nhẹ thổi qua, không đợi hắn phản ứng đã cảm giác được ngực mình bị cái gì đó cắn, lập tức lấy tốc độ cục nhanh đứng lên.

Trong thời gian ngắn. thân mình ngừng lại, hắn đang mở miệng muốn kêu lên thì một thanh âm đã vang lên:

- Không muốn chết thì câm miệng cho ta!

Là thanh âm của Đường Phong, thì ra tối nay hắn thật sự đến đây.

Địa giai này sợ tới mức một trận run rẩy, nhanh chóng ngậm miệng lại. Ngay sau đó hắn thấy một con lang thú cả người tuyết trắng đứng trước mặt mình, lạnh lùng nhìn hắn, mà Đường Phong lại đứng bên cạnh cự lang kia.

Hai răng của hắn bắt đầu va vào nhau, hắn biết, cự lang này là một con linh thú cường hãn, mà hung thủ giết chết đường chủ của Vô Ảnh Môn và Cúc Hoa Đường rất có thể là nó. Một huyền giai sao có thể giết thiên giai được? Chỉ có thể bên hắn có trợ lực mới có thể làm chuyện này.

Động tác Đường Phong rất nhau, vừa nói câu kia cũng vừa lúc Đường Phong điểm vài cái lên huyệt đạo của Địa giai, phong bế đại huyệt của hắn.

Bình thường Huyền giai vốn không thể làm được như vậy, cũng là do đối phương không có phản kháng nên Đường Phong mới ra tay được. Thế nhưng lấy thực lực của đối phương, người trước mắt chỉ cần vận chuyển cương khí, qua nửa nén hương là có thể phá bỏ huyệt vị.

Nơi này cách Lưu Vân Tông cũng chỉ ba mươi trượng, chỉ cần có chút động tĩnh liền kinh động đến mấy trăm người, Đường Phong không thể không cẩn thận được.

Nhưng động tác của Khiếu Thiên Lang rất nhẹ nhàng, chỉ mình nó thì không thể bị Huyền giai phát hiện được.

Cao thủ Địa giai này hoảng sợ nhìn Đường Phong rồi lại nhìn Khiếu Thiên Lang, lắc lắc đầu, miệng nhếch lên lại nói không ra lời.

- Muốn chết hay muốn sống? Muốn sống thì mau gật đầu.

Đường Phong hạ giọng nói, trên mặt chứa đầy khí lạnh.

Cao thủ đại giai gật gật đầu, nói đùa chắc, có ai không muốn sống đâu? Con kiến còn muốn sống tạm bợ, huống chỉ là người?

Đường Phong mỉm cười, trong lòng bàn tay xuất hiện viên dược màu xanh, đem dược này đưa đến cho đối phương, Đường Phong nói:

- Ăn đi, ta không giết ngươi.

-o0o-

Nguồn: http://4vn/forum/showthread.php?83622-Huyen-Ao-Vo-Thuong-TG-Mac- Mac-C-234&page=55#ixzz25rYvPCti

Cao thủ Địa giai trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, thân mình hơi hơi ngả nghiêng, đầu lắc như trống bỏi. Hắn tuy không biết trên tay Đường Phong là cái gì nhưng dùng mông cũng đoán được đây là thứ không phải dùng để chơi đùa, ăn vào vạn nhất chi mãnh treo chuông thì sao?

- ngươi hẳn là người thông minh, sẽ biết phải lựa chọn thế nào

Đường Phong lạnh lùng nhìn hắn.

- ngươi còn giá trị lợi dụng với ta, nên ta tạm thời không giết ngươi, nếu ngươi không ăn cái này thì lập tức ta cho ngươi thấy máu tươi năm bước.

không cho lựa chọn, cũng không thể thương lượng. Thái độ bá đạo của đối phương cùng ngữ khí lạnh lùng khiến cao thủ Địa giai toàn thân vô lực. Nếu chỉ có mình Đường Phong thì hắn cũng không sợ đến độ này, nhưng bên người Đường Phong còn có một linh thú cường đại a.

- ngươi chỉ có ba khắc suy nghĩ.

Đường Phong nói một câu, trong mắt ẩn đầy sát khí.

Địa giai này cả người run rẩy kịch liệt, cắn chặt hàm răng, hắn muốn trong lúc sống chết mà thành anh hùng, dù mình có bị giết cũng muốn nói cho các huynh đệ địch nhân đã tới, như vậy dù có chết cũng là chết uy nghiêm.

Nhưng hắn không dám, hắn sợ chết! Ba giây trôi qua, Đường Phong rút vũ khí, Địa giai cao thủ nhanh chóng gật đầu.

- Như vậy được rồi.

Đường Phong khẽ cười một tiếng .

- Phản kháng là chết, thỏa hiệp thì còn có cơ hội sống, nếu là ta, ta cũng chọn lựa sẽ ăn.

Vừa nói, một bên đem đan dược phóng tới tay đối phương.

Cao thủ Địa giai nhìn đan dược trong tay mình, không ngừng nuốt nước bọt, ánh mắt hoảng sợ, hít sâu một hơi, sau cùng cắn răng đem đan dược xanh biếc này nuốt xuống.

Nuốt vào xong, hắn tựa như quả bóng da, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống đất. Đây không phải tác dụng của độc dược, hắn chỉ thấy trong bụng mình tán loạn chút thôi, là cảm giác vô lực.

- Yên tâm, đây không phải độc dược, cho nên sẽ không đau cũng sẽ không ngứa. lại càng không thương hại đến tính mạng ngươi, thời gian dược hiệu cũng chỉ có nửa canh giờ, qua nửa canh giờ sẽ không còn tác dụng nữa.

Đường Phong nói.

Trên mặt đối phương hiện lên thần sắc kinh hỉ, ngẩng đầu nhìn Đường Phong, nghi hoặc.

- Đây là Khôi lỗi hương, sau khi dược hiệu phát tác, ngươi sẽ chỉ nghe theo lệnh của ta.

Đường Phong gian trá cười, sắc mặt đối phương liền trắng bệch, hắn có thể hiểu được Đường Phong muốn làm gì.

Cái tên của dược này cũng đã nói lên tất cả, không thể xem nó là độc dược được, mà là do Đường môn cùng Ngũ Độc giáo dung hợp lại điều chế ra. Kiếp trước Miêu Cương Ngũ Độc giáo cũng là môn phái dùng độc, độc của bọn họ cùng với cách kê đơn, phương thức có chút siêu việt hơn cả đệ tử Đường môn. Độc này khiến người thích hơn, người của Đường môn cũng đã đi trộm chút bí mật chế độc của Ngũ Độc giáo.

Mà Khôi lỗi hương, chính là kết quả giữa dung hợp tinh hoa của cả Đường môn lẫn Ngũ Độc giáo.

Tên như ý nghĩa, người ăn Khôi lỗi hương sẽ trở thành con rối cho người kê đơn.

Trên tay Đường Phong quả thật không phải Khôi lỗi hương, Khôi lỗi hương chính gốc là dùng ít trùng độc luyện thành, khiến người ăn phải cả đời nghe theo lời người hạ độc. Mà Khôi lỗi hương của Đường Phong chỉ có thể dùng nửa canh giờ, SO với chính gốc thì hiệu quả cũng không chuẩn lắm.

Nhưng nửa canh giờ thôi cũng đủ rồi, lần này Đường Phong chỉ muốn mượn tay địch nhân hủy diệt toàn bộ phân đường, chính mình không cần phải lộ diện.

Qua một lát, Địa giai cao thủ kia trong mắt đầy mơ hồ, nhìn qua giống như không hồn không phách, Đường Phong nhanh chóng cởi bỏ huyệt vị cho hắn, nhẹ giọng hỏi:

- Sở Phiêu Vân ở trong sao?

- Vâng.

- Tốt lắm, bên trong có bao nhiêu người?

- Đệ tử ba tông tập hợp lại một chỗ, có hơn sáu trăm.

- Còn cao thủ Địa giai?

- Bốn người.

Đối phương hiện tại trước mặt Đường Phong không chút đề phòng, Đường Phòng hỏi gì hắn đáp nấy, không chút do dự.

- Sở Phiêu Vân cùng mấy cao thủ Địa giai kia đều là người xấu, bọn họ giết nhiều người vô tội, chiếm đoạn thê nữ của những người đó, bọn họ táng tận lương tâm, không bằng cầm thú. Người như thế có nên giết hay không?

Đối phương thần sắc do dự một chút, nhíu mày, mở miệng nói:

- Tội không đáng chết.

-Ta....

Đường Phong ngạc nhiên, suy đoán nhìn đối phương vài lần, trong lòng phẫn nộ cực điểm. bởi vì hiệu quả của Khôi lỗi hương không tốt lắm, cho nên hiện tại hắn chỉ có thể dẫn bước cho người này, đem cừu hận dần tích lũy, sau đó ra lệnh cho hắn đi giết Sở Phiêu Vân, nếu không biết gì mà được hạ lệnh, trong tiềm thức của hắn sẽ phản kháng.

Nhưng vừa rồi cũng làm Đường Phong hiểu ra vấn đề, Sở Phiêu Vân đã làm những việc này, mà hắn cũng có khả năng là đồng lõa, nếu không sao có thể trả lời như vậy? Không ai thấy mình đáng chết cả.

Cúi đầu nghĩ nghĩ, Đường Phong nói:

- Kì thật Sở Phiêu Vân lừa các ngươi, hắn chính là Đường Phong, mà Đường Phong cũng chính là hắn. Vô số đệ tử Lưu Vân Tông đã chết dưới tay hắn, còn khiến ngươi trúng kịch độc, ngươi cần phải giết chết hắn vì các huynh đệ báo thù rửa hận!

- Sở Phiêu Vân chính là Đường Phong, Đường Phong chính là Sở Phiêu Vân, giết hắn vì các huynh đệ báo thù rửa hận

Đối phương lặp lại một câu, ánh mắt có chút kiên định.

- Đúng, giết hắn, giết hắn rồi ngươi có thể làm Đường chủ.

Đường Phong ân cần dụ dỗ.

- Nhưng thực lực đối phương cao hơn ngươi, ngươi phải làm bộ không có chuyện gì đến bên hắn, sau đó một kiếm đâm chết hắn! Ngươi cần dùng toàn bộ sức của mình, sau khi giết chết Sở Phiêu Vân thì đem mấy cao thủ Địa giai bên trong giết sạch, sau đó đốt sạch nơi này.

- Giết bọn họ, đốt nơi này, ta chính là Đường chủ.

Ánh mắt đối phương càng lúc càng kiên định hơn rất nhiều.

- Tốt lắm.

Đường Phong vỗ vỗ vai hắn:

- Đi thôi, đừng để người phát hiện ra sơ hở, nhất định phải giả như vô ý đi đến bên Sở Phiêu Vân.

Đường Phong ra lệnh xong, cao thủ Địa giai này giống như rối gỗ, chậm rãi xoay người, hướng phân đường Lưu Vân Tông đi đến.

Đường Phong đứng ở phía sau hắn, lẳng lặng nhìn. Này chẳng qua là một nước cờ tử, dù không thành công cũng chẳng hề gì. Cùng lắm thì mang theo Khiếu Thiên Lang trực tiếp xông vào liều chết, xem ai dám ngăn cản?

Cao thủ Địa giai kia thuận lợi đi qua đám người, rồi đi vào gian phòng Sở Phiêu Vân.

Trong phòng, Sở Phiêu Vân bất an ép mình ngồi xuống, nhắm mắt ngưng thần, lúc này có người đi vào, hắn ngẩng đầu nhìn xem rồi lập tức nhắm mắt lại. Mấy cao thủ Địa giai phản ứng cũng giống vậy, không nhận ra đồng môn của mình có gì khác lạ.

Trong đầu đã bị Đường Phong phong bế tư tưởng, cao thủ Địa giai đi đến ngồi cạnh Sở Phiêu Vân, nhìn qua tưởng như muốn tìm một chỗ ngồi nhưng kì thực tay đã để lên vũ khí của mình.

Càng lúc càng gần, khi hắn cách Sở Phiêu Vân một khoảng, cả người đột nhiên bạo khởi, trong phòng lạnh lẽo, một thanh trường kiếm mang theo hàn khí xuất ra, trực tiếp đâm vào ngực Sở Phiêu Vân.

Sở Phiêu Vân đang ngồi yên tĩnh vốn không ngờ đến thủ hạ của mình lại cho mình một kiếm, hơn nữa kiếm này đâm vào nơi trí mạng, hắn hít mạnh một hơi rồi nện một quyền lên tay của Địa giai, rắc một tiếng, trong nháy mắt cánh tay của Địa giai bị đánh gãy.

Nhưng hắn dường như không biết đến đau đớn, nhanh chóng rút trường kiếm trong ngực Sở Phiêu Vân ra, xoay người điên cuồng chém tới đồng môn bên cạnh.

-o0o-

Cao thủ Địa giai trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, thân mình hơi hơi ngả nghiêng, đầu lắc như trống bỏi. Hắn tuy không biết trên tay Đường Phong là cái gì nhưng dùng mông cũng đoán được đây là thứ không phải dùng để chơi đùa, ăn vào vạn nhất chi mãnh treo chuông thì sao?

- ngươi hẳn là người thông minh, sẽ biết phải lựa chọn thế nào

Đường Phong lạnh lùng nhìn hắn.

- ngươi còn giá trị lợi dụng với ta, nên ta tạm thời không giết ngươi, nếu ngươi không ăn cái này thì lập tức ta cho ngươi thấy máu tươi năm bước.

không cho lựa chọn, cũng không thể thương lượng. Thái độ bá đạo của đối phương cùng ngữ khí lạnh lùng khiến cao thủ Địa giai toàn thân vô lực. Nếu chỉ có mình Đường Phong thì hắn cũng không sợ đến độ này, nhưng bên người Đường Phong còn có một linh thú cường đại a.

- ngươi chỉ có ba khắc suy nghĩ.

Đường Phong nói một câu, trong mắt ẩn đầy sát khí.

Địa giai này cả người run rẩy kịch liệt, cắn chặt hàm răng, hắn muốn trong lúc sống chết mà thành anh hùng, dù mình có bị giết cũng muốn nói cho các huynh đệ địch nhân đã tới, như vậy dù có chết cũng là chết uy nghiêm.

Nhưng hắn không dám, hắn sợ chết! Ba giây trôi qua, Đường Phong rút vũ khí, Địa giai cao thủ nhanh chóng gật đầu.

- Như vậy được rồi.

Đường Phong khẽ cười một tiếng .

- Phản kháng là chết, thỏa hiệp thì còn có cơ hội sống, nếu là ta, ta cũng chọn lựa sẽ ăn.

Vừa nói, một bên đem đan dược phóng tới tay đối phương.

Cao thủ Địa giai nhìn đan dược trong tay mình, không ngừng nuốt nước bọt, ánh mắt hoảng sợ, hít sâu một hơi, sau cùng cắn răng đem đan dược xanh biếc này nuốt xuống.

Nuốt vào xong, hắn tựa như quả bóng da, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống đất. Đây không phải tác dụng của độc dược, hắn chỉ thấy trong bụng mình tán loạn chút thôi, là cảm giác vô lực.

- Yên tâm, đây không phải độc dược, cho nên sẽ không đau cũng sẽ không ngứa. lại càng không thương hại đến tính mạng ngươi, thời gian dược hiệu cũng chỉ có nửa canh giờ, qua nửa canh giờ sẽ không còn tác dụng nữa.

Đường Phong nói.

Trên mặt đối phương hiện lên thần sắc kinh hỉ, ngẩng đầu nhìn Đường Phong, nghi hoặc.

- Đây là Khôi lỗi hương, sau khi dược hiệu phát tác, ngươi sẽ chỉ nghe theo lệnh của ta.

Đường Phong gian trá cười, sắc mặt đối phương liền trắng bệch, hắn có thể hiểu được Đường Phong muốn làm gì.

Cái tên của dược này cũng đã nói lên tất cả, không thể xem nó là độc dược được, mà là do Đường môn cùng Ngũ Độc giáo dung hợp lại điều chế ra. Kiếp trước Miêu Cương Ngũ Độc giáo cũng là môn phái dùng độc, độc của bọn họ cùng với cách kê đơn, phương thức có chút siêu việt hơn cả đệ tử Đường môn. Độc này khiến người thích hơn, người của Đường môn cũng đã đi trộm chút bí mật chế độc của Ngũ Độc giáo.

Mà Khôi lỗi hương, chính là kết quả giữa dung hợp tinh hoa của cả Đường môn lẫn Ngũ Độc giáo.

Tên như ý nghĩa, người ăn Khôi lỗi hương sẽ trở thành con rối cho người kê đơn.

Trên tay Đường Phong quả thật không phải Khôi lỗi hương, Khôi lỗi hương chính gốc là dùng ít trùng độc luyện thành, khiến người ăn phải cả đời nghe theo lời người hạ độc. Mà Khôi lỗi hương của Đường Phong chỉ có thể dùng nửa canh giờ, SO với chính gốc thì hiệu quả cũng không chuẩn lắm.

Nhưng nửa canh giờ thôi cũng đủ rồi, lần này Đường Phong chỉ muốn mượn tay địch nhân hủy diệt toàn bộ phân đường, chính mình không cần phải lộ diện.

Qua một lát, Địa giai cao thủ kia trong mắt đầy mơ hồ, nhìn qua giống như không hồn không phách, Đường Phong nhanh chóng cởi bỏ huyệt vị cho hắn, nhẹ giọng hỏi:

- Sở Phiêu Vân ở trong sao?

- Vâng.

- Tốt lắm, bên trong có bao nhiêu người?

- Đệ tử ba tông tập hợp lại một chỗ, có hơn sáu trăm.

- Còn cao thủ Địa giai?

- Bốn người.

Đối phương hiện tại trước mặt Đường Phong không chút đề phòng, Đường Phòng hỏi gì hắn đáp nấy, không chút do dự.

- Sở Phiêu Vân cùng mấy cao thủ Địa giai kia đều là người xấu, bọn họ giết nhiều người vô tội, chiếm đoạn thê nữ của những người đó, bọn họ táng tận lương tâm, không bằng cầm thú. Người như thế có nên giết hay không?

Đối phương thần sắc do dự một chút, nhíu mày, mở miệng nói:

- Tội không đáng chết.

-Ta....

Đường Phong ngạc nhiên, suy đoán nhìn đối phương vài lần, trong lòng phẫn nộ cực điểm. bởi vì hiệu quả của Khôi lỗi hương không tốt lắm, cho nên hiện tại hắn chỉ có thể dẫn bước cho người này, đem cừu hận dần tích lũy, sau đó ra lệnh cho hắn đi giết Sở Phiêu Vân, nếu không biết gì mà được hạ lệnh, trong tiềm thức của hắn sẽ phản kháng.

Nhưng vừa rồi cũng làm Đường Phong hiểu ra vấn đề, Sở Phiêu Vân đã làm những việc này, mà hắn cũng có khả năng là đồng lõa, nếu không sao có thể trả lời như vậy? Không ai thấy mình đáng chết cả.

Cúi đầu nghĩ nghĩ, Đường Phong nói:

- Kì thật Sở Phiêu Vân lừa các ngươi, hắn chính là Đường Phong, mà Đường Phong cũng chính là hắn. Vô số đệ tử Lưu Vân Tông đã chết dưới tay hắn, còn khiến ngươi trúng kịch độc, ngươi cần phải giết chết hắn vì các huynh đệ báo thù rửa hận!

- Sở Phiêu Vân chính là Đường Phong, Đường Phong chính là Sở Phiêu Vân, giết hắn vì các huynh đệ báo thù rửa hận

Đối phương lặp lại một câu, ánh mắt có chút kiên định.

- Đúng, giết hắn, giết hắn rồi ngươi có thể làm Đường chủ.

Đường Phong ân cần dụ dỗ.

- Nhưng thực lực đối phương cao hơn ngươi, ngươi phải làm bộ không có chuyện gì đến bên hắn, sau đó một kiếm đâm chết hắn! Ngươi cần dùng toàn bộ sức của mình, sau khi giết chết Sở Phiêu Vân thì đem mấy cao thủ Địa giai bên trong giết sạch, sau đó đốt sạch nơi này.

- Giết bọn họ, đốt nơi này, ta chính là Đường chủ.

Ánh mắt đối phương càng lúc càng kiên định hơn rất nhiều.

- Tốt lắm.

Đường Phong vỗ vỗ vai hắn:

- Đi thôi, đừng để người phát hiện ra sơ hở, nhất định phải giả như vô ý đi đến bên Sở Phiêu Vân.

Đường Phong ra lệnh xong, cao thủ Địa giai này giống như rối gỗ, chậm rãi xoay người, hướng phân đường Lưu Vân Tông đi đến.

Đường Phong đứng ở phía sau hắn, lẳng lặng nhìn. Này chẳng qua là một nước cờ tử, dù không thành công cũng chẳng hề gì. Cùng lắm thì mang theo Khiếu Thiên Lang trực tiếp xông vào liều chết, xem ai dám ngăn cản?

Cao thủ Địa giai kia thuận lợi đi qua đám người, rồi đi vào gian phòng Sở Phiêu Vân.

Trong phòng, Sở Phiêu Vân bất an ép mình ngồi xuống, nhắm mắt ngưng thần, lúc này có người đi vào, hắn ngẩng đầu nhìn xem rồi lập tức nhắm mắt lại. Mấy cao thủ Địa giai phản ứng cũng giống vậy, không nhận ra đồng môn của mình có gì khác lạ.

Trong đầu đã bị Đường Phong phong bế tư tưởng, cao thủ Địa giai đi đến ngồi cạnh Sở Phiêu Vân, nhìn qua tưởng như muốn tìm một chỗ ngồi nhưng kì thực tay đã để lên vũ khí của mình.

Càng lúc càng gần, khi hắn cách Sở Phiêu Vân một khoảng, cả người đột nhiên bạo khởi, trong phòng lạnh lẽo, một thanh trường kiếm mang theo hàn khí xuất ra, trực tiếp đâm vào ngực Sở Phiêu Vân.

Sở Phiêu Vân đang ngồi yên tĩnh vốn không ngờ đến thủ hạ của mình lại cho mình một kiếm, hơn nữa kiếm này đâm vào nơi trí mạng, hắn hít mạnh một hơi rồi nện một quyền lên tay của Địa giai, rắc một tiếng, trong nháy mắt cánh tay của Địa giai bị đánh gãy.

Nhưng hắn dường như không biết đến đau đớn, nhanh chóng rút trường kiếm trong ngực Sở Phiêu Vân ra, xoay người điên cuồng chém tới đồng môn bên cạnh.

-o0o-

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 479

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự