Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 153 Lạnh Lùng. (Thượng)

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 3260 chữ · khoảng 11 phút đọc

Nhất thời Đường Phong cảm giác đầu mình cũng to ra một vòng, nhưng hắn nhỡ rõ ràng, lần trước Linh Khiếp Nhan ăn mấy chục âm hồn của hắn, hắn lập tức dặn dò nàng tuyệt đối không được ăn âm hồn của những cao thủ trong cương tâm của mình, những âm hồn đó là chìa khóa để mở Mị ảnh không gian, cũng là năng lượng duy trì đòn sát thủ của Đường Phong.

Linh Khiếp Nhan luôn miệng đáp ứng, bất quá, nàng vẫn thừa dịp Đường Phong không chú ý mà a ô một tiếng ăn một cái âm hồn. Đối với nàng mà nói cắn nuốt âm hồn chính là phương thức chữa thương tốt nhất.

Hơn nữa Linh Khiếp Nhan còn có một năng lực rất đặc biệt, đó chính là khả năng cảm ứng đối với Linh Thú, vượt qua tưởng tượng của Đường Phong. nàng hoàn toàn là một chuyên gia về Linh Thú.

Một đường tiến tới, Đường Phong cũng phải làm phiền nàng chỉ dẫn mới tránh được đụng chạm phải một số Linh Thú. Thậm chí cũng chẳng cần nhìn thấy những Linh Thú kia, từ xa xa Linh Khiếp Nhan đã có thể chuẩn xác nói ra tên và cấp bậc của những Linh Thú kia.

Sau mấy ngày, Đường Phong cũng dần dần hiểu được sự phân chia cấp bậc của Linh Thú.

ở trên thế giới này, Linh Thú cấp một có thực lực tương đương với một người tu luyện cảnh giới Luyện Cương cửu phẩm. Mà Linh Thú cấp hai lại tương đương với một Hoàng giải thường phẩm, cấp ba tương đương với Huyền giai trung phẩm, cấp bốn tương đương với Địa giai hạ phẩm, cấp năm tương đương với Địa giai thượng phẩm, mà cấp sáu lại tương đương với Thiên Giai trung phẩm.

dĩ nhiên, đây chỉ là một sự phân chia không rõ ràng, Linh Thú có lực lượng thuộc về bản thân chúng, những lực lượng này giúp lực chiến đấu của chúng tăng lên không ít. Bất quá linh thú dù sao cũng không phải là con người, phương thức chiến đấu của chúng xa xa không linh hoạt bằng nhân loại.

Cho nên đôi khi cũng không thể nhìn vào cấp bậc để phán đoán lực chiến đấu của Linh Thú. Linh Thú và nhân loại đều có sở trường, sở đoản riêng, chỉ có thời điểm tranh đấu thật sự mới có thể khảo nghiệm được thực lực của bản thân.

những ngày qua, Đường Phong đụng phải Linh Thú phần lớn là cấp ba. Bọn chúng tập chung sống thành đoàn đội, ở giữa rừng núi chung quanh du đàng, tranh đoạt địa bàn, tranh giành con mồi, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những tiếng gào thét vang tận mây xanh, làm cho tâm thần người ta hoảng loạn.

Bất quá, có một người chỉ dẫn như Linh Khiếp Nhan, Đường Phong căn bản không cần đánh nhau với chúng.

Lại đi sâu vào trong mấy ngày, cấp bậc của Linh Thú bắt đầu tăng cao, bất quá số lượng cũng rất ít, phần lớn là cấp bốn, thỉnh thoảng có thể bắt gặp một con cấp năm, Đường Phong tự nhiên là tránh thật xa. Ban đêm, lúc nghỉ ngơi, Đường Phong cũng không dám tùy tâm sở dục như trước kia, lúc nào hắn cũng phải duy trì cảnh giác, ngay cả nổi lửa nấu cơm cũng không được, những lúc đói bụng chỉ có thể ăn quả dại để lót dạ.

Đòn sát thủ chỉ có một lần, Đường Phong cũng không muốn lãng phí cơ hội để đối phó với những con Linh Thú này.

Một lần Đường Phong lớn mật tìm một con linh thú cấp bốn thử sức, hắn không ngờ ngay cả khi Linh Khiếp Nhan nói nhược điểm của Linh Thú này cho hắn, phương thức chiến đấu như thế nào hắn vẫn phải chịu thua mà chạy trối chết. Nếu không phải có ám khí xuất quỷ nhập thần, làm cho con Linh Thú này chịu thiệt không ít, nếu không phải trên người hắn có Bất Phôi Giáp phòng hộ, khẳng định Đường Phong bị thương không nhẹ.

Sau khi có được một lần kinh nghiệm, Đường Phong cũng không đi chuốc lấy nhục nữa. Hoàng giai thượng phẩm cảnh giới đối với một Linh Thú tương đương Địa giai hạ phẩm, quả thật có chút khó khăn.

Lúc Đường Phong bước vào địa bàn của Linh Thú cấp năm, thần kinh hắn căng thẳng tới cực hạn. Tất cả những Linh Thú xung quanh đều tương đương với cao thủ Địa giai thượng phẩm, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút thì hắn sẽ chết không toàn thây.

Nơi này đã là sâu bên trong Khúc Đình Sơn rồi, mặc dù Đường Phong không biết Khúc Đình sơn rộng bao nhiêu, nhưng địa bàn của Linh Thú cấp năm, cũng xuất hiện một vài Linh Thú cấp sáu. dựa theo lời của Linh Khiếp Nhan. Linh Thú cấp sáu đã là linh thú mạnh nhất trong Khúc Đình sơn rồi.

Lực uy hiếp của những Linh Thú này lớn hơn rất nhiều so với nhưng Linh Thú bên ngoài. Cảm giác của chúng nhạy bén vô cùng. cho dù cách thật xa chúng cùng vẫn nhìn về nơi Đường Phong ẩn nấp hồi lâu mới rời đi.

May mắn chính là có Linh Khiếp Nhan nói cho Đường Phong biết khoảng cách an toàn, hơn nữa theo như nàng cảm giác được, vị trí của người kia cũng không còn xa nữa. Lần trước mang theo Bất Phôi Giáp bay tới đây, nàng cảm ứng được khí tức của một người khác ở xung quanh nơi này.

Đường Phong không nhìn được thở phào một tiếng, nếu như còn phải tiếp tục xâm nhập nữa. Đường Phong không biết mình có thể đi đến nơi được hay không. Trên đường đi nguy hiểm quá lớn. hắn đáng suy nghĩ xem có nên trở về hay không.

Sau nhiều ngày như vậy, thương thế của Linh Khiếp Nhan cũng đã khá hơn rất nhiều, lúc Đường Phong tu luyện nàng cùng thu được càng ngày càng nhiều linh khí.

bởi vì chế trụ hơi thở của mình cho nên hiện tại Linh Khiếp Nhan không thể nào cảm nhận được cụ thể người kia đang ở vị trí nào, đối phương cũng không thể nào cảm ứng được nàng, chỉ có thể dựa vào Đường Phong tự đi tìm kiếm.

Ban ngày Đường Phong ẩn nấp, ban đêm hắn lại đi tìm kiếm, hắn còn dùng bùn đắp lên người để che giấu mùi mồ hôi của thân thể, sau đó lại đi tìm kiếm từng chỗ một.

Liên tiếp mấy ngày cũng không hề có thu hoạch gì, nhưng thân thể hắn cùng được tinh luyện không ít, ở bên trong rừng núi tràn ngập nguy cơ tứ phía tìm kiếm mục tiêu của mình, cố gắng sống sót, việc này cũng tương đương với việc tu luyện.

Sau mấy ngày tìm kiếm, có thể nói Đường Phong đã mò mẫm tất cả mọi chỗ trong phương viên trăm dặm xung quanh, tuy không phát hiện ra mục tiêu nhưng Đường Phong cùng phát hiện được một chỗ tương đối thú vị.

Đó là một hạp cốc, một hạp cốc không lớn, đại khái chi dài có mười dặm. rộng một dặm, hạp cốc đó phảng phất như là một cái khe hở nứt ra từ mặt đất, trải dài trong lòng Khúc Đình sơn.

Bên trong hạp cốc, truyền đến từng cỗ khí tức u ám, cho dù cách thật xa cùng có thể ngửi thấy mùi xác chết thối rữa bên trong. cả hạp cốc tối om, phía trên bị vô số mạn đằng dây leo vây quanh, hàng năm không thấy ánh mặt trời. Thời điểm Đường Phong tìm kiếm người kia của Linh Khiếp Nhan phát hiện ra được nơi này không có Linh Thú hoạt động, hơn nữa. hắn còn nhìn thấy một Linh Thú già nua chầm chậm đi vào trong cái khe, sau đó không thấy đi ra nữa.

vốn Đường Phong còn muốn vào xem một chút, nhưng lại bị Linh Khiếp Nhan ngăn trở.

Thú mộ! Đây là cái tên mà Linh Khiếp Nhan nói cho Đường Phong. Mỗi một nơi có Linh Thú sinh sống thành bầy đàn đều tồn tại một địa phương như vậy, khi những Linh Thú giớià nua kia phát hiện kiếp nạn của mình đã buông xuống, chúng sẽ đi vào trong nơi này, sau đó lẳng lặng chờ đợi cái chết.

Thú mộ có thể nói là một địa phương thần thánh trong tiềm thức của mỗi Linh Thú, bởi vì nơi này có vô số thi thể đồng bạn của chúng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao phụ cận nơi này lại không có Linh Thú hoạt động.

- Nếu đã chết thì chúng ta cũng đừng quấy rầy họ nữa.

Lúc nói ra những lời này, giọng nói Linh Khiếp Nhan mang theo nhàn nhạt đau thương.

Đường Phong hoàn toàn không hiểu nổi, tại sao lúc cắn nuốt những âm hồn kia nàng cũng không hề nháy mắt một cái, theo đạo lý mà nói, những âm hồn kia đều là con người sau khi chết ngưng tụ thành. Đối với âm hồn nàng không hề để ý, nhưng hết lần này tới lần khác lại rất quan tâm tới Linh Thú.

Bất quá bây giờ cũng không phải thời điểm để ý chuyện này, hơn nữa mùi hôi thối truyền ra từ bên trong hạp cốc cũng làm cho Đường Phong có chút khó thở, cho nên hắn chỉ dừng lại chốc lát rồi rời khỏi nơi này.

Ban ngày hắn nghỉ ngơi nửa ngày để khôi phục, sau khi khôi phục hoàn toàn, Đường Phong nói:

- Cứ tìm kiếm như vậy cũng không phải là biện pháp tốt, hay là ngươi phóng khí tức ra, dụ nàng tới.

Linh Khiếp Nhan lắc lắc cái đầu nhỏ như cái trống:

- Như vậy quá mạo hiểm!

- Nhưng ngoài cách đó chúng ta đâu còn cách nào khác!

Đường Phong phân tích:

- hơn nữa cho dù ta tìm được nàng thì rốt cuộc cũng phải đánh một trận với nàng. không bằng bây giờ dứt khoát dụ nàng ra, nếu thật sự nàng là Lạnh Lùng, không chừng không cần đánh ngươi cũng có thể cắn nuốt nàng.

- Điều này là không thể nào. Mặc dù nàng không có hứng thú cắn nuốt ta, nhưng nàng cũng không ngoan ngoan để cho ta cắn nuốt.

- Nếu nàng không chịu thì đánh nàng một trận!

Linh Khiếp Nhan trầm mặc trong chốc lát, sau đó mở miệng hỏi:

- Phong ca ca, có thật ngươi có thể tăng thực lực của mình lên Thiên giai trung cấp trong thời gian ngắn? Nếu như không phải, vậy chúng ta lập tức rời đi thôi, không cần tìm kiếm nàng nữa.

- dĩ nhiên là thật, ngươi cho rằng ta lừa ngươi sao? Mặc dù ta chưa bao giờ động tới lực lượng này, nhưng ta lại biết cách sử dụng nó.

- Thiên giai trung phẩm... .nếu như thêm ta kiềm chế nàng, cho dù nàng có thực lực Thiên giai thượng phẩm thì chúng ta cũng có thể đánh thắng được. Hiện tại ta cũng không biết nàng có chủ nhân của mình giống như ta hay không.

- Đánh không lại thì bỏ chạy chứ sao.

Đường Phong nói.

- Ta có Bất Phôi Giáp hộ thân, hơn nữa Thiên giai trung phẩm thực lực, dù thế nào cùng có thể chạy thoát.

- ngươi xác định phải làm như vậy sao?

Linh Khiếp Nhan rất nghiêm túc hỏi một câu.

- Làm! Chúng ta lãng phí nhiều thời gian như vậy là vì cái gì?

chỉ có sớm giải quyết chuyện này thì Đường Phong mới thể an tâm. Dù sao cùng đã tìm nhiều ngày như vậy, xâm nhập vào sâu như vậy, mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa, đã đến nước này Đường Phong làm sao có thể buông tha được, như vậy quá không cam lòng rồi.

- Vậy ngươi chuẩn bị một chút, chúng ta sẽ dụ nàng ra.

Đến lúc đó, nếu như sự việc không ổn, cho dù ta liều mạng, tinh hồn lực lượng bị hao tổn cũng sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Trong Linh Khiếp Nhan quyết định chủ ý.

Thật ra thì cũng không cần chuẩn bị gì cả, bất quá Đường Phong tẩm một chút thuốc mê lên trên ám khí, ngay cả chùy thủ cũng bôi một chút. Trước khi hắn xác định được người kia của Linh Khiếp Nhan là trạng thái gì, Đường Phong cũng không dám dùng độc dược đi đối phó với nàng, vạn nhất giết chết một phần của Linh Khiếp Nhan thì lúc đó muốn khóc cũng không được.

Tất cả đều đã sẵn sàng. Đường Phong ra hiệu một tiếng, Linh Khiếp Nhan chậm rãi tán ra một tia hơi thở của mình.

Bất Phôi Giáp trên người Đường Phong bỗng nhiên phát ra nhàn nhạt thất thải quang mang, tia sáng này chỉ lóe lên rồi lập tức biến mất, chỉ trong một thời gian một cái nháy mắt.

Sau một cái chớp mắt, Linh Khiếp Nhan ở trong cương tâm của Đường Phong nhắc nhở:

- Nàng tới! Bên trái ngoài ba mươi dặm!

Khoảng cách gần như vậy! Đường Phong cũng hoàn toàn không nghĩ tới đối phương lại ở ngay phụ cận, bất quá đây là cũng là chuyện không lường trước được, ở một nơi nguy cơ tràn ngập tứ phía như thế này, Đường Phong cũng không thể gióng trống khua chiêng tìm tòi, hắn chỉ có thể lén lén lút lút tiến hành. Huống chi thực lực của hắn cũng không đủ, không cách nào cảm ứng được động tĩnh ngoài ba mươi dặm.

Đường Phong thậm chí mắt cũng không nháy một cái, nhìn chằm chằm phương hướng bên trái, cố gắng sử dụng tinh thần của mình đi cảm ứng. Không đến nửa nén nhang, Đường Phong đã cảm ứng được một hơi thở cường đại đang tiếp cận vị trí của mình, cỗ hơi thở này có chút lạnh lẽo, không phải lạnh bình thường mà một loại lãnh lẽo đạm mạc.

Cỗ hơi thở này có thể sánh ngang những cường giả Thiên giai đỉnh phong mà mình đã gặp, cho dù không bằng Thang Phi Tiếu nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Đường Phong không kìm được nuốt nước miếng một cái, cả thân thể căng lên, tinh thần đề phóng đề thăng đến cực hạn. Một lát sau, một thân ảnh màu trắng xuất hiện trong tầm mắt của Đường Phong, trong nháy mắt nàng đã tới trước mặt Đường Phong ba mươi trượng.

Đường Phong đưa mắt nhìn, hắn không khỏi cười khổ một tiếng, bởi vì bộ dạng của người này và Linh Khiếp Nhan giống nhau như đúc. Giống như từ khuôn mặt, cái miệng cái mũi, bất quá thân hình nàng có chút bất đồng với Linh Khiếp Nhan, có vẻ như nàng lớn hơn Linh Khiếp Nhan vài tuổi.

Hơn nữa khí chất của hai người cũng là một trời một vực, Linh Khiếp Nhan trong cương tâm của Đường Phong là một đứa trẻ tinh quái uyển nhược, mà vị cô nương trước mặt này lại rất lạnh lùng. Khuôn mặt nàng lạnh lẽo nhìn Đường Phong từ trên xuống dưới một lượt.

Nàng còn có một mái tóc trắng như tuyết, mái tóc dãi xõa đến vòng eo thon thả của nàng. Trên người nàng mặc một bộ y phục không phải là gấm, cũng không biết là do chất liệu gì chế thành, bộ quần áo bó sát lấy người nàng, đem vóc người đang phát dục của nàng hoàn toàn phô bày dưới ánh mắt Đường Phong.

Không cần hỏi, chỉ cần nhìn khí chất của nàng, Đường Phong có thể xác định được, nàng là Linh Khiếp Nhan lạnh lùng. chỉ là hiện tại nàng cũng không có đặc điểm của một âm hồn, rõ ràng là một thực thể sống, trong hơi thở lạnh lùng còn lộ ra sự cuồng dã, kiệt ngạo bất tuân.

- ngươi tìm ta?

Thiếu nữ mở miệng hỏi, bất quá, lúc nàng hỏi ánh mắt nàng không nhìn Đường Phong mà nhìn vào vị trí bụng của Đường Phong, bởi vì Bất Phôi Giáp đang ở trên thân thể Đường Phong. Trong mắt nàng. Đường Phong căn bản giống như là không khí, không đáng nhắc tới.

Sau một khắc, Đường Phong cảm nhận được Linh Khiếp Nhan ở trong cương tâm của mình hồi đáp lại:

- Đúng!

Cảm giác này rất kỳ quái, giống như một người trung gian, ngây ngốc đứng ở chỗ nào lắng nghe hai Linh Khiếp Nhan nói chuyện với nhau. Bản thân mình không hề nghe thấy tiếng nói của Linh Khiếp Nhan nhưng lại có thể cảm nhận được rất rõ ràng ý tứ mà nàng muốn biểu đạt.

- ngươi tới đây là muốn cắn nuốt ta hay là tới bị ta cắn nuốt? Nếu như là cái trước ngươi có thể cút, bởi vì ngươi không đủ tư cách, còn nếu như là cái sau thù ngươi cũng có thể cút, bởi vì ta không có hứng thú đối với một tinh hồn nhược tiểu.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của thiếu nữ lộ ra vẻ cười nhạo.

- Rốt cuộc ngươi sử dụng thân thể của thứ gì?

- Điều này không cần ngươi quan tâm, ít nhất ta cũng khá hơn ngươi rất nhiều. Ta có thể tự hô hấp, ta có cuộc sống tự tại của ta, như vậy là đủ rồi.

- Chẳng lẽ ngươi không hi vọng chúng ta có thể dung hợp cùng nhau, khôi phục lực lượng thời kỳ đỉnh phong, chẳng lẽ ngươi không muốn đi báo thù sao? Mặc dù ta không biết rốt cục ngươi sử dụng thân thể của thứ gì, nhưng hẳn là một con Linh Thú. Ta cảm ứng được, linh hồn bị ngươi chế trụ đang phản kháng, ngươi vĩnh viễn cũng không phải là chủ nhân chân chính của thân thể này! Một ngày nào đó ngươi sẽ bị nó cắn nuốt.

Thiếu nữ nhàn nhạt mở trừng hai mắt:

- ngươi có nói gì cũng vô dụng, ngươi nên biết ta đối với những thứ đó không có hứng thú.

- ngươi chính là ta, ta chính là ngươi. Ta cần sự trợ giúp của ngươi, ngươi cũng cần sự trợ giúp của ta!

Giọng nói Linh Khiếp Nhan từ từ trở nên nhu hòa, mơ hồ lộ ra một cỗ mê hoặc.

Trong đôi mắt thiếu nữ chợt hiện lên lãnh mang, khí tức trên thân thể đột nhiên đại loạn, hơi thở lạnh lùng chợt quay cuồng, hơi thở cuồng dã kiệt ngạo bất tuân đại thịnh:

- ngươi lại dám quấy nhiễu tinh hồn của ta, ta sẽ giết tên nam nhân này, rồi sau đó đem ngươi chôn vùi vĩnh viễn trong lòng đất.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 8
Lượt đọc 487

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự