Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1037 Hồn binh hình gương

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Phiên bản Dịch · 1428 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Phong ca ca làm sao vậy?

Linh Khiếp Nhan nhìn thấy Đường Phong chau mày không khỏi mở miệng hỏi.

- Không có việc gì, chỉ là cảm giác có chút kỳ quái.

Đường Phong lắc đầu, hắn đang muốn đi thăm dò ký ức thời gian của người này đột nhiên một cỗ linh khí ba động truyền từ trong bụng người này đi ra, cỗ linh khí ba động vô cùng tinh khiết, nó hoàn toàn không giống với linh khí thiên địa lại càng không giống với cương khí mà người tu luyện sở hữu.

Cùng lúc cỗ linh khí ba động này xuất hiện thì một đoàn quang mang yếu ớt cũng bay ra từ trong bụng người kia.

- Này…

Đường Phong và Linh Khiếp Nhan đều lấy làm kinh hãi, lúc nãy người này chết ở dưới kiếm của Đường Phong cũng không hề đại chiến qua một hồi nhưng giờ lại có loại phản ứng này, tự nhiên khiến cho người khác nghi hoặc không giải thích được.

Đoàn quang mang yếu ớt ở kia dần dần sáng rực lên, một ít ánh huỳnh quang hội tụ lại ở trên bụng hắn bỗng nhiên thu lại, nó từ từ ngưng tụ thành một vật, lẳng lặng phiêu phù ở trước mắt không hề nhúc nhích, quang mang nhanh chóng tiêu tán, ngay cả linh khí ba động cũng triệt để biến mất đồng thời vật thể này rơi xuống.

Thứ này đại khái chỉ to bằng bàn tay trẻ con, nhìn qua là một cái gương nhỏ.

Đường Phong đưa tay cầm cái gương nhỏ này lên phóng mắt nhìn lại, vừa mới nhìn đã khiến hắn không khỏi chấn kinh.

Cái gương bình thường tự nhiên đều có công năng phản xạ, có thể chiếu lại được cảnh tượng trước mắt vào trong gương nhưng cái gương nhỏ mới bắt được này căn bản không phải như thế, Đường Phong không nhìn thấy được gì, không thấy hình ảnh của mình phản lại trong gương, cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì trong đó, mặt gương tựa như mặt hồ nước đang yên ả bị rung động rồi gợn sóng lăn tăn.

Sự rung động này cũng giống cảnh tượng mà người kia trước lúc biết mất sinh ra.

- Hồn binh?

Vùng xung quanh lông mày của Đường Phong nhíu lại, trong nháy mắt hắn biết được rốt cuộc cái gương nhỏ này là vật gì.

Cũng chỉ có hồn binh mới có khả năng thông thiên này, nhìn qua cái gương không hề có tác dụng giống một cái gương bình thường, tại sao lại có linh khí ba động trong đó, tại sao nó lại chạy từ đan điền của người chết mà ra.

- Lẽ nào thứ này có quan hệ với thủ đoạn biến mất của người này?

Linh Khiếp Nhan chợt nghĩ thông suốt.

- Có lẽ là vậy.

Đường Phong gật đầu, người này chỉ là Linh Giai hạ phẩm, cho dù cảnh giới hay võ điển sở tu cũng đều vô cùng bình thường, ở trong đám Linh Giai hạ phẩm không được tính là cường đại nhưng một người như thế lại thi triển được những thủ đoạn khiến cho Đường Phong và Linh Khiếp Nhan đều vô cùng kinh ngạc, tuyệt đối chỗ dựa của hắn chính là cái gương hồn binh này.

- Chờ ta kiểm tra một chút, xem xem rốt cuộc thứ này có gì huyền diệu.

Đường Phong dặn dò một tiếng, nhanh chóng ngưng thần tiến vào xem xét ký ức của âm hồn không trọn vẹn.

Một lát sau, Đường Phong không khỏi trợn mắt thở dài.

- Làm sao vậy?

Linh Khiếp Nhan hỏi.

- Hiện giờ hồn phách của hắn đã bị cái gương hồn bình này phá hủy hơn nửa, ta chỉ tra được một ít tin tức vô dụng mà thôi.

Hắn có thể thi triển ra thủ đoạn biến mất quỷ dị kia xác thực là nhờ lực lượng của cái gương này, mỗi một hồn binh đều là đồ vật đặc thù, cũng không hiểu nó được tạo như thế nào nhưng mỗi một cái đều có tác dụng đặc thù riêng, có hồn binh bản thân nó đã có tác dụng nhưng lại có hồn binh phải dung hợp với người khác thì hiệu quả mới hiện lên.

Ví dụ như Phong Thần Khế của Đường Phong, mặc dù hồn binh này cũng có thể trấn áp linh khí ba đọng truyền ra nhưng nếu như Đường Phong có thể dung hợp lại với nó thì có lẽ sẽ đào thêm được rất nhiều năng lực nữa.

Hoặc lại như Bạch Đế Ấn, thứ này bắt buộc phải dung hợp với hồn phách của Đường Phong mới có thể phát huy được công năng của chính mình.

Mà cái gương hồn binh trước mặt này cũng giống như Bạch Đế Ấn, cần phải dung hợp với người khác mới có thể sử dụng.

Dung hợp của hồn binh chính là cộng minh với hồn phách của người khác, chủ nhân của cái gương hồn binh này chết đi, hồn phách tự nhiên không có ai làm chủ tất nhiên sẽ bị cái gương phá hư. Nếu như không phải Đường Phong thi triển thủ đoạn ngưng tụ âm hồn thì người này sớm đã hồn phi phách tán.

- Người này tới tìm ta cũng không phải vì trận pháp Thiên Cơ.

Đường Phong thở dài nói.

- Hắn đến chỉ vì khối lệnh bài kia.

Từ khi điều tra được tin tức, Đường Phong biết được người này một đường đuổi theo hắn từ lúc còn ở Bái Nguyệt Thành. Ngày ấy chính mình thả Khấu Cửu ra không ngờ rằng người này lại xuất hiện moi được tin tức của mình từ trong miệng Khấu Cửu rồi nhanh chóng giết người diệt khẩu bay về phía hắn.

Hắn đuổi theo mình từ tận Loa Thành tới đây cho đến hôm qua mới phát hiện ra tung tích của mình. Lúc đầu hắn đang tìm cơ hội trộm lấy lệnh bài nhưng không ngờ đêm qua mình lấy ra ba khối lệnh bài, lúc này hắn mới bí quá hóa liều xông ra đánh cắp cho nên bị bại lộ thân phận.

Khi điều tra tin tức chỉ có hai điểm này là hữu dụng, về phần hắn muốn khối lệnh bài này để làm gì thì Đường Phong không thể điều tra được. Điều này không thể không nói là một sự tiếc nuối.

- Cái gương này vẫn có chút tác dụng, nếu như Phong ca ca có thể dung hợp với nó thì sau này muốn chạy trốn sẽ có rất nhiều cách nha.

Linh Khiếp Nhan hưng phấn mà đề nghị.

Đường Phong cười khổ nói:

- Tuy rằng hồn binh này tốt nhưng ta đã dung hợp một cái rồi, không có khả năng dung hợp thêm nữa.

Trong đan điền của Đường Phong đã dung hợp hồn binh Bạch Đế Ấn, lực lượng hồn phách của mỗi người đều có hạn tất nhiên không thể dung hợp cùng các hồn binh khác nữa.

- Nếu thích cứ mang đi chơi đi.

Đường Phong cười cười.

- Cảm tạ Phong ca ca.

Linh Khiếp Nhan vô cùng vui vẻ nhanh tay thu hồi cái gương hồn binh lại.

Rốt cuộc làm sao để hồn phách dung hợp với hồn binh Đường Phong cũng không biết, trước đây Bạch Đế Ấn dung nhập vào trong đan điền cũng là cơ duyên xảo hợp mà thôi, nhưng mà đã có người có thể dung hợp với cái gương này vậy thì chắc Linh Khiếp Nhan cũng có thể làm được.

Thực lực hiện giờ của nàng không cao, nếu như có cái gương hồn binh này hộ thân thì độ an toàn không thể nghi ngờ tăng lên rất nhiều, cái gương này không chỉ giúp con người ta ẩn tàng thân hình một cách hoàn mỹ mà còn có thể che dấu đi cương khí ba động.

Giải quyết hết việc trước mắt ra thì trời cũng đã sáng .

Đường Phong thu thi thể trên mặt đất vào trong không gian Mị Ảnh, sau đó để mấy cỗ Dược Thi thanh tẩy vết máu trên mặt đất, hắn còn chưa kịp nói lời sai khiến thì đột nhiên có một cỗ cương khí ba động truyền từ ngoài cửa tới.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 116

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự