Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Chương 57: Cậu Bé

Bạn đang đọc Vô Tận Vũ Trang của Duyên Phận

Phiên bản Dịch · 4388 chữ · khoảng 15 phút đọc

Nói là mật thất, kỳ thật chỉ là trên hành lang phía nam gara có một phiến cửa nhỏ, sau khi từ đó tiến vào, đi qua một thông đạo hẹp dài, có thể chứng kiến một mảnh không gian rộng rãi.

Không gian rất lớn, bên trong bày đầy giường chiếu, còn có dụng cụ sinh hoạt hằng ngày. Nhìn trên bản đồ, tại đây vốn là nhà kho tầng hầm tòa nhà thương mại, bởi hoang phế mà bị dị nhân dùng làm không gian sinh tồn.

Một góc kho hàng bày số lớn vũ khí, đúng là những vũ khí này bại lộ hành tung dị nhân. Đã có những món này, binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 chí ít có thể tiết kiệm một bước ăn cướp tiệm vũ khí ngoài ý muốn.

Nhưng ánh mắt bọn Thẩm Dịch lại không dừng ở đó.

Trong cùng kho hàng, một đứa bé trai đang ôm chân ngồi dưới đất. “Là con nít!” Ôn Nhu lên tiếng kinh hô.

Thẩm Dịch rốt cuộc sáng tỏ vì cái gì người lính kia phải gọi hắn sang đây xem một chút.

Đứa bé trai kia thoạt nhìn chỉ có khoảng 10 tuổi, một đôi mắt đồng thời có hai thứ nhan sắc kim đen, tóc nâu rám nắng hơi cuộn cong, đồng tử song sắc đang nhìn bọn hắn, cơ thể có chút run rẩy. “Chào!” Ôn Nhu hướng cậu bé vẫy vẫy tay, sau đó đi tới cậu.

Đứng trước người cậu nhóc, Ôn Nhu thử rờ mặt cậu, đồng thời nói: “Đừng sợ, bọn chị…” Không nghĩ tới cậu nhóc kia đột nhiên quát to một tiếng, hung hăng cắn tay Ôn Nhu một cái. “Nha!” Ôn Nhu nhanh chóng rút tay về, lần này không phải cắn nàng đau, mà là dọa nàng nhảy dựng.

Cậu nhóc cắm đầu xông ra, giống như chú thỏ phóng tới rương vũ khí.

Hồng Lãng vội vàng giơ súng tính bắn, Thẩm Dịch một tay đè lại: “Đừng nổ súng! Đó là một đứa bé!” “Thế nhưng…” Hồng Lãng đang muốn cãi lại, chỉ thấy cậu nhóc kia đã chui tọt vào rương vũ khí.

Hóa ra cậu không phải muốn cầm vũ khí giết người, chỉ là muốn ẩn núp mà thôi.

Ôn Nhu bất đắc dĩ lắc đầu: “Nhóc bị dọa sợ, nó nhất định đã thấy chuyện mới vừa phát sinh.” “Thực gặp quỷ rồi. Chúng ta là tới giết dị nhân đấy, không phải làm thánh nhân a.” Hồng Lãng kêu to lên: “Các ngươi không phải là muốn buông tha thằng ku này chứ?” Kim Cương cười khổ: “Bất kể nói thế nào, nó chỉ là đứa bé.” “Nhưng nó chỉ là một NPC trong thế giới nhiệm vụ…” “Và cũng là trẻ con!” Thẩm Dịch cắt ngang Hồng Lãng mà nói: “Đừng ra tay với trẻ con!” Khẩu khí Thẩm Dịch kiên quyết mà chân thật đáng tin. “OK, OK, 3-1, các ngươi thắng.” Hồng Lãng bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Thẩm Dịch nhìn chung quanh một chút, sau đó nói: “Không có phát hiện khác thì mau rời đi, thời gian không nhiều lắm.” Đúng lúc này, một gã binh sĩ tham gia lục soát kêu lên: “Cấp trên, ngài xem cái này một chút.” Người binh lính kia giao một tờ văn kiện vào tay Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch tới nhìn một chút, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tươi cười. “Gì thế?” Hồng Lãng hỏi.

Thẩm Dịch tiện tay đưa văn kiện Hồng Lãng: “Đúng là tin tức mặt khác dị nhân, cái trụ sở này là một căn cứ phụ trong tổ chức dị nhân của Magneto. Phía trên có cả phương pháp bọn họ liên lạc cùng mấy điểm tụ họp bí mật khác của dị nhân.” “Phát rồi.” Hồng Lãng vừa xem vừa hưng phấn cười ha hả.

Không còn phát hiện thêm gì khác, Thẩm Dịch ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người chuẩn bị rút, một ít binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 thuận tiện nhao nhao mang đi số vũ khí dị nhân giấu tại đây. So với súng ống cũ kỹ từ hồi Thế Chiến thứ hai, những thứ này phải tân tiến hơn nhiều, hơn nữa vô luận binh lính bình thường hay binh sĩ tinh anh đều có thể sử dụng, chỉ là không cách nào mang khỏi thế giới này thôi.

Mắt thấy vũ khí đã dọn sạch, Tiểu đoàn lính dù số 2 chuẩn bị rút đi, đúng lúc này, cậu nhóc kia đột nhiên vọt ra, dùng tốc độ nhanh như bay xẹt qua bên người Hồng Lãng.

Hồng Lãng chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, trong tay đột nhiên trống trơn.

Văn kiện trong tay vậy mà đã bị đứa bé trai kia cướp đi.

Đứa bé kia trơn tuột như cá, lao ra đằng cửa. “Tên nhóc đã kia cướp văn kiện!” Hồng Lãng kêu to, lần nữa lại giơ súng.

Thẩm Dịch hất nòng súng, một chuỗi đạn bắn về phía vách tường trần nhà. “Thẩm Dịch!” Hồng Lãng nóng nảy. “Đừng có gấp, nó chạy không khỏi chúng ta. Chúng ta đi lấy văn kiện trở lại là được rồi.” Thẩm Dịch lạnh lùng nói: “Nhưng đừng giết nó. Tiểu đoàn lính dù số 2 theo kế hoạch rút lui, không cần phải xen vào việc bọn ta!” Câu cuối cùng là nói với micro.

Ra nhà kho, trở lại gara tầng ngầm, khắp nơi đều là khói thuốc súng cháy xém sau chiến đấu. Bởi vì chiến đấu mà ô tô báo hỏng chất ngang trên mặt đường, che tầm mắt mọi người. “Ôn Nhu.” Thẩm Dịch trầm giọng nói.

Ôn Nhu vừa nhắm mắt liền mở ra cảm giác thính lực, cẩn thận lắng nghe.

Một lát sau ngón tay của nàng chỉ về một hướng: “Ở bên kia, sau chiếc xe Toyota trắng.” Hồng Lãng nhanh chóng hướng chiếc Toyota trắng chạy tới, hắn nhảy vọt một cái đến sau xe, sau đó ngây ra một lúc, quay đầu lại nhìn Ôn Nhu. “Nó không ở nơi này.” “Làm sao có thể?” Ôn Nhu ngẩn ngơ: “Ta không thể nào nghe lầm, ta bây giờ còn có thể nghe được hô hấp của nó, ngay bên cạnh ngươi.” Hồng Lãng ngẩn người, lập tức hiểu được, cười hắc hắc nói: “Ta biết rồi, thằng ku trốn trong xe.” Thủy tinh màu trà chặn ánh mắt, khiến người bên ngoài xe nhìn không tới tình huống trong xe, nhưng Hồng Lãng vẫn là cười to đắc ý.

Đúng lúc này, xe Toyota trắng đột nhiên phát động, tông vào trước mặt Hồng Lãng, hung hăng tông hắn bay ra ngoài, tiếng động cơ nổ ầm ầm chợt vang kích thích Ôn Nhu vội đóng năng lực cảm giác thính lực, còn chiếc xe đã gào thét phóng ra ngoài gara.

Biến hóa này tới quá nhanh, tất cả mọi người không kịp phản ứng, chỉ có Thẩm Dịch kịp thời bắn một phát súng, đánh nát cửa kính sau xe, nhưng lúc phát súng thứ hai nhắm vào cậu nhóc kia, hắn cuối cùng vẫn là do dự một lát không nổ súng, trơ mắt nhìn xe Toyota chạy đi.

Hồng Lãng lộn nhào trên không trung nặng nề bịch một cái rơi xuống đất, hắn nhanh chóng đứng dậy, lau tơ máu cạnh khóe miệng hét lớn: “Làm sao có thể? Chiếc xe kia bị hỏng đấy! Là tự tay ta làm phế đấy!” Kim Cương sợ hãi nói: “Chỉ sợ đó là năng lực đứa bé kia.” “Đích thật năng lực tốt!” Trong mắt Thẩm Dịch xẹt qua vẻ ngạc nhiên.

Vừa rồi hắn không sử dụng Tinh Thần Tham Sát lên cậu nhóc, dù sao Tinh Thần Tham Sát cần tiêu hao tinh thần lực, không nghĩ tới cậu nhóc thậm chí có được dị năng khá thực dụng.

Bất quá Thẩm Dịch từ trước vốn không thích hối hận vô vị, chỉ là lập tức tiếp nhận giáo huấn, về sau sẽ không xem thường bất luận kẻ nào nữa.

Ngẫm lại cũng thật là, bốn kẻ mạo hiểm liền mấy chục tên dị nhân trong gara tầng ngầm đều xử đẹp sạch sẽ, kết quả lại bị một đứa nhỏ đùa bỡn một phen. Có thể thấy nhiều khi đối thủ cường đại thường thường chỉ là nói theo tương đối. “Nhất định phải đuổi kịp đứa bé kia!” Thẩm Dịch nói xong vọt ra gara.

Mập mạp lúc này còn ở bên ngoài, khiến cho người kinh ngạc chính là giờ phút này hắn đang cầm súng chiến đấu với người Mỹ. Cho dù đánh nhau vẫn là sợ hãi rụt rè, sợ đầu sợ đuôi, phải hơn nửa ngày mới dám thả một phát, nhưng là biểu hiện so với trước kia cũng đã rất có tiến bộ.

Kim Cương bước dài một cái xông lại, nhảy vào trong xe Hummer, kêu to mập mạp: “Nhanh lên xe, mập mạp!” “Xảy ra chuyện gì sao?” Mập mạp ngạc nhiên hỏi. “Ít nói nhảm!” Hồng Lãng dứt khoát xông lại túm chặt mập mạp, ném hắn một cái vô xe.

Thẩm Dịch cùng Ôn Nhu trước sau đuổi tới, Thẩm Dịch nhảy dựng vào trong ghế lái, khởi động xe Hummer rượt về phương hướng cậu nhóc bỏ đi.


“Ngươi nói là các ngươi bị một đứa bé chơi một vố? Lại để cho nó dưới mí mắt cả đám các ngươi chạy thoát?” Mập mạp quả thực không thể tin vào tai của mình: “Còn cướp đi văn bản tư liệu có thể tìm được mặt khác dị nhân?” “Cmn ngươi câm miệng cho ta, mập mạp chết bầm, có phải chê chúng ta lưu cho ngươi quá nhiều dị nhân hay không?” Hồng Lãng tức giận mắng to.

Mập mạp sợ tới mức khẽ run rẩy, Kim Cương hắng giọng nói: “Đánh người không đánh mặt a, vạch trần người không nói điểm yếu, mập mạp chết bầm chính là thúi mồm.” Thẩm Dịch lẫn Ôn Nhu cùng một chỗ che miệng cười.

Thẩm Dịch nói: “Được rồi, các ngươi đừng hù hắn nữa, ta vừa mới cho hắn chút dũng khí đối mặt nhân sinh đấy. Bị trẻ con đùa nghịch cũng không phải chuyện mất mặt gì, chuyện này đầy đủ giáo dục chúng ta, vĩnh viễn không nên xem thường đối thủ của mình. Đúng rồi Ôn Nhu, nhìn một chút xếp hạng bây giờ.” Ôn Nhu nhìn nhìn bảng xếp hạng, sau đó vui vẻ nói: “Chúc mừng anh, bạn học E5371, anh bây giờ đứng hàng vị đệ nhất bảng xếp hạng, tổng số điểm sát lục 30. Tôi và Kim Cương cùng với hai mạo hiểm giả khác đồng hạng bảy, 17 điểm sát lục, Hồng Lãng 16, cùng ba kẻ mạo hiểm đồng hạng mười một.” “Thứ nhì là bao nhiêu?”

“Thứ nhì là N4233, điểm sát lục 20, thứ ba là N4236, ban đầu đứng nhất, điểm sát lục 19, ba người đồng hạng tư, điểm sát lục 18, bọn hắn bám đuổi sát sao thật. Đúng rồi, bảng xếp hạng hiển thị, đã chết năm kẻ mạo hiểm, bây giờ còn 95 cá nhân.” “Người chết là khu nào thế?” “Đều là Tây Khu đấy.” Ôn Nhu trả lời. “Cô nói Tây Khu thoáng cái đã chết năm mạo hiểm giả?” Thẩm Dịch chấn động. “Ừ, hơn nữa thời gian tử vong đều không khác mấy, trong vòng 10 phút, trước sau tử vong.” “Tây Khu phải phiền đây, đúng rồi, còn có người nào trước mười?” “Ngoại trừ lúc trước bốn mạo hiểm giả Bắc Khu Top 10 ra, hai người khác đều là Nam Khu đấy, Tây Khu đáng thương, một danh Top 10 đều không có, đã chết trước năm.” Hồng Lãng cười nói: “Khu Âu Mỹ đã từng giàu có nhất phát đạt nhất trên địa cầu, chạy đến Huyết Tinh đô thị này lại trở thành một khu thực lực kém nhất.” Thẩm Dịch trong nội tâm khẽ nhúc nhích, thản nhiên nói: “Đây có lẽ chính là nguyên nhân trọng yếu vì sao Bắc Khu cường hãn đến thế, còn Tây Khu lại bết bát như vậy.” Kim Cương cười nói: “Thẩm Dịch nói đúng, có quan hệ với thực lực bốn khu, ta đúng là cũng nghe nói qua một chút sự tình, không biết các ngươi có hứng thú nghe không?” Thẩm Dịch liền vội vàng gật đầu: “Tốt, vậy anh nói một chút, tôi nghe thử xem phải chăng khớp với phỏng đoán của tôi.” Hóa ra Bắc Khu đích xác vẫn luôn là địa phương thừa thải cường giả.

Bắc Khu là thiên hạ người Châu Phi Nam Mỹ.

Tại đây có thể nói là mảnh đất tập trung những nơi hỗn loạn nhất trên toàn thế giới. Giống như các nước Congo, Nam Phi, Zambia, Zimbabwe nổi danh hỗn loạn trên thế giới đều thuộc về Châu Phi, mà Nam Mỹ đồng dạng tụ tập Colombia, Venezuela, Ecuador, Peru nổi danh tương tự.

Quân phiệt cắt cứ, nội chiến liên tục, có thể nói là khắc họa hai lục địa này tốt nhất, dân chúng sinh trưởng ở chỗ này, đại bộ phận từ nhỏ đã phải trải qua thống khổ chiến loạn.

So sánh qua, ngoại trừ một khu Kosovo, đại bộ phận dân Âu Mỹ có thể nói là đứa nhỏ lớn lên trong tổ ấm. Vô luận quốc gia của bọn hắn có thực lực mạnh mẽ đến đâu, tại Huyết Tinh đô thị đều không có ý nghĩa.

Giống như Châu Phi ít nhất hơn nửa số nước ở vào trạng thái nghèo – loạn – chiến. Chiến tranh các bộ lạc của bọn hắn cơ hồ mỗi ngày đều đang phát sinh, là địa phương chiến loạn nhiều nhất trên địa cầu, nơi những thổ dân nguyên thủy huyết tinh mà tàn nhẫn, hung ác mà bất nhân. Bọn hắn không chút úy kỵ tử vong, là chiến sĩ trời sinh.

Những thổ dân bị Huyết Tinh đô thị mang tới đây, ở chỗ này không hề nghi ngờ có thể phát huy lớn nhất chiến đấu thiên phú. Bọn hắn có lẽ không giống Thẩm Dịch tính trước làm sau như vậy, một số người thậm chí ngay cả chữ cũng không biết, cộng trừ nhân chia mù tịt, nhưng là có quan hệ gì đâu này?

Tại Huyết Tinh đô thị, năng lực chiến đấu mới là tiêu chuẩn đệ nhât, chỉ cần ngươi bằng lòng đánh, có thể đánh, quen tay đánh, những vấn đề khác đều có thể giải quyết.

Không biết chữ có quan hệ gì. Không có tri thức có quan hệ gì?

Chỉ cần qua nhiệm vụ tân thủ, loại vật như văn tự cùng tri thức kia, bất quá chỉ là tiêu chút ít điểm Huyết Tinh liền có thể giải quyết vấn đề. Nhưng còn tố chất tâm lý cường hãn không ngại hy sinh phải bồi dưỡng từ trong giết chóc, không phải chuyện dễ dàng cho cam.

Thổ dân Châu Phi khí lực cường hãn, rất thích tranh đấu tàn nhẫn, tâm huyết cương mãnh, dã man dữ dằn, có thể vì một bình nước liền giết người, vì một nguồn nước mà bộc phát chiến tranh bộ lạc. Vùng đất Nam Mỹ chiến loạn chọn lọc ra người, tương tự đều gan dạ dũng mãnh hung dữ.

Với bọn hắn mà nói, giết người liền đơn giản tựa như ăn cơm, trả giá bằng cả mạng sống có khi chỉ để lấy được một ổ bánh bao.

Mà ở Huyết Tinh đô thị, tương tự là mạo hiểm, những người này lại có thể muốn cái gì liền được cái đó.

Có lẽ trong mắt bọn hắn Huyết Tinh đô thị căn bản không phải địa ngục, mà là thiên đường. Dù sao ở chỗ này, bọn hắn trả giá cùng nhận được, xa xa hơn hẳn trên địa cầu.

Thái độ là thứ nhất quyết định thành tựu —— ngươi vĩnh viễn không thể trông cậy một người không yêu quý, thậm chí chán ghét căm hận công tác của mình, làm ra thành tựu kiệt xuất.

Những người đến từ khu nghèo khổ kia, bọn hắn nhiệt tình yêu quý nơi này, cho nên bọn hắn dũng cảm đối mặt nguy hiểm, thậm chí vui vẻ đi đối mặt. Càng là sinh hoạt khốn khổ, càng là có thể sống ở đây như cá gặp nước.

Nhân dân các nước phát triển chú trọng tính sáng tạo, nhân dân quốc gia nghèo khổ chú trọng tính thích ứng.

Người không có năng lực thích ứng, sớm đã chết trong lạnh lẽo đói khổ hoặc chiến loạn.

Cũng vì lẽ đó, ngay từ đầu Bắc Khu đã là nơi sinh ra cường giả, mạo hiểm giả từ đấy ra ngoài, đại đa số đều hung ác phệ huyết, lãnh khốc tàn bạo, thị sát khát máu thành tính.

Trừ Bắc Khu ra, Nam Khu cũng tương tự không thiếu cường giả sinh ra đời.

Châu Á không kể Trung Hoa, có khá nhiều quốc gia, bao gồm các nước Đông Nam Á, Nhật Bản, Hàn Quốc, Triều Tiên, nhất là khu vực Trung Á, ví dụ như Israel, Palestine, Afghanistan, Iraq to như vậy cũng là quanh năm chiến loạn. Vấn đề là nhân khẩu những nước này tại Nam Khu cũng không nhiều, bởi vì có người Ấn Độ chiếm cứ đại bộ phận danh ngạch, cho nên bị Huyết Tinh đô thị chọn ra chiếm tỉ lệ không cao, nhưng chỉ cần là người sống qua được khởi đầu chật vật, tố chất chiến đấu giai đoạn sau nhất định đều cực kỳ xuất sắc. “Nói như vậy, tại Huyết Tinh đô thị, hẳn là Bắc Khu cùng Nam Khu có thực lực mạnh nhất rồi hả?” Ôn Nhu hỏi. “Không.” Kim Cương lắc đầu: “Tại Huyết Tinh đô thị, Tây Khu được công nhận thực lực yếu nhất, đây đã là điều không thể nghi ngờ. Nhưng còn danh hiệu khu mạnh nhất, vẫn đang tồn tại tranh luận. Chỉ là tranh luận không phải giữa Bắc Khu cùng Nam Khu, mà là giữa Bắc Khu cùng Đông Khu.” “Anh nói là Đông Khu chúng ta mới là mạnh nhất? Nhưng Trung Hoa đã nhiều năm không chiến tranh. Đô thị chọn người cũng không phải chọn từ binh sĩ, mà theo trong nhóm bình dân chọn lựa, chúng ta làm sao có thể mạnh nhất?” Ôn Nhu cảm thấy hiếu kỳ sâu sắc. “Tôi nghĩ đó là bởi vì Đông Khu là khu duy nhất dùng một quốc gia làm chủ đi. Đông Khu ngoại trừ Trung Hoa, Đài Loan, Hongkong, Ma Cao, còn bao gồm một ít khu Mông Cổ, Singapore. Nhưng dân số những khu này tỷ lệ rất thấp, tuyệt đại bộ phận mạo hiểm giả Đông Khu đều là người Hoa, lực hiệu triệu dân tộc so ra tương đối dễ dàng tập trung đoàn kết. Mà các khu khác… chưa chắc có thể đoàn kết như vậy. Nam Khu người Ấn Độ nhiều nhất, nhưng không chiếm cứ địa vị thống trị, hơn nữa bọn họ cũng không thật sự giỏi lãnh đạo, rất ít lãnh tụ vĩ đại sinh ra đời. Mà tranh chấp ngay trong Nam Khu lại quá kịch liệt, ví dụ như người Ả Rập đụng với người Israel, người Pakistan đụng với người Ấn Độ. So sánh qua lại, tuy Bắc Khu cũng có xung đột chủng tộc, nhưng rất nhiều nguyên nhân bắt nguồn từ vấn đề tài nguyên sinh tồn. Xử lý vấn đề này, rất nhiều mâu thuẫn có thể giải quyết hơn phân nửa, không giống Nam Khu lịch sử chất chứa oán hận quá nặng… Văn hóa càng sâu, thù hận lịch sử chất chứa càng lớn a.” Thẩm Dịch cười nói.

Mọi người lập tức hiểu ra. Kim Cương càng là ha ha cười nói: “Nói không sai, nếu để cho ta cùng quỷ Nhật Bổn cùng nhau chấp hành nhiệm vụ, ta tình nguyện trước làm thịt đối phương sau tự mình đi hoàn thành.” Hồng Lãng cười nói: “Nhiều người chính là lực lượng, ta bắt đầu hoài niệm Thái Tổ vĩ đại.” Thẩm Dịch còn nói: “Bất quá ta cho rằng còn có hai nguyên nhân khiến Đông Khu cường đại. Một cái là nguyên nhân lịch sử, hai ngàn năm liên miên chiến hỏa, bao nhiêu binh pháp đúc kết từ xưa đến nay, đủ để chúng ta tha hồ tham khảo. Một nguyên nhân khác chính là văn hóa. Người Hoa ưa thích xem thủ đoạn quyền mưu, phương thức tranh đấu là trí tuệ, người Âu Mỹ ưa thích xem sáng tạo phát minh là trí tuệ. Tại Trung Hoa, người thông minh nhất vĩnh viễn là những bậc trí mưu như Gia Cát Lượng, Thái Tổ, mà ở Âu Mỹ, Einstein mới được coi là thông minh nhất. Nhưng tiếc a, Huyết Tinh đô thị không cần nhà phát minh, lý niệm văn hóa của người Âu Mỹ khiến cho bọn hắn trở nên thẳng đuột cứng nhắc, thiếu hụt cơ trí, dùng cho công tác sinh hoạt sản xuất thì còn có thể, dùng cho chiến đấu… Chiến đấu cần phải có năng lực tùy cơ ứng biến cao độ, năng lực phán định tình thế, năng lực phân tích ta địch vân vân, bọn hắn xa xa chưa đủ.” Lời này nói ra khiến mọi người liên tục gật đầu, nhao nhao tán thành. “Bất quá tràng cảnh chúng ta chấp hành nhiệm vụ phần lớn là khu vực Âu Mỹ, người Tây Khu chiếm cứ địa lợi cùng ưu thế văn hóa, cũng không thể xem thường.” Ôn Nhu đột nhiên nói. “Nói vậy cũng phải, bất quá đều là chuyện sau này, chúng ta hẳn là quản tốt việc trước mắt đi đã, dù sao trước tiên cũng phải bắt được tiểu tử kia rồi tính sau.” Thẩm Dịch cười nói.

Mập mạp xen vào một câu: “Trên đường cẩn thận một chút, ta cảm giác được phía trước có nguy hiểm.” Hồng Lãng khinh thường liếc mập mạp một cái: “Chỉ là một thằng nhỏ, có thể mang đến cho chúng ta nguy hiểm gì? Thần kinh của ngươi quá nhạy cảm.” Thẩm Dịch lại cười nói: “Đã La Hạo nói như vậy, mọi người hãy cẩn thận chút, cũng đừng để cạn kiệt lương thực vì không chịu mang bánh nhân đậu.” Mọi người trên xe cười cười nói nói, ai cũng không quá để ý nhắc nhở của mập mạp.

Dù sao với đám người mạo hiểm mà nói, nguy hiểm cũng không phải lý do khiến bọn họ lùi bước, bọn họ là tồn tại bằng cách đón nhận nguy hiểm.

Xe Hummer chạy vội trên đường, xa xăm đã có thể chứng kiến một bóng mờ trước mắt.

Ôn Nhu giơ lên kính viễn vọng nhìn một chút, sau đó yêu kiều cười rộ lên: “Nó đang đứng lái xe… Vóc dáng quá thấp.” Tất cả mọi người ha ha nở nụ cười. “Thằng nhóc thật đúng là biết tìm phiền toái cho chúng ta.” Bởi vì đã bắt kịp, tâm tình mọi người cũng buông lỏng đi nhiều, khẩu khí của Hồng Lãng lập tức hòa ái xuống.

Chiếc Hummer gào thét gia tốc về phía trước, cùng Toyota trắng thành thế sóng vai.

Ôn Nhu vẫy tay với cậu nhóc trong xe bên cạnh: “Này, bé con, người lớn nhà bé không dạy cho bé biết, không thể lái xe mà không có bằng lái sao?” “F*ck you!” Đứa bé trai kia kêu to.

Cậu đột nhiên lấy ra văn kiện đặt bên trên vị trí lái, la lớn: “Biến đi! Bằng không tôi sẽ xé nát nó!” “Thằng bé phản ứng quả nhiên rất nhanh.” Thẩm Dịch khẽ cười nói, hắn mạnh mẽ ép ngang xe, hung hăng đâm vào bên sườn chiếc Toyota.

Chấn động to lớn khiến tay cậu bé buông lỏng, văn kiện rời tay theo cửa sổ bay ra. Kim Cương giương một tay lên, văn kiện liền trôi tới khoảng không bên mình, Hồng Lãng nhảy vội một phát, nắm văn kiện trong tay, lại rơi lại trong xe, cười to đắc ý với cậu nhóc.

Mắt thấy tình cảnh này, sắc mặt cậu nhóc đại biến.

Cậu không chú ý bị Thẩm Dịch đụng một cái, phương hướng xe Toyota đã bị thay đổi, đang rời khỏi làn đường ban đầu.

Đối diện, một chiếc xe bồn chở dầu to tướng đang lao tới.

Thẩm Dịch hét lớn: “Ôn Nhu, cứu nó!” Roi dài trong tay Ôn Nhu đã vọt ra ngoài, quấn ngay trên hông cậu nhóc, tiện tay nhấc lên, rút cậu từ trong xe ra.

Xe Toyota không còn bị khống chế giống như gã trai say rượu loạng choạng xông về phía trước, cụng vào đầu xe chở dầu đang chạy đối diện, dầu bắt lửa bạo tạc nổ tung, thế mà tài xế xe vẫn còn kịp nhảy khỏi xe, té ù bỏ chạy.

Tràng diện nổ tung đồ sộ không chút nào ảnh hưởng đến bọn Thẩm Dịch, Thẩm Dịch lái chiếc Hummer đã bị quậy cho xơ xát lách sang một bên.

Cậu nhóc bị roi cuốn lấy đặt trên đùi Ôn Nhu, liều mạng giãy giụa kêu to: “Thả tôi ra!” Ôn Nhu tiện tay hung hăng đánh vài cái lên mông cậu: “Bé con, ngoan chút nào! Bằng không liền vứt bé xuống xe.” Đúng lúc này, mập mạp sau lưng đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết: “Nguy hiểm! Cực kỳ nguy hiểm!” Thẩm Dịch nhanh chóng quay đầu xe, cùng lúc đó, nơi chân trời đằng xa một quả đạn hỏa tiễn phát ra tiếng rít tử thần gào thét bay về phía xe Hummer.

OÀ..ÀNH!

Quả đạn đánh trúng ngay đuôi Hummer, hất trọn chiếc xe tung bay lên trời.

Bạn đang đọc Vô Tận Vũ Trang của Duyên Phận
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 406
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự