Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Bạch Nam Lý Phi Đao

Bạn đang đọc Vô Tận Tổng Hợp Nghịch Thiên Hệ Thống sáng tác bởi bấthủtiênnhân

Tiểu thuyết gốc · 1516 chữ · khoảng 5 phút đọc

Long ngồi một lúc suy nghĩ , rồi tự dưng vội câu thông với hệ thống nói:

- Hệ thống hiện tại ta có bao nhiêu điểm hoái đoái.

- Ngươi hiện tại có 290 điểm hoái đoái .

- A , có thể hoái đoái công pháp sao?

- Cái rắm á , điểm của ngươi không đủ nhét kẽ răng nữa ....

Hê thống khinh bỉ trả lời:

" Ặc "

Long cười khổ một tiếng , cũng chẳng hơi đâu đôi co với hệ thống . Bây giờ hắn cũng chỉ có mỗi Cửu Long Quyết với rinngan mà thôi , vả lại rinnegan tốn quá nhiều nên không thể sử dụng thường xuyên.

" Hơi "

Hắn đứng dậy tiến vào trong hang động xem thử , vừa vào đột có một cơn gió lốc ập tới muốn kéo hắn ra ngoài, làm Long sợ hết hồn , tưởng rằng yêu thú đột kích chứ , vội vàng trấn tỉnh tiếp tục đi vào , bên trong động hai bên mép động có những vết lõm cực lớn, khí lưu trải qua, va chạm với vách đá hai bên, trải qua vết lõm thì hình thành gió lốc, cho nên hình thành gió lốc quỷ dị thổi ra ngoài.

Vào sâu thêm chút nữa Long phát hiện hình như mình vừa đi qua cái gì đó , giống như mạng nhện nhưng không thấy .Đi thêm chút nữa thấy phía trước có ánh sáng , Long liền tăng cước bộ đi tới.

" Trời "

- Đẹp quá, đây chẳng lẽ là công viên kỉ jura sau??

Xuất hiện trước mặt Long chính là một sơn cốc bao la, trong sơn cốc là một đám đại thụ che trời, rừng cây vô cùng yên tĩnh, còn có vài tiếng kêu kỳ lạ truyền tới.

Long chậm rãi đi tiếp , ngơ ngác ngó xung quanh, không khí nơi đây thật ấm , làm cho toàn thân Long cảm thấy thoải mái . Dưới chân có hoa cỏ xanh tươi mơn mởn, ở xa xa có một ít loài hoa kỳ lạ đua nở, lúc này đang là mùa xuân, hương hoa dày đặc thấm vào ruột gan.

Vài ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất, hình thành từng cột ánh sáng màu vàng, sáng tối giao thoa nhau. Xuyên qua cột sáng nhìn thấy cảnh tượng sáng ngời trước mặt, nó ảm đạm trong chốc lát, giống như đang ở không gian khác, tràn ngập khí tức thần bí và tiếng động vật nô đùa nhau.

Tất cả cảnh vật trong rừng cây lờ mờ, mùi hương hoa cỏ giao nhau, nghe thấy bắt đầu đặc biệt thoải mái, thỉnh thoảng có thành từng mảnh lá rụng lẳng lặng rơi xuống.

Ngẩng đầu nhìn qua xa xa, bốn phía của rừng cây bị bao phủ trong sơn cốc, mà bên ngoài rừng cây lại có núi cao mọc lên.

Nhìn chằm chằm vào cảnh trước mặt, Long kinh ngạc, nơi này hẳn là chưa từng có người đi qua, hoàn toàn là bộ dáng thế ngoại đào viên, trọng yếu nhất là, trong sơn cốc này còn có chân khí chỉ có chân giả mới có thể cảm nhận được, nếu như tu luyện ở đây chắc chắn sẽ được lợi rất lớn.

Phía xa xa trước có một căn nhà gỗ thật to , Long hiếu kì bước tới , xung quanh ngôi nhà toàn là mảnh đất trống , dường như là có một cái gì đó ngăn cản sự sống ở đây . Do dự một chút Long tiến vào , bên trong ngôi nhà chỉ có một cái giường, và trên cái giường có một cái thây khô ngồi , cũng không biết chết bao lâu, một thân áo đen bao trùm lấy thây , trên đầu lâu thây khô có tóc dài che mặt rất quỷ dị, tràn ngập khí tức âm trầm.

" A "

Long giật la lên một tiếng , thiếu chút nữa là vỡ tim mà chết à.

- Ta chờ 5 ngàn năm rồi , rốt cuộc cũng có người tới đây.

Thời điểm Long đang kinh nghi hết hồn thì thi khô trên giường động đậy, đầu hơi động một chút, hai tay vén mái tóc dài ra, lộ ra gương mặt khô héo khủng bố, hai hốc mắt hõm sâu mở ra, giờ phút này ánh sáng sáng ngời hữu thần.

" Móa "

- Thật... thật..còn sống à.

Long lấm bắp cà lăm mà nói:

- Chàng trai trẻ , đừng sợ.

- Ờ... à ... ông còn sống hay đã chết ??

- Chết, xem như chết rồi.

Thi khô nói ra, giọng nói giống như từ cửu u địa ngục truyền tới, mờ ảo như không thể biết được nơi phát ra tiếng.

Long nghe nói vậy cũng cố gắng mà đè nén sự sợ hãy , nhìn chăm chăm vào thi khô mà không dám thở mạnh.

Lời vừa nói xong, thi khô chậm rãi đứng dậy, rời khỏi giường , áo đen trên người thây khô như chụp trên cây cột nhỏ gầy, nhìn qua rất gê rợn , lúc này phối hợp với bộ dáng khủng bố của thi khô lại làm cho gian nhà này thêm đáng sợ.

Thi khô đang nhìn qua hắn, nói:

- Thật sự ta ở đây cũng rất lâu a.

- Tiền bối, ngươi rốt cuộc là ai?

Long kinh hoảng đi qua, hắn cẩn thận nghĩ lại, cho dù là quỷ cũng không có gì đáng sợ, bởi vì hắn là người tu luyện , dù chỉ Luyện Khí nhưng cũng chẳng có gì phải sợ cả , huống hồ hắn còn hệ thống.

Ta là ai, nói ra ngươi cũng không biết, nhưng mà 10 triệu năm trước đây , mọi người đều gọi ta là Bạch Nam Lý Phi Đao , hiện tại, đoán chừng cũng không ai nhớ cả.

" Thây khô hồi tưởng nói:"

- Tiền bối, ngươi đã chết hay còn sống, tại sao có thể như vậy?

Long hỏi :

- Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra sao, còn sống sao biến thành thế này, đương nhiên là chết rồi?

- Tiền bối, vậy tại sao ngươi lại...

Long còn chưa nói xong, thì Bạch Nam Lý Phi Đao đã nói :

- Tu vi ngươi còn cực thấp , tất nhiên là không biết, ta năm đó gặp đại nạn, lại không có biện pháp đột phá Thiên Tiên , cho nên đành phải lưu ở nơi này, thời điểm đại nạn tới đã biết rõ mình không thể xoay chuyển thế cục, vận dụng một chút thủ đoạn, lưu lại một đạo phân thân , muốn chờ người hữu duyên , không nghĩ tới chờ suốt 10 triệu năm mới có người tới.

- Thì ra là vậy.

Long cũng cảm thấy bình thường , nếu muốn lưu lại một đạo phân thân cũng không phải chuyện gì lạ, nói như vậy, thực lực đến Nguyên Anh là có thể làm được .

- Luyện khí mà thôi, có thể đến nơi đây, cũng xem như có duyên, ta hỏi ngươi, ngươi có nghĩ muốn đạt được đồ vật cả đời ta lưu lại không?

Bạch Nam Lý Phi Đao hỏi :

- Đương nhiên muốn à.

Long không do dự gì, tên này tuyệt đối là cường giả khủng bố , nếu mình đạt được đồ vật cả đời của hắn, không nghi ngờ đây là thứ triệu năm về trước a , loại chuyện tốt này, thằng ngu cũng sẽ không cự tuyệt.

- Ngươi tên gì ?

Bạch Nam Lý Phi Đao hỏi :

Long không chút chần chừ trả lời :

- Ta ... a vãn bối tên Phan Long .

- Vậy được rồi, quỳ xuống dập đầu?

" Dập đầu ??? "

Long nghi hoặc .

Nếu ngươi đã chiếm được đồ của ta, dương nhiên phải trở thành đệ tử của ta, dập đầu hay không dập đầu tùy ngươi, nhớ năm đó bao nhiêu người khóc quỳ cầu ta thu làm đệ tử ta còn không thèm nhìn, hiện tại tiện nghi cho ngươi rồi.

- A... đệ tử bái kiến sư phụ.

Long thầm nghĩ , dập đầu mấy cái cũng không mất miếng cơm , cháo nào , mà hắn là người 10 triệu năm trước , tuyệt đối lớn tuổi hơn mình quá nhiều.

" cốc cốc cốc "

Dập đầu ba cái , Long đứng dậy .

- Tốt, từ giờ trở đi, ngươi chính là đệ tử Bạch Nam Lý Phi Đao ta, ta trước kia trầm mê tu luyện, cả đời không có thu đồ đệ, hiện tại cũng không có thời gian dạy bảo ngươi, ta cũng chỉ có sở học cả đời mà thôi , ngươi có thể học bao nhiêu thì học bấy nhiêu.

Bạch Nam Lý Phi Đao nói xong lập tức móc ra một ngọc giản giao cho Long, lập tức tại nói:

- Đây là ...

- Đây là sở học cả đời cả ta , Cửu Sát Phi Đao .

Hắn nói đoạn sau đó nhìn Long một cái rồi nói tiếp :

Bạn đang đọc Vô Tận Tổng Hợp Nghịch Thiên Hệ Thống sáng tác bởi bấthủtiênnhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi bấthủtiênnhân
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 32
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự