Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Thế giới mới

Bạn đang đọc Vô Tận Tinh Không sáng tác bởi LongThanh

Tiểu thuyết gốc · 1012 chữ · khoảng 5 phút đọc

Sau khi cô gái biến mất, Thanh Long cầm mảnh ngọc bội tiếp tục bước đến. Hắn vừa đi vừa đánh giá chung quanh:

- Chỗ này lại là ban ngày, chả lẽ cô gái xinh đẹp đó có dị năng xuyên không gian ? Ta hiện đang nửa ở kia bán cầu?

- Không, rất có thể cả hai đã chết. Nếu thực sự khi chết đến một nơi đẹp như này biết thế ta đã tự sát từ sớm cho rồi.

Vừa suy nghĩ vừa quan sát, hắn thấy được mọi thứ ở đây rất đẹp không khí cực kì trong lành. Mỗi hô hấp hắn cảm giác như sảng khoái hơn rất nhiều.

Càng nghĩ hắn lại thấy mình không giống như vẫn còn ở địa cầu.

Thế giới này như có điều gì đó rất huyền ảo và kì dị, cảm giác như thể một thế giới trong mơ vậy.

Lại nghĩ đến việc cô gái có khả năng biến mất, hắn không cho là do cả hai đã chết. Nếu vậy hắn cũng phải có khả năng gì đó của một con ma chứ.

-Chả nhẽ, ta xuyên qua đến một thế giới khác có thể tu thành tiên hoặc thành thần nào đó?

Nghĩ vậy , hắn cảm giác nếu vậy thì mình cầu còn chả được . Hắn vốn thích đọc những bộ tiểu thuyết dạng vậy, ngoài trừ cái gọi là tu luyện nhàm chán thì sẽ thường có khá nhiều cảm xúc.

Hắn cũng không chán ghét gì tu luyện, bởi hẳn cho rằng giúp bản thân mạnh lên thì việc đó dù khô khan cũng ý nghĩa hơn là những việc tưởng chừng đặc sắc mà lại hết sức vô nghĩa.

Hiện tại chưa chắc chắn nên tạm thời hắn sẽ đặt hi vọng lớn, tạm thời cứ tìm hiểu thì hơn.

Dọc theo ven suối đi không lâu , hắn chợt mừng rỡ . Trước mặt là một số túp lều, nhìn qua thì giống đoàn cắm trại nhưng không thể nào vì tất cả đều dựng từ các cành cây, tấm gỗ và vải thô.

Dù sao cũng lạ lẫm nên hắn vẫn khá cẩn thận đến gần, nhưng tìm thấy có người giữa nơi hoang vu này khiến gã vẫn không nén được hưng phấn. Dẫu sao cũng là đồng loại chắc không đến nỗi gặp phải bộ lạc ăn thịt người.

Cách chỗ hắn không xa có một nhóm tầm ba bốn người tụ tập.

Trang phục của họ đích xác là thổ dân, bên dưới cuốn một cái váy ngắn bằng vải thô, cổ và trên đầu đều đeo vòng nguyệt quế của đường lên đỉnh Olympia ,chỉ là không biết bện từ lá cây gì.

Thấy gã tiến đến mấy người liền nhìn lại, đều là nam nhân cao to vạm vỡ. Với chiều cao chỉ khoảng gần 1m7 của hắn thì thấp hơn hẳn 1 cái đầu.

Hắn hơi chùn bước nhưng rồi vẫn quyết định bước đến nói:

"Xin chào, cho hỏi đây là đâu vậy. Tôi từ xa đến"

Mấy người thổ dân nghe hắn nói thì hơi ngơ ngơ một lúc rồi ra vẻ lắc đầu.

"Ách, bỏ mợ ! Thế quái nào quên mất vụ bất đồng ngôn ngữ ". Hắn cũng ngây ra không biết phải thế nào.

Một người có vẻ vạm vỡ nhất tiến đến nói một câu gì đó:

"...."

Hắn cũng lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Người đàn ông kia có vẻ cũng biết một số ngôn ngữ khác.

Sau đó là một hồi trao đổi ngôn ngữ có một không hai, nhưng không được đưa vào lịch sử.

"Mô-cổ Tai-rút-na..."

" Watashiwotabete "

" Pa-coong nu-cháp-cô"

" Ho-lỳ shit"

" Rơ càm ma sơ yam"

" Sa Rang Hae yooo "

" A chi ma lề chiki chiki ta"

" Zouh zzup"

.....

Sau một quãng thời gian vui vẻ với nhau, hai bên cuối cùng đi đến quyết định dùng ngôn ngữ cơ thể để trao đổi. Là loại ngôn ngữ cơ thể thuần túy thực sự chứ không phải loại ngôn ngữ cơ thể nào đó.

Qua tiếp xúc hắn cũng yên tâm hơn vì mấy thổ dân ở đây đều khá thật thà và dễ gần.

Cuối cùng ,Thanh Long được cho một ít thức ăn , nước uống và được đưa đến một tảng đá có trái lên ít lá cây ngay dưới một gốc cây khá lớn.

Có vẻ ở bộ lạc này ban ngày những túp lều chủ yếu dành cho phụ nữ và trẻ nhỏ, còn lại đàn ông chủ yếu đều hay nghỉ dưới những những gốc cây như này hoặc hốc đá ven núi.

Còn ban đêm thì hắn chưa biết.

Qua nửa ngày, không hiểu được được ai nói gì thành ra hắn cứ chỉ một mình ngồi nhìn mọi người làm việc.

Chán nản, hắn cũng nằm xuống suy nghĩ, hắn hiện giờ chưa có bất kì dự định nào cả .Bởi hắn cũng chưa hiểu gì về thế giới này và không hiểu cả ngôn ngữ khiến mọi thứ càng khó khăn hơn.

Ngẩn ngơ một lúc hắn liền đem miếng ngọc bội lúc trước ra, hắn cảm thấy nữ nhân kia không bình thường nên chắc vật nó cũng phải có gì đó đặc biệt nên cô ta mới để lại. Không thì trừ khi:

- Chả lẽ cô nàng lần đầu được giai đẹp ôm nên nghiện, nàng định để lại tín vật trước rồi gửi thân sau. Đúng vậy theo lý thuyết về mấy cái thế giới dạng này thì rất có thể là vậy.

Một hồi mơ tưởng diễn ra, hắn cầm miếng ngọc ngắm nghía rồi trong đầu hiện lên hình dáng nữ nhân xinh đẹp kia.

Suy nghĩ miên man một hồi, hắn cũng biết mình nghĩ quá nhiều lại thở dài đặt tay và cả miếng ngọc lên trán nhắm mắt nghĩ cách giải quyết việc hiện giờ.

Bất chợt miếng ngọc lại lóe sáng lên truyền vào trong đầu hắn.

Bạn đang đọc Vô Tận Tinh Không sáng tác bởi LongThanh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LongThanh
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 4
Lượt đọc 15
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự