Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 251 Hỗn Độn

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đạo Tặc của Vô Xỉ Đạo Tặc

Phiên bản Dịch · 6137 chữ · khoảng 22 phút đọc

Tuy chưa bao giờ thánh điện kỵ sĩ thấy đại giáo chủ ra tay nhưng không ai dám nghi ngờ thực lực của họ hay dám yêu cầu họ chứng minh.

Theo sau giáo chủ còn có mười vị thánh tế ti.

Thủ hộ kỵ sĩ, thánh tế ti, thần sử, còn có giáo chủ tất cả đều hiện thân, có thể thấy được thánh điện cũng điều động toàn bộ lực lượng.

Nhìn khắp nơi trên đất đều là thi thể thánh điện kỵ sĩ , hai đại chủ giáo lửa giận bừng bừng, thánh điện thành lập hơn vạn năm cho tới nay, chưa từng có người dám tập kích.

- Các ngươi dám khinh nhờn thần linh, đám dị đoan ngỗ nghịch to gan lớn mật này quả thực muốn làm phản sao!

Thuần Vu không nhanh không chậm nói:

- Khinh nhờn thần linh e là một kẻ khác, các ngươi là tay sai trung thành nhất của giáo hoàng, mọi hành động, việc làm của hắn hẳn là các ngươi rất rõ ràng.

Nhìn thấy Thuần Vu, trong lòng giáo chủ áo lam dâng lên cảm giác kỳ quái.

Người này dường như đã từng quen biết, mặc dù vẻ ngoài của hắn rất xa lạ.

Hơn nữa, giáo chủ áo lam đã hơn ba nghìn năm không rời khỏi thánh điện, không có khả năng biết bất kỳ kẻ nào trên Tạp Địch đại lục mới đúng.

Nhưng mà, hắn càng nhìn càng có cảm giác người này đã từng gặp qua ở nơi nào đó, nhíu mày nói:

- Ngươi ...

- Lão bằng hữu, không nhớ rõ ta sao?

Thuần Vu thở dài một hơi:

- Cũng khó trách, đã qua mấy ngàn năm rồi, có ai còn có thể nhớ được ta chứ?

Nói đến đây, ánh mắt hắn phút chốc biến đổi. Bá đạo tuyệt luân, kiêu ngạo, khí thế hoàng giả, tất cả đều xuất hiện trên người trung niên nhân trông phúc hậu, chất phác.

- Lý Ngang đại đế!

Giáo chủ áo lam thất thanh kêu, rồi lập tức phát giác lỡ lời.

Đám thánh điện kỵ sĩ hiểu biết lịch sử cũng rất là kinh ngạc, Lý Ngang đại đế không phải đế quân của La Áo đế quốc sao?

- Tà ngôn hoặc chúng! (Ý nói bịa đặt mà mê hoặc người khác)

Giáo chủ áo lam vội vàng bưng bít nhưng trong lòng lại vô cùng rung động.

Lý Ngang đại đế không phải là bị ám toán chết rồi sao? Phải biết rằng, đích thân hắn ra tay, cũng chính hắn đại biểu thánh điện tới xem thi thể Lý Ngang bị đưa vào quan tài rồi hạ táng.

Hơn nữa, đã hơn ba nghìn năm rồi, cho dù lúc ấy Lý Ngang thoát được một mạng thì cũng không có khả năng sống được lâu như vậy chứ?

Hóa ra kẻ đứng sau hậu trường xúi giục Nghịch Thiên Giáo là Lý Ngang đại đế, chẳng trách đám dị đoan này có thể thành công như này.

Mặc kệ như thế nào, người này, nhất định không thể lưu!

- Nghịch Thiên Giáo là dị đoan, tội ác tày trời, chết không đủ đền tội!

Giáo chủ áo lam hạ quyết tâm, nhanh chóng niệm chú ngữ, quát khẽ:

- Toái (Vỡ)!

Lần này những người khác đều không hề bị thương, bởi vì tinh thần công kích của Giáo chủ áo lam là nhằm vào Thuần Vu.

Một luồng áp lực từ bốn phương tám hướng ập lên người của Thuần Vu, tựa như vô số kim châm đâm chọc vào linh hồn của Thuần Vu, như muốn linh hồn hắn bị đâm thành trăm ngàn lỗ hổng.

Lúc trước công kích toàn bộ mà đã rất lợi hại rồi, giờ công kích lại chỉ nhằm vào một người thì càng không cần phải nói.

Đáng tiếc là, Thuần Vu có một thân phận khác là hồn sư, hồn sư mạnh nhất đại lục. Mấy ngàn năm tích lũy đã khiến cho hắn trở thành người đầu tiên nắm giữ lĩnh vực linh hồn, cũng là cao thủ luôn đùa chơi với hồn phách, thì há lại sợ hãi tinh thần công kích của Giáo chủ áo lam.

Hai tay khẽ gạt đi một cái, những mũi châm vô hình liền bị từ chặt đứt.

Giáo chủ áo lam cũng cảm thấy được công kích của mình không có kết quả, hắn chỉ là thử dò xét mà thôi. Ba ngàn năm trước, Lý Ngang đại đế được ca tụng là đệ nhất cao thủ đại lục, liệu hiện giờ hắn có còn mạnh mẽ như xưa không.

Kết quả làm cho Giáo chủ áo lam kiêng kỵ không thôi, bởi vì Lý Ngang đại đế đúng thâm sâu không lường được, chỉ hời hợt mà đã phá được tinh thần công kích của mình.

Thuần Vu mỉm cười:

- Lão bằng hữu, lâu như vậy không gặp, ngươi dùng phương thức này để chào đón ta sao, thật khiến cho ta thất vọng? Được rồi, nếu như vậy, có qua có lại thì hơn.

Hắn cong ngón tay lên, bắn một tia hắc khí về hướng Giáo chủ áo lam, luồng hắc khí không có khí thế sắc bén, thoạt trông yếu đuối, nhẹ nhàng, có vẻ giống hoa cây bông.

- To gan, dù ngươi ngươi là ai, dám mạo phạm giáo chủ đại nhân của chúng ta, thì đều phải chết!

Một thánh điện kỵ sĩ nóng lòng thể hiện trước mặt Giáo chủ áo lam, trường mâu nhanh chóng đánh về phía hắc khí.

- Không được đỡ đòn!

Giáo chủ áo lam vội hét lên.

Luồng hắc khí ***ng tới trường mâu, nhất thời liền thẩm thấu chui vào.

- Mau vứt bỏ vũ khí!

Lời cảnh báo của Giáo chủ áo lam hơi chậm, đối với thánh điện kỵ sĩ mà nói, vứt bỏ vũ khí là loại sỉ nhục lớn lao. Cho nên kỵ sĩ hơi đắn đo một chút, đợi tới khi ra quyết định thì thân thể đã chấn động, cả người ngẩn ngơ như tượng điêu khắc gỗ, không hề nhúc nhích, nhưng hai tròng mắt lại lộ ra vẻ đau đớn, sợ hãi gần chết, giống như là nhìn thấy gì đó hết sức kinh khủng.

Lam quang chợt lóe, Giáo chủ áo lam đã đến phía sau hắn, bàn tay chụp mạnh phía sau lưng:

- Há!

Thánh điện kỵ sĩ đó không tự chủ được mà há to miệng ra, từng tia hắc khí từ hắn trong miệng bay ra, chỉ có điều còn dày đặc hơn so với lúc trước.

Sau khi hắc khí bắn ra khỏi thân thể thì thánh điện kỵ sĩ có thể hành động nhưng mà bộ dạng hắn đã vô cùng kỳ quái, khuôn mặt méo mó, miệng cứ cười ngây dại, nước dãi không ngừng chảy ra khỏi miệng, nhưng hắn lại hoàn toàn không biết.

Dường như tên thánh điện kỵ sĩ này đã biến thành ngu ngốc.

Chỉ là chớp mắt, hắc khí đã ăn mòn hồn phách thánh điện kỵ sĩ, từ giờ trí tuệ của hắn không khác gì đứa trẻ lên ba, hành vi tự nhiên thì quái gở.

Điều này đối thánh điện kỵ sĩ luôn ưu nhã, thong dong mà nói thì tuyệt đối không thể tiếp nhận, chứ không bọn họ thà chết cũng phải hoàn hảo.

Giáo chủ áo lam giận dữ, tổn thất một gã thánh điện kỵ sĩ thì cũng không có gì, nhưng mà lại đả kích trầm trọng tới tinh thần bên mình, những thánh điện kỵ sĩ khác chứng kiến đều run sợ trong lòng, như vậy mục đích của Thuần Vu đã đạt được.

- Giết bọn hắn, đem linh hồn ghê tởm của đám dị đoan vào chỗ sâu nhất trong địa ngục!

Lúc này tất cả thánh điện kỵ sĩ cơ bản cũng tụ tập lại, Giáo chủ áo lam hô một câu mở màn cuộc đại chiến, chẳng qua hắn phát giác đám dị đoan này không dễ phá vỡ giống như trước đây.

Ngoại trừ Lý Ngang đại đế ra, đám người đang kịch chiến với tam đại thần sử và thủ hộ kỵ sĩ cũng không phải loại thiện lương gì.

Nhân yêu Clark, phản đồ thánh điện, vốn cũng là một tên thần sử, thực lực tất nhiên không cần phải nói!

Bôn Lôi quyền, Kiếm Thôn Sơn Hà, Thần Mộc Đấu Khí, Huyễn Thuật, Mãn Thiên Hoa Vũ, Độc Cô Cửu Kiếm, trận pháp......

Bảy đại cổ tộc còn lại, tất cả đều công khai làm phản sao?

Không, phải nói tám đại cổ tộc, hai người có thể sử dụng Bạch Hỏa Diễm, còn có thể dùng Linh Huyễn Cửu Chuyển, không hề nghi ngờ, đây là thành viên của Thuần Vu gia tộc đã bị Hắc Ám Cân tiêu diệt trước đây!

Căn cứ theo tin tức nhân được, những người này đã mất tích hơn 6 năm. Trong 6 năm này họ đã đi đâu? Sao giờ lại xuất hiện.

Bay được lên cao.

Còn có Đại Ma đạo sư, Chiến Thần, Nhẫn Giả, Thần Xạ Thủ…

Không ngờ tuyệt thế cường giả của đại lục lại tụ tập dày đặc trong Nghịch thiên giáo!

Càng kinh người là, ngay cả đám tiểu lâu la ở sau lưng bọn họ, cũng có rất nhiều tên có thực lực không thua gì Thánh kỵ sĩ.

Mẹ nó, rốt cục đã phát sinh chuyện gì?

Giáo chủ áo lam không nhịn được nguyền rủa, phóng tinh thần lực ra ngoài, rất nhanh hắn đã rất phát hiện vấn đề.

Rất nhiều tín đồ của Nghịch thiên giáo có tinh thần lực cực kỳ hưng phấn, hơn thường nhân nhiều lần, thậm chí còn có một chút hỗn loạn. Hơn nữa bọn họ vô cùng dũng mãnh gan dạ, có ý chí kiên cường hơn cả thánh điện kỵ sĩ, cho dù bị thương, thậm chí dù cánh tay bị chém đứt cũng không hề nhíu mày, giống như không hề cảm giác đau đớn. Hai mắt bọn họ đỏ như máu khiến thánh điện kỵ sĩ táng đởm kinh hồn, quả thực không khác gì dã thú!

Thật sự là một đám người điên!

Rất dễ nhận thấy, phía sau biểu hiện bất bình thường của đám người dị đoan chắc chắn có bí mật.

Thoáng suy một chút tư, Giáo chủ áo lam như phán đoán ra, nói với đám thánh tế ti phía sau:

- Đám dị đoan này được tà thuật kích động nên mới có thể hung tàn như vậy, dùng ‘Thánh quang chú’ để tẩy rửa cho bọn chúng đi!

- Vâng, giáo chủ đại nhân!

Hai tay Thánh tế ti tạo thành chữ thập bắt đầu phát động thần thuật, một vòng bạch quang thánh khiết lấy lòng bàn tay bọn họ làm tâm, bắn về phía kẻ thù.

‘Thánh quang chú’ là một loại thần thuật cao cấp, đối với ực lượng tà ác, nhất là Vu sư Ma tộc thì có hiệu quả đặc biệt, cũng giải trừ được nhiều bệnh trạng xấu bên phe mình.

Rất đáng tiếc là, đám hắc bào nhân dù đắm chìm trong thánh quang không hề có cảm giác gì, bọn họ vẫn điên cuồng như vậy, vẫn chiến đấu tốt như vậy, làm lộ ra hàm răng nhọn hung tợn, thánh điện kỵ sĩ chính là con mồi của bọn hắn.

Bởi vì tín đồ Nghịch thiên giáo là bị vi rút sinh hóa kích thích tiềm lực trong cơ thể người, có nguyên lý hoàn toàn bất đồng với tà thuật, nên cho dù là ‘Thánh quang chú’ cũng không có tác dụng.

Trên chiến trường thây rải khắp nơi, có tín đồ Nghịch thiên giáo, cũng có thánh điện kỵ sĩ. Thiên Không Thành bị máu tươi nhuộm đỏ, khắp nơi vương đầy tàn chi cụt tay, tim gan phèo phổi.

Chiến tranh cho dù là phát sinh ở nơi thần thánh thiêng liêng nhất trên đời này, cũng khó tránh khỏi cảnh khó coi, máu thịt văng khắp nơi vĩnh viễn đều không thay đổi được.

Mắt thấy đám kỵ sĩ từng người từng người ngã xuống, Giáo chủ áo lam chỉ huy từ xa cũng đứng ngồi không yên, bồi dưỡng ra thánh điện kỵ sĩ ưu tú ko phải chuyện đùa mà là rất tổn hao tâm huyết, cứ bị hủy hoại trong chốc lát như thế này, thì không có tới trăm năm là không thể khôi phục nguyên khí được.

Hắn vừa đau vừa phẫn, rốt cục như quyết định được điều gì đó, nhảy lên không trung, bắt đầu cao giọng ngâm xướng.

Âm trầm, bình thản, trang nghiêm, hàng dài những chữ chậm rãi từ trong miệng Giáo chủ áo lam phun ra, tựa như ngâm nga, lại như ca hát.

"Quang Minh thần bất diệt, mỹ lệ, người cha vĩ đại, thánh khiết, chính trực. Cầu xin người hãy hạ xuống trần thế......"

Ma thần biến sắc:

- Thần chúc!? Nhanh, ngăn cản hắn!

Ma thần nói tất nhiên là có đạo lý, cho dù mọi người không rõ, đều buông tha cho địch nhân của mình, chuyển người bay lên không, mục tiêu đều nhằm vào Giáo chủ áo lam.

- Bảo vệ giáo chủ đại nhân!

Lôi thần sử hét lên như sấm rền, truyền tới tai từng thánh điện kỵ sĩ.

Mười hai vị thủ hộ kỵ sĩ dẫn đầu bay trở về bên cạnh Giáo chủ áo lam, những thánh điện kỵ sĩ khác cũng đều thế công bằng thủ.

- Không cần hoảng sợ, chức trách các ngươi là hiệp trợ Giáo chủ đại nhân hoàn thành thần chúc, sự tình khác, giao cho ta xử lý.

Giáo chủ áo vàng nói xong, nhẹ nhàng phun ra một chữ:

- Phong!

Một quả cầu bán trong suốt, đường kính hai hơn trăm thước, hiện lên trên không trung, từ xa trông nó tựa như một cái bong bóng siêu lớn.

Bong Bóng có lực lượng kỳ quái, thánh điện kỵ sĩ tiến vào trong đó một cách thuận lợi, nhưng những người khác lại bị văng ra, như ***ng vào một vách tườngvô hình.

Có thể thấy được, đây là một kỹ năng phòng ngự đặc thù, nó có tính chất lựa chọn, ngoại trừ những người có được quang minh thánh lực, những người khác không cách nào tiến vào bong bóng.

Một vị Hắc bào nhân đột ngột ngoi lên từ mặt đất, là Hiên Viên gia tộc - Hiên Viên Vô Tình, người này trời sanh coi thường danh lợi, toàn tâm chuyên chú với kiếm, mới bốn mươi tuổi tuổi, trình độ chỉ kém gia chủ - cường giả đệ nhất trong gia tộc mà thôi.

Hai tay Hiên Viên Vô Tình cầm kiếm, chuyển động tốc độ cao, cả người hóa thành một cơn gió lốc phóng lên cao, người tinh mắt đều nhìn ra được chiêu này dựa theo thế xoay tròn như lốc xoáy, đem kình lực tập trung vào một điểm, như thế sẽ làm cho tính chất xuyên thấu tăng ít nhất gấp ba lần.

Người trong Hiên Viên gia tộc nhân rất thông minh, muốn phá vỡ một cái bong bóng, thì không nên dùng sức mà nên dùng châm châm 1 lỗ, đó chính là lấy điểm phá mặt trong kiếm pháp, chiêu "Phá thiên" này chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Trường kiếm đâm vào bong bóng, đấu khí bá đạo hình xoắn ốc từ mũi kiếm chui ra, hình thành nên một lực siêu nén. Cho dù là kim cương có độ cứng rắn nhất trên đại lục cũng bị nó chọc thủng một lỗ nhỏ. Trên hành trình đi Ác ma Hải vực, Cổ Diêu đã từng thấy Hiên Viên Tam Quang dùng chiêu này xuyên thủng một con kình ngư dài 50 thước.

Nhưng mà, chiêu "Phá thiên" lần này lại mất đi hiệu lực, đến khi đấu khí xoắn ốc tiêu hao hết mà cái bong bóng lớn này vẫn không bị đâm thủng.

Khuôn mặt ẩn giấu dưới cái khăn đen của Hiên Viên Vô Tình thẫn thờ vô cảm, lại cũng lộ ra vẻ cổ quái, cái bong bóng kia quả là cứng đến hoàn hảo, kình lực của hắn giống như trâu xuống biển, , biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

- Để cho ta nổ nát nó!

Hạ Hầu Cẩn quát một tiếng điên cuồng, tử điện rung đùng đùng, đúng là Bôn Lôi Vô Giới Quyền.

Cùng lúc đó, một đóa hoa lửa màu trắng cũng bay ra, đây là "Hỏa Chủng ", ngọn lửa tinh thuần nhất trong tự nhiên.

Hai loại hình thái nguyên tố tối cao có thể phá hủy cả lĩnh vực, nhưng khi rơi vào bong bóng thì tiếng sét tiêu thất, hoa lửa dập tắt, đúng là không có chút tổn thương nào.

Không gian trở nên bập bềnh giống như nước gợn, đây không phải ảo giác, mà là dấu hiệu không gian quy tắc bị cưỡng ép thay đổi. Chẳng qua, sóng gợn dập dờn sau khi ***ng tới bong bóng lại bị ngăn cản, cũng không thể tiếp tục kéo dài.

Công kích vật lý siêu mạnh, vượt qua cả nguyên tố cao nhất, thậm chí lĩnh vực, vậy mà cũng không phá nổi bong bóng.

- Vô dụng, đây là ‘Hoàn Mỹ Phòng Ngự’, cái này chỉ mở một lỗ hổng dành cho người có quang minh lực lượng vào, trừ lần đó ra, cho dù bất kỳ ngoại lực nào cũng đều bị chuyển dời đến không gian bất định!

Lão bà Không gian Đại Ma Đạo Sư là người nhận thức được ‘hàng’, kịp thời ngăn cản Hoa Hạ trận pháp đang chuẩn bị tổ chức Nghịch Thiên giáo chúng tập hợp lực lượng oanh kích.

Mấy người.

- Làm sao bây giờ?

Lão bà bất đắc dĩ nói:

- Bất cứ biện pháp gì cũng vô dụng, chỉ có thể chờ đợi nó tự giải khai mà thôi, trước hết, đừng có uổng phí sức lực làm gì!

Dưới sự bảo vệ của Hoàn mỹ phòng ngự , toàn bộ thần chức giả, thần sử, tế ti, thánh điện kỵ sĩ đều xướng thần chúc theo Giáo chủ áo lam, bài tụng bình thản trang nghiêm, nhưng lại làm cho mọi người có dự cảm bất an.

Cảnh vật chung quanh sáng rực, Thiên Không Thành vốn không có mặt trời, ánh sáng cũng đến từ quang minh lực lượng, cảm giác rất là nhu hòa, dù vậy mọi người đều biết trận ánh sáng này không tầm thường.

Nguồn sáng đến từ đỉnh đầu, chỉ thấy bầu trời vốn trống không, không biết từ khi đã có một quang cầu.

Theo sự ngâm xướng của các thần chức giả, quang cầu càng ngày càng phát sáng, tựa như một cái mặt trời nhân tạo nho nhỏ, khiến mọi ngóc ngách trong Thiên Không Thành đều trở lên huy hoàng.

"Xây dưng thành thị trong không trung, điện đường thần thánh hoành tráng, mọi người trên toàn thế giới đều cúng bái! A, Quang Minh thần vĩ đại, thỉnh người chiếu sáng những dũng sĩ ngoan đạo, ban tặng thân thể cứng như sắt thép cho họ, một ý chí không biết sợ hãi, một sức mạnh để tiêu diệt tà ác!

Tiếng tụng niệm ngừng lại, bầu trời chợt bừng sáng, từng chùm sáng khổng lồ từ trên trời chiếu xuống, bao trùm toàn bộ Thiên Không thành.

Chùm ánh sáng khổng lồ này không tạo thành tổn thương gì đối với chúng nhân Nghịch Thiên giáo, nhưng bọn thánh điện kỵ sĩ sau khi chìm vào trong thánh quang cảm giác được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, tinh thần càng thêm phấn chấn. Sau đó họ cảm giác sau lưng ngưa ngứa, cứ như có gì đó muốn chui ra khỏi cơ thể.

Không có thống khổ, mà ngược lại khắp cả người đều thư thái, thân thể nhẹ nhàng, bất tri bất giác đã nổi lên trên không trung, bởi vì sau lưng bọn họ xuất hiện một đôi cánh chim trắng nõn, mặc dù so với thủ hộ kỵ sĩ thì có nhỏ hơn đôi chút, nhưng mà dù sao cũng là cánh. Có lẽ, bọn họ đáng được gọi là chuẩn thủ hộ kỵ sĩ.

Mà đám kỵ sĩ thấp cấp này, cũng bị vầng sáng mờ mờ ảo ảo bao phủ, rất dễ nhận thấy, đây là đặc trưng của thánh kỵ sĩ.

Tất cả thánh điện kỵ sĩ, ít nhất cũng đều tăng lên vài lần!

Giáo chúng Nghịch Thiên Giáo không hẹn mà đều cùng hớp lấy vài ngụm lương khí, mười hai vị thủ hộ kỵ sĩ đã rất khó đối phó rồi, giờ lại thêm hơn một trăm vị chuẩn thủ hộ kỵ sĩ thì càng lại như hổ thêm cánh, hơn nữa, bây giờ hầu như tất cả thánh điện kỵ sĩ đều có trình độ thánh kỵ sĩ, quả thực chính là cơn ác mộng.

Trận chiến đấu này còn có thắng có thể sao?

Không hổ là giáo chủ, thoáng cái đã đề cao sức chiến đấu toàn thể thánh điện lên gấp mười lần!

Bong Bóng vỡ tan, hoàng y giáo chủ triệt tiêu Hoàn mỹ phòng ngự, kỹ năng càng mạnh thì luôn tỷ lệ thuận với tiêu hao sức lực, duy trì Hoàn mỹ phòng ngự liên tục như vậy trong thời gian dài, cho dù là chủ giáo như hắn cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Hơn nữa, thần chúc đã hoàn thành, cũng không cần phải phải bảo vệ bọn kỵ sĩ nữa, lúc này lo lắng lại chính là đám dị đoan cơ.

Thuần Vu lớn tiếng nói:

- Mọi người đừng hoảng hốt, sức mạnh của bọn họ chỉ là tạm thời, ta có thể cam đoan!

Nếu như thánh điện có năng lực trong nháy mắt chế làm ra nhiều kỵ sĩ cường đại như vậy, cũng không cần phải chật vật như vừa rồi, sức mạnh của cả tập thể được tăng lên chắc chắn là có thời gian hạn chế, giống như là doping vậy.

Giáo chủ áo lam hừ lạnh nói:

- Đúng vậy, ngươi nói không sai, nhưng trong khoảng thời gian đó cũng đủ có thể giải quyết sạch các ngươi. Đây chính là Thần chúc mà Quang Minh thần vĩ đại đã dùng để kích thích sức mạnh tiềm tàng của dũng sĩ nhân loại vào mười vạn năm trước, trong trận chiến ấy, nhân loại chiến thắng Ma tộc, xua đuổi bọn chúng cho tới khi rơi xuống thế giới thất lạc. Đám dị đoan các ngươi dám câu kết với Ma tộc, thông đồng với nhau làm việc xấu xa, hãy chịu sự trừng phạt đi. Hỡi các kỵ sĩ của ta, hãy tóm gọm tất cả bọn chúng, không để ai có thể thoát được!

- Tinh nguyệt!

Sau khi tất cả đều hô lên khẩu hiệu, toàn bộ thánh điện kỵ sĩ đều biến thành các chấm sáng, vô số điểm sáng như bầu trời đầy sao, mà ở trung tâm lại có một mặt trăng to sáng mỹ lệ, nó là do mười hai tên thủ hộ kỵ sĩ và hơn trăm tên chuẩn thủ hộ kỵ sĩ biến ảo tạo thành.

- Trụy lạc! (Rơi xuống!)

Khẩu hiệu vừa dứt, những ngôi sao trên trời lần lượt rơi xuống, đương nhiên đây chỉ là ảo ảnh, là một trận pháp do thánh điện kỵ sĩ kết hợp lại tạo thành.

Lực công kích của kỵ sĩ vốn nổi tiếng, hiện giờ lại là vô số thánh kỵ sĩ cùng phát động công kích, quy mô khổng lồ của trận chiến e rằng tại mới thấy lần đầu trong lịch sử đại lục.

Cái loại sức mạnh có thể nghiền nát đất đai này tuyệt đối không phải là loại để người đơn độc có thể chống cự được, giáo chúng Nghịch Thiên Giáo đều nhận biết được sự lợi hại, lập tức đứng vào trận pháp do mấy vị cường giả gia tộc Chư Cát bố trí đưa vào lực lượng, hình thành một tầng phòng ngự bảy màu.

- Đinh đinh đinh.

Vô số tinh quang rơi xuống, thanh âm dày đặc như mưa rơi vang lên, mỗi một ngôi sao là đại biểu cho sự công kích của một vị thánh kỵ sĩ trong đó.

Crắc! ...Tầng phòng ngự vô sắc ngoài cùng rốt cục không chịu nổi sức nặng mà vỡ vụn, kết giới sư trong trận phải thu hồi lực lượng, nếu không hắn sẽ không chống đỡ được.

Trời sao trên không trung lúc này mới chỉ rơi xuống một bộ phận nhỏ mà thôi, phần nhiều đang lũ lượt kéo xuống.

Cường giả Chư Cát gia tộc thấy thế, vội vàng hạ lệnh điều khiển lực lượng khác.

"Thời gian cùng xuất hiện với không gian, bánh xe (thời gian) cùng chìa khóa (không gian) kết hợp, cánh cửa thời không, cánh cửa mờ ảo vô định, thế giới hiện thực mà hư vô, dịch chuyển siêu không gian - mở ra!

Bà lão nhanh chóng đọc chú ngữ, phía trên ***g phòng ngự xuất hiện một cánh cửa hình elip, toàn bộ điểm sáng rơi xuống bên trên thoáng cái đều biến mất.

Nhưng tình hình như vậy cũng chỉ duy trì được mấy giây, sau khi nuốt sạch hơn trăm điểm sáng, cánh cửa không gian liền biến mất, kỹ năng mới vừa rồi bà lão sử dụng cũng tương tự với Hoàn mỹ phòng ngự của hoàng y giáo chủ, đem công kích hơn trăm vị thánh kỵ sĩ chuyển đến không gian khác, nhưng nàng cũng không lợi hại như hoàng y giáo chủ, chỉ có thể ngăn cản trong thời gian ngắn ngủi, hơn nữa không thể đạt tới tình trạng bất chấp tất cả lực công kích như của hoàng y giáo chủ.

Mưa sao tầm tã, ***g phòng hộ bảy màu lần lượt bị phá nát từng tầng, chẳng mấy chốc cũng chỉ còn lại một tầng cuối cùng, may mà vào lúc này mưa sao trên không trung cũng đã rơi xuống toàn bộ.

Điểm sáng nối đuôi nhau rơi xuống đất, nhưng mà vẫn còn vầng trăng sáng!

- Ầm ầm!

Chấn động kịch liệt cùng lúc với tầng phòng hộ cuối cùng bị vầng trăng sáng phá tung, trong trận pháp có hơn mười vị giáo đồ Nghịch Thiên Giáo có lực lượng hơi thấp nên không thể nào chịu đựng được chấn động nặng như thế, lập tức người nổ tung.

Không đợi mọi người hít thở, bọn thánh điện kỵ sĩ lại bay lên trời cao, tinh nguyệt, lại một lần nữa rơi xuống. Lần này số lượng tổn thất giáo chúng Nghịch Thiên giáo đã gia tăng, hơn hai mươi người đã ‘thăng’.

Thứ ba, thứ tư, thứ năm.. , càng lúc càng nhiều tinh nguyệt rơi xuống, lần lượt bắn phá phía dưới, mỗi lần như vậy số lượng tử vong của bên Nghịch Thiên giáo lại gia tăng, điều này chứng minh, lực lượng tổng thể của bọn họ đang liên tục giảm xuống.

Thánh điện kỵ sĩ thì ngược lại, bọn họ dường như mãi cũng không hết lực.

Cứ duy trì liên tục phóng ra toàn lực, cũng không thấy tình trạng suy sụp cả.

Tình thế nhanh chóng đảo ngược, Nghịch thiên giáo vốn chiếm thượng phong giờ lại lâm vào bị động, không còn có lực trả đòn, tình cảnh hết sức bất ổn.

- Đúng là không thể trông cậy vào một đám phế vật!

Ma thần trong trận nghiến răng thốt ra một câu, nhưng mà hắn cũng hiểu rõ đạo lý môi hở răng lạnh, nếu như Nghịch thiên giáo cùng với người của tám đại cổ tộc đều bị giết chết, thì kế tiếp sẽ đến phiên hắn.

Nhìn chùm sáng trên bầu trời lại chuẩn bị rơi xuống, Ma thần khẽ cắn môi, niệm chú ngữ.

Kỹ năng mà ngay cả Ma thần cũng phải niệm chú mới có thể thi triển, chắc chắn không phải chuyện đùa. Hắc khí mãnh liệt thoát ra khỏi thân thể, bao bọc thân thể hắn lại thành một vật hình cầu đen thui.

- Đám phế vật các ngươi cút ngay, để cho ta tới!

Quả cầu đen trực tiếp nhảy ra đại trận, hứng lấy chùm sáng từ không trung rơi xuống, nhưng cứ hễ ***ng tới quả cầu đen là tất cả điểm sáng đều bị đánh bay đi, thậm chí trực tiếp bị quả cầu đen nuốt hết, ngay cả vầng trăng sáng do thủ hộ kỵ sĩ cùng chuẩn thủ hộ kỵ sĩ tạo thành cũng không có cách nào ngăn cản thế đi của nó.

Quả cầu đen này tiếp tục phá thủng một lỗ lớn trên trời sao, sau đó tiếp tục bay thẳng lên, cũng không biết bay cao bao nhiêu mãi mới chịu dừng lại, từ mặt đất nhìn lên, giống như một mặt trời nhỏ màu đen, chia đôi bầu trời với quang cầu do Giáo chủ áo lam.

Mặt trời đen này phát ra ánh sáng cũng là màu đen, nó thôn tính từng chút từng chút ánh sáng, trên không trung xuất hiện một khu vực tối đen, không ngừng mở rộng ra.

- Hắc ám hủ mục!

Hai vị giáo chủ đột nhiên biến sắc, bọn họ nhớ tới đại chiến chủng tộc hơn một vạn năm trước , vị sáng tạo Ma tộc với Hắc ám hủ thực này đã nâng cấp thực lực tổng thể Ma tộc, rất nhiều ma quỷ trong đó cũng tạm thời tiến hóa thành ác ma, có tác dụng giống thần chúc.

Nhân loại này có ma khí nồng nặc, có thể sử dụng Hắc ám hủ mục, thân phận thực sự của hắn là.......

Không, không có khả năng!

Quang cầu trên không trung dường như cảm giác được sự uy hiếp, liền thu bạch quang đang bao phủ trên thánh kỵ sĩ về, muốn thu hồi lại địa bàn vừa mất đi, hắc ám và bạch quang, hai loại lực lượng đối chọi "Thủy hỏa bất dung" tự động mở ra một cuộc chiến đấu không tiếng động.

Thánh điện kỵ sĩ cùng giáo chúng Nghịch Thiên giáo bên dưới cũng tạm thời ngưng chiến, hồi hộp nhìn lên bầu trời, bọn họ đều cảm thấy cuộc tranh đấu giữa hắc bạch quang cầu sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh của mình.

Cuối cùng quang cầu chiếm được thượng phong, thu hồi lại khu vực bị Hắc ám ăn mòn, còn hắc cầu thì không ngừng lùi bước.

Giáo chủ áo lam thấy thế mừng rỡ nói:

- Ma thần điện hạ, ta rất ngạc nhiên khi thấy ngươi lại liên thủ cùng nhân loại, nhưng mà, trước sau gì thì hắc ám cũng không thể nào áp đảo được quang minh!

Ma thần thầm kêu khổ không thôi, nhưng mà lúc này hắn đã ở vào thế cưỡi hổ khó xuống rồi, Hắc ám hủ thực cần có lực lượng khổng lồ chống đỡ, bị hạn chế trong thân thể nhân loại này nên hiện giờ đã đến cực hạn rồi, không có cách đột phá hơn nữa.

Khu vực Hắc ám từ từ bị xâm chiếm, bạch quang dần dần tiến tới gần, nếu như bị bạch quang nuốt sạch thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Tuy nói linh hồn Ma thần sẽ không thể chết, nhưng mà thân thể Cổ Diêu khó tránh khỏi bị nghiền nát, đến lúc đó di chứng sử dụng phụ thân thuật sẽ rất khó lường. Trừ phi tìm được thân thể chính thức, tự động vứt bỏ thân thể ký túc, còn không nếu thân thể ký túc mà vỡ tan thì linh hồn lực của Ma thần cũng sẽ bị thương nặng, đến lúc đó hắn phải ngủ say, nếu muốn khôi phục một cách tự nhiên thì cần ít nhất mấy ngàn năm, không khác gì bị phong ấn cả.

Tuyệt không có thể bại, liều mạng!

Ma thần rốt cuộc hạ quyết tâm, móc ra một viên dược hoàn màu đen, viên dược hoàn này chính là hợp thể siêu độc.

Hắn vốn định cố gắng bảo tồn thực lực, giữ lại để đối phó với giáo hoàng, nhưng bây giờ vì đường sống không còn lựa chọn nào khác.

Sau khi nuối dược hoàn vào, Ma thần cảm giác thân thể bị cái gì đó vô hình ăn mòn với tốc độ ăn mòn không thể đo được, nó nhanh chóng cải tạo lại các bộ phận trong cơ thể, khiến cho mỗi một tế bào căng tràn sức sống, mỗi tấc cơ thể càng mạnh mẽ, mỗi dây thần kinh càng nhạy bén.

Ngay cả Ma thần cũng không thể không thừa nhận, trong mắt hắn, nhân loại chỉ là sinh vật cấp thấp, không ngờ lại có thể làm ra thứ khiến cho thần cũng sợ hãi.

Ma thần muốn không phải là lực lượng, linh hồn lực của hắn có thể nắm giữ vũ trụ pháp tắc, bất cứ lúc nào cũng có thể điều phối lực lượng cực mạnh, cái hắn muốn chính là dung nạp lực lượng cường hãn vào thân thể này.

Khi thân thể được cường hóa toàn diện, hắn có thể sử dụng vũ trụ pháp tắc cao cấp khác.

- Cái gì mà hắc ám không thể nào áp đảo quang minh, ta nói cho ngươi rõ, tất cả tính chất lực lượng thế giới này đều là bình đẳng, nắm tay người nào cứng, người đó chính là chân lý, ha ha ha.

Khu vực hắc ám vốn bị đè nén lại bắt đầu bành trướng lên, cuối cùng hai loại hắc bạch quang cầu phân giới tuyến ở chính giữa, tựa như lực lượng song phương đang tương đương nhau, giằng co không dứt.

Tất cả những người bên dưới đều ôm chặt trái tim, lo lắng nhìn biến hóa trên bầu trời, cứ như vậy chừng mười phút, Thiên Không Thành phát sinh một tiếng nổ mạnh.

Lần nổ mạnh này không có tiếng vang, không có chấn động, nhưng mọi người đều cảm giác được vụ nổ này vô cùng mãnh liệt, từ trước tới giờ chưa từng có vụ nổ nào mạnh như thế.

Bạch quang cầu biến mất, Ma thần cũng lộ ra hình thể, mà trong Thiên Không Thành xuất hiện một màn kỳ quái, không gian tựa hồ rất sáng, tựa hồ rất tối, trong sáng có tối, trong tối có sáng, không có gì rõ ràng cả, bọn họ chưa từng thấy loại không gian kỳ lạ như này.

Hai loại lực lượng hắc bạch tựa như đều biến, dường như hoàn toàn hòa tan với nhau.

Tiếp đó Ma thần cười điên cuồng nói:

- Trạng thái hỗn độn? Quy tắc vĩnh hằng, rất tốt! Ha ha ha ha.

Thần chúc và hắc ám hủ thực là hai lực lượng cực đoan, mà chúng lại va chạm mạnh với nhau làm cho không gian trở về nguyên thủy – trạng thái hỗn độn. Trong không gian này, quy tắc không gian là vĩnh hằng, không ai có thể thay đổi. Như vậy cũng không thể sử dụng lĩnh vực, đồng thời lại càng không thể dùng phương pháp gì đề tăng thực lực phe mình, bất kể là thần chúc hay hắc ám hủ thực đều như thế.

Nhưng mà, loại tình huống này lại có lợi với bên Nghịch Thiên giáo, bởi vì bọn họ đã thông qua bệnh độc cải tạo kết cấu thân thể, nên không bị trạng thái hỗn độn ảnh hưởng. Còn thánh điện kỵ sĩ thì không như vậy, mất đi thần chúc chống đỡ, thân thể bọn họ bắt đầu thoái hóa, hơn trăm tên chuẩn thủ hộ kỵ sĩ không còn cánh chim, trở về làm thánh kỵ sĩ, các thánh điện kỵ sĩ khác cũng bị quay về nguyên hình.

Ma thần âm hiểm cười nói:

- Đến đây đi, bọn mi chết chắc rồi!

Chiến đấu đã tiến vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đạo Tặc của Vô Xỉ Đạo Tặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 38

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự