Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Quyển 1 : Từ sơn thôn bước ra

Bạn đang đọc Võ Luyện Thần Quyền sáng tác bởi RunM

Tiểu thuyết gốc · 1188 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 3 : Biến Cố

Từ Thúc là một tiểu thương nhân, ông ấy thường xuyên qua lại giữa Bắc Hà thôn cùng thị trấn, chủ yếu là để bán lâm sản săn được từ thôn dân để đổi lấy muối ăn cùng quần áo.

" Con đường này khá là an toàn, mặc dù bên kia cách năm cây số có một bầy hôi lang nhưng chúng sẽ không rời đi hang ổ ban ngày "

Trên con đường mòn, Lâm Hàn cùng Từ Cương hết nhìn đông lại ngó tây, bởi lần đầu xa thôn nên hai người nhìn cái gì cũng thấy mới lạ. Từ thúc thấy vậy mới chủ động giải thích cho cả hai

" Vậy chẳng phải ban đêm rất nguy hiểm ??"

Từ Cương hỏi một câu ngốc, Lâm Hàn lập tức một cái tát vỗ vào gáy hắn ta

" Nếu không nguy hiểm thì quanh thôn cần đào hầm chông à, ban đêm cũng cấm ra khỏi thôn nữa "

" A hắc hắc "

Từ Cương cũng biết mình hỏi ngu nên khẽ gãi đầu cười xấu hổ, Từ thúc thấy tình cảm hai đứa tốt nên chỉ cười tủm tỉm chứ không xen vào.

" Chúng ta chỉ cần đi hai giờ là sẽ đến thị trấn, khi đến đó nhất định phải cẩn thận đừng chọc ghẹo ai đó nha. Đụng phải kẻ lợi hại thì sẽ rắc rối lắm !"

" Vâng "

Đối với Từ thúc lo lắng dặn dò thì Lâm Hàn và Từ Cương rất ngoan ngoãn gật đầu, họ đều biết thế giới bên ngoài rồng rắn hỗn tạp, mặc dù Cổ Việt đế quốc có pháp luật nhưng căn bản không quản nổi nhưng tu luyện giả này. Hàng ngày vẫn có vô số người chết đi mà không tìm được xác.

" Dừng lại, cẩn thận "

Nhóm người đang nói nói cười cười thì bỗng dưng Từ thúc đứng sững lại, toàn thân trở nên căng cứng bày ra tư thế chiến đấu.

" Sao vậy cha ?". Từ Cương khó hiểu hỏi, bên kia Lâm Hàn cũng ngước mắt đợi câu trả lời.

" Có nguy hiểm ". Từ thúc ánh mắt lấp lóe gằn giọng, tầm nhìn vẫn tập trung về phía trước.

" Haha, bị phát hiện rồi. Các hạ cũng thật là cảnh giác !!"

Từ thúc vừa dứt lời, một giọng cười bén nhọn từ phía sau một thân cây to bỗng vang lên.

Theo đó có ba bóng người bước ra, hai nam một nữ. Kẻ nói chuyện là một thằng mặt nhọn miệng hô, bên vai còn có một con rắn lục đang phun lưỡi phì phì nhìn nhóm người Lâm Hàn.

" Mấy người là ai ??". Từ thúc đề phòng hỏi, một bàn tay đưa ra sau lưng không ngừng ra dấu cho Lâm Hàn.

Ông muốn Lâm Hàn cùng Từ Cương có thể chạy đi ngay khi giao chiến, đối phương đến không có ý tốt, hơn nữa thực lực cũng rất mạnh

Nhìn thấy dấu hiệu của Từ thúc thì ánh mắt Lâm Hàn lập tức trùng xuống, nội tâm hò hét đấu tranh giữa việc đi và ở, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài nhẹ gật đầu.

Hắn, không phải nhân vật chính được tác giả buff lên tận mây như tiểu thuyết. Hắn chỉ là một người vừa bước vào con đường tu luyện, ở lại chỉ khiến Từ thúc phân tâm, co đầu rụt cổ bỏ chạy là phương pháp lý trí nhất

Nhưng, lương tâm khó chịu vãi !!!!

" AHihi, nhận người tiền tài giúp người tiêu tai. Muốn trách thì trách thôn bọn mi trêu trọc đến thứ không nên trêu chọc !!"

Cô gái ăn mặc diêm dúa mặt đầy phấn đứng bên tên mặt nhọn cười duyên trả lời Từ thúc, theo tiếng cười hai ngọn núi xệ trước người cứ rung lắc không ngừng, nhưng cả ba người Lâm Hàn lại chẳng ai có tâm tư để ý đến nó.

" Cái gì ?? Mục tiêu của các ngươi là người trong thôn !"

" Hừm, để các ngươi làm quỷ minh bạch. Bên kia chắc hiện tại đã xong việc rồi, để bên đây bọn ta kết thúc nhẹ nhàng đi. Lên !!"

Tên cầm đầu cười lên âm hiểm một tiếng rồi phất tay, lập tức hai người kia lao ra đánh tới Từ thúc.

Từ tốc độ bọn chúng thể hiện không khó đoán ra cả hai đều là Phàm thể cấp 7 8, Từ thúc đối đầu bất kì ai cũng dữ nhiều lành ít huống chi là hai người.

" Chạy mau, hướng phía Tây mà chạy. Tuyệt đối đừng về thôn !!"

Từ thúc hét to một tiếng, thân thể cường tráng nhanh chóng lao ra nghênh tiếp kẻ địch, tuy nhiên chỉ sau một đấm thì đã bị đánh phun máu lui ra ba bước.

" Cha "

Từ Cương mắt đỏ lên, liều lĩnh muốn lao ra nhưng bị Lâm Hàn một tay dao đánh ngất. Sau đó hắn vác Từ Cương lên vai, cắn môi nhìn Từ Thúc một cái rồi hướng Tây chạy đi.

" Xin lỗi "

" Hừ muốn chạy, đâu có dễ "

Tên thủ lĩnh âm âm cười, chỉ là hai thằng ranh mà cũng muốn ở dưới đáy mắt hắn trốn thoát sao ?? Hắn lập tức đạp mạnh chân muốn đuổi theo, tuy nhiên Từ thúc đã lập tức chạy đến chắn đường hắn lại

" Cút "

Sắc mặt tên đầu lĩnh âm trầm, xoay người một cước quét ra ngay vai phải Từ thúc. Ông lập tức bị đánh bay đi như một bao cát, tuy nhiên lợi dụng điều đó Từ Thúc lập tức phát động tấn công với một tên ở vị trí rơi của mình

" Toái thạch quyền "

Tên áo đen Phàm thể cấp bảy không kịp đề phòng, dưới sự bất ngờ chỉ kịp vung nắm đấm lên khẩn cấp đón đỡ

C rắc !!

Theo một tiếng xương đứt gãy, cánh tay tên áo đen lập tức phế đi. Từ thúc thế công không dứt, ôm chầm hắn lăn ra đất, há miệng cắn thẳng vào yết hầu hắn ta.

" Khặc khặc.... "

Diễn biến quá mức bất ngờ làm cho cả hai tên đồng bọn đều không kịp phản ứng, mãi cho đến khi Từ thúc phun ra máu thịt trong miệng cùng với tên áo đen rên rỉ trước khi chết mới hoàn hồn lại.

Nhìn khung cảnh huyết tinh trước mắt mà đáy lòng cả hai phát lãnh, đây là bực nào hung tàn mới có thể làm ra hành vi như thế

" Tranh thủ giết hắn, sau đó đuổi theo hai thằng nhóc kia. Tuyệt đối không để bất kì ai sóng sót !"

Tên cầm đầu gằn giọng, móc ra một cây chủy thủ lao đến. Cô gái thấy vậy cũng lấy ra một cây roi từ đay lưng, một roi rút mạnh ra

Bạn đang đọc Võ Luyện Thần Quyền sáng tác bởi RunM
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi RunM
Thời gian
Lượt đọc 22
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự