Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Chương 14

Bạn đang đọc Vợ Hờ Ơi! Anh Yêu Em của me

Phiên bản Dịch · 2566 chữ · khoảng 9 phút đọc

_ Sáng hôm sau, do là ngày chủ nhật nên cả khu biệt thự đều chìm trong giấc ngủ. _

_ 1 chiếc BMW đậu trước cửa biệt thự Minh Thị theo sau là 1 chiếc xe buýt màu trắng chở khoảng vài chục người hầu đã trở về sau thời gian đi tập huấn.Một người phụ nữ trong bộ váy đen sang trọng từ chiếc xe hơi bước xuống.Bà đi vào nhà theo sau là ông Quản Gia và đám người hầu.Căn nhà khá yên tĩnh.Bà Triệu nghĩ do là sáng chủ nhật nên 2 “vợ chồng” Minh Quân còn ngủ với lại bà bay về nước sớm hơn dự định 1 ngày mà.Ông Quản Gia và đám người hầu vừa về là phải bắt tay vào việc ngay.Bà Triệu lên phòng xem Tiểu Phương như thế nào????Lên tới phòng thấy cô vẫn còn ngủ say nhưng Minh Quân thì chẳng thấy đâu bà đoán là Minh Quân đang ở bên phòng làm việc vì anh là người tham công tiếc việc mà.Cửa phòng làm việc không bị khóa trai như mọi ngày có lẽ như Thư Kỳ muốn để như thế để bà Triệu có thể vào dễ dàng hơn. _

_ Cạch…-Cánh cửa gỗ từ từ được mở ra. _

_ Bà Triệu nghĩ mình sẽ thấy được Minh Quân đang nằm dài trên bàn làm việc hay là anh đang gián mắt mình vào màn hình máy tính nhưng không hình ảnh Thư Kỳ và Minh Quân đang “khỏa thân” ôm ấp nhau trên giường đập vào mắt khiến bà Triệu gần như té xỉu nhưng vẫn giữ được bình tĩnh đi tới lay lay Minh Quân dậy.Hai mắt Minh Quân từ từ mở to anh tưởng Tiểu Phương đang gọi nhưng khi nhìn kĩ lại anh mới nhận ra đó là mẹ mình. _

_ “Ủa???Mẹ về hồi nào vậy??”-Minh Quân bất ngờ.”Con giải thích cho mẹ đi chuyện này là như thế nào???Vợ con đang mang thai mà con dám làm cái chuyện này đó hả???”-Bà Triệu hét lên làm cho Tiểu Phương phải chạy ra xem chuyện gì còn Thư Kỳ thì giả vờ đang ngủ say nhưng trong lòng thì đang nở 1 nụ cười đắc thắng.Minh Quân tá hỏa khi thấy Thư Kỳ nằm kế bên người mình kỳ này chắc anh tiêu rồi.”Cái thằng con trời đánh sao mày không nghĩ đến vợ mày mà lại đi làm cái chuyện này hả???Mà mày quen người con gái nào tốt tao còn đỡ tức quen ngay cái con đã làm mày chết lên chết xuống như 1 thằng điên.Mày không nhớ nó đã mang đến những gì cho mày mà mày lại quay lại với nó hả???-Bà Triệu vừa khóc vừa đánh vào người Minh Quân.”Mẹ ơi!!Mẹ đừng làm vậy???”-Tiểu Phương chạy vô can bà Triệu.”Tiểu Phương sao con lại vô đây con đi về phòng đi để mẹ nói chuyện với Minh Quân 1 lát.”-Bà Triệu nói xong thì quay sang đấm tiếp vào người Minh Quân.”Bác ơi!!Bác đừng đánh anh Minh Quân nữa.Con và Minh Quân không phải là vợ chồng như bác nghĩ đâu.”-Tiểu Phương chịu không nỗi khi thấy bà Triệu cứ đấm đấm vào người Minh Quân làm cái lưng anh đỏ tấy lên.Lời nói của Tiểu Phương làm cho cả hai mẹ con bà Triệu quay lại nhìn cô chằm chằm. _

_ _Minh Quân à!!Có lẽ tôi không thể giúp anh giữ bí mật này được rồi.-Tiểu Phương quay sang nhìn Minh Quân-Bác Triệu à!Có lẽ từ bây giờ cháu sẽ không gọi bác là mẹ nữa vì thực chất cháu và anh Minh Quân không là gì của nhau cả.Mối quan hệ vợ chồng của chúng cháu chỉ là giả.Nhưng bác đừng trách anh Minh Quân anh ấy không ép cháu phải làm vợ anh ấy gì cả nhưng do công ty nhà ba cháu có 1 số trục trặc nên ba cháu đã nhờ anh Minh Quân giúp đỡ và giúp cháu để cháu có thể được vào làm ở Minh Thị nên anh Minh Quân mới làm vậy để cháu có thể được vào ở trong ngôi biệt thự này và làm trong Minh Thị.Còn chuyện cái thai là do cháu nói với anh Minh Quân làm vậy để bác có thể yên lòng hơn.Cháu biết bây giờ trong mắt bác cháu sẽ không còn là cô con dâu nữa mà chỉ là 1 đứa con gái mất nết.Bác đừng lo cháu sẽ rời khỏi chỗ này ngay trong hôm nay.Cháu xin lỗi vì đã gây ra rắc rối cho gia đình bác và cháu cảm ơn vì trong thời gian qua gia đình bác đã đối xử với cháu quá tốt đối với cháu như vậy là quá đủ cháu không mong nhận được sự tha thứ của bác.Minh Quân cảm ơn anh và cũng xin lỗi anh vì tôi đã không giữ bí mật này cho tới cùng. _

_ Nói xong,Tiểu Phương đi về phòng thu dọn quần áo.Nghe Tiểu Phương nói xong bà Triệu gần như không còn giữ được bình tĩnh nữa mà ngồi phịch xuống giường.Minh Quân lo mặc quần áo vô rồi chạy theo Tiểu Phương còn Thư Kỳ thì giả vờ ngồi dậy hỏi xem chuyện gì rồi an ủi bà Triệu nhưng trong lòng thì đang mừng vui vì ả đã tống khứ được Tiểu Phương ra khỏi nhà và sắp trở thành phu nhân của Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Minh Thị rồi. _

_ Minh Quân chạy vô phòng thì thấy Tiểu Phương đang bỏ quần áo vô vali trên má có vài giọt nước mắt đang rơi.Thấy Minh Quân vào cô vội lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn trên má mình. _

_ “Xin lỗi anh vì đã làm rối tung mọi chuyện lên.Vậy là từ nay anh sẽ không còn thấy còn bị con ngốc này làm phiền nữa.Chúc anh và chị Thư Kỳ hạnh phúc nhé.Còn cái hộp trang sức này phiền anh gửi lại cho bác gái hộ tôi.Tôi đi đây nhưng trước khi tôi đi tôi có 1 điều mong anh có thể giúp tôi được không??”Tiểu Phương nhìn Minh Quân bằng 1 ánh mắt long lanh có lẽ cô đang cố để nước mắt không rơi ra nữa.”Chuyện gì cô cứ nói đi??”-Minh Quân nhìn cô dịu dàng nói anh muốn giữ cô lại nhưng sao có cái gì đó chặn họng anh để anh không nói được ba chữ CÔ ĐỪNG ĐI.”Anh…cho tôi ôm anh 1 lần có được không??”-Tiểu Phương nói giọng hơi nghèn nghẹn.”Được.”-Minh Quân nói xong ôm chầm lấy cô. _

_ Tiểu Phương ôm chặt lấy Minh Quân đây là cái ôm đầu tiên cũng như lần cuối mà Tiểu Phương được nhận từ Minh Quân-người đàn ông mà cô yêu và người đàn ông mãi mãi sẽ không thuộc về cô.Có lẽ khi cô bước xuống và đi ra khỏi căn nhà này thì cô sẽ phải học cách quên Minh Quân đi.Cô có thể cảm nhận được hơi thở và tim của Minh Quân đang đập từng nhịp từng nhịp rất nhanh.Một lúc sau Tiểu Phương buông Minh Quân dù lòng rất muốn ôm anh mãi ôm mãi không buông ,nhẹ hôn lên môi anh 1 cái thật nhẹ rồi bước ra khỏi phòng để lại anh 1 mình trong căn phòng. _

_ “Tiểu Phương ơi!Tôi xin lỗi.Xin lỗi cô.”-Minh Quân nói trong đau khổ. _

_ Tiểu Phương bước xuống nhà chào tạm biệt ông Quản Gia và đám người hầu rồi lặng lẽ ra đi.Đám người hầu nhìn cô đầy khinh bỉ chỉ riêng ông Quản Gia thì khác ông nhìn cô đầy thương cảm và ông không tin chuyện này là sự thật.Cô bước thật chậm thật chậm trên con đường nhựa.Từng giọt nước mắt đang rơi trên má cô nhưng nó chẳng thấm gì với nỗi đau cô đang phải chịu.Trái tim của cô đang rĩ máu. _

_ “Minh Quân ơi!!Xin lỗi anh!!Có lẽ bây giờ anh đã được giải thoát rồi đó.Bên cạnh anh bây giờ đã có Thư Kỳ người con gái anh đã yêu và mong nhận được tình cảm từ cô ấy.Bây giờ anh sẽ không còn bị con ngốc như tôi quấy phá nữa đâu.Dù lòng tôi đang rất đau nhưng tôi vẫn cầu chúc cho anh được hạnh phúc.Đối với tôi 1 cái ôm,1 nụ hôn như vậy là quá đủ rồi.Tạm biệt nhé!!TÌNH YÊU ĐẦU ĐỜI CỦA TÔI.” _

_ Do quá mệt nên bà Triệu đã ngủ thiếp đi lúc nào mà chẳng hay.Thư Kỳ vội mặc quần áo rồi đi sang phòng kế bên thấy Minh Quân đang ngồi đó ánh mắt chứa đựng đầy sự đau khổ. _

_ “Bây giờ anh đã được giải thoát rồi đó.Không bị con ngốc đó làm phiền nữa.Mà cô ta gan thật dám nhận hết phần lỗi về mình.”-Thư Kỳ nói trong sự vui sướng.Minh Quân không nói gì anh chỉ ra hiệu cho Thư Kỳ ra ngoài để anh nghỉ ngơi.Thư Kỳ bực dọc đóng sầm cửa lại rồi đi ra ngoài.Vì ả nghĩ đáng lẽ Minh Quân phải vui mừng và cám ơn ả mới đúng chứ. _

_ “Tiểu Phương ơi!!Tại sao tôi lại không có can đảm để giữ cô lại??Tại sao cô lại nhận hết phần lỗi về mình??Tại sao cô lại làm thế???Cô có biết cô làm thế tôi sẽ đau lắm không??Tiểu Phương à!!Tôi đã từng nghĩ người tôi yêu chỉ có thể là Thư Kỳ không ai khác ngoài cô ấy cả.Nhưng khi ở bên cô tuy đối với tôi cô chỉ là 1 con ngốc.Nhưng thấy cô quan tâm chăm sóc cho tôi lúc tôi say xỉn,cô đã cho tôi biết cuộc sống của người dân tầm thường là như thế nào cô đã cho tôi biết món ăn nấu trong Minh Thị tuy chỉ là những món ăn tầm thường nhưng không thua gì ngoài nhà hàng nấu,cô đã cho tôi biết những cây chả cá bình thường ở những gánh hàng rong-nơi mà tôi cho là dơ bẩn không hợp vệ sinh chút nào nó lại có 1 hương vị đậm đà,không khác gì trong các tiệm sang trọng và cái quan trọng mà cô đã cho tôi biết rằng tôi đã thích cô rồi.Nhưng sao tôi vẫn không thể giữ cô lại bên tôi vì tôi biết tôi không thể làm tổn thương cô 1 lần nữa.Cô đến đây mang đến cho tôi 1 chữ GHÉTphải tôi đã từng rất rất ghét cô nhưng khi cô rời khỏi đây và mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi thì cô lại cho tôi 1 chữ ĐAU-tôi đang rất đau vì tôi không biết mình sẽ sống như thế nào khi không có cô.” _

_ Tiểu Phương cứ bước đi bước đi trên lề đường.Nơi có nhiều người đang qua lại.Cô cứ bước đi 1 mà chẳng biết mình phải đi đâu.Đi ngang qua ngôi nhà cũ thì người ta báo ba cô đã chuyển chỗ ở rồi nên cô tìm 1 phòng trọ ở xa thành phố ở tạm rồi lên mạng tìm 1 công việc nào đó vì cô không thể sống với những đồng tiền dành dụm ít ỏi.Nó chỉ đủ để cô đặt tiền cọc và chi trả tháng đầu tiên của căn phòng.1 tuần đầu tiên cô đi hết công ty này tới công ty nọ từ những công ty nhỏ cho đến lớn nhưng chẳng ai dám nhận cô vào làm vì họ nghĩ cô chưa có nhiều kinh nghiệm.Chán nản cô xin đại vào làm chân phục vụ ở 1 quán cà phê.Dù gì cũng phải lo tiền để trả tiền nhà cái đã.Thế là vừa làm ở quán cà phê buổi sáng buổi chiều cô lại làm bưng bê ở quán phở.Cô phải làm việc vì làm việc mới cho cô cái cảm giác bận rộn để không rãnh suy nghĩ đến những chuyện không đâu.Cô cứ mải mê làm việc mà không biết có người đang theo dõi mình.Về phần Minh Quân anh đã nói hết sự thật về chuyện anh đã thuê Tiểu Phương về đóng giả làm vợ rồi cả chuyện anh nói cô giả vờ mang thai để anh có thể nhậm chức sớm hơn cho ông bà Triệu nghe.Anh nói anh rất hối lỗi về việc làm ngu ngốc của mình.Lúc đầu bà Triệu cũng giận anh đến cả 2 tuần nhưng sau đó thì bà bảo anh không được để đám nhà báo đánh hơi được chuyện này rồi nhanh chóng đi tìm Tiểu Phương về cho bằng được.Thư Kỳ suốt ngày cứ tìm cách phá đám để trì hoãn công việc tìm kiếm Tiểu Phương của Minh Quân.Hết đi chơi rồi lại đến giả vờ bệnh ả làm đủ trò để Minh Quân thường xuyên quan tâm tới ả hơn.Một hôm do ả nói là muốn đi khu giải trí để ôn lại những kỉ niệm của ả và Minh Quân(ối mẹ ơi con này nó vừa ác lại thêm cái sến như con hến nữa).Minh Quân do quá mệt mỏi vì công việc tìm kiếm Tiểu Phương không thành vì chẳng có công ty hay phòng trọ nào có nhân viên hay người thuê phòng tên Tiểu Phương cả nên anh đồng ý đi với Thư Kỳ. _

_ “Minh Quân ơi!Anh nhìn kìa cái xe chả cá đó không biết có ngon không mà người ta bu vô như kiến vậy.Ôi thật là mất vệ sinh.”-Thư Kỳ chỉ tay về xe chả cá.Chợt có cái cảm giác thân quen xuất hiện trong đầu Minh Quân.Cái hình ảnh Tiểu Phương hớn hở khi thấy xe chả cá rồi năn nỉ đút miếng chả cá vào miệng anh rồi cả khuôn mặt lấm lem đầy tương ớt của cô làm anh thấy nhớ. _

_ Thấy Minh Quân đứng thẫn thờ nhìn xe chả cá Thư Kỳ lôi anh đi đến thác nước gần đó rồi bĩu môi chê bai những người đang đứng cầu nguyện rồi ném 1 đồng xu xuống nước.Minh Quân lại thấy hình ảnh Tiểu Phương chắp tay miệng lẫm bẩm cái gì đó lần đó bị anh cho là ấu trĩ cô đã tức giận không nói nổi.Bây giờ anh có 1 điều ước là anh và cô có thể xóa hết mọi kí ức về chuyện đã xảy ra và cô có thể tha thứ cho anh.Nhưng bây giờ cô đang ở đâu?Sống chết ra sao anh còn không biết huống chi là. _

_ “Mình về thôi.Hôm nay anh mệt à mà em tự thuê taxi về đi nha.Anh phải đi chỗ này 1 lát.”-Minh Quân nói xong bỏ Thư Kỳ đang đứng chưng hửng ở đó mà đi.Anh chẳng muốn ở trong khu giải trí này thêm 1 phút giây nào nữa.Ở đâu anh cũng thấy hình ảnh của Tiểu Phương và những kỉ niệm của cô và anh.Bằng mọi giá anh phải tìm cho ra cô. _

_ “Alo!!Anh đến khu giải trí đón em ngay nhé.”-Thư Kỳ lấy điện thoại gọi cho ai đó rồi đi ra cổng nhưng ả đâu hay biết có 1 người đang đi theo ả và đang cầm máy ảnh chụp tách tách. _

Bạn đang đọc Vợ Hờ Ơi! Anh Yêu Em của me
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự