Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 298 Pháo kích và... Kết thúc! (3)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2472 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Sở Hiên, chênh lệch giữa ta và Phục Chế Thể rất lớn...”

Trịnh Trá ngồi trong tầng hầm nhà mình, lúc này tầng hầm đã lại một lần nữa từ đống đổ nát biến về dạng rừng rậm, những vết tích trước đó do việc huấn luyện của Trịnh Trá đã không còn thấy đâu nữa, dường như chỉ còn lại sự tĩnh mịch.

Sở Hiên đứng không xa ở đằng sau Trịnh Trá, điềm nhiên như không có gì cắn một quả táo hắn đang cầm trong tay, tên này cũng không đáp lại lời Trịnh Trá nói, chỉ ngồi đó việc ta ta làm, ăn trái táo.

- ...Đừng có ăn táo nữa được không, xin ngươi đấy, đằng nào thì ngươi ăn cũng không ra mùi vị gì. Ta đang nói với ngươi một việc rất quan trọng đó, có thể một trận chiến cuối cùng đã đến rất gần rồi, trước lúc đó, ta phải mạnh đến mức như Phục Chế Thể, hoặc ít nhất là có sức đánh với hắn một trận, nếu không Trung Châu đội chúng ta......

Sở Hiên nghe vậy rốt cuộc cũng ngừng cắn trái táo, nói:

- Ngươi đã thấy rõ chênh lệch giữa mình và clone chưa?”

- Chênh lệch à?

Trịnh Trá vốn đang chỉ chờ để phát khùng lên, nhưng sau khi nghe thấy những lời này của Sở Hiên liền lập tức rơi vào trầm tư.

- Chênh lệch sức mạnh đương nhiên là không cần nói, ta cảm thấy khác biệt lớn nhất giữa ta và hắn là ở trạng thái ý thức. Người mặc dù đều giống nhau, nhưng mà lại có trải nghiệm hoàn toàn trái ngược. Ta và hắn đã đi đến hai vị trí khác nhau, không, tư tưởng hắn hẳn là thuộc về bộ phận càng thêm cực đoan của bóng tối, cho nên người đứng trong ánh sáng như ra, thật sự không thể hiểu được suy nghĩ của hắn.

- Nhưng mà!

Trịnh Trá từ dưới đất đứng dậy, hắn hít một hơi thật sâu nói:

- Ta không có cách nào lí giải suy nghĩ của hắn bây giờ, nhưng mà ta có thể hiểu được sự thống khổ của hắn. Không cần biết là hắn mạnh mẽ đến mức nào, đó cũng đều là nguồn gốc làm hắn càng thêm thống khổ, bởi vì hắn không thể chết đi... Nếu như ta không cảm giác sai thì hắn giống như là đang tìm một loại giải thoát, nhưng mà lại vì không thể được đến loại giải thoát này mà càng ngày càng mạnh, mà càng mạnh hắn lại càng không thể được giải thoát, cứ như thế, hắn lại càng thêm thống khổ, dạng thống khổ này không ngừng duy trì...Ta nhất định phải để cho hắn được giải thoát!

Sở Hiên cười lạnh nói:

- Đúng là cưỡng từ đoạt lý, ngươi cho rằng hắn thống khổ, đối phương nhất định sẽ tiếp thụ sự kết thúc của ngươi? Đừng làm trò cười nữa, nếu như thật sự triển khai trận chiến cuối cùng, thực lực của ngươi hoàn toàn không đủ tư cách cùng clone của ngươi đối chiến, vì sao không nghĩ lại giùm ta đi? Hãy đề cao thực lực, để ta có thể tạo ra bố cục càng hữu hiệu, mà không phải là ở chỗ này lải nhải mấy chuyện vô dụng ấy.

Trịnh Trá nặng nề đập tay xuống nói:

- Thế mới nói... Ta phải trở nên mạnh mẽ... Nếu như ngay từ đầu, trạng thái ý thức của ta đã thua kém clone của mình, vậy thì ít nhất cũng phải đuổi kịp hoặc là chiến thắng hắn về mặt sức mạnh, đó là chuyện ta nhất định phải làm lúc này... Mặc dù dùng Hủy diệt thể đối kháng với Phục Chế Thể lúc Resident Evil 2 đã hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng mà trải qua thời gian dài như vậy, ta không tin hắn không đề cao chút nào. Với lại theo tin tức chúng ta đã biết, tên này dường như đã trở nên vô cùng mạnh, mạnh đến mức khủng bố rồi. Cũng như thế, để chiến đấu với hắn, ta cũng nhất định phải có lực lượng khủng bố như vậy...

- Kỳ thật... Lòng tin của ngươi cũng không nhất định sẽ thua kém tâm thái thù hận của hắn, chỉ là trước mắt ngươi vẫn chưa thể hiểu được thôi...

Sở Hiên mặt không biểu tình ăn hết cả quả tới, bấy giờ mới nói tiếp:

- Ngươi muốn loại sức mạnh như thế nào? Muốn dùng Ma động pháo đi bắn đội ngũ khác sao?

Trịnh Trá lắc đầu nói:

- Không thể nào, trận chiến cuối cùng Chủ Thần nhất định sẽ có hạn chế về phương diện vũ khí này, nếu không trận chiến cuối cùng chẳng phải là quá nực cười sao? Cho nên Ma động pháo có lẽ sẽ không thể sử dụng tại trận chiến cuối cùng, đó là chuyện thứ nhất, thứ hai... Nếu như thật là sử dụng loại vũ khí này, đối với hắn chính là một loại sỉ nhục. Cùng hắn đối chiến, chỉ có thể là ta, hơn nữa phải là ta tự mình đối diện, không thể có ai hoặc sức mạnh nào nhúng tay vào, ta nhất định phải tự mình kết thúc hắn, đây là nghĩa vụ của ta... Nếu như nhất định phải nói là loại sức mạnh như thế nào, trong lòng ta chỉ có một thứ.

- Ta không phải loại người linh xảo, cũng không phải kẻ chiến đấu bằng trí tuệ, ta vẻn vẹn chỉ muốn sống sót mà thôi. Không chỉ là ta sống sót, còn cả mọi người cùng nhau sống sót, cho nên ta càng có thể cảm giác được tâm lí bi thương và thống khổ của hắn. Ta không thể dùng kĩ xảo và trí tuệ kết thúc hắn được nên chỉ có lấy sức mạnh cường hãn nhất. Không có bất kỳ kĩ xảo nào, không có hoa chiêu lòe loẹt gì, sức mạnh duy nhất mà ta có thể cùng hắn chiến đấu... Hồng Hoang! Khai thiên tích địa! Đây là tên ta gọi chiêu này.

- Trời đất ban đầu là một mảnh hỗn động, sau khi khai thiên lập địa, khí nhẹ trong bay lên thành trời, vẩn ***c tụ xuống thành đất, nếu như để cho hai thứ lại hợp nhất, sẽ diễn hóa thành hỗn độn, lập lại quá trình khai thiên tích địa... Đem chân nguyên lực và ma lực dung hợp lại một chỗ, làm cho hai cỗ lực lượng này xung đột kịch liệt trong tâm tạng của ta, lực lượng sinh ra chính là uy lực của Ma động pháo, mà luồng sức mạnh này cũng chính là khởi nguồn cho chiêu ta mới sáng tạo...

Trịnh Trá nắm chặt nắm tay, hắn tiếp tục nói:

- Ta không biết uy lực sau khi sử dụng một chiêu này, cũng không biết thân thể ta có thể chịu được sự trùng kích của cỗ lực lượng này không, dù sao cũng còn chưa thử qua. Mỗi lần muốn thử uy lực của một chiêu này thì lại không có được cơ hội thích hợp, hoặc có thể nói là tự dưng thấy mình nổ tung giống như một quả bóng bay thì không phải để cho tiểu đội khác cười đến rụng răng sao? Tóm lại nhất định phải tìm thời gian thích hợp thử một chút mới được.

- Vậy thì... Ta sẽ tạo cho ngươi một cơ hội thử chiêu này, chỉ có một lần, cố gắng nắm lấy...

Sở hiên gật đầu lạnh nhạt nói.

- Tốt! Cho ta một cơ hội thử một chiêu này, đừng để ta chết là được. Ta còn chưa thể chết, hiện tại ta còn có lí do để phải sống, ta chưa thể chết!

“...Ta nhớ đã nói cho hắn rồi, ta còn chưa thể chết, đây là câu trả lời của hắn sao? Cbn, Sở Hiên!!”(Bạn Nổ dịch thế nên để nguyên)

Trịnh Trá ngây ngốc nhìn chùm sáng năng lượng càng lúc càng tới gần. Nếu như chỉ có một mình hắn, với trạng thái Hồng hoang, khai thiên tích địa lúc này hoàn toàn có thể trốn được, nhưng mà hắn bây giờ có thể trốn sao? Nếu như người được chọn làm đội trưởng là hắn, vậy cả Trung Châu đội nhất định bị diệt, mà nếu hắn thật sự đứng ra gánh chịu, nếu như Sở Hiên đoán sai, vậy thì bọn hắn chắc chắn sẽ...

“Thôi kệ! Tin tưởng hắn vậy!”

Trịnh Trá đã nhắm hai mắt lại, lúc này trong cơ thể hắn đã hoàn toàn rối tung, đại bộ phận kinh mạch đều đã bị trùng kích đến nát bấy, nếu không được trị liệu thì với tố chất thân thể của hắn cũng sẽ phải chết trong mấy phút đồng hồ nữa. Đó còn là trong điều kiện trước tiên hắn không được sử dụng sức mạnh này nữa, nếu như tiếp tục sử dụng luồng lực lượng này, sau mười giây hắn sẽ tan xương nát thịt mà chết.

“Dẫu sao cũng vẫn là còn là sinh vật sống, không thể sử dụng sức mạnh trong truyền thuyết chỉ có tiên và ma có thể sử dụng. Không, hẳn là lực lượng mà ngay cả tiên và ma cũng đều sẽ không sử dụng. Quá đáng sợ, nhục thể cường hãn của Tiềm long biến cũng không thể sử dụng quá ba mươi giây sao? Hơn nữa loại hư hỏng này tuyệt đối không phải là thân thể tan nát, mà là cả chuỗi gen tan rã, năng lượng xung kích quá mạnh, làm thành tố cơ bản nhất trong thân thể của ta cũng không thể chịu được...”

Trịnh Trá nhắm mắt lại yên lặng suy nghĩ. Hồi lâu sau, đau đớn và mờ mịt không đến như trong dự liệu, đến khi hắn mở mắt ra, luồng ánh sáng đó lại dừng ở cách hắn không xa lắm. Bốn phía xung quanh tất cả mọi thứ đều dừng lại, tính cả đồng bạn của hắn và Vưu Lí An với đôi mắt đang mở to, mỗi người đều hoàn toàn bất động. Không những thế, thương thế trên người hắn cũng hoàn toàn đình chỉ, không còn sự đau đớn khó thể nhịn được trước đó, cũng không tiếp tục diễn biến xấu hơn, nói tóm lại, trừ hắn ra, xung quanh tất cả đều bất động, không, ngoại trừ một đoàn ánh sáng.

Chỗ Dương Tuyết Lâm ngã xuống lúc trước xuất hiện một đoàn ánh sáng, còn Dương Tuyết Lâm đã hoàn toàn biến mất. Hoặc có thể nói nàng đã từ thân thể người biến thành hình dạng là một đoàn ánh sáng.

“Đội viên Trung Châu đội tiếp nhận kiểm tra, ta là Dẫn đạo giả của Trung Châu đội, trong đội ngũ này chỉ có người là phù hợp nhất với chức vụ đội trưởng. Sau khi ngươi hoàn thành khảo nghiệm của ta thì đã kết thúc thế giới phim kinh dị này, kế tiếp là lựa chọn của ngươi, có trở thành Trung Châu đội đội trưởng hay không? Khi đó ngươi sẽ nhận được bộ phận quyền hạn của Chủ Thần không gian cùng với chữa trị tăng cường thân thể, có đồng ý hay không?”

Một thanh âm đột nhiên vang lên trong ý thức của Trịnh Trá, giống như thanh âm của Chủ Thần vậy.

Trịnh Trá thở ra một hơi, hắn bấy giờ mới hỏi:

- Là thế giới phim kinh dị lần này trực tiếp chấm dứt, hay là việc chiến đấu của ta trong bộ phim kinh dị thế giới này chấm dứt?

Vấn đề này liên quan đến tất cả thành viên trong đội, cũng là vấn đề mà trước mắt Trịnh Trá quan tâm nhất.

“Cả thế giới phim kinh dị chấm dứt, ngươi có đồng ý trở thành đội trưởng Trung Châu đội hay không?

Nghe vậy, tâm thần của Trịnh Trá lập tức thả lỏng, đến tận lúc này, hắn mới có cơ hội nghĩ xem hắn có cần trở thành đội trưởng Trung Châu đội hay không.

Đúng vậy, đây là nguồn gốc bố cục và kế hoạch của Sở Hiên, chính là tình huống Trương Kiệt từng nói qua về việc trở thành đội trưởng Trung Châu đội, chỉ cần vượt qua kiểm tra của Dẫn đạo giả, như vậy thế giới phim kinh dị liền lập tức kết thúc, còn làm sao vượt qua được khảo nghiệm ư? Không ngoài việc biểu hiện ra thực lực hoặc tiềm lực, mà vì sao đến thời khắc này Sở Hiên mới phát động Ma động pháo? Những trận chiến đấu trước đó, đều là vì để cho Dẫn đạo giả có cơ hội kiểm tra mọi người mà thôi.

“Xem ra kế hoạch của Sở Hiên đã thành công, một khi Dẫn đạo giả xác định ai là đội người, khi người đó gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, sẽ đồng thời đình chỉ cả thế giới phim kinh dị... Đại khái ngoại trừ ý thức còn có thể tiếp tục hoạt động, những cái khác đều không thể hành động. Nói như vậy, lúc trước Trương Kiệt cũng chết thật oan uổng. Thương tổn trong A Nightmare on Elm street không liên quan đến chuyện gì khắc, hoàn toàn là phương diện tinh thần phản phệ, chỉ cần tinh thần không ngừng lại, hoặc không thể đột phá, thương tổn sẽ vẫn tồn tại, cho nên hắn mới sẽ chết sau khi trở thành đội trưởng...”

Giống như vậy, Trịnh Trá cũng đại khái biết tâm ma của Sở Hiên, cái gọi là tâm ma, chính là càng để ý cái gì thì sẽ càng dễ trở thành tâm ma. Như Trịnh Trá là muốn tìm được giải thoát, cho nên tâm ma của hắn là cảnh giới Đại tự tại, mà Sở Hiên nghĩ đến nhiều nhất là tình cảm, mà mọi người chính là người có thể khơi ra cảm tình của hắn, như vậy tâm ma của hắn rất có thể chính là tiêu diệt tất cả đồng bạn của hắn...

Sau đó...Chính là trở thành đội trưởng, dẫn dắt tất cả mọi người Trung Châu đội cùng nhau sống sót. Không cần biết là phải đối mặt với khó khăn gì, không cần biết là phải đối mặt với kẻ địch nào, không cần biết là phải đối mặt với khiêu chiến ra sao...Nhất định phải sống sót!

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự