Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 297 Pháo kích và... Kết thúc! (2)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2284 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tâm tình Reinhard đang cực kỳ tốt, đặc biệt là sau khi hắn hấp thu thêm sức mạnh của hai tên kia, sự vui sướng cơ hồ đã lên tới đỉnh điểm, mà vừa khéo lúc này gen vampire trong người hắn lại một lần nữa thăng hoa.

Cường hóa cao nhất của vampire chỉ đến thân vương là hết, hơn nữa loại cường hóa này còn không hoàn toàn, cần phải khong ngừng phát triển để hoàn thiện bộ gen này. Có điều một khi đạt tới trình độ cường hóa gen này, bản thân sẽ có được một loại thuộc tính, đó chính là hấp thu sức mạnh cùng điểm hoàn thiện trong bộ gen của người khác, đây mới là ý nghĩa chân chính của vampire. Tố chất thân thể của Reinhard tuy rất mạnh nhưng do Tây Hải đội là tiểu đội chăn nuôi, kinh nghiệm đoàn chiến thật sự ít đến đáng thương cho nên hắn căn bản không có cơ hội hấp thu sức mạnh và gen của cường giả, vì thế thuộc tính nhìn có vẻ rất mạnh thì cũng chỉ là gân gà, đây cũng là lý do vì sao lúc trước hắn hy vọng đánh ngã được Trịnh Xá.

Thật sự, thực lực của thành viên chủ chiến trong Trung Châu đội đều rất mạnh, không cần biết là tố chất thân thể hay là trình độ cơ nhân tỏa đều là những cái các đoàn đội khác khó mà so bì được, đại khái chỉ có hai đội ngũ Thiên Thần và Ác Ma mới có thể so sánh. Do đó, Reinhard tùy tiện hấp thu gen và sức mạnh của vài người đã khiến cho thực lực của hắn đại tăng, lại công thêm trong số này còn có Trương Hằng, tại Trung Châu đội cũng là cường giả số một số hai, cuối cùng, gen vampire của hắn cũng bắt đầu tiến hóa.

- Thật sảng khoái, đây là cảm giác gen tiến hóa sao? Phảng phất như cả trời đất đều bị ta đạp dưới chân...

Reinhard ngửa mặt lên trời hét lớn, đôi cánh sau lưng hắn mở rộng, trên cánh điểm xuyết những văn tự ký hiệu màu đỏ máu, nhìn vừa thần bí vừa huyền ảo. Đồng thời, trên người tên này, ngọn lửa màu đỏ sậm bùng lên ngùn ngụt, quang mang lập lòe khiến cho hắn giống như ma quỷ bước ra từ địa ngục, mạnh mẽ, không gì thắng nổi.

- Thật quá tốt! Cứ tiếp tục phát triển, nói không chừng ta thật sự có thể biến thành thần, hoặc là ác ma, ha ha ha. Tốc độ tiến hóa thật không thể tưởng tượng nổi, Trung Châu đội... Quá tuyệt với, đây đúng là hòn đá lót chân để ta trở thành thần, Trung Châu đội, ha ha ha.Cái tên thật mỹ diệu, ta vui quá mất rồi, tất cả các ngươi đều không thoát được đâu!

Reinhard điên cuồng la hét, bộ dạng tựa hồ lại một lần nữa rơi vào trạng thái điên cuồng. Hắn vừa hét vừa vung tay lên, một luồng gió bụi tràn ra xung quanh, mấy người nằm dưới đất đều bị cuốn bay ra xa hơn mười mét, uy lực mạnh mẽ vô song, thật khó mà tưởng tượng nổi con người lại có được sức mạnh như thế này.

Reinhard ngây người nhìn hai tay mình rồi lại cười lớn nói:

- Quá mạnh, lực lượng sau khi tiến hóa này quá mạnh, ta thật sự muốn giết người, muốn phá hoại. Lực lượng này nếu như đối mặt với đội trưởng của các ngươi thì sao nhỉ? Tên Trịnh Xá đó có vẻ rất mạnh, nếu như đối mặt với hắn thì sao? Các ngươi nói xem ai thua ai thắng? Ha ha ha...

Trong lúc nói, hắn lại giơ tay, Trương Hằng đang ngã dưới đất ở phía xa chợt đứng lên, từ từ bay về phía hắn.

Khi Trương Hằng đã lọt vào tay, tên này bỗng nhíu mày, giơ Trương Hằng lên nhìn trái nhìn phải một lúc rồi hung hăng ném thẳng xuống đất, nói:

- Vô dụng rồi, sức mạnh đã bị hút cạn... Cứ giết hết các ngươi vậy, sau đó chờ những kẻ còn lại của Trung Châu đội tới, hoặc là cho các ngươi lưu lại chút tàn dư gì đó... Ha ha ha, ta biết các ngươi chắc chắn là không cam tâm, nhưng vậy thì làm được gì? Đây là thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu...

Một đoàn lửa màu đỏ sậm từ lòng bàn tay Reinhard bùng lên, từ từ hướng xuống phía Trương Hằng đã nằm dưới đất. Uy lực của ngọn lửa này tuyệt đối có thể dễ dàng thiêu cháy Trương Hằng thành tro bụi, mà lúc này hắn đâu còn năng lực để mà phản kháng nữa. Toàn thân không có nổi một chút sức lực, Trương Hằng chỉ có thể nằm rạp dưới đất thở dốc, mặc cho ngọn lửa càng lúc càng tới gần.

Lúc này, ở một thông đạo cách đó rất xa, mấy người Tiêu Hoành Luật đang toàn lực chạy tới. Bóng người nhỏ nhắn đi đầu chính là Triệu Anh Không, nàng thậm chí đã cầm thanh gươm Excalibur trên tay, chỉ là lúc này bọn họ còn cách Reinhard quá xa. Cho dù với tốc độ của Triệu Anh Không cũng hoàn toàn không kịp ngăn cản ngọn lửa bắn về phía Trương Hằng, cho dù là Zero đã lấy súng ngăm Gauss ra cũng không còn kịp nữa, khoảng cách thật sự quá, quá xa...

- Trương Hằng!

Ở đằng xa, Minh Yên Vi chợt hét lên thảm thiết, nàng vì chạy quá gấp mà vấp chân ngã xuống đất, đôi môi xinh đẹp cũng dập nát. Đến khi nàng ngẩng đầu nhìn lên, Reinhard ở phía xa một lần nữa bắt đầu bật cười cuồng loạn, còn ngọn lựa đã chỉ còn cách Trương Hằng có mấy chục phân.

Sau đó...

Ầm!

Trong khoảnh khắc, một bóng đen đột ngột ập xuống đầu Reinhard, bóng đen đó chính là một mảnh trần thép lớn phía trên hắn. Reinhard tố chất thân thể tăng mạnh, đạp chân một cái đã nhảy vọt ra xa còn Trương Hằng đang ở lại chỗ cũ sắp sửa bị mảnh thép khổng lồ đè chết. Bỗng nhiên có một bóng đen xuất hiện, dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi hạ xuống đất trước, tiếp đó bóng đen thuận tay quơ ra, kéo Trương Hằng về phía mình, ngay sau đó mảnh trần nhà đã rơi xuống chỗ bóng đen đó...

Lại một tiếng vang cực lớn, mảnh thép khổng lồ lấy bóng đen làm trung tâm, vỡ tan thành mấy mảnh. Đến lúc này, tất cả mọi người mới thấy rõ bóng đen vừa tới là ai, chính là Trịnh Xá xách theo Julian điên cuồng chạy tới đây. Từ khoảng cách xa như vậy, hắn không ngờ lại thật sự đến được đây, tốc độ này đã vượt xa cả Goblin glider rồi.

Biểu hiện của Reinhard cũng rất đáng khen ngợi, hắn dùng một tư thế cực kỳ ưu nhã bay ra xa, tiếp đó ngoắc ngoắc tay nói:

- Đến rồi sao? Muốn cứu đội viên của ngươi? Đáng tiếc, bọn chúng đã bị ta hấp thu hết sức mạnh, mà sau khi ta có được sức mạnh đó, cho dù là ngươi cũng...

Reinhard còn chưa nói xong, một luồng tinh thần lực đã truyền tới ý thức hắn. Luồng tinh thần này tới cực kỳ đột ngột, cực kỳ vội vàng, hơn nữa chỉ có hai chữ.

“Chạy mau!”

“Hả?”

Giây tiếp theo, đầu Reinhard đã vỡ vụn, thi thể hắn bị một sức mạnh cực lớn đánh văng ra xa hơn trăm mét, đâm sầm vào vách tường chỗ đó. Cũng không biết đến cùng là đã xảy ra chuyện gì, cả vách tường lấy hắn làm trung tâm lõm hẳn xuống, tường thép rộng hơn trăm mét hoàn toàn biến thành hình phễu, ở trung tâm phễu chính là thi thể Reinhard.

Tình cảnh như vậy thật sự quá dọa người, Trịnh Xá căn bản vẫn đứng yên không hề nhúc nhích, chẳng ai nhìn thấy hắn đã làm cái gì, thậm chí cả Triệu Anh Không vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía này cũng không thể. Nhất thời, tất cả mọi người đều ngừng cả lại, ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt. Mà cũng lúc ấy, da dẻ Trịnh Xá đột nhiên nét ra thành vô số vết rách, máu tươi bắn ra tung tóe, bộ dạng giống như là lúc trước khi tố chất thân thể hắn còn yếu ớt, sử dụng trạng thái Hủy diệt quá mức. Chỉ có điều, Hủy diệt không thể tạo thành tình trạng trước mắt, càng không thể phá hoại thân thể Tiềm long biến của hắn đến như vậy.

- Đây là... Hồng hoang! Khai thiên tích địa... Vẫn chưa chết à? Mất cả bộ não mà vẫn sống được?

Trịnh Xá hít một hơi thật sâu, tiếp đó nhẹ nhàng nhảy lên, khi còn đang ở giữa không trung, hắn liền tung chân đá ra một phát. Vẫn là tốc độ mắt thường không thể theo kịp, uy lực của cú đá này đã phá vỡ không khí, tạo thành một luồng sóng chấn động có thể thấy được bằng mắt thường đánh vào tường thép phía sau lưng. Ầm một tiếng cực lớn, chỉ với một cú đá ra sau như vậy, cả bức tường đã lõm vào một mảng lớn, thậm chí còn sinh ra vết nứt, tan vỡ, uy lực thật sự khó mà tưởng tượng nổi. Mượn lực từ cú đá này, Trịnh Xá phảng phất như một viên đạn pháo, lao về phía Reinhard đang chìm trong tường thép. Trong khoảnh khắc, chấn động kịch liệt cùng tiếng nổ đồng thời vang lên, sức mạnh này thật không cách nào diễn tả nổi, chỉ một cước đá ra không ngờ còn đáng sợ hơn cả tên lửa hạt nhân mini. Sau một cước, bức tường thép đã hoàn toàn không còn tan vỡ, chỉ còn lại một lỗ lổng sâu hoắm, trực tiếp thông tới một thông đạo khác ở đằng xa...

- Quá, quá đáng sợ...

Lưu Úc trợn mắt há mồm nhìn, thì thào nói.

Những người còn lại cũng đã hoàn toàn ngây ngốc, chỉ có Tiêu Hoành Luật đột nhiên hổn hển quát lên:

- Zero! Giết chết tên Trịnh Xá mang đến! Nhất định phải giết chết hắn! Dùng cả ma nhãn của ngươi cũng không sao!

Zero nghe vậy thoáng giật mình rồi cũng không trả lời, chỉ yên lặng giơ súng ngắm Gauss lên, còn Tiêu Hoành Luật thì tiếp tục nói:

- Nếu như Bạo tạc là đem một lượng nhỏ nội lực cùng năng lượng vampire va chạm thì Hủy diệt là hoàn toàn hòa hợp với nhau, như vậy... Chiêu thức có thể sinh ra sức phá hoại như thế này, Trịnh Xá chắc chắn là trộn lẫn hai loại năng lượng đó lại... Mẹ kiếp, Sở Hiên! Ngươi còn không nhanh phát pháo thì có thể sẽ không kịp nữa đâu!

Lúc này, súng ngắm Gauss trong tay Zero đã khai hỏa, nhưng trước khi tiếng súng vang lên, bạch quang quanh người Julian vụt lóe lên một chút. Sau khi súng nổ, Julian mới quay phắt lại, hai mắt một lần nữa mở ra.

- Ngươi dám!

Một giọng nói đột ngột vang lên từ trong lỗ hổng trên vách tường. Trịnh Xá yên lặng đứng giữa không trung, đôi cánh sau lưng vũ phe phẩy như không có việc gì, chỉ là toàn thân hắn từ trên xuống dưới đã đầy máu tươi, tất cả da dẻ đã rách nát. Không chỉ như vậy, chân đá về phía tường thép của hắn lúc nãy đã hoàn toàn gãy rời, bộ dạng thê thảm đến cùng cực. Chỉ có điều, tất cả mọi người đều không cảm thấy hắn có gì thảm hại, ngược lại, Trịnh Xá bộ dạng như vậy lại gây ra cho người khác một cảm giác áp bức không gì diễn tả nổi, nhìn vào hắn... Tất cả những người đã gặp qua Ác Ma đội chỉ cảm thấy phảng phất như đang nhìn thấy clone của Trịnh Xá.

- Chẳng có gì mà dám hay không. Ta biết sức mạnh này của ngươi chắc chắn là không thể kéo dài, nếu không ngươi đã sớm thành thần rồi, do đó trước khi ngươi suy yếu nhất định phải giết chết ta. Nếu ta nhất định phải chết, thế nào cũng phải kéo theo mấy kẻ làm bạn!

Julian thần sắc hung tợn, điên cuồng gào lên, hai mắt hắn đã hoàn toàn mở rộng, chuẩn bị sử dụng A lại da thức với những người còn lại của Trung Châu đội.

Trịnh Xá hít sâu một hơi, như biến thành một luồng gió lớn ập tới. Giây tiếp theo hắn đã xuất hiện bên cạnh Julian, chân còn lại đá vào đầu tên này. Không cần tới một sát na, Julian chắc chắn phải chết!

Đúng lúc này, một tiếng chuông đồng chợt vang lên. Không biết tại sao, một cước nặng tựa vạn cân của Trịnh Xá vậy mà lại ngừng lại giữa không trung, tiếp đó, một luồng ánh sáng năng lượng cực lớn từ xa xôi bắn tới, bao trùm tất cả mọi người vào bên trong...

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự