Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 295 Chương 0015-6A lại da thức cùng toàn diện khai chiến! (6)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 4132 chữ · khoảng 15 phút đọc

Quay lại khu vực phía bên kia cách đây mấy phút, ở đó Trịnh Xá đang giằng co với Julian. Tuy rằng Julian đã xóa bỏ mất ba cảm giác quan trọng nhất với chiến đấu trong năm giác quan của Trịnh Xá nhưng hắn vẫn không dám tới gần một chút nào, bởi vì dù Trịnh Xá chỉ yên lặng đứng đó, uy thế trên người hắn vẫn đủ khiến cho Julian không dám đối mặt. Cho dù có vỏ kiếm bảo vệ, đối mặt với Trịnh Xá cũng thật sự quá nguy hiểm.

“Sức mạnh cùng tốc độ của hắn đã đạt tới cực hạn của thân thể sinh vật bình thường. Nếu là gã tu chân giả phản bội trong tiểu đội Thiên Thần thì còn hiểu được nhưng hắn lại không phải, chỉ dựa vào thân thể đã có thể đạt tới trình độ hiện tại, thật sự là... Khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.”

Julian đứng yên tại chỗ khẽ xoa xoa vết thương, hắn cười khổ lắc lắc đầu tiếp đó âm thầm suy tính.

“Ta cũng phạm sai lầm như Reinhard, đánh giá lực lực của dội trưởng Trung Châu đội quá thấp. Cho dù ta vẫn còn A lại da thức(*) chưa sử dụng nhưng có thể có tác dụng với kẻ đã vượt qua tâm ma này hay không vẫn chưa rõ, vây giờ vạn vạn lần không được để những người còn lại của Trung Châu đội tới được đây, nếu không đến cả ta cũng chỉ còn biết chạy trốn...”

Julian khẽ cười khổ, lúc trước hắn còn muốn để những người còn lại của Trung Châu đội đi về hướng này nhưng theo tình hình trước mắt bọn họ tới nơi không những không phải bị giết mà còn bao vây hắn lại, tình hình như vậy hắn tuyệt đối không thể để xảy ra. Hơm nữa, Reinhard ở bên kia hình như cũng đã hấp thu sức mạnh của hai người trong Trung Châu đội, để tránh cho hắn tiếp tục mạnh hơn nữa, Julian bất đắc dĩ chỉ có thể thay đổi kế hoạch lúc đầu, một lần nữa dùng tinh thần lực dẫn những thành viên còn lại Trung Châu đội về phía Reinhard.

Giả tạo hình ảnh, đặc biệt là dùng phương thức quét hình tinh thần lực chuyển tới những người khác, loại kỹ xảo này đương nhiên không thể làm khó được người có tinh thần lực cấp cao như Julian. Dễ dàng chuyển đi một hình ảnh giả, tiếp đó dẫn mấy người Tiêu Hoành Luật về phía Reinhad, chỉ là bọn họ còn cách vị trí hai người Vương Hiệp rất xa, nhanh chóng chạy tới cũng phải mất ít nhất là mấy phút...

Chuyện bên đó xong xuôi, Julian cuối cùng cũng tập trung toàn bộ tinh thần vào Trịnh Xá. Đến tận lúc này, tên kia vẫn yên lặng đứng nguyên tại chỗ, giống như một người bình thường đã mất đi thị giác, thính giác, xúc giác. Không, nói một cách chính xác là ngoài sự bình tĩnh khác với người thường ra thì tất cả mọi điểm hắn đều giống như người bình thường, cứ yên lặng đúng đó bất động.

“Không hợp lý, hắn tựa hồ hơi quá yên lặng... Cho dù thế nào thì hắn cũng là Trịnh Xá, đơn giản bị phong tỏa ba giác quan như vậy là biến thành vô dụng sao? Loại cảm giác bất an này...”

Julian hít sâu một hơn, chậm rãi tiến về phía Trịnh Xá, tới khi còn cách khoảng hơn mười mét thì dừng lại. Đoạn hắn khẽ phất tay, gã trung niên da trắng không chút nghĩ ngợi lập tức tiến về phía Trịnh Xá, đồng thời vỏ kiếm trên tay hắn cũng tỏa ra bạch quang mờ mờ.

Tên trung niên đi tới cách Trịnh Xá khoảng mười mét, hắn vừa định tiến thêm một bước nữa thì một luồng khí thế nguy hiểm cực độ đột ngột ập tới, Trịnh Xá vốn đang đứng yên lặng vụt quay người về phía đó. Chỉ thấy hắn khẽ nhảy lên tung một cước, một lưỡi đao gió vô hình hữu chất chém về phía gã trung niên, đây chính là Lam cước trong Lục thức của Trịnh Xá, uy lực tuy không quá mạnh nhưng tốc độ công kích lại thuộc hạng nhất.

Gã trung niên da trắng còn chưa định thần lại, lưỡi đao gió đã chém lên luồng bạch quang ở trước người hắn nửa mét. Màn ánh sáng này cũng thật sự cứng cỏi, dù đột ngột bị đánh trúng một đòn nặng như vậy nhưng không hề thấy nó có chút dấu hiệu suy kiệt nào. Gã trung niên thì lại bị sức mạnh của đao gió đẩy lùi ra xa hơn mười mét, tuy bạch quang đã ngăn cản được uy lực của đao gió nhưng cũng không thể hoàn toàn triệt tiêu sức mạnh va chạm, có thể thấy sức mạnh của nó thật sự kinh người.

“Có thể cảm giác được ư? Sao lại như vậy? Không có thị giác và thính giác, hắn cản bản không có cách nào nhìn thấy, nghe thấy mọi thứ xung quanh. Cũng như vậy, cả xúc giác cũng đã bị phong tỏa, cả không khí lưu động hắn cũng không thể cảm nhận được.... Giác quan thứ sáu? Mặc dù trình độ mở cơ nhân tỏa càng cao, xác suất phát động thành công của bản năng và giác quan thứ sáu cũng càng lớn nhưng hai loại cảm giác này chung quy vẫn không phải giác quan chính thức, có mang thành phần may mắn ở trong đó. Hắn không thể khi có người tiếp cận trong vòng mười mét thì đột nhiên bộc phát, nhìn đòn tấn công đó chắc chắn là đã tích lực từ lâu, chẳng lẽ còn có giác quan khác ở bên trong? Quét hình tinh thần lực?”

Julian không phải kẻ lỗ mãng, măt thấy Trịnh Xá đã có phòng bị, hắn cũng không chuẩn bị lập tức tấn công. Dù sao thì Thiên vũ Bảo luân của hắn cũng có thể phong tỏa giác quan ít nhất là hơn mười phút, mà kể cả Trịnh Xá có phá vỡ được phong tỏa thì ít nhất hắn cũng không bị nguy hiểm đến tính mạng. Dựa vào sự tồn tại của “vùng đất lý tưởng”, hắn có thể hoàn toàn yên tâm tìm kiếm cơ hội triệt để đánh bại Trịnh Xá.

“...Không phải tinh thần lực, ta không phát hiện ra tinh thần lực của hắn có bất kỳ tình huống khác thường nào. Đây cũng là chuyện đương nhiên, không cần biết là hắn mạnh đến mức nào, thứ nhất hắn không phải tinh thần lực khống chế giá, thứ hai khi vượt qua tâm ma hắn không hề tiến và tầng sâu nhất của ý thức, đương nhiên không thể sử dụng tinh thần lực để chiến đấu.... Nếu như vậy, có vẻ phương thức chiến đấu của hắn vẫn luôn là dùng thân thể? Đơn giản là thân thể mạnh mẽ tới một mức độ nào đó đã không thua kém gì người sử dụng năng lượng để chiến đấu. Đúng rồi, nếu chỉ bằng nhiệt lượng dự trữ trong cơ thể căn bản không đủ chống đỡ cho cường độ tiêu hao cực cao như hắn, trong người hắn chắc chắn là có thuộc tính mang theo năng lượng, chỉ không biết là có phải chỉ có riêng năng lượng vampire thôi hay không...”

Julian suy nghĩ một lát rồi nhặt một mảnh thép vỡ to bằng bàn tay lên, đoạn ném về phía Trịnh Xá. Quả nhiên khi khối thép bay đến cách Trịnh Xá khoảng mười mét lập tức bị tấn công. Chỉ thấy hắn vụt xoay người tung quyền đánh tới, nắm tay dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp phóng ra, chỉ quyền phong không thôi đã dễ dàng đánh nát vụn khối thép, tất cả mảnh vỡ rào rào bay ngược lại phía Julian.

Julian đứng yên tại chỗ không cử động, mặc cho ánh sáng trắng bùng lên ngăn cản tất cả công kích. Đến bây giờ hắn mới hơi nhíu mày, trên khối thép lúc nãy hắn đã để lại một tia ấn ký tinh thần, ấn ký tinh thần cũng là một loại năng lượng, do tinh thần lực ngưng tụ lại mà thành, là một loại kỹ năng hắn tìm ra được chuyên dùng để thăm dò thuộc tính năng lượng của người khác. Qua lần dò xét vừa rồi, hắn quả nhiên phát hiện ra quanh người Trịnh Xá có một loại năng lượng kỳ lạ tồn tại. Điểm mấu chốt chính là loại năng lượng này có tinh ăn mòn cực mạnh, chỉ trong nháy mắt, ấn ký tinh thần của hắn không ngờ đã bị ăn mòn sạch sẽ, xem ra Trịnh Xá chính là dựa vào việc bố trí loại năng lượng này quanh cơ thể để cảm ứng xung quanh.

Trịnh Xá đúng là sử dụng năng lượng để cảm ứng xung quanh, đây là một năng lực mà trước đây hắn đã phát hiện ra, ví dụ như phát năng lượng vampire hoặc nội lực ra ngoài cơ thể sẽ có thể dựa vào năng lượng để cảm nhận xung quanh. Chỉ có điều, theo đặc tính của năng lượng, tách khỏi cơ thể càng xa thì càng nhanh chóng tiêu tan, cho dù hắn có nhẫn mithril có thể dự trữ năng lượng thì cũng không thể lãng phí như vậy được, vì thế sau vài lần thí nghiệm hắn liền chuyển sang sử dụng chân nguyên lực và ma lực làm nguồn cung cấp cho kỹ năng này.

Chân nguyên lực cùng ma lực là sản phẩm sau khi nội lực và năng lượng vampire ngưng tụ cực độ. Hai loại năng lượng này một khi hình thành, trừ phi là sử dụng xong hoặc là tiêu hao hết còn bình thường sẽ không tự động tiêu tan, cho dù tách khỏi cơ thể cũng vậy, giống như là năng lượng đã ngưng tụ thành vật chất. Nếu không như vậy thì những đạo cụ tu chân đã không thể trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn duy trì được chân nguyên và ma lực bên trong.

Bản thân Trịnh Xá không hề có công pháp tu chân hoặc tu ma gì, hắn cũng căn bản không thể đưa hai loại năng lượng mạnh mẽ này làm cơ sở để chiến đấu. Vốn muốn tận dụng hai thứ phế vật đó, sau vài lần thí nghiệm hắn liền phát hiện ra cách sử dụng kỹ năng này, mục đích cũng chỉ vỏn vẹn là để thăm dò bằng năng lượng.

“Đúng là may mắn. Lúc ấy chẳng qua chỉ thử chút cho vui, không ngờ đến bây giờ lại cứu được cái mạng già này...”

Trong đầu Trịnh Xá âm thầm suy nghĩ, sau khi bị xóa bỏ ba giác quan, những cảm giác quan trọng nhất với một chiến sỹ như hắn đã hoàn toàn biến mất. Vị giác và khứu giác còn lại đối với hắn mà nói cơ bản là vô dụng, ít nhất hắn còn chưa học được cách làm thế nào dựa vào mùi vị để phân biệt, tìm kiếm đối thủ. Trong tình huống như vậy, tuy chỉ có thể khuếch tán một tia ma lực ra phạm vi mười mét xung quanh đối với hắn đã là quá đủ rồi.

“Đúng là khó mà tưởng tượng nổi, kỹ năng phong tỏa năm giác quan này không ngờ lại đáng sợ như vậy...”

Trịnh Xá thầm cảm thán, tiếp đó sau khoảnh khắc đã xuất hiện ở cách chỗ Julian không xa, dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp đánh ra mấy quyền. Mặc dù bạch quang từ vỏ kiếm đã ngăn cản lực phá hoại từ mấy quyền này nhưng sức mạnh to lớn vẫn đánh văng Julian ra xa, tới hơn mười mét mới ngã xuống đất. Mà Trịnh Xá cũng không hề dừng lại, hắn một lần nữa biến mất nhưng điểm xuất hiện lần này lại sai lệch, trực tiếp đâm sầm vào bức tường cách chỗ Julian hơn mười mét, tạo thành một vết lõm sâu hình người trên đó.

Julian nhìn mà trợn mắt há mồm, đến khi Trịnh Xá từ trong tường đi ra, như không có việc gì tiếp tục đứng ngơ ngơ tại chỗ, hắn bấy giờ mới cười khổ.

“Hiểu rồi, hắn toàn toàn là dựa vào suy đoán. Chỉ cần công kích theo hướng nào đó, hắn sẽ sử dụng tốc độ siêu cao tiến về phía đó trong chớp mắt, dựa vào cảm ứng mười mét xung quanh thân thể tấn công bất kỳ kẻ nào trong phạm vi đó. Tuy đòn tấn công của hắn không thể phá được vòng bảo vệ của vỏ kiếm nhưng bị sức mạnh của hắn đẩy bay đi cũng rất đau...”

Julian khổ sở cả nửa ngày cũng không thể nghĩ được cách nào, tên Trịnh Xá này thật sự so với rùa rút đầu còn khó chơi hơn, đánh đã không thắng được, mà dù muốn đánh hắn cũng không đánh nổi, tóm lại là khiến người ta thật sự không biết làm thế nào. Nếu sớm biết thế này thì hắn đã sớm hoán đổi một món vũ khí công nghệ cao, sau khi biến Trịnh Xá thành kẻ vừa mù vừa điếc xong thì trực tiếp dùng vũ khí công nghệ cao từ xa tấn công cho xong.

“Không còn cách nào, sử dụng A lại da thức vậy!”

Sắc mặt Julian chợt nghiêm lại, đôi mắt vụt mở ra hoàn toàn. Trong khoảnh khắc hắn mở mắt ra, Trịnh Xá vốn đang yên lặng bất động đột nhiên quay sang phía này, tuy vẫn chưa công kích nhưng sức tập trung của Trịnh Xá đã hoàn toàn chuyển sang hướng đó.

- Chú ý rồi sao? Dù còn chưa sử dụng nhưng luồng uy áp đó vẫn khiến ngươi cảm giác được phải không? Đúng vậy, đây là tuyệt chiêu giữ nhà của ta, A lại da thức, cũng có thể gọi là Lục đạo Luân hồi. Sau khi ta hoán đổi thuộc tính Shaka đã dựa vào nó chìm xuống tầng sâu của ý thức tâm linh, đạt được sức mạnh tại đó...

Julian cười lạnh nói, đồng thời hướng về phía Trịnh Xá búng tay một cái.

Ngón tay phát ra một tiếng bụp gọn ghẽ, cùng lúc đó, Trịnh Xá chỉ cảm thấy nội lực cùng năng lượng vampire trong cơ thể đột nhiên dao động mãnh liệt, trong lúc đột ngột không kịp phòng ngự thiếu chút nữa thì tạo thành rối loạn năng lượng. Dù vậy hắn cũng đã hơi bị nội thương, khóe miệng rỉ ra một chút máu.

“Không sai, đây là.. Ánh sáng tâm linh!”

Ánh sáng tâm linh, niệm động lực, sức mạnh tâm linh, trường lực AT, tất cả những tên gọi này đều chỉ cùng một thứ, chính là một loại sức mạnh mà sinh vật sống có thể lĩnh ngộ sau khi mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, vượt qua tâm ma. Ví dụ như ánh sáng tâm linh của Trịnh Xá là Tiềm long biến, tuy là chuyển biến về mặt thân thể nhưng cũng là phương thức thể hiện của ánh sáng tâm linh của hắn. Lại như ánh sáng tâm linh của nhân cách chủ Triệu Anh Không là thôn phệ năng lượng, những hoa văn màu đen trên người nàng có thể phá vỡ năng lượng. Còn cả Triệu Nhị Không mà Trịnh Xá từng thấy trong ký ức của Triệu Anh Không, có năng thuộc tính khống chế tinh thần, ánh sáng tâm linh của nàng chính là thôi miên tầng sâu của ý thức.

Cái gọi là A lại da thức của tên Julian trước mặt cũng là một loại năng lực tượng tự, chẳng những có thể thôi miên và khống chế sinh vật sống mà còn có thể thôi miên và khống chế gen, từ đó khiến cho cơ thể người tự hư hỏng, tan vỡ. Đây là một lại sức mạnh cực kỳ bá đạo và đáng sợ, nếu chưa mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư hoặc cao hơn thì đứng trước loại năng lực này cơ bản có thể gọi là không cho sức phản kháng. Đương nhiên, cái giá để có được loại ánh sáng tâm linh này cũng cực lớn, ngoài buộc phải là tinh thần lực khống chế giả ra còn cần phải hoàn toàn chìm xuống tầng sâu nhất của ý thức, biến thành ác ma ở đó mới được...

- Không ngờ.... Ngươi không ngờ cũng có sức mạnh cấp độ này.

Trịnh Xá thở ra một hơi, đoạn hét lớn, bắt đầu nhanh chóng gia tăng cấp độ mở cơ nhân tỏa, từ cơ nhân tỏa tầng thứ hai không ngừng tăng lên tới tận tầng thứ tư Đến lúc này, sắc mặt Julian cuối cùng cũng hoàn toàn biến đổi, mà Trịnh Xá căn bản không chút quan tâm, tiếp tục tập trung tinh thần mở cơ nhân tỏa, cuối cùng... Đến khi mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư trung cấp, sản phẩm ánh sáng tâm linh của hắn, Tiềm long biến đã xuất hiện!

Roạt một tiếng, đôi cánh rồng từ sau lưng Trịnh Xá trồi ra, xé rách y phục trên người hắn, đồng thời thân hình cùng diện mạo hắn cũng không ngừng biến đổi. Khi Trịnh Xá hoàn tất biến hình, Julian đã chạy lùi ra sau hơn trăm mét. Không phải hắn cảm thấy sợ hãi mà là giờ phút này, áp lực quanh người hắn quá lớn, đứng bên cạnh hắn giống như bị cả một ngọn núi đè lên.

- Ngươi quá nguy hiểm, loại sức mạnh cấp độ này không nên xuất hiện tại thế giới hiện thực. Vốn tưởng ngươi chỉ biết chút kỹ năng phong tỏa giác quan cùng thôi miên bình thường, không ngờ ngươi cũng biết sử dụng chiêu này... Đối với đồng đội của ta mà nói, ngươi thật sự quá nguy hiểm, không thể để ngươi tiếp cận họ, nhất định phải giết chết ngươi ở đây... Đánh cược lúc trước hủy bỏ, ta từ bỏ ý định sử dụng ngươi...

Julian mỉm cười lạnh lùng, hắn tự phục có “vùng đất lý tưởng” bảo vệ chắc chắn sẽ không bị giết nên cũng không hề lo lắng mình sẽ phải chết, chỉ dùng ý thức:

- Ngươi không ngờ cũng biết sự tồn tại của A lại da thức? Đây là năng lực với cấp bậc của ta hiện tại vẫn chưa thể hoàn toàn điều khiển, nhưng ưu thế nó tạo cho ta cũng đã cực kỳ rõ ràng, ngươi biết không nhỉ? Ta có thể gọi A lại da thức là hạt giống, đem ấn ký tinh thần của A lại da thức ẩn vào trong ý thức của một người, không lâu sau, ý thức của kẻ đó sẽ bị hạt giống của ta ăn mòn sạch sẽ, tiếp theo kẻ ấy sẽ biến thành một con rối của ta, ví dụ như tên sử dụng bao kiếm này... Ngươi chắc cũng không biết, trong ý thức đồng đội của ngươi đã bị ta chôn xuống hạt giống này, chỉ có ý thức của ngươi là quá mạnh, người vượt qua được tâm ma quả nhiên là không như bình thường. Bất quá, cũng chỉ cần đánh bại ngươi là được, đồng đội của ngươi sẽ do ta tiếp nhận.... Đúng rồi, có lẽ clone của ngươi có được A lại da thức bản đầy đù, nếu không tại sao người bị hắn khống chế đến cả Chủ Thần cũng không thể chưa trị? Sớm muộn gì cũng có một ngày ta đạt tới cấp độ đó, ha ha ha...

Trịnh Xá mặc kệ hắn, đột ngột biến ma lực ngoài cơ thể thành dạng sợi dài, từ phạm vi bao trùm quanh cơ thể mười mét biến thành một sợi dây ma lực dài hơn trăm mét. Tiếp theo sợi dây ma lực lấy hắn làm trung tâm xoay tròn một vòng, thứ đầu tiên bị nó chạm trúng chính là tên trung niên da trắng đứng cách đó không xa. Vừa với cảm giác được vị trí của gã này, Trịnh Xá đã lao vọt sang phía ấy, hung hăng đạp thẳng một cước, đá văng hắn ra xa hơn trăm mét.

Khi gã trung niên bị trúng một cước của Trịnh Xá, luồng ánh sáng trắng vẫn lóe lên như trước, triệt tiêu lực phá hoại từ cú đá. Nhưng triệt tiêu được lực phá hoại chứ không thể triệt tiêu được sức mạnh, tên trung niên da trắng vẫn bị đá bay đi xa hơn trăm mét mới bình yên vô sự đứng dậy.

Thấy vậy, Julian mỉm cười lạnh lùng, nói:

- ....A lại da thức ngoài sức phá hoại mà ngươi đã biết còn có một phương thức công kích khác, tiếc là chiêu này ta tuyệt đối không bao giờ sử dụng trên cơ thể mình...

Nói đoạn hắn lại búng tay một cái.

Tiếng búng tay vừa vang lên, cơ bắp toàn thân gã trung niên da trắng đột nhiên bành trướng kịch liệt, phảng phất như có sinh mệnh không ngừng động đậy. Không lâu sau, từ cơ thể đột nhiên vươn ra mấy chiếc xúc tu liên tục chuyển động, mà người tên này cũng không ngừng căng phồng, đến khi đạt tới độ cao hơn ba mét mới ngừng lại. Cơ thể khổng lồ cộng thêm những sợi cơ thịt giống như xúc tu nhìn vừa ghê tởm vừa khủng bố, nhưng khiến cho người ta thấy kỳ quái là, cơ thịt da dẻ đã tách ra như vậy nhưng không ngờ lại không chảy dù chỉ một giọt máu, giống như thân thể hắn vốn đã là như vậy.

Trịnh Xá cũng không chứng kiến một màn này, ma lực của hắn vừa tiếp xúc với tên trung niên da trắng, Trịnh Xá trong khoảnh khắc đã vọt tới, mấy quyền đồng thời đánh ra. Sức phá hoại từ cú đấm vẫn bị luồng bạch quang ngăn cản, chỉ là lần này tên trung niên chỉ hơi nghiêng ngả một chút, không lùi lại một phân, tiếp đó mấy sợi cơ thịt to lớn vụt cuốn về phía Trịnh Xá.

Bụp một tiếp, sợi cơ thịt bị Trịnh Xá đưa tay chặn lại, mặc dù Trịnh Xá không hề chấn động nhưng sàn thép dưới chân hai người đã từng tấc một vỡ nát , sức mạnh cực lớn chỉ có thể theo chân hai người truyền xuống mặt đất. Lúc này Trịnh Xá đưa tay nắm lấy sợi cơ thịt, áng sáng trắng lại lóe lên, mặc cho hắn bóp nắn thế nào cũng không thể làm thương tổn tới sợi cơ thịt.

Julian cười lạnh nói:

- Đừng cố thử nữa, ngươi bay giờ chỉ là cái bao cát thôi, chỉ có bọn ta đánh ngươi, ngươi căn bản không thể gây thương tổn cho bọn ta...

Vừa mới dứt lời, trong tay Trịnh Xá đột nhiên xuất hiện một thanh đại đao màu đỏ tươi, loáng cái ma lực quanh người hắn đã ngưng tụ lại. Giây tiếp theo, sợi cơ thịt to lớn liền bị cắt nát vụn, còn luồng bạch quang... không thể ngăn cản được Hổ hồn đao đã tập hợp ma lực một chút nào!

(*) h mới đến lúc giải thích cái tên quái đản của chương này.

A lại da thức: tiếng Phạn ālayavijñāna là một khái niệm trong Phật giáo, Duy thức tông. Con người có tám thức, Nhãn thức, Nhĩ thức, Tỵ thức, Thiệt thức, Thân thức, Ý thức, Mạt na thức, A lại da thức (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, Mạt na, A lại da). A lại da thức còn có tên khác là Hàm tàng thức, thức căn bản của mọi hiện tượng, chứa đựng mọi sự trải nghiệm của đời sống mỗi con người và nguồn gốc tất cả các hiện tượng tinh thần. Trong A lại da thức có các hạt mầm của Nghiệp (karma), khi đầy đủ Nhân Duyên sẽ hiện thành tư tưởng, tư tưởng đó điều khiển con người và từ đó lại sinh ra Nghiệp mới.

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự