Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 294 A lại da thức cùng toàn diện khai chiến! (5)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2388 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Đúng là xui xẻo, cứ tưởng làm hàng được một chút, ai ngờ tên khốn này lại mạnh đến thế... Ta van ngươi đấy, đừng có đứng lên nữa, ta bây giờ đến cả sức để đứng thẳng cũng không có nữa. Tuy nói Nam Đẩu thủy điểu quyền vốn là dùng thân thể dẫn dắt gió tới tấn công kẻ địch nhưng chiêu này quá mạnh, gần như tiêu hao toàn bộ thể lực của ta, thật chỉ muốn nằm luôn dưới đất...”

Trình Khiếu vừa đáp xuống lập tức chống tay vào đầu gối, cong người nhìn ra xa. Uy lực của chiêu này thật sự đã vượt qua tưởng tượng của hắn, xung quanh luồng huyết quang đã có hơn trăm mét vuông sắt thép bị cát bụi cắt thành mảnh vụn. Mà bản thân huyết quang cũng toàn toàn tan rã, tuy vẫn chậm rãi dung hợp lại với nhau nhưng tốc độ cực kỳ chậm, có thể Reinhard cũng phải chịu trọng thương dưới đợt công kích này mới đúng.

Quả nhiên, khi luồng huyết quang hợp lại thành một, Reinhard một lần nữa khôi phục hình người, bộ dạng hắn lúc này đã không xong hết mức. Quần áo trên người bị cắt thành từng mảnh vụn, toàn thân máu thịt tan nát, chỗ nào cũng là vết thương sâu đến tận xương, tốc độ khôi phục lần này lâu hơn lần trước rất nhiều. Hắn cũng không đợi thân thể hoàn toàn hồi phục, gầm lên một tiếng điên cuồng, lao về phía Trình Khiếu, tựa hồ đã phẫn nộ đến mất cả lý trí. Nhưng hắn còn chưa kịp đến trước mặt Trình Khiếu, mấy luồng lôi điện đã lại bùng lên, Reinhard một lần nữa bị bom plasma ép lùi.

- Ha ha ha, đã biết chưa? Trung Châu đội bọn ta không có ai là dễ bắt nạt đâu! Chỉ bằng con dơi con nhà người mà cũng đòi ra oai, muốn đập ngươi một trận là chuyện quá dễ dàng! Ha ha ha...

Trông thấy bộ dạng chật vật của Reinhard, Trình Khiếu cuối cùng cũng không nhịn được, lớn tiếng cười nhạo. Mặc dù chính bản thân hắn cũng trong tình trạng kiệt sức nhưng nhìn thấy kẻ địch khốn khổ như vậy khiến hắn cũng cảm thấy thật sự cao hứng.

Reinhard lại một lần nữa bị ép lùi lại, trên người thương cũ chưa lành đã lại thêm thương mới. Đến lúc này, hắn không ngờ lại hoàn toàn tỉnh táo lại, hít sâu mấy hơi không đúng:

- Là ta đã sai, quả thật là ngay từ đầu đã xem thường tất cả các ngươi, Trung Châu đội không hổ là đội ngũ mạnh mẽ đến cả tiểu đội Thiên Thần cũng phải thừa nhận... Bắt đầu từ bây giờ ta sẽ không coi thường các ngươi nữa, cũng sẽ không quá chấp nhất hấp thu sức mạnh của các ngươi nữa. Nếu có thể hấp thu thì tốt, nếu không thể hấp thu thì phải toàn lực giết chết các ngươi... Người đẹp ở đằng kia, bắt đầu từ bây gờ ta cũng không để ý tới ngươi nữa. Nếu như ngươi không chết thì đồng ý làm nữ nhân của ta đi, ta có cách đưa ngươi về Tây Hải đội của ta, tự mình suy nghĩ cho kỹ...

- Huyết Viêm Thú!

Reinhard từ trên không trung chậm rãi hạ xuống đất, chỉ thấy hai tay hắn vung lên, một luồng ám viêm cực lớn xuất hiện. Trình Khiếu vốn chỉ nghỉ ngơi phút chốc đã khôi phục được chút thể lực, đang định nhảy lên tấn công nhưng vừa thấy luồng ám viêm đó hắn lập tức ngừng lại. Dù sao Trình Khiếu cũng là người có kinh nghiệm trong thế giới luân hồi, chỉ nhìn qua ám viêm là đã biết sức mạnh của nó, Nam Đẩu thủy điểu quyền của hắn tuyệt đối không thể so sánh được.

Rienhard bật cười hung tợn, khuôn mặt hắn phối hợp với quang mang u ám tỏa ra từ ám viêm nhìn càng thêm tàn nhẫn, dữ dằn. Chi thấy hắn cong tay lại, luồng ám viêm trong lòng bàn tay lập tức bùng lên mãnh liệt, phạm vi mười mét xung quanh hắn đều bị ngọn lửa bao trùm. Tiếp đó, luồng lửa lấy hắn làm trung tâm không ngừng xoay tròn, hình thành một cột xoáy lửa hình cái phiễu. Đến lúc này ngọn lửa phảng phất như hóa thành một con quái thú hung hăng đánh tới chỗ mọi người.

- Mọi người nằm xuống! Trốn ra sau lưng ta!

Vương Hiệp hét lớn, vội vàng khống chế mấy quả bom plasma ném ra, nhưng ánh điện lóe lên chỉ có thể hơi cản con quái vật lửa đó tới gần một chút, chỉ cần plasma biến mất nó chắc chắn sẽ lại ập tới. Vương Hiệp lập tức quyết đoán, lấy ra một quả tên lửa hạt nhân mini, vừa dùng yêu lực khống chế vừa ném khối thuốc nổ do yêu lực tạo thành ra sau lưng, tạo thành một hố sâu khoảng hai mét tại đó. Hắn hét lớn:

- Trình Khiếu! Đưa tất cả họ vào trong hố! Nhanh lên đi!

Trong lúc nói, quả tên lửa hạt nhân đã từ từ bay lên trước mặt hắn.

Trình Khiếu phản ứng cũng nhanh, hắn lao tới ném ba người Trương Hằng vào trong hố. Nhưng vừa mới một tay bắt lấy Ack-Su-Namun, tay kia bắt lấy Dương Tuyết Lâm, từ sau lưng hắn truyền tới một tiếng nổ kịch liệt, tiếp đó xung động nổ cùng gió nóng cực mạnh ập tới, hắn cùng hai cô gái bị thổi bay đi mấy mét.

Ở phía sau, Vương Hiệp đang tập trung toàn bộ thinh thần điều khiển quả tên lửa hạt nhân mini. Uy lực này không thể lấy bom plasma để so sánh được, nếu như không ổn một chút, tất cả bọn họ đều sẽ phải chết tại đây, cho nên đây cũng là thử thách khó khăn nhất với những gì hắn đã tập luyện gần đây.

Trong Trung Châu đội mỗi người đều có phương thức rèn luyện cùng con đường phát triển của riêng mình, ví dụ như Trình Khiếu từ Nam Đẩu thủy điểu quyền lãnh ngộ ra sát chiêu bằng gió. Rèn luyện của Vương Hiệp là khống chế chính xác đối với chất nổ, bắt đầu từ khối chất nổ chỉ lớn bằng móng tay do yêu lực tạo thành, cho đến mức cả sóng nổ từ tên lửa hạt nhân mi ni cũng có thể khống chế chuẩn xác, món huấn luyện này mới coi như thành công. Vương Hiệp mới chỉ vừa bắt đầu rèn luyện thế này gần đây nên lúc này để khống chế sức nổ hắn cơ hồ đã dốc hết sức lực từ lúc còn bú mẹ, mạch máu gân xanh căng phồng khắp toàn thân. Không lâu sau, một đoạn mạch máu trực tiếp vỡ tung, rồi lại một đoạn khác... Khi tên lửa bùng nổ, Vương Hiệp đã giống như một người máu.

Sức mạnh của tên lửa hạt nhân mini thật sự đáng sợ, vừa bùng nổ đã tràn ra mãnh liệt khắp xung quanh, con thú lửa màu đỏ sậm cũng bị nổ thành mảnh vụn trong nháy mắt. Uy lực từ vụ nổ còn chưa dừng lại, tiếp theo sóng nổ liền lan ra khắp cả thông đạo, quang mang chói sáng như mặt trời không ngừng lóe lên. Ngoài một khu nhỏ do Huyết Viêm Thú khổ sở chống đỡ cùng một khoảng trống sau lưng Vương Hiệp ra, tất cả những chỗ khác đều bị sóng chấn động nuốt chửng, đồng thời cả thông đạo cũng không chịu đựng nổi vụ nổ kịch liệt, bắt đầu tan vỡ khắp nơi.

Cũng không biết đã qua bao lâu, đến khi vụ nổ hoàn toàn lắng xuống, cả thông đạo đã không còn nhìn ra hình dạng gì nữa, rất nhiều chỗ hoàn toàn gãy ra làm hai đoạn, từ khe nứt trống không nhìn xuống không biết là sâu bao nhiêu mét, có thể thấy thông đạo này đã hoàn toàn bị phá hỏng.

- A!

Một tiếng kêu thảm thiết chợt vang lên, hóa ra là một khối thép cực lớn, rơi xuống, vừa đúng đè lên hai chân Trình Khiếu, cả hai chân lập tức bị đè nát tới đầu gối. Cũng may là số hắn còn tốt, nếu khối thép rơi chệch lên trên một chút nữa thì đến cả mạng hắn cũng chẳng còn nữa

Vương Hiệp từ trong đống đá vụn run rẩy đứng dậy, bộ dạng cực kỳ thê thảm, toàn thân đều là vết thương rách vỡ, máu dính trên người cũng vừa đen vừa đỏ, không biết là đã có bao nhiêu máu trong cơ thể chảy ra. Hắn nhìn quanh một chút rồi vội càng chạy tới chỗ Trình Khiếu nhưng chưa kịp tới nơi thì cả thông đạo đã rung chuyển kịch liệt, Vương Hiệp hơi hẫng chân một chút lập tức ngã vật xuống đất. Cũng không biết là do đã quá hư nhược hay là ngã xuống bị đập trúng đầu mà sau khi ngã hắn lập tức hôn mê. Lúc này tất cả mọi người đều thương tích đầy mình, chỉ có hai cô gái là còn yên ổn, bọn họ mơ hồ đứng dậy.

- ...Anck-Su-Namun, giúp ta, mau tới giúp ta...

Một giọng nói yếu ớt vang lên cách đó không xa, chính là tiếng của Imhotep. Anck-Su-Namun vốn còn đang mê mang nhìn quanh, vừa nghe thấy thanh âm này, sắc mặt nàng vụt biến, chạy ngay về phía tiếng nói phát ra. Đến khi tới chỗ khe nứt, nàng mới nhìn thấy rõ tình cảnh phía dưới.

Vị trí này đã sớm gãy rời, ở phía bên kia của khe nứt có một khối thép khoảng bốn năm mét nhô ra chênh vênh, phía dưới sâu không thấy đáy, Trương Hằng cùng Imhotep đang bám vào phía dưới khối thép đó. Nói một cách chính xác là Imhotep kéo theo Trương Hằng, báo vào đó, cũng không biết đến khi nào thì hai người sẽ rơi xuống dưới khe. Vị trí của hai người cách Anck-Sun-Namun tới hơn bốn mét, cho dù nàng có muốn kéo hai người lên cũng không được.

Imhotep cố sức quay đầu lại, hắn trông thấy Anck-Su-Namun đứng bên khê nứt, lập tức kêu lên:

- Mau giúp ta, ta bây giờ không thể hóa thành cát nữa, bị tên kia hút hết sức mạnh rồi... Mau giúp ta...

Anck-Su-Namun vẻ mặt âm tình bất định, nàng quay đầu nhìn ra đằng sau, ở đó chỉ có một luồng ám viêm đang chậm rãi bốc lên. Imhotep cũng nhìn thấy luồng ám viêm ở bên đó, trong lòng đột nhiên sinh ra dự cảm không hay. Đúng lúc đó, Anck-Su-Namun đột nhiên xoay người chạy ra sau, khoảnh khắc nàng quay đi, Imhotep chỉ cảm thấy cả thế giới phảng phất như vỡ tan trước mặt hắn.

Cho tới bây giờ, hắn chưa từng yêu ai sâu sắc như thế, vì nàng hắn có thể vứt bỏ tất cả vinh hoa phú quý, dù là cả tính mạng, tín ngưỡng cũng có thể vứt bỏ. Mối tình kéo dài suốt mấy nghìn năm ròng rã, vì để nàng mãi mãi ở bên cạnh, hắn cũng dứt khoát gia nhập vào Trung Châu đội. Dựa vào sự thông minh tài trí của mình, hắn cũng đại khái biết được tình huống kịch bản trong thế giới của mình, hắn cũng đã từng lén xem qua The Mummy 1,2. Về phần kết thúc phim hắn cũng từng xem qua, mặc dù hắn cảm thấy tình huống đó không thể xảy ra được nhưng trong lòng chung quy vẫn có một bóng ma. Đến lúc này hắn cuối cùng cũng cảm nhận được sự thống khổ của chính mình trong phim, cảm giác như chết cả trái tim, nếu không phải còn đang kéo Trương Hằng, hắn đã giống như trong kich bản tự gieo mình xuống vực sâu rồi.

Anck-Su-Namun vừa chạy về hướng đoàn lửa vừa cởi áo ngoài. Chạy được hơn mười mét nàng vụt ngừng lại, tiếp đó xé toạc chiếc áo ra thành sợi dài rồi dứt khoát quay người lại lao tới chỗ khe nứt. Chỉ thấy Anck-Su-Namun gia tăng tốc độ lao vọt ra ngoài khe nứt, nhảy lên khối thép thò ra ở bờ đối diện. Vừa hạ xuống nàng lập tức lăn tròn hai vòng, tiêu bớt lực xung kích, sau đó ném mấy sợi vải xuống phía dưới khe, hét lên:

- Imhotep! Nắm lấy dây vải... Bộ phim đó ta cũng đã xem qua... Đừng có suy nghĩ lung tung, ta thật lòng yêu chàng!

Nhìn thấy sợi vải rủ xuống trước mặt, Imhotep đã hoàn toàn sững sờ. Đến khi Anck-Su-Namun buộc đầu vải vào khối thép, thúc giục lần nữa hắn mới vội thò tay bắt lấy sợi vải, mặc cho Anck-Su-Namun kéo hắn và Trương Hằng lên.

Anck-Su-Namun tốt xấu gì cũng là thành viên trung châu đội, máu rồng cùng Progenitor virus đương nhiên là không thiếu phần, trọng lượng của hai người còn chưa đủ để làm khó nàng. Cô gái này thật sự có một loại khí thế bưu hãn, kéo mạnh hai người đàn ông lên khỏi khe nứt, sau đó một tay đỡ Imhotep, một tay kéo Trương Hằng nhảy lên tầng thép phía trên. Đến khi tới chỗ đất hoàn chỉnh nàng mới thở phào nhẹ nhõm, đoạn ngồi xuống thở hồng hộc. Imhotep giống như đến bây giờ mới định thần lại được, hắn vui mừng đến phát điên, ôm chặt lấy Anck-Su-Namun hôn như mưa, bên khóe mắt không ngờ đã có mấy giọt nước mắt...

- Anck-Su-Namun! Chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau, dù là trăm năm, nghìn năm, vạn năm nữa... Dù là đến kiếp sau ta cũng sẽ mãi mãi bảo vệ nàng!

Ở cách đó không xa, luồng ám viêm đã càng lúc càng khổng lồ...

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự