Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 291 A lại da thức cùng toàn diện khai chiến! (2)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2819 chữ · khoảng 10 phút đọc

Trịnh Xá cũng không chuẩn bị lập tức giết chết gã tinh thần lực khống chế giả này, hắn vẫn còn nhiều tác dụng. Ví dụ như tìm tới vị trí các thành viên trong đội, không cần biết là liên lạc với họ hay là làm gì khác, sự tồn tại của một tình thần lực khống chế giả đều vô cùng quan trọng. Ngoài ra, nếu như kế hoạch của Sở Hiên vẫn chưa triển khai thì tinh thần lực khống chế giả này còn có thể cứu tỉnh các thành viên đang hôn mê, do đó Trịnh Xá căn bản chỉ muốn bắt sống hắn.

Tốc độ một đòn này thật sự quá nhanh, Trịnh Xá cũng không cho rằng tên tinh thần lực khống chế giả kia có thể tránh được cú này. Dù là quét hình tinh thần lực có thể phát hiện hướng đánh thì tốc độ cũng quá nhanh, căn bản không cho tinh thần lực khống chế giả thân thể vốn yếu nhược một cơ hội nào để tránh né,cho nên sau khi đánh ra đòn này, sự chú ý của hắn đã chuyển sang phía người trung niên da trắng còn lại. Hắn đang chuẩn bị giải quyết tiếp cả tên này thì đột nhiên phát hiện đòn vừa rồi của mình không ngờ lại đánh hụt, Julian đang đứng cách hắn khoảng nửa mét. Tên này mỉm cười quay đầu lại, tuy không hề mở mắt ra nhưng Trịnh Xá hoàn toàn có cảm nhận được kẻ trước mặt đang nhìn hắn.

- A a, đây là kỹ năng của ngươi sao? Có thể di động trong nháy mắt? Không, cho dù là di động trong nháy mắt thì với sức phản ứng của ngươi cũng không thể kịp được mới đúng. Nếu như không phải lý do từ ngươi, vậy thì là tự ta có vấn đề… Là hệ thống cảm giác của ta đã gặp vấn đề phải không?

Julian mỉm cười hòa nhã nói:

- …Ừm, về cơ bản là không sai, tuy rằng kỹ năng này vẫn còn phải nghiên cứu… Một chiêu vừa rồi của ngươi dùng sức rất ít, không muốn giết ta sao? Hay là những gì ta nói lúc trước đã khiến ngươi nảy lòng tham?

- Ngươi nói gì lúc trước?

Trịnh Xá ngạc nhiên hỏi

Julian cũng ngẩn người, đáp:

- Không phải lúc trước ta nói muốn cùng ngươi xưng bá cả thế giới luân hồi sao? A....

- A! Ngươi có cách để thành viên đội khác gia nhập vào trong đội mình sao?

Trịnh Xá lập tức hưng phấn nói.

Julian vừa mới nói ra khỏi miệng lập tức biết mình đã ngớ ngẩn rồi. Rõ ràng đối phương không hề nhận ra chuyện gì, tự hắn lại khơi khơi lôi chuyện này ra. Trước thì còn đỡ, có lẽ đối phương chỉ muốn bắt sống hắn để làm chuyện gì đó thôi, nhưng giờ rõ ràng là thông báo cho đối phương biết mình có bảo vật trong tay, thật đúng là tự tìm đường chết.

Julian lập tức cười khổ, hắn khẽ nhún vai, không đáp mà chỉ xoa xoa mắt nói:

- Ta là tinh thần lực khống chế giả, nói một cách chính xác thì là tinh thần lực khống chế giả đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba. Ừm, có lẽ là còn mạnh hơn nhưng ta cũng không có cách nào hiểu rõ thứ bậc của mình lúc này... Mặt khác, thuộc tính cường hóa của ta là Shaka, là loại cường hóa mức độ sâu thuộc tính tinh thần lực cao cấp, so với thuộc tính Ba mắt của kẻ khác thì cao hơn một tầng. E hèm, chuyện đó tạm thời bỏ qua, ý ta muốn nói là chúng ta đều rất mạnh. Ta không phải như loại đội viên phân bình thực lực như của ngươi, ta là tinh thần lực khống chế giả mạnh nhất trong thế giới luân hồi. Còn ngươi, người có thể chống chọi lại với các cường giả trong tiểu đội Thiên Thần và tiểu đội Ác Ma, chúng ta thật sự có khả năng phối hợp trời sinh... Thế này đi, trận chiến này nếu như ta thắng, vậy thì mơi ngươi gia nhập Tây Hải đội. Đương nhiên, ta không hề có ý là thực lực của ta mạnh hơn ngươi, chỉ là ngươi không hiểu rõ phương thức chiến đấu của ta mà thôi...

Trịnh Xá tính toán một chút, mặc dù rất muốn bắt sống Julian nhưng nếu muốn hắn hỗ trợ xóa bỏ ác mộng thì cũng phải để hắn hoàn toàn đồng ý mới được. Tuy có thể dùng nguy hiểm tính mạng uy hiếp hắn nhưng nếu hắn thật sự ngoan cố, cứng mềm đều không xong thì đúng là rất khó khăn. Lại thêm rất tin tưởng vào thực lực của mình nên Trịnh Xá cũng lập tức gật đầu đáp:

- Được, nếu như ta thắng thì ngươi nhất định phải đáp ứng giúp ta làm một vài việc, ngoài ra ta cũng sẽ không giết ngươi trong bộ phim kinh dị lần này, chỉ cần bản thân ngươi không bị delete vì âm điểm là được. Thế nào? Ván cược này rất hợp lý.

Julian cũng không chần chừ, gật đầu dứt khoát, tiếp đó chỉ vào hai mắt mình, nói:

- Thuộc tính cường hóa của ta khác với kỹ năng tinh thần lực bình thường, cũng không phải chỉ là kỹ năng tinh thần lực như tên gọi, nó hẳn là một loại thuộc tính có thể tiến hóa, có thể để ngươi hiểu được ý nghĩa thật sự của ba chữ “tinh thần lực”...

Trong lúc nói, Julian đã hơi mở mắt ra, chỉ trong khoảnh khắc, Trịnh Xá vụt cảm thấy trước mắt tối đen. Đây không phải là hắn đột nhiên ngất xỉu hay là xung quanh không còn ánh sáng nữa, nói một cách chính xác là đôi mắt hắn đã mất đi thị giác.

- Thiên vũ Bảo luân, xóa bỏ thị giác!

Julian cao giọng nói. Thanh âm vừa dứt, Trịnh Xá đã vọt tới trước mặt hắn, một quyền dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp đánh thẳng tới người hắn. Có điều cự ly quyền này vẫn hoàn toàn sai biệt, nhìn quỹ tích của nó hẳn là chỉ có thể đánh tới cách trước mặt hắn khoảng vài phân

Rầm!

Một âm thanh trầm ***c vang lên. Julian chỉ cảm thấy phảng phất như có một cây chủy lớn nện thẳng tới trước mặt hắn, sống mũi lập tức hãy đoạn, máu tươi chảy ra ròng ròng, cả người bắn ra xa mấy mét.

- ... Không thể nào!

Julian nằm dưới đất khẽ quệt máu tươi, kêu lên kinh ngạc. Nhưng hắn vừa mới mở miệng, Trịnh Xá đã lại lóe lên, xuất hiện cạnh người hắn, đồng thời vung cước đá vào bụng hắn. Theo vị trí Trịnh Xá đứng, căn bản không thể đá trúng Julian nhưng sau một cước tung ra, Julian một lần nữa bị đánh văng đi, há miệng ộc ra một ngụm máu lớn.

- ... Là quyền phong cùng cước phong à? Dùng tốc độ cực cao nén không khí tạo thành gió, từ đó hình thành phạm vi công kích vượt qua tầm tay chân của ngươi. Sức phá hoại thật đáng sợ, một đòn này đánh lên thân người tuyệt đối tương đương với đạn pháo...

Julian lần này cũng không ngạc nhiên nữa, hắn chỉ từ từ bò dậy dưới đất, trong miệng lầm bầm tự nói. Một lúc lâu sau hắn mới ngẩng đầu nhìn Trịnh Xá nói:

- Quả thực là quá đáng sợ, sức mạnh này thật sự đã không cần úy kỵ hầu hết âm mưu quỷ kế rồi. Nếu chỉ vỏn vẹn dựa vào kỹ năng tinh thần lực thì có lẽ ta cũng sẽ thua...

Trịnh Xá thản nhiên nhún vai, hắn chỉ vào mắt mình, tò mò hỏi:

- Ta thấy rất tò mò, tại sao kỹ năng tinh thần lực cũng có thể ảnh hưởng được tới ta? Theo lý mà nói, tình huống này không thể xảy ra được mới đúng. Ta đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư trung cấp, có lẽ ngươi còn chưa đạt tới cảnh giới này không biết cái gì gọi là vượt qua tâm ma nhưng theo như những gì ta biết, người vượt qua tâm ma đã không còn bị ảo giác hoặc tinh thần lực mê hoặc, khống chế nữa...

- Vượt qua tâm ma là cái gì ta không biết, ta chỉ biết có một chuyện. Trên thế giới này không tồn tại lá chắn không thể phá thủng, cái gọi là phòng ngự tuyệt đối đều chỉ là tương đối mà thôi. Thuộc tính tinh thần lực Shaka của ta, theo như thông tin ta có được thì đó là thuộc tính cường hóa của tầng thứ tư hoặc sau tầng thứ tư. Nó có thể giúp ta tiến vào tầng sâu nhất trong biển ý thức của con người, không cần biết là ta hay là người khác... Ở chỗ sâu thẳm nhất trong thức của mỗi người đều ẩn chứa một quái vật vô cùng to lớn, giống như là ác ma, giống như là cự long, giống như là thần!

- Thiên vũ Bảo luân, xóa bỏ thính giác!

Theo âm thanh vang lên, thính giác của Trịnh Xá quả nhiên lại lập tức biến thành mông lung, tất cả xung quanh đều yên lạnh, thậm chí cả tiếng nói của chính mình cũng không nghe được. Trong năm giác quan thì thính giác, thị giác của hắn đã hoàn toàn biến mất, nhưng điều này phảng phất như không hề ảnh hưởng chút nào tới hắn, loáng cái hắn đã lao tới trước mặt Julian, vung cước đá tới. Có điều, lần này cú đá lai bị một tầng bảo vệ vô hình chặn lại.

- Ta đã nói rồi, nếu chỉ dựa vào kỹ năng tinh thần lực căn bản không thể đối phó được với ngươi. Thực lực của ngươi đã vượt hơn ta quá xa, vì thế ngoài kỹ năng tinh thần lực ra còn có thứ khác đang chờ người... Thế nào? Kỹ năng phòng ngự kỳ diệu này, cho dù là trong hệ ma pháp truyền thuyết cũng là một trong những đạo cụ phòng ngự mạnh mẽ nhất, “vùng đất lý tưởng”...

Ở sau lưng Julian không xa, người trung niên da trắng kia đã lấy ra một bao kiếm cổ phác, cũ kỹ. Nếu không phải Julian nói ra thân phận thật sự của nó thì chiếc vỏ kiếm này thật sự chẳng khác gì đồ đồng nát bán bên vỉa hè.

Julian cũng không lặp lại mà trực tiếp chuyển những lời này vào ý thức Trịnh Xá. Câu trả lời của Trịnh Xá là dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp, điên cuồng đánh về phía hắn. Mỗi quyền mỗi cước đều đánh lên khoảng không trước mặt Juilan, đánh vào một tầng bảo vệ vô hình. Dù sức mạnh của mỗi đòn đều cắt phá không khí, tạo nên tiếng nổ vang dội nhưng tầng bảo vệ không chút suy suyển, phảng phất như Trịnh Xá đang đứng đó đánh chơi vào không khí cho vui.

Đánh được một lúc, Trịnh Xá đột nhiên ngừng lại, đứng đó cười lạnh rồi bắt đầu tăng cấp mở cơ nhân tỏa, cơ thể cũng từ trạng thái hủy diệt trong nháy mắt tiến vào trạng thái Bạo tạc. Tuy không thể sử dụng các loại kỹ xảo như Thế nữa nhưng tốc độ cùng sức tấn công lại tăng mạnh, mỗi quyền đánh xuống đều mang lực vạn cân. Do sức mạnh quá lơn nên còn phá vỡ cả gió ép từ nắm tay đánh ra, khiến cho mỗi quyền đánh xuống đều chỉ phát ra một tiếng vang trầm thấp, nhưng sắc mặt Julian thì lại lập tức biến thành trắng bệch. Từ quét hình tinh thần lực hắn có thể cảm nhận được rõ ràng uy lực của những cú đánh này, chỉ cần một quyền, chỉ cần sức gió từ một quyền quét qua là hoàn toàn đủ khiến hắn hôn mê bất tỉnh, nếu như bị đánh trúng chính diện thì hắn chắc chắn sẽ bị cắt thành hai đoạn. Cho dù có vỏ kiếm bảo vệ nhưng Julian vẫn đổ mồ hôi lạnh, chuyện này không còn liên quan đến nguy hiểm hay không nữa mà là bản năng của sinh vật sống cảm nhận được nguy hiểm.

“Một kẻ thật đáng sợ, may mà lúc đầu đã dùng lời lẽ bẫy được hắn. Thằng điên nào lại muốn có loại đội viên biến thái như ngươi chứ, sau này dù có muốn vứt bỏ ngươi cũng không được, không biết chừng còn bị ngươi làm thịt mất. Cũng may là ngay từ đầu đã khiến hắn không dốc toàn lực, nếu hắn mà sử dụng sức mạnh này ngay lập tức thì ta cũng chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa, ngoan ngoãn chịu chết cho nhanh.. Khốn kiếp, tuy năng lượng dự trữ cho Shaka còn rất nhiều nhưng mỗi lần sử dụng đều phải dừng lại một lúc lâu, đúng là quá ức chế. Phải tìm lúc nào cẩn thận rèn luyện mới được, nếu có thể vừa bắt đầu đã xóa bỏ cả năm giác quan của đối phương thì dù là tên này cũng...”

Julian khẽ thở dài, đôi mắt lại một lần nữa mở ra.

- Thiên vũ Bảo luân, xóa bỏ xúc giác!

Ba giác quan đã bị mất, cho dù Trịnh Xá đã vượt qua được tâm ma, tâm trí kiên định vượt xa người thường thì trong thế giới tối đen nghe không được, nhìn không thấy, không có cảm nhận này, thế công của hắn chung quy cũng phải dừng lại. Trong hoàn cảnh này hắn đã hoàn toàn thất lạc tất cả phương hướng trên dưới trước sau. Không có xúc giác, Trịnh Xá phảng phất như đang lơ lửng trong không gian vũ trụ, cơ hồ không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì xung quanh, nếu như không phải hai giác quan kia vẫn còn thì có thể đến cả đứng thẳng đối với hắn cũng vô cùng khó khăn. Đến lúc này uy lực của Thiên vũ Bảo luân cuối cùng cũng được thể hiện, thương tổn mà nó gây ra đến cả cường giả tầng thứ tư trung cấp cũng không thể tránh khỏi, khả năng xóa bỏ giác quan thật khủng bố!

Lúc này cách chiến trường giữa Julian và Trịnh Xá không xa, một thanh niên đứng cô độc trong một thông đạo. Khiến cho người ta kỳ quái là quanh người hắn liên tục có robot hình nhện chạy qua nhưng lại như chẳng có con nào nhìn thấy hắn. Tất cả robot đều đi ngang qua bên cạnh, giống như hắn hoàn toàn trong suốt. Phía trước mặt hắn là một khẩu đại pháo hình thù kỳ lạ, mọc ra bốn cái xương chân ngựa, mà khẩu đại pháo này cũng như là vô hình trước mặt người ngoài hành tinh, tình cảnh thật sự có chút quỷ dị.

Trên đầu hắn có một cái chuông màu vàng đồng, hình đáng cổ xưa đang lơ lửng. Nhìn chiếc chuông có vẻ rất cũ kỹ, mộc mạc, giống như là vừa mới đào lên từ dưới lòng đất nhưng trên bề mặt nó lại có vô số tia sáng màu vàng lưu động như có như không. Mỗi lần có robot hình nhện tới gần người kia thì ánh sáng trên chiếc chuông nhỏ lại hơi sáng lên một chút, con robot đó lập tức tự giác quay sang hướng khác, chỉ để lại một khu vực trống trải ở giữa thông đạo.

Thanh niên đó cứ đứng yên tại chỗ, đột nhiên hắn lấy ra một quả táo, cũng không làm gì khác thường chỉ đưa nó lên mũi ngửi ngửi một chút rồi khẽ nhíu mày bắt đầu cắn từng miếng một.

- Vẫn không ngửi được, không nếm được... Có điều cũng sắp rồi, rất nhanh sẽ đến thôi...

Hắn bình thản đứng ăn táo, ánh mắt từ từ trở nên đên cuồng. Đến khi hắn đưa tay dụi mạnh hai mắt, ánh mắt mới dần trở lại trong sáng nhưng tia cuồng loạn đó vẫn tồn tại không hề biến mất. Sau khi ăn xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía khẩu đại pháo kỳ dị đang nhắm vào... Chính là vị trí mấy người Trịnh Xá!

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự