Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 269 Kết cục kinh hồn và... Trở về (5)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2353 chữ · khoảng 8 phút đọc

Vương Hiệp tuy còn đang sững sờ nhưng hắn cũng phản ứng rất nhanh, thoáng cái đã bắt lấy Sở Hiên đang đứng ngay cạnh. Lúc này Sở Hiên đầu tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, phảng phất như đã năm sáu mươi tuổi. Khi mặt đất chỗ hắn đứng tan vỡ, Sở Hiên cuối cùng cũng giải trừ trạng thái sử dụng tín niệm lực, tiếp đó không nói được một tiếng nào, trực tiếp ngất xỉu, mặc cho Vương Hiệp kêu gọi thế nào cũng không chút phản ứng.

Bên kia, Trương Hằng cũng mệt mỏi kiệt sức, khi mảnh lục địa tan vỡ, Triệu Anh Không ở phía sau lập tức đưa tay nắm lấy cổ áo hắn. Đường đường một đấng nam nhi lại bị một cô bé nhấc áo kéo bổng lên, mặc dù thật sự rất xấu hổ nhưng lúc này tình huống khẩn cấp, hắn cũng chẳng có sức đâu mà để ý tới mấy chuyện đó, chỉ có thể mặc cho người ta nắm cổ áo nhấc lên như một con mèo. Hơn nữa số hắn cũng rất đen đủi, chưa rơi được bao lâu đã bị một khối đá va trúng, rách da chảy máu, nhất thời tuy chưa đến mức hôn mê nhưng cũng đầu váng mắt hoa, chẳng khác hôn mê là mấy, hiện tại tính mạng của bốn người chỉ có thể do hai người gánh vác.

Vương Hiệp mặc dù bận mang theo Sở Hiên nhưng tình cảnh không ngừng rơi xuống cũng dọa hắp phát khiếp. Lúc này cả quảng trường đã hoàn toàn tan vỡ, phía dưới đá tảng, gạch vụn chính là dòng chảy nham thạch đỏ rực, nóng bỏng. Không, phải gọi đây là biển nham thạch, chỗ này đã xâm nhập sâu vào lòng đất, chỉ nhiệt độ cùng áp lực không thôi đã khiến người bình thường khó mà chịu đựng nổi. Lúc trước khi lục địa còn chưa sụp đổ, mọi người còn không có cảm giác do cả quảng trường và mảnh lục địa đều được kỹ thuật tu chân cấm chế, nhưng khi tất cả hoàn toàn tan vỡ, mọi người lập tác cảm nhận được hơi nóng bức người cùng áp lực khắp bốn phía.

Vương Hiệp bị hoàn cảnh như vậy làm cho ngây ngốc, mãi đến khi hắn trông thấy Triệu Anh Không đạp lên các khối vỡ, đá tảng không ngừng nhảy lên trên. Không biết tại sao, tốc độ rơi xuống của họ so với đất đá thì nhanh hơn nhiều, hoàn toàn theo đúng gia tốc trọng lực, còn những khối đá thì hình như được một loại sức mạnh nào đó tác dụng, tốc độ rơi xuống cũng không tuân theo gia tốc trọng lực bình thường. Chính vì thế, bốn người dần dần rơi vào khoảng giữa đất đá vỡ và nham thạch, nếu như tiếp tục hạ xuống họ sẽ không còn chỗ nào mượn lực, trực tiếp chìm vào trong dung nham, cho nên cách làm của Triệu Anh Không là biện pháp tự cứu duy nhất lúc này. Cố gắng nhảy lên trên, kéo dài thời gian trước khi rơi xuống nham thạch, sau đó họ chỉ có yên lặng cầu khẩn, cầu mong cho Imhotep bay xuống đủ nhanh...

Vương Hiệp tuy rằng biết bây giờ phải làm gì, nhưng thân thể của hắn còn chẳng bằng được một nửa Triệu Anh Không, tự nhiên là không thể linh hoạt bật nhảy như vậy được. Nhưng hắn cũng có biện pháp của riêng mình, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hắn biến yêu lực thành sinh vật nổ dạng bay, đạp lên những khối thuốc nổ hình như những con dơi này cố gắng hướng lên trên. Mỗi sinh vật nổ chỉ chịu đựng được một lực rất nhỏ, vì thế Vương Hiệp chỉ có thể không ngừng tạo ra loại sinh vật này, cứ đạp một bước lại chế tạo một con mới, đến khi sinh vật nổ bị hắn đạp vào lúc đầu bay lên trên thành một vòng mới, yêu lực của Vương Hiệp đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Cho dù như vậy bốn người vẫn không ngừng hạ xuống thấp, mắt thấy nham thạch nóng chảy càng lúc càng tới gần, đột nhiên từ trên đầu họ, một bóng đen lớn ập xuống, một bộ phận của khối thịt khổng lồ không ngờ bây giờ mới rơi xuống. Lúc trước có những mảnh thịt nhỏ bắn văng lên trên đầu họ, ở chỗ cao nhất của quảng trường, bây giờ những mảnh thịt đó mới tăng trưởng rơi xuống, đây chính là một trong những mảnh đó.

Nói là một trong số, nhưng khối thịt này cũng to tới vài trăm mét, từ trên ập xuống bao phủ hoàn toàn lấy bốn người. Lúc này họ đang ở giữa không trung, không có chỗ nào để mượn lực, căn bản khó mà tránh được khối thịt đó, sắp sửa bị nó nuốt chửng, sau đó bị ép kéo xuống dung nham . Đến lúc đó, mọi người thật sự chết chắc, cho dù Imhotep bay những nữa cũng vô dụng.

Triệu Anh Không hiện tại đang ở phía trên Vương Hiệp, một tay kéo Trương Hằng, một tay nắm thanh kiếm Excalibur, dứt khoát xuông thẳng vào khối thịt. Nhưng nàng vừa tới gần thì ầm một tiếng trầm ***c vang lên, một bức tường năng lượng vô hình chắn giữa nàng và khối thịt, lực tác động giữa hai bên lập tức đẩy nàng văng xuống dưới. May mà Vương Hiệp kịp thời điều tới một sinh vật nổ, để Triệu Anh Không đạp lên trên đó, tiếp theo mới nhảy tới được một khối đá cách đó không xa.

Triệu Anh Không cùng Vương Hiệp nhất thời đều kinh hãi nhìn nhau. Lúc trước khi trung tâm khống chế của Thần số hiệu 1 bị hủy, biến thành khối thịt tăng trưởng vô hạn, năng lực ánh sáng tâm linh của nó đã biến mất, nếu không bọn họ căn bản không thể ngăn cản số thịt này lâu như vậy. Trên thực tế, trong cả Trung Châu đội cũng chỉ có vài người có thể phá hủy ánh sáng tâm linh này, mà trong những người đó, chắc chắn không bao gồm Triệu Anh Không và Vương Hiệp....

“Làm sao bây giờ? Phải chết rồi ư? Cảm giác tuyệt vọng như thế này... Hình như từng có một lần, khi đối mặt với ánh sáng tâm linh đã từng tuyệt vọng như vậy, nhưng ta đối mặt với ánh sáng tâm linh lúc nào? Là ai sử dụng ánh sáng tâm linh? Ta hình như nhớ là... lúc đó ta...”

Ánh mắt Triệu Anh Không chợt lóe lên, giống như rơi vào hôn mê hoặc là mê mang, trong thời khác nguy hiểm này, nàng không ngờ lại xảy ra tình trạng như vậy, khiến cho Vương Hiệp ở phía xa sợ điếng người. Bất quá, sau đó đó Vương Hiệp lại nghe thấy tiếng cười hì hì, như có như không, phảng phất như tiếng cười của một bé gái. Nhưng hắn cũng không dám khẳng định, một là với cá tính của Triệu Anh Không không thể phát ra tiếng cười như vậy, hai là bốn phía đều vang lên tiếng đất đã vỡ vụn, âm thanh hắn nghe được cũng không rõ ràng lắm. Nhưng Vương Hiệp còn chưa định thần lại, Triệu Anh Không nhấc Trương Hằng, một lần nữa lao về phía khối thịt. Lần này, không biết xảy ra chuyện gì, ánh sáng tâm linh của khối thịt không còn chút tác dụng nào như trước nữa, Triệu Anh Không nhẹ nhàng lao tới, dễ dàng xuyên thẳng vào trong. Khối thịt phảng phất như một tấm vải cũ, chỗ bị Triệu Anh Không phóng vào bắt đầu rách tung cùng khô héo. Đến khi một đống thịt khô từ phía trên rơi xuống, Vương Hiệp mới trông thấy Triệu Anh Không đang từ trên cao nhìn xuống, cô bé mỉm cười, dáng vẻ cực kỳ ôn nhu nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo vô cùng...

Cách mấy người Triệu Anh Không rất xa, Trịnh Xá thấn đang ở trong thanh quang vạn trượng cũng đang không ngừng rời xuống. Kỳ thực, tình huống của hắn cũng không quá mức tệ hại, ít nhất là bên trong Tam Thanh đạo quang có thể làm tan rã tất cả mọi thứ này, quầng lửa màu trắng bên ngoài cơ thể, cũng tức là ánh sáng tâm linh của hắn lại không bị hòa tan. Có lẽ lời nhắn của người tu chân chính là có ý này, sau khi Tam Thanh đạo quang bộc phát, hầu như mọi thứ xung quanh hắn đều bị phân giải hoàn toàn, ngoại trừ một số đạo cụ tu chân cùng những cục đá phát sáng. Lúc này Trịnh Xá đang lơ lửng giữa không trung, xung quanh chỉ có ánh sáng xanh nhạt, tất cả gạch vỡ, gỗ vụn, đá tảng đều đã biến mất.

Trịnh Xá lúc này hoàn toàn không thể động đậy, thanh quang vạn trượng như nặng tựa Thái sơn, áp hắn rơi thẳng xuống nham thạch. Giờ đừng nói là vỗ cánh, đến cả nội lực và chân chuyên lực trong cơ thể hắn cũng phảng phất như đã cô đọng lại, chỉ có năng lượng vampire cùng ma lực là còn hơi vận động được một chút. Do đó, Trịnh Xá không chút nghĩ ngợi, lập tức truyền ma lực vào trong Hổ hồn đao, quả nhiên trên đao liền xuất hiện loại áp lực kỳ lạ lúc trước, trong nháy mắt Tam Thanh đạo quang xung quanh Hổ hồn đao cũng trở nên vặn vẹo, phảng phất như đang cố gắng tránh né uy áp của Hổ hồn. Trịnh Xá lập tức cảm thấy cánh tay cầm Hổ hồn đao được giải phóng, hắn liều mạng vung đao chém ra xung quanh, xé rách một đường lớn trên Tam Thanh đạo quang ngưng đọng như thực chất. Nhân lúc khe hở đó chưa kịp hợp lại, Trịnh Xá điên cuồng huy động nội lực cùng năng lượng vampire toàn thân, dùng trạng thái Hủy diệt toàn lực bộc phát, cuối cùng cũng thoát ra khỏi phạm vi ánh sáng bao phủ, nhưng những điển tịch cùng các khí cụ tu chân còn lại trong đó, hắn cũng chẳng lấy được thêm nửa món nào.

Trịnh Xá ngoái đầu tiếc nuối nhìn theo vô số đốm sáng lóe lên trong thanh quang đang từ từ bay xa rồi lại nhìn lại mấy khối đá phát sáng trong tay mình, còn có một chiếc chuông đồng nhỏ cùng mặt kính đeo trên ngón tay. Tuy chỉ lấy được một chút ít trong cả kho báu tu chân nhưng có còn hơn không, giá trị của mấy thứ này cũng tuyệt đối không phải mấy tình tiết kịch bản cấp S có thể so sánh được. Hắn thoáng ngơ ngẩn một chút như thế rồi cực kỳ dứt khoát quay người bay đi, ở phía đó còn có đồng đội đang chờ hắn giúp đỡ... Sau đó tình tiết kịch bản lần này cũng sẽ kết thúc...

Triệu Anh Không cùng Vương Hiệp đã tới tầng cao nhất của các khối đá rơi, trên thực tế, lúc này họ còn dựa vào sinh vật nổ của Vương Hiệp nhảy lên trên một đoạn ngắn nữa, sau đó thì thật sự bó tay, chỉ có thể chờ được cứu hoặc là chịu chết.

Tâm tình của Vương Hiệp chẳng cần phải nói nhiều, đơn gian là khẩn trương nhìn lên phía trên, chỉ có phản ứng của Triệu Anh Không là rất kỳ quái. Nàng giơ Trương Hằng đang nắm trong tay lên ngang tầm mắt nhìn nhìn ngó ngó, nhìn đến mức tên này nổi hết cả da gà nàng mới cười hì hì quay sang phía Vương Hiệp, đặc biệt là Sở Hiên đang được hắn đỡ trong tay, bộ dạng vừa quỷ dị vừa khả ái khó tả. Bất quá, không đợi cô bé có hành động gì, một đoàn lửa trắng bạch đã từ phía xa ập tới, đó chính là Trịnh Xá vừa mới thoát khỏi thanh quanh. Hắn vừa xuất hiện lập tức dập tắt ngọn lửa quanh người, tiếp đó mừng rỡ nói:

- May quá, mọi người đều ở đây! Nếu rơi xuống dưới thì đúng là không xong rồi...

Nói đoạn, hắn thu Hổ hồn vào trong Nạp giới, đưa tay ôm lấy eo Triệu Anh Không, rồi vỗ cánh bay về phía Vương Hiệp.

- Hì hì, thân thiết như thế làm gì vậy? Muốn lợi dụng ta đấy à? Cẩn thận lúc về ta mách cô bé trong nhà ngươi đấy...

Trịnh Xá vốn đang cực kỳ vui mừng vì có thể cứu được các đồng đội, đột nhiên nghe thấy một giọng nói cùng ngữ điệu vô cùng không thích hợp, tay hắn khẽ giật một cái, thiếu chút nữa thì vứt thẳng Vương Hiệp đang nắm trong tay ra xa. Trong lòng hắn, Triệu Anh Không bật cười khúc khích, không còn chút vẻ lãnh đạm vô tình như lúc trước, chỉ là cặp mắt vẫn lạnh lẽo như băng, phảng phất như có thể nhìn xuyên vào tâm trí người khác.

- Triệu Anh Không... Chúng ta là đồng đội phải không?

- À... Ừ.

- Vậy thì dùng ánh mắt của đồng đội để nhìn bọn ta đi... Hoan nghênh ngươi trở về, Triệu Anh Không, mọi người chúng ta cùng trở về thôi, trở về thế giới của chúng ta...

Trịnh Xá mang theo bốn người yên lặng bay lên trên, trước mặt còn có một trận lốc xoáy đang bay tới, phía trên trận lốc xoáy đó là mấy chiếc Goblin glider. Cuối cùng, tình tiết kịch bản thập tử nhất sinh này cuối cùng cũng kết thúc...

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự