Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 262

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Phiên bản Dịch · 2295 chữ · khoảng 8 phút đọc

Quảng trường này vô cùng rộng rãi, đại khái khoảng hơn hai nghìn mét vuông, trên vách đá xung quanh khảm đầy những khối thủy tinh tỏa ra ánh sáng màu trắng, làm cả hang đá phủ đầy vẻ thần bí huyền ảo. Vừa bước vào quảng trường, tất cả mọi người đều sững sờ, nói chính xác là bị cảnh tượng mỹ lệ mà kỳ bí trước mắt làm chấn động.

- Thật sự quá đẹp đẽ, lần trước khi ta tiến vào đây cũng có cảm giác như vậy. Ha ha, đúng là thứ chấn động tâm thần phải không? Ánh sáng đó phảng phất như muốn hút cả linh hồn của người ta vào trong.

Carnahan cười ha hả, sau đó hắn mới hạ giọng lẩm bẩm:

- Đáng tiếc thứ này còn cứng rắn hơn cả kim cương, cả súng đạn bắn vào cũng bị bật ra, không để lại được đến một chút dấu tích… Không kiếp, nếu không lấy thứ đá này làm đồ trang sức chắc chắn sẽ còn đáng tiền hơn cả kim cương, đá quý biết tự phát sáng…

Tiền tiền tiền, Carnahan vẫn cái tính phát điên vì tiền như trước, người ta gọi là ba câu không rời nghề chính, nghề của hắn vốn cũng vì tiến mà thôi. Mặc dù bây giờ hắn đã không phải lo lắng chuyện tiền bạc nữa, bản thân cũng là đại phú hào nhưng vẫn như cũ vì tiền mà mạo hiểm… Có lẽ hắn và em gái đều là những nhà mạo hiểm chân chính, chỉ là một người vì hứng thú còn một người vì tiền mà thôi.

Trịnh Xá cũng bị cảnh tượng mỹ lệ trước mắt làm chấn động, hắn ngớ ngẩn hỏi Sở Hiên:

- Đây là năng lượng thạch sao? Sở Hiên, cả khối lớn đó chẳng lẽ đều là năng lượng thạch sao?

Sở Hiên lắc đầu đáp:

- Ta không biết, mặc dù nhìn qua loại thủy tinh tự phát sáng này rất giống vật chất có tính phóng xạ nhưng theo lý mà nói, người tu chân giả khó có khả năng lại đặt vật chất phóng xạ ở đây… Tóm lại cứ lấy một khối về nghiên cứu đi.

Trịnh nghe vậy cũng gật đầu, cầm Hổ hồn đao đi tới vách đá bên cạnh. Hắn truyền chân nguyên lực vào Hổ hồn, vung đao chém xuống, một mảng thủy tinh lớn liền bị đao mang chém rời. Nhưng không đợi Trịnh Xá kịp nhấc mấy khối to lên, Carnahan và Anck-Su-Namun ở bên cạnh đã cùng hô lên hưng phấn, đồng thời chạy tới. Anck-Su-Namun chuyện chọn những cục lớn khoảng bằng đầu ngón tay còn Carnahan thì ôm lấy một khối lớn bằng nắm tay, dùng sức nhấc lên. Vô cùng đáng tiếc là trọng lượng loại thủy tinh này nặng ngoài dự liêu, một khối chỉ cỡ đầu ngón tay sợ rằng cũng tới hai ba mươi cân, đến cuối cùng Carnahan cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lựa chọn những khối bằng đầu ngón tay.

Trịnh Xá lắc đầu ngán ngẩm rồi cũng chẳng nói gì nhiều, giơ một khối thủy tinh khoảng một mét khối lên, bỏ vào tron túi không gian. Hành động đó làm Carnahan ớ người, hắn nhìn nhìn mấy cục thủy tinh trên tay mình rồi lại nhìn mấy đống thủy tinh dưới đất, cuối cùng không nhịn được,hỏi:

- Trịnh Xá, ngươi tặng ta một cái túi như vậy được không? Một khối lớn như vậy mà cũng nhét được vào trong cái túi nho nhỏ, hơn nữa ngươi nhấc lên tựa hồ không nặng một chút nào… Tặng ta một cái túi như thế được không? Nể mặt chúng ta đều là đồng đội… Tặng ta một cái túi đi!

- Nói ít thôi.

Trịnh Xá vừa thu túi không gian lại vừa thuận miệng đáp:

- Ngươi lấy túi không gian làm cái gì? Chứa tiền với vàng của ngươi sao? Những chuyện nhàm chán như vậy đừng có lảm nhảm bên tai ta nữa. Huống hồ tiền bạc của ngươi còn chưa đủ sao? Cẩn thận có ngày bị vàng đè chết đấy…

“Bất quá…nói không chừng bị vàng đè chết cũng là giấc mơ của tên khốn này…”

Không cần biết thế nào, nhóm Trịnh Xá cuối cùng cũng tập trung sức chú ý vào đài sen ở giữa quảng trương. Theo như lời Carnahan nói thì lúc đó chỗ xa nhất mà đội thám hiểm tới được chính là ở đây, tiếp đó liền bị tường thủy tinh làm cho ngây ngốc. Bọn họ không ngừng tìm cách lấy được một số thủy tinh phát quang này, bởi vì theo lời một số người dẫn đường Trung Quốc thì thứ thủy tinh này rất có thể là loại đá tương tự dạ minh châu, giá trị liên thành. Ngoài tường thủy tinh, tượng phật trên đài sen cũng tỏa ra ánh sáng, sỹ quan đi theo lập tức ra lệnh cho binh lính dỡ tượng Phật khỏi đài sen bằng đá, nhưng sau đó…

- Sau đó lực sỹ khăn vàng liền xuất hiện. Bọn ta cũng không biết đám lực sỹ khăn vàng này từ đâu mà tới, nhưng lúc đó thân hình của chúng không kinh khủng như bây giờ, hơn nữa tốc độ cùng sức mạnh cũng không mạnh lắm. Nhưng mà đám lực sỹ khăn vàng này đúng là đánh không chết, súng đạn, thuốc nổ, cận thân chiến đấu bọn ta đều thử qua nhưng hoàn toàn không làm gì được đám quái vật đó. Bất quá, vẫn còn may là khi ấy đám quáy vật này vẫn còn sợ lửa đốt, mặc dù mọi người đều chết hết nhưng một rút cuộc cũng thiêu chết được lực sỹ khăn vàng cuối cùng, nếu không sợ rằng cả ta cũng phải chết ngay lúc đó…

Carnahan thở dài nói.

“Nói vậy… Mọi người chết hết sao ngươi lại vẫn còn sống? Chẳng lẽ hắn thật sự có thiên phú chạy trốn sao?”

Trịnh Xá thầm nghĩ như vậy. Bấy giờ Sở Hiên đã bắt đầu sửa sang lại các bộ phận tượng Phật. Trước khi tiến vào đây, hắn đã lắp ghép phần lớn bộ phận lại, lúc này chỉ cần dựa theo đài sen đá cẩn thận gắn vào là được. Ở dưới chân tượng có một số đường khắc giống như là dấu hiệu điểm nối, mà trên đài sen cũng có những dấu vết vừa khớp chỉ cần đặt bức tượng ngay ngắn lên đài sen là xong.

Động tác của Sở Hiên vô cùng nhanh chóng, sau vài phút đã cố định hoàn toàn tượng Phật, nhưng tiếp đó hắn cũng không đứng lên mà cẩn thận sờ vuốt quanh đài sen.

Mặt ngoài tượng Phật xuất hiện vô số tia sáng, những tia sáng tập trung lại thành những văn tự ký hiệu chi chít trên thân tượng. Những văn tự ký hiệu đó giống như nước chảy không ngừng lưu động trên thân tượng làm cho bức tượng nhìn qua phảng phất như phật quang phổ chiếu.

- Quả nhiên..

Sở Hiên xem xét khắp đài sen một lượt, khẽ lầm bầm rồi chỉ thấy hắn lấy trong túi không gian ra mấy viên năng lượng thạch. Cũng không biết hắn làm cái gì, sau khi mấy viên năng lượng thạch được gắn lên đài sen, mặt ngoài đài sen đã cũng bắt đầu tỏa ra quang mang như nước chảy. Quang mang đó từ từ tập trung lại, tụ hội với ánh sáng trên thân tượng Phật, sau nháy mắt, tượng Phật cùng đài sen đá đồng thời sáng bừng lên, hơn nữa ánh sáng đó còn bắt đầu chậm rãi lan xuống mặt đất.

Những người xunh quanh đều sợ ngây người, Trịnh Xá lập tức hỏi Sở Hiên:

- Ngươi làm cái gì vậy? Không sợ hơi không cẩn thận sẽ làm hỏng bức tượng sao?

- Không sao cả…

Sở Hiên đáp:

- Lúc trước nghe Carnahan nói, bức tượng này ngay từ đầu đã tỏa ra ánh sáng, như vậy dù chúng ta có đặt lại tượng Phật vào chỗ cũ thì tối đa cũng chỉ khôi phục nguyên trạng, vỏn vẹn làm cho lực sỹ khăn vàng không xuất hiện nữa mà thôi, căn bản không thể tiến vào sâu hơn nữa. Chính vì vậy, ở đây chắc chắn còn chỗ nào đó chưa để ý tới, chỗ ấy rất có khả năng chính là đài sen đá này… Ngươi có biết không nhỉ? Lúc trước khi tượng Phật vẫn còn là các bộ phận, ta đã xem qua cấu tạo của nó, phát hiện được bên trong có tồn tại năng lượng thạch. Nói cách khác, bức tượng này dựa vào năng lượng thạch để duy trì ánh sáng trên bề mặt, nếu không bức tượng này chẳng khác gì một khối đá bình thường. Mà đài sen đá này rất có khả năng cũng cùng một loại với tượng Phật. chỉ là nó đã không còn năng lượng thạch để cung cấp năng lượng mà thôi..

Sở Hiên bỏ lại số năng lượng thạch còn thừa vào trong túi không gian, bấy giờ mới nói tiếp:

- Do phong hóa, năng lượng thạch của đài sen đá được đặt ở bên ngoài, khác với năng lượng thạch của tượng Phật được đặt bên trong, vì vậy trải qua mấy nghìn năm ăn mòn phong hóa, năng lượng thạch trên đài sen đã sớm biến mất rồi… Đến bây giờ chúng ta mới coi như bước tới cửa của tình tiết kịch bản lần này, hiện tại cả tình tiết kịch bản cuối cùng mới có thể gọi là bắt đầu, thời gian còn khoảng mười một tiếng đồng hồ…

Khi Sở Hiên nói xong, ánh sáng từ tượng Phật và đài sen đã hoàn toàn nhập xuống đất, thuận theo dấu vết do con người tạo ra trên sàn từ từ lan ra xung quanh. Những dấu vết tạo tác của con người này nếu nhìn kỹ sẽ có thể thấy đó không ngờ cũng là những phù văn hình tượng kỳ hình quái trạng. Theo quang mang như nước chảy tràn ra bốn phía, cả quảng trường phảng phất như chìm trong một ngôi đền thần bí hợp bằng đủ loại ký hiệu. Tiếp đó cả quảng trường chợt rung chuyển kịch liệt, trong lúc mọi người còn đang sững sờ, quảng trường đột ngột hạ vùn vụt xuống dưới, giống như đã biến thành một chiếc thang máy khổng lồ, mang mọi người đi sâu vào lòng đất.

Quảng trường chìm xuống khoảng một hai phút, lúc này mọi người cũng không biết được mình đã ở dưới lòng đất bao nhiêu mét nữa. Bốn phía xung quanh trở nên tối đen, trống rỗng, đến cả Trịnh Xá cũng không nhìn xuyên qua được màn đen đó, nếu không phải do quảng trường quá rộng, cộng thêm ở trung tâm không có một quả cầu ánh sáng to lớn thì nơi đây nhìn qua có chút tương tự với Chủ Thần không gian. Đến tận lúc này, mọi người mới định thần lại được, Carnahan và Anck-Su-Namun đồng loạt kinh hô, tiếp theo là Lưu Úc cũng hô to gọi nhỏ không dứt.

- …Không sao rồi, mọi người bình tĩnh một chút, có nhìn thấy không? Trước mặt chính là mục tiêu của chúng ta… Lăng không Huyền các!

Vốn Trịnh Xá thấy quảng trường không ngừng hạ xuống, hắn đã chuẩn bị để mọi người lấy Goblin glider ra nhưng đúng lúc đó hắn đột nhiên trông thấy từ xa xăm trong bóng tối mịt mù một tia sáng mỏng manh truyền tới. Tia sáng ấy cũng đủ giúp hắn thấy được cảnh tượng đại khái, đó là một quầng sáng màu bạc, phảng phất như một ngôi tháp cao. Đến lúc này hắn mới xác nhận quảng trường này thực sự đưa họ tới Lăng không Huyền các chứ không phải trực tiếp chìm xuống tận cùng trong lòng đất.

Dần dần, những người còn lại cũng phát hiện tòa tháp ở phía xa. Theo quảng trường càng lúc càng tới gần chỗ đó, mọi người mới phát hiện có điểm không thích hợp… nơi ấy quá lớn!

Ngoài một tòa tháp ở giữa trung tâm, phạm vi xung quanh đó là một mảnh đất trống, giống như quảng trường chỗ mọi người đang đứng, hoàn toàn trống không. Chỉ có điều diện tích của nó lại vô cùng khổng lồ, ít nhất cũng phải gấp cả ngàn lần quảng trưởng đã rộng tới mấy nghìn mét này, mọi người cơ hồ đưa mắt nhìn không thể thấy được tận cùng, phảng phất như một mảnh đại lục lơ lửng giữa không trung tối đen. Dưới chân mọi người là một tầng ánh sáng màu đỏ sậm, ở sâu dưới đó không biết mấy nghìn mét chính là tầng dung nham nóng bỏng trong lòng trái đất… Đây quả nhiên là Lăng không Huyền các!

- Nói như vậy… Cái gọi là Thần số hiệu 1 không phải là nó sao? Mẹ nó, sao lại là thứ này? Chẳng trách lại được đánh số 1! Khốn kiếp, Chủ Thần!

Tố chất thân thể của Trịnh Xá là tốt nhất, ngoài Zero ra, hắn là người đầu tiên nhìn thấy mọi vật trên Lăng không Huyền các. Vừa trông rõ, hắn lập tức chửi ầm lên.

Trên thực tế, khi nhìn rõ thứ đó, đến cả Zero cũng thấp giọng mắng chửi…

Đây là Thần số hiệu 1?

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự