1140
960
720

Chương 257: Tỉnh dậy và nước Mỹ lõm vào. (5)

Cường giả đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư trung cấp, ngoài phát huy sức mạnh sâu kín nhất trong gen mình ra, họ càng có thể sơ bộ khống chế được năng lượng. Ví dụ như Trịnh Xá và clone của hắn có khả năng khống chế dặc biệt với sức nóng. Ví dụ như khả năng sử dụng và khống chế sức mạnh tâm linh của Triệu Nhị Không, mà lúc này, Triệu Anh Không cũng thể hiện được khống chế đặc thù cả nàng với năng lượng… Hấp thu năng lượng!

Triệu Anh Không phản kích quá đột ngột, trước đó thậm chí một chút dấu hiệu cũng không có. Vốn lúc trước Triệu Anh Không đã hoàn toàn bị khống chế, cộng thêm Triệu Nhị Không cũng không lộ ra chút sơ hở nào, không ai có thể tưởng tượng được rằng nàng vậy mà lại nghịch chuyển chiến cục trong nhát mắt, chẳng những hấp thu sạch sẽ sức mạnh tâm linh bền vững dẻo dai vô cùng mà còn ra đòn phản công cực mạnh.

Triệu Anh Không bóp chặt cổ Triệu Nhị Không, lần này Triệu Nhị Không cũng cảm nhận được nguy hiểm vì thế ngay từ đầu dã liều mạng giãy giụa, ý muốn thoát khỏi bản tay Triệu Anh Không. Nhưng bàn tay kẹp trên cổ nàng phảng phất như một chiếc kìm thép, khiến nàng căn bản không thể động đậy, còn Triệu Anh Không đã đẩy nàng đâm sầm vào một khối đá lớn.

Ầm một tiếng, Triệu Nhị Không đâm sầm vào một khối đá cứng, toàn thân lập tức rách da chảy máu. Nàng vừa đinh mở miệng nói thì lại nghe Triệu Anh Không rít lên một tiếng thê lương, tiếp đó dùng sức càng mạnh hơn quật thẳng nàng xuống đất.

Triệu Anh Không lần này thật sự như đã phát điên, không phát ra tiếng gào rú thê lương, thảm thiết, không ngừng vung Triệu Nhị Không trong tay lên như một con búp bê bằng vải vụn, đập ầm ầm xuống đất. Hơn thế nữa, lúc này nàng đã có sức mạnh người ngoài khó mà tưởng tượng nổi, mỗi lần quật Triệu Nhị Khồn xuống đất đều tạo thành một hố nhỏ trên mặt đất. Một đoạn đường đi quả thực là ***ng cây cây gãy, chạm đá đá tan, chỉ mấy giây ngắn ngủi, nàng đã phá hủy sạch sẽ một phạm vi hơn mười mét, trên tay nàng Triệu Nhị Không toàn thân đầm đìa máu tươi, nhìn như đã sắp tắt hơi.

- Anh Không tỷ tỷ…

Hai mắt Triệu Nhị Không lại khôi phục như bình thường, nàng hạ giọng van vỉ:

- Anh Không tỷ tỷ, tỷ muốn giết muội sao? Thả muội ra đi. Anh Không tỷ tỷ, muội hứa sẽ không nghịch ngợm nữa mà, thả muội ra đi…

Nhưng lần này Triệu Anh Không lại không hề có chút biến đổi nào, tay cũng không ngừng quật Triệu Nhị Không xuống đất. Sau mấy lần nàng bỗng xốc Triệu Nhị Không dậy, há miệng hung hăng cắn thẳng tới. Trong tiếng hét chói chang của Triệu Nhị Không, Triệu Anh Không đã cắn rời một khối thịt lớn trên vai nàng, tiếp đó nắm chặt vai dùng lực kéo mạnh. Roạt một tiếng, cánh tay Triệu Nhị Không đứt lìa, rơi bịch xuống đất.

Ở cách đó không xa, mấy người Triệu Chuế Không đều lộ vẻ không đành lòng, đặc biệt là Triệu Chuế Không. Mấy lần hắn muốn lên tiếng ngăn cản nhưng khóe miệng chỉ giật giật rồi lại ngừng lại. Sau khi Triệu Anh Không xé đứt cánh tay Triệu Nhị Không, hắn mới thở dài nhắm mắt lại, chờ đợi kết quả đã được dự đoán trước. Nhưng hắn nhắm mắt lại mấy giây, tiếng kêu thảm thiết như trong tưởng tượng lại không vang lên, hắn vội vàng mở mắt nhìn sang phía đó.

Bị Triệu Anh Không nắm lấy cánh tay còn lại giơ lên cao, Triệu Nhị Không lúc này đã hơi thở mong manh. So với cường giả tầng thứ tư hệ thân thể, sức cận chiến của nàng rõ ràng là yếu ớt hơn nhiều, sau khi chịu công kích nặng nề như vừa rồi, tính mạng nàng đã chỉ còn trong sớm tối. Mắt thấy Triệu Anh Không vung trảo chụp xuống đầu mình, cô bé hét lên một tiếng, nhắm chặt mắt lại. Mấy giây sau nàng mới he hé mở mắt ra, ngón tay Triệu Anh Không chĩa vào trước mắt nàng không ngừng run rẩy, giống như bị một sức mạnh nào đó kéo lại.

Ngón tay Triệu Anh Không run bần bật, đôi mắt lúc thì điên cuồng lúc thì tỉnh táo, tơ máu trong mắt cũng chập chờn lúc đậm lúc nhạt. Nhìn qua là biết nội tâm nàng đang giằng co kịch liệt, không biết là nên thả con ác ma trước mắt ra hay là nên hoàn thành lời hứa của nàng… Là sống? Hay là chết? Nên vì đồng đội của mình… Hay là ban cho cái chết mới là nhân từ thật sự?

Ánh mắt Triệu Nhị Không nhìn chằm chằm vào mấy ngón tay trước mặt. Tay nàng bị Triệu Anh Không giữ chặt nên cả búng tay cũng không làm được, chỉ có thể cong một ngón tay, cố gắng dùng sức bật ra. Một tiếng bóc thanh thúy vang lên, rồi từ từ chìm vào yên lặng.

Triệu Chuế Không ở phía xa cả người vụt chấn động, hai mắt nhất thời biến thành mờ mịt, giậm mạnh chân, nhanh chóng lao về phía hai người Triệu Anh Không.

- Đừng, đừng có, đến đây…

Hai mắt Triệu Anh Không vẫn biến ảo không ngừng, trong miệng ngắt ngắt quãng quãng thốt ra mấy chữ. Mặc dù đối tượng nói là Triệu Chuế Không đang càng lúc càng tới gần nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn trừng trừng vào Triệu Nhị Không, phảng phất như chỉ cần cô bé dám động đây một chút là sẽ lập tức giết chết.

- Tỷ tỷ… Chị thua rồi.

Triệu Nhị Không thì thào nói:

- Sức mạnh của tỷ so với ta tưởng tượng còn mạnh hơn, nhưng ràng buộc của linh hồn lại càng lớn hơn nữa, thậm chí trong trạng thái tâm ma của tầng thứ tư trung cấp mà vẫn có thể dựa vào ràng buộc để khôi phục thần trí… Nhưng ràng buộc đó cũng chỉ mang đến thất bại và cái chết thôi. Vốn cứ tưởng ngoài ta và anh trai ra, tỷ là linh hồn đặc biệt nhất, vừa non nớt vừa đáng yêu, ai mà biết hóa ra sâu bên trong quả táo này vẫn thối rữa, mục nát… Tỷ không thể xuống tay giết ta phải không? Tỷ không thể giết ta được phải không? Chờ khi anh trai tới bên cạnh ta thì… Tỷ thua chắc rồi!

Triệu Anh Không giống như không có chút phản ứng nào, trên mặt lộ vẻ giãy giụa tuyệt vọng, ngón tay càng thêm run rẩy kịch liệt, trong miệng thì thào, “đừng có tới đây, đừng có tới đây..”.

Mà lúc này Triệu Chuế Không đã càng lúc càng tới gần chỗ hai người

- Đừng có tới đây… Đừng giết cô ấy, ta van huynh. Ta đã hứa phải giúp mọi người cùng nhau sống sót, ta đã nói phải để cho em gái được tươi cười hạnh phúc, ta không muốn cô độc một mình trên cái thế giới này. Chuế Không, đừng giết cô ấy, nếu không ta sẽ hận ngươi cả đời…

Tay Triệu Anh Không càng lúc càng run rẩy, miệng cũng càng lúc càng nói nhiều. Nhưng khiến cho Triệu Nhị Không kinh ngạc là, lời Triệu Anh Không nói cũng không phải cầu xin hay là để Triệu Chuế Không giết chết nàng mà ngược lại, để Triệu Chuế Không không được tới giết nàng. Triệu Nhị Không vụt quay sang phía Triệu Chuế Không, ngón tay cong lại chuẩn bị búng ra lần nữa. Lúc này Triệu Chuế Không đã tới cạnh hai người, ánh mắt hắn cũng đã hồi phục lại sự tỉnh táo.

Bụp.

Ngón tay Triệu Nhị Không bắn ra giữa lúc ngàn cân treo sợi tới, một tiếng vang nhỏ gọn, Triệu Chuế Không lập tức đứng yên tại chỗ,hắn còn cách Triệu Nhị Không ít nhất là vài bước. Do thời gian quá gấp gáp nên Triệu Nhị Không cũng chỉ kịp khống chế hai chân hắn, cũng may là khoảng cách này đủ để cho dao găm của hắn không thể chạm được tới nàng. Nếu như hắn phóng dao ra thì sức mạnh và độ chuẩn cũng không nhất định là đủ, khả năng nàng bị Triệu Chuế Không giết chết ngay lập tức là không quá lớn.

Triệu Nhị Không bấy giờ mới kịp nói:

- Tại sao? Tại sao anh trai lại không bị khống chế? Ta rõ ràng là có thể khống chế thân thể huynh nhưng sao tinh thần lại có thể không chịu khống chế? Anh trai rõ ràng là chưa đạt tới trình độ tầng thứ ba…

- Em gái.

Triệu Chuế Không mỉm cười rồi bỗng đưa tay nhét con dao găm đang cầm vào trong tay Triệu Chuế Không. Thân thể hắn cố hết sức cong người về phía trước, rất vất vả mới nắm bàn tay Triệu Anh Không lại, giữ chặt lấy dao găm hắn đưa qua. Tiếp đó, Triệu Chuế Không do nghiêng người quá mức nên bịch một tiếng, ngã vật xuống đất.

- Em gái… Như muội tự mình nói đấy, tinh thần của ta và muội cực kỳ giống nhau… Nếu như có một ngày ta cũng biến thành loại người như muội bây giờ, ta thật sự hy vọng có người có thể giống như ta lúc này, nhẹ nhàng mà dứt khoát hạ gục ta. Mặc dù đến lúc đó có thể suy nghĩ của ta sẽ thay đổi, nhưng hiện tại đây đúng là suy nghĩ thật lòng nhất của ta….

Triệu Chuế Không mỉm cười, đưa tay nắm lấy cổ chân Triệu Anh Không. Lúc này Triệu Anh Không vẫn toàn thân cứng ngắc, một tay nắm chặt tay Triệu Nhị Không, tay kia cầm dao găm chĩa vào đầu Triệu Nhị Không. Bị Triệu Chuế Không nắm cổ chân dùng sức kéo mạnh, dao găm trong tay nàng đâm thẳng vào đầu Triệu Nhị Không. Tuy trong đường tơ kẽ tóc nàng đã cố gắng lệch tay ra nhưng ở cự ly ngắn như vậy, hơn nữa ý thức bản thân nàng vẫn đang giãy giụa trong trạng thái tâm ma, cuối cùng co dao găm vẫn đâm trúng vào cổ Triệu Nhị Không, xuyên thủng khí quản cùng động mạch, thậm chí cả xương sống cũng có thể đã bị thương.

Triệu Anh Không òa lên một tiếng, bật khóc, hai mắt vụt khôi phục lại trong trẻo, đồng thời vội vã lấy tay che đi khí quản bị xuyên thủng. Nhưng cả cây dao găm đã đâm ngập vào trong, Triệu Anh Không căn bản không dám rút nó ra, chỉ cần vừa rút ra, Triệu Nhị Không có thể sẽ lập tức mất mạng, vì thế nàng chỉ có thể vừa khóc vừa cô gắng che đi chỗ máu trào ra. Chỉ là động tác đó lại càng làm máu phun ra nhanh hơn, sắc mặt vốn đã rất thê thảm của Triệu Nhị Không lúc này lại càng thêm tái nhợt.

- Không được chết, ta đã nói phải để mọi người cùng nhhau sống sót, chúng ta tìm biện pháp giải quyết ẩn hoàn trong cơ thể, sau đó cùng sống với nhau vui vẻ cả đời. Mọi người cùng nhau cười đùa, cùng nhau làm việc, cùng nhau vui chơi. Oa, Nhị Không, chúng ta đã nói sẽ cùng nhau đi du lịch khắp thế giới cơ mà, chúng ta đã nói sẽ cùng nhau lớn lên cơ mà… Ta không muốn chỉ có một mình, ta không muốn sống sót cô độc một mình . Oa, Triệu Chuế Không! Ta hận ngươi, ta hận ngươi mãi mãi!

Triệu Anh Không vừa che viết thương vừa khóc lóc thảm thiết. Giọng nói nàng vốn đã khàn đặc, bây giờ khóc lên lại càng thê lương, đau đớn.

Cánh tay Triệu Nhị Không bỗng nâng lên khó nhọc, cũng không búng tay hay gì khác mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đầy nước mắt của Triệu Anh Không. Miệng cô bé khe khẽ máy động, chỉ là khí quản đã bị đâm thủng, máu tươi không ngừng trào ra, không thể thốt lên được dù chỉ là một tiếng.

“Tỷ tỷ, đừng trách anh trai, trước đây muội đã từng nói với huynh ấy. Ở dưới đáy biển ý thức của muội có một con ác ma, nếu để cho nó thoát ra, mọi người mà muội yêu quý rất có thể sẽ bị nó giết chết. Nếu thật sự đến lúc đó thì hãy để muội an tĩnh ngủ đi… Muội sẽ ở trong mộng cầu nguyện cho tỷ mà, vì thế xin tỷ đừng trách anh trai, người mà huynh ấy yêu thương nhất vẫn chỉ có tỷ mà thôi…”

“…Tỷ tỷ, tỷ đã tới quá gần tâm ma tầng thứ tư trung cấp rồi. Muội sẽ hút hết ý thức cuồng bạo của tỷ đi, cũng sẽ chôn vùi mọi ký ức của tỷ về muội, cả ký ức của mọi người về chuyện lần này cũng sẽ được xóa đi… Ôi, thật không muốn xa tỷ, chỉ muốn mãi mãi ở cùng với tỷ…”

Tiếp đó, Triệu Nhị Không mỉm cười, búng tay một lần cuối cùng. Tất cả mọi người tại trường, bao gồm cả những thiếu niên thiếu nữ vừa mới tới ven rìa chiến trường, sau khi nghe thấy tiếng búng tay, tất cả đều thừ ra, ngơ ngác đứng đó…

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
17 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền