Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 250 Kế hoạch cuối cùng và... Triệu Anh Không biến đổi (5)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2423 chữ · khoảng 8 phút đọc

Triệu Li Không gần như không có chút phản ứng nào, vẫn tiếp tục không ngừng công kích Triệu Nhị Không nhưng việc ý thức hai người liên kết sao có thể giấu được hắn, trong động tác cũng có một chút phòng ngự.

Điều Triệu Nhị Không đang chờ chính là một chớp mắt như vậy. Cái gọi là lấy lực phá xảo, kỳ thực là dùng thế ép người, nhưng phải dùng toàn bộ thế đổ vào mới được, một khi đã có cố kỵ thì cũng sẽ có sơ hở. Triệu Nhị Không cũng không khách khí, bàn tay bé nhỏ trắng nõn khẽ nghiêng xuống đập trúng nắm tay đang đánh tới, nhìn như mềm yếu vô lực nhưng nương theo thế quyền, cú đập nhẹ nhàng đẩy nắm tay lệch sang hướng khác. Lúc này Triệu Li Không đã có chút cố kỵ, Triệu Nhị Không khẽ đẩy một cái quả nhiên đã làm gián đoạn thế quyền, tiếp đó nàng không chút do dự, vung chưởng đánh vào ngực Triệu Li Không. Bộp một tiếng trầm ***c, Triệu Nhị Không đánh trúng đồng thời cũng mượn lực nhảy ngược về sau, chỉ trong khoảnh khắc đã xoay chuyển cục thế, chiếm được thượng phong.

Triệu Li Không bị trúng một chưởng, thân hình cao hơn hai mét cũng khẽ run rẩy. Một chưởng vừa rồi nhìn như nhẹ nhàng vô lực nhưng trong cảnh giới khống chế nhập vi, mỗi phần sức mạnh đều hoàn toàn bộc phát tại vị trí tấn công, đừng nói là người, dù là một con trâu cũng có thể bị đánh chết, chỉ có loại nhân tài có tố chất thân thể như Triệu Li Không mới có thể bị thương chứ không chết.

Triệu Li Không khẽ lau vệt máu bên khóe miệng, không ngờ lại bật cười ha hả, nói:

- Đúng là không còn cách nào. Thực lực cận chiến của chúng ta không sai biệt mấy, tối đa chỉ do phương thức chiến đấu khác biệt nên ta hơi khắc chế được ngươi một chút. Nhưng mỗi lần đối đầu với ngươi, một khi bị tinh thần lực của ngươi quấy nhiễu là chênh lệch sẽ lập tức biến thành ngươi thắng ta một bậc. Xem ra, chỉ cần không khắc chế được ưu thế tinh thần lực của ngươi thì người thua chắc chắn sẽ là ta, ha ha ha...

Triệu Nhị Không cũng cười đáp:

- Biết vậy là tốt rồi, còn muốn đánh nữa không? Hay là giống như lần trước, bị ta đánh cho một trận, đến lúc ngất xỉu đi mới thôi?

- Ha ha ha, đương nhiên là phải đánh rồi… Nhưng ai đánh ngất ai thì chưa biết đâu!

Triệu Li Không lại cười ha ha, một lần nữa lao về phía Triệu Nhị Không. Trong nháy mắt hai người lại cuốn vào nhau, lần này Triệu Nhị Không cũng không mất tiên cơ nên hai người nhất thời lại đánh ngang tay. Có điều, tình huống như thế này rõ ràng là bất lợi với Triệu Nhị Không, chiến pháp của nàng là tránh né phòng thủ, đối phó với chiến pháp lấy lực phá xảo thật sự rất có hại, hơn nữa xung quanh còn có mấy thủ hạ của Triệu Li Không đang lao về phía hai người.

Triệu Nhị Không lại búng tay, mấy cô gái bị nàng khống chế lập tức xông lên chặn mấy người đang lao đến, còn bản thân nàng cũng dựa vào tinh thần lực đoán trước hành động tiếp theo của Triệu Li Không. Qua một lúc Triệu Nhị Không dần dần chiếm được tiên cơ, vung một chưởng đánh trúng bả vai Triệu Li Không. Uy lực phát chưởng này còn mạnh hơn lúc trước rất nhiều, đánh văng Triệu Li Không ra xa mấy mét, đâm sầm vào một gốc cây lớn mới dừng lại được, mà bả vai Triệu Li Không cũng bị đánh cho trật khớp.

- Đau thật...

Triệu Li Không lại phun ra một ngụm máu, vừa cười vừa nói:

- Đúng là sảng khoái! Triệu Nhị Không, có phải đánh bại ngươi xong là có thể khiêu chiến Triệu Anh Không? Người ta thật sự muốn chiến đấu không phải là ngươi, ta muốn khiêu chiến với Triệu Anh Không!

Triệu Nhị Không trề môi khinh thường, đáp:

- Bớt nói nhảm đi, ngươi đến cả ta cũng không thắng nổi, dựa vào cái gì mà đòi khiếu chiến Anh Không tỷ tỷ? Rút lui đi, đừng ép ta đánh ngất ngươi lần nữa.

Triệu Li Không bỗng đứng vụt dậy, cắn răng dùng sức giật vai một cái, bả vai bị trật khớp kêu rắc một tiếng đã khôi phục lại như bình thường, nhưng chắc chắn là cực kỳ đau đớn, đến cả hắn cũng toát đầy mồ hôi trán. Triệu Li Không thu lại vẻ cười cợt, trịnh trọng, nghiêm túc nói:

- Không thể rút lui nữa... Nếu đã bắt đầu chiến đấu, lâm trận thối lui không phải là thói quen của ta... Triệu Nhị Không, ta có biện pháp có thể phá giải khống chế tinh thần lực của ngươi, chỉ là nếu có thể, ta thật sự không muốn sử dụng chiêu đó. Thế này đi, ngươi không sử dụng tinh thần lực, ta cũng không sử dụng chiêu ấy, chúng ta công bằng đánh một trận được không?

Triệu Nhị Không lắc lắc đầu, tò mò nói:

- Chiêu thức gì vậy? Hơn nữa ngươi không cảm thấy đề nghị của ngươi rất không công bằng sao? Tinh thần lực là một bộ phận chiến lực của ta, giống như cái thân hình kềnh càng của ngươi vậy, ngươi dựa vào cái gì mà muốn ta từ bỏ tinh thần lực để đấu với ngươi? Thắng như vậy ngươi cảm thấy rất thoải mái sao?

- Hiểu rồi!

Triệu Li Không đột nhiên ngẩng mặt lên trời hét lớn, đồng thời toàn thân cũng run rẩy kịch liệt. Trong khi làm như vậy, hắn không ngờ vẫn có thể vừa gào thét vừa quát:

- Đây là một loại cảnh giới mà mãi tới gần đây ta mới cảm nhận được... Đừng chết đấy!

Cơ thể hắn bỗng bắt đầu hóa sừng, hoàn toàn không còn giống da dẻ con người nữa.

Những người xung quanh đồng loạt sững sờ, Triệu Anh Không chợt hét lên:

- Đáng chết! Nhị Không, mau thoát li tinh thần lực khỏi ý thức hắn!

Trong lúc nói, nàng đã xông thẳng tới chỗ hai người Triệu Nhị Không và Triệu Li Không. Có điều nàng phản ứng vẫn chậm, Triệu Nhị Không chợt kêu lên chói tai, ôm đầu quỳ gục xuống đất.

Triệu Li Không đã tiến vào mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư. Trong khoảnh khắc hắn tiến vào cảnh giới này, Triệu Nhị Không đang kết nối với ý thức hắn lập tức bị ý thức cuồng bạo vô cùng vô tận nuốt chửng. Mặc dù nàng đã vài lần tiếp nhận ý thức bạo ngược của Triệu Anh Không, nhưng mỗi lần Triệu Anh Không đều vô cùng cẩn thận, chuyển sang từng chút từng chút một, đâu có kiểu điên cuồng như Triệu Li Không. Ý thức cuồng bạo giống như sóng biển gầm thét tràn vào trong ý thức hải của nàng, cơ hồ phá tung toàn bộ suy nghĩ của nàng. Thống khổ, bạo ngược, điên cuồng, đủ loại tình cảm ập tới trong chớp mắt làm cho cô bé chỉ có thể liên tục kêu thảm.

Biến hóa thân thể của Triệu Li Không đã dừng lại, da dẻ toàn thân hoàn toàn biến thành chất sừng, bộ mặt gãy góc rõ ràng cộng thêm cơ bắp hóa sừng làm hắn nhìn qua giống như một con thằn lằn hình người. Hắn đang định vung quyền đánh tới Triệu Nhị Không nhưng thấy Triệu Anh Không lao tới, hắn lập tức bật cười cuồng loạn:

- Tới hay! Sớm đã muốn đánh với ngươi một trận ra trò rồi!

Nói đoạn, hắn tung một quyền về phía Triệu Anh Không. Lúc này hai người còn cách nhau gần mười mét, nhưng quyền này đánh tới, một gốc đại thụ giữa hai người không ngờ lại bị sức ép trực tiếp bẻ gãy, cành cây hợp với sức gió ập tới chỗ Triệu Anh Không đang xông đến.

Triệu Anh Không thật sự đã gấp đến độ không thể diễn tả nổi, trong lòng vừa lo lắng vừa hối hận. Nếu không phải nàng để Triệu Nhị Không một mình nghênh chiến thì cho dù trong số đối thủ có Triệu Li Không, hai người cũng hoàn toàn có thể chấm dứt trận chiến trong vòng hơn mười giây, sao có thể để sự việc phát triển tới mức này? Vì thế nàng cũng không chút lưu tình, tung cước đá về phía cành cây đang bắn tới.

Ầm!

Âm thanh nứt vỡ vang dội, thân ảnh Triệu Anh Không đã biến mất trong đám gỗ vụn. Những người xung quanh nhất thời đều cảm thấy như mắt hoa lên, chỉ có Triệu Li Không là không chút nghĩ ngợi, vung quyền đánh sang một bên. Sức ép vô cùng kịch liệt, thân hình Triệu Anh Không quả nhiên xuất hiện trong vòng xoáy đó. Mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt, Triệu Anh Không lúc này chỉ cách Triệu Li Không khoảng ba bốn mét, còn Triệu Nhị Không đang quỳ gục xuống đất thì cách đó khoảng mười mấy mét, Triệu Li Không đứng chắn giữa hai người.

- Nếu không muốn chết...

Một luồng sát ý lạnh lẽo như băng tỏa ra, nàng lạnh lùng nói:

- Cút đi!

Ánh mắt Triệu Li Không cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, hắn khào khào nói:

- Không được, thật muốn giết người, tự dưng lại rất muốn giết các ngươi... A!

Nói đến đây, trong mắt Triệu Li Không đã chỉ còn lại sự điên cuồng, hắn gầm lên lao về phía Triệu Anh Không, tốc độ không ngờ lại không hề thua kém tốc độ của Triệu Anh Không lúc trước một chút nào.

“Nhanh thật, muốn vượt qua hắn không khó nhưng muốn vượt qua hắn rồi lại cứu người thì không thể. Xem ra hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái phát cuồng của tầng thứ tư, có lẽ rất khó để kéo hắn ra khỏi trạng thái này, vậy thì chỉ có thể... Hạ sát thủ ư?”

Triệu Anh Không khẽ giật mình, nhưng tầm mắt vừa nhìn thấy Triệu Nhị Không đang quỳ ở phía xa, ánh mắt nàng lập tức trở nên cực kỳ sắc bén, hai bàn tay cũng nhẹ nhàng thả lỏng, đây là động tác khi nàng chuẩn bị toàn lực chiến đấu.

“...Nhị Không, còn cả... Chuế Không, tất cả tội lỗi cứ để ta gánh chịu đi!”

Trong lúc hoảng hốt, Triệu Anh Không bỗng nhìn thấy một loạt bóng đen đang từ xa lao đến, rất có khả năng là thành viên tổ của nàng nghe được âm thanh nên chạy tới chi viện. Nếu như nàng không thể giải quyết cảnh tượng trước mắt, hai hoặc là ba quái vật mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư... Rất có thể tất cả đồng đội của nàng đều sẽ chết chắc, vì thế nàng chỉ có thể liều mạng.

- Tới đi! Kết thúc trận chiến trong một phút thôi!

Tuy Triệu Anh Không nói là một phút đồng hồ, nhưng thời gian hạn chế như vậy đến cả bản thân nàng cũng không nắm chắc được. Triệu Li Không dù sao cũng đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, hơn nữa còn rơi vào trạng thái phát cuồng, sức chiến đấu so với bình thường lại càng tăng thêm ba phần, nếu muốn chấm dứt trận đấu trong vòng một phút, nàng cũng chỉ có thể mạo hiểm thôi.

Triệu Li Không đã hoàn toàn điên cuồng, hai mắt đỏ ngầu như máu, nước miếng sùi ra hai bên mép, nếu không phải mang vẻ mặt cuồng dại thì thật sự trống giống bệnh nhân bị trúng gió. Có điều, chỉ trong chớp mắt hắn đã từ xa vọt tới trước mặt Triệu Anh Không, đánh ra một quyền nhìn có vẻ bình phàm, nhưng Triệu Anh Không chỉ cảm thấy một luồng áp lực cực mạnh ập tới, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, quyền này tuyệt đối không thể ngạnh đỡ!

Nhưng Triệu Anh Không dù sao cũng không phải là Triệu Nhị Không, thực lực của nàng còn mạnh hơn Triệu Nhị Không rất nhiều. Một quyền này mặc dù không ngăn cản được nhưng nàng không lùi mà lại tiến tới, cả người khẽ nghiêng sang bên cạnh nửa bước, trong một sát na, nắm đấm đã lướt qua vai nàng, chỉ cách có vài milimet, nhân khe hở lộ ra, hai tay Triệu Anh Không đã xuyên vào trong, nhẹ nhàng ấn lên cổ Triệu Li Không.

“...Sức mạnh thật lớn, bả vai như sắp vỡ ra đến nơi, bất quá lúc này hắn dù sao cũng đã mất lý trí, kỹ xảo sát thủ có một nửa không phát huy được cùng không có ý thức phòng ngừa... Hắn thua rồi!”

Ánh mắt Triệu Anh Không trở nên cực kỳ sắc bén, dưới chân dùng sức đạp mạnh, trước khi Triệu Li Không kịp thu tay lại, nàng đã nhảy vọt lên, nhẹ nhàng vặn ngược cổ hắn từ trước ra đằng sau. Chỉ nghe rắc một tiếng gãy gọn, cả đầu Triệu Li Không xoay ngược ra sau lưng, đốt sống cổ vỡ làm mấy đoạn, đã không thể sống nổi nữa.

Triệu Anh Không vừa hai chân chạm xuống đất, cũng để ý tới Triệu Li Không đã chết sau lưng mà lập tức lao về phía Triệu Nhị Không đang quỳ gục xuống đất. Nhưng nàng chỉ mới bước tới một bước, từ phía sau một luồng áp lực cực mạnh ép tới, do quá đột ngột, nàng chỉ cảm thấy phần eo đau nhói lên rồi bay ra xa, đâm sầm vào một một gốc cây lớn. Triệu Li Không đầu đã vặn ngược ra sau, hắn vậy mà vẫn còn sống...của bản thân với ý thức Triệu Li Không...

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự